Chương 207: Làm việc xuyên đêm

Tiểu Hàm nghe ông nội lảm nhảm một hồi, lại dỗ dành mẹ Bao và cha Liên một chút, sau đó mới tắt điện thoại. Xoay người, giáo sư Thôi liền nói.

“Đã trễ rồi, hôm nay trò cũng đừng về quê, buổi tối không an toàn. Trở về bệnh viện ngủ một đêm, sáng mai hả về.”

Tiểu Hàm nhìn nhìn tình hình ở hiện trường, lại nhìn giáo sư Thôi, nghĩ nghĩ lại nói:

“Đêm nay học trò ở lại đây cùng giáo sư, học trò muốn đi theo giáo sư học hỏi cách cấp cứu ở tại hiện trường tai nạn.”

Giáo sư Thôi phì cười, ánh mắt hiền hòa mang theo sủng nịch mà chỉ ngón tay vào trán Tiểu Hàm. “Trò thì còn cần học hỏi gì ở thầy, thầy cảm thấy trò đã dư sức để xuất sư rồi, để trò làm sinh viên thực tập đúng là ủy khuất trò.” Nói tới đây, biểu cảm của giáo sư Thôi trở nên trầm tĩnh, giọng có chút cảm thán.

“Thầy học y tây nhiều năm như vậy, nói thật ra trong lòng ít nhiều vẫn luôn không quá coi trọng đông y. Nhưng từ lúc trò xuất hiện, thầy mới phát hiện, y học tổ truyền của dân tộc ta thực ra rất là tinh túy và kỳ diệu. Về sau… có lẽ thầy cần phải tìm trò lĩnh giáo một vài.” Giáo sư Thôi nói tới đây liền dừng lại rồi nhìn Tiểu Hàm.

“Trò không ngại việc này chứ?”

Tiểu Hàm cười híp mắt: “Trò không dám nhận từ lĩnh giáo. Chỉ cần giáo sư cần nghiên cứu về lĩnh vực nào của đông y, thì cứ gọi trò một tiếng trò sẽ tới ngay ạ.”

Giáo sư Thôi hài lòng gật đầu, nhìn Tiểu Hàm một cái, chợt nhớ tới vài chuyện, ánh mắt chuyển đổi, có chút không xác định mà hỏi:

“Nhưng thầy thật tò mò, không phải trò về quê dự lễ đính hôn của chị họ sao? Vì sao trong balo lại toàn mấy thứ dụng cụ cấp cứu y tế vậy? Bóng Ambu? Thuốc adrenalin….? dụng cụ dẫn lưu màng phổi?…. Giống như trò sớm đoán biết sẽ có tai nạn xảy ra mà đem theo vậy.”

Tiểu Hàm vừa nghe, sắc mặt cứng lại, hơi rũ mắt né tránh cái nhìn của giáo sư Thôi, nghĩ nghĩ một lát, mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông, trả lời.

“Dạ… thực ra là.. Giáo sư cũng biết nhà của trò có y quán mà có phải không? Tuy rằng là y học cổ truyền, nhưng có đôi khi cũng gặp vài tình huống bệnh liên quan tới ngoại khoa. Nên mỗi khi về quê, trò thường mang về mấy dụng cụ này để đặt ở y quán phòng trường hợp khẩn cấp cần dùng tới..”

Giáo sư Thôi nghe xong mới gật gù, biểu cảm dần sáng tỏa. Hóa ra là như vậy, hèn chi, ông nói sao, về quê không mang theo quần áo, lại xách theo một ba lô đựng toàn thuốc men và các dụng cụ cấp cứu y tế.

Nhưng có lẽ đây là ông trời rũ lòng thương, nhờ như vậy, mới có thể cứu được nhiều người như vậy. Tưởng tượng vào thời điểm nguy cấp đó, không có những thứ này, những người bị nạn kia phải nằm thoi thóp chờ đội cứu hộ tới… Chỉ sợ rằng… Có vài trường hợp khó mà chờ đợi được.

Ánh mắt giáo sư Thôi chuyển về phía tấm bảng ghi con số thống kê người bị nạn, nhìn con số trên đó một chút, lại rũ mắt, nhẹ giọng thở dài một tiếng.

Đúng lúc này, một nhân viên cứu hộ ở phía bên kia lớn tiếng kêu gọi về phía này: “Bác sĩ! Bác sĩ!! Ở đây! Ở đây!”

Là họ vừa cứu ra được hai người.

Tiểu Hàm cùng giáo sư Thôi và hai vị bác sĩ còn trực ở hiện trường vội vàng xách theo thùng dụng cụ y tế chạy tới, tiến hành cấp cứu, chờ sơ cứu xong, liền đưa người bị nạn lên xe, đưa về bệnh viện tiến hành chữa trị.

Đêm khuya sương lạnh, đội cứu hộ dựng tạm vài cái liều cho mấy nhân viên y tế vào nghỉ tạm, đợi họ tìm được nạn nhân, sẽ kêu gọi.

Tiểu Hàm là bác sĩ nữ duy nhất ở chỗ này, nhưng vào lúc này, nào có phân biệt nữ nam. Cho nên liều trại đều là dùng chung, chỗ nào trống, ngã lưng được thì ngã lưng vào chỗ đố.

Đêm khuya, cứ cách một hai tiếng đồng hồ, sẽ nghe được tiếng kêu gọi của nhân viên cứu hộ. Mỗi lần có tiếng kêu, tất cả các bác sĩ mặc kệ đang ngủ hay thức, đều sẽ khẩn trương xách theo hòm y tế chạy ra ngoài, kiểm tra tình hình người bị nạn, tiến hành cấp cứu tại hiện trường, rồi mới đưa lên xe cho nhân viên y tế đưa vào bệnh viện.

Đội cứu hộ làm việc xuyên đêm, tiếng xe cẩu, xe đào đất và tiếng còi xe cấp cứu vang lên liên tục, khu công trường nơi này suốt đêm sáng đèn.

Mãi tới tám giờ sáng ngày hôm sau, nạn nhân cuối cùng rốt cuộc cũng được cứu ra tới. Đội cứu hộ xem như hoàn thành nhiệm vụ, thu dọn hiện trường trở về.

Nhóm nhân viên y tế cũng thu dọn đồ đạc rồi lên xe cứu thương trở về bệnh viện của mình, nhường lại hiện trường cho các công an bộ ngành xuống điều tra nguyên nhân của vụ việc sập công trình xây dựng lần này.

…..

Tiểu Hàm đi theo giáo sư Thôi ngồi nhờ xe của bệnh viện trở về bệnh viện để tắm rửa.

Lúc lên xe, giáo sư Thôi gọi một cuộc gọi, kêu trợ lý chuẩn bị một số thuốc men và dụng cụ y tế. Tiểu Hàm còn đang nghi hoặc giáo sư chuẩn bị để làm gì, thì đã nghe giáo sư nói.

“Các dụng cụ và thuốc men trò dùng để cứu người ở hiện trường đều sẽ được hoàn trả lại bằng tiền mặt hoặc hiện vật. Trò vốn là chuẩn bị để mang về quê, hôm qua đã dùng gần hết rồi, thầy dặn trợ lý chuẩn bị trước cho trò mang về quê, còn lại thầy sẽ làm việc tính toán với bên phía chủ công trình. Chuyện này trò cứ giao cho thầy.”

Thấy giáo sư Thôi bận rộn đủ việc còn nhín thời gian lo việc cho mình, Tiểu Hàm cảm kích nói lời cảm ơn với ông. Trong lòng lại kính trọng giáo sư Thôi thêm một chút.

….

Xe cấp cứu đưa mấy người Tiểu Hàm về tới cửa bệnh viện, Tiểu Hàm bước xuống trước, rồi vươn tay đỡ giáo sư Thôi. Giáo sư Thôi lắc đầu.

“Thầy tự xuống được, một đêm thôi thì có là gì. Các trò đó, về sau mặc kệ công việc bận rộn thế nào, cũng phải nhớ chú ý chăm sóc và rèn luyện thể lực của mình. Để có sức khỏe tốt mà chiến đấu trong các tình huống như thế này.”

Tiểu Hàm cúi đầu vâng dạ, ngoan ngoãn tiếp thu lời truyền thụ của giáo sư Thôi.

Thấy bộ dáng này của Tiểu Hàm, giáo sư Thôi âm thầm tấm tắc, một học sinh giỏi như vậy, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, không kiêu ngạo không tự đắc, quả thật muốn thu nhận làm học trò ruột mà. Chỉ tiếc…

Giáo sư Thôi nhìn Tiểu Hàm.

Chỉ tiếc, đứa nhỏ này đã có rất nhiều giáo sư giỏi thu nhận, huống hồ… ông cũng nhìn ra, chỉ sợ bệnh viện cũng không thể mời gọi được con bé này.

Tiểu Hàm không biết giáo sư Thôi nghĩ gì, lúc này đi cùng giáo sư vào bệnh viện, trên đường đi đụng phải rất nhiều người, có người tin tức linh thông thì đã biết đêm qua Tiểu Hàm ở lại hiện trường tai nạn làm trợ thủ cho giáo sư Thôi, ánh mắt bọn họ không che giấu được sự hâm mộ cùng ghen tỵ.

Mà người tin tức không linh, thì dùng ánh mắt nghi hoặc tò mò, còn có một số người đầu óc đen tối mà còn không mấy thích Tiểu Hàm, thấy Tiểu Hàm đi cùng giáo sư Thôi, còn có bộ dạng lem luốc của hai người, trong đầu đã mường tượng nghĩ ra một trăm tám mươi cảnh không cho trẻ em nhìn.

Giáo sư Thôi cũng có một phòng riêng ở tại bệnh viện CR nơi này, phòng của thầy thuộc phòng VIP của VIP. Nhưng trước khi về phòng nghỉ ngơi, giáo sư Thôi còn phải đi vào viết báo cáo tình huống xảy ra vào đêm qua, cứu trị những trường hợp nào… tóm lại phải còn làm việc thêm một chút nữa mới có thể về phòng nghỉ.

Thế cho nên khi bước vào bệnh viện, Tiểu Hàm và giáo sư Thôi mỗi người tẻ ra một hướng.

…..

Lúc đi bộ dạng tươm tất, lúc về bộ dáng tèm lem bê bối. Thời điểm đi vào thang máy, có không ít người nhà bệnh nhân tò mò mà liếc mắt nhìn Tiểu Hàm, còn tưởng Tiểu Hàm là người vừa xảy ra tai nạn sự cố gì đó… nhìn dáng vẻ tò mò muốn hỏi lại thôi của bọn họ, Tiểu Hàm chọn cách im lặng nhắm mắt vờ mệt mỏi.

…..

Một đêm không ngủ đủ, Tiểu Hàm thực rất buồn ngủ, nhưng vì nôn nóng muốn về quê, nên cũng không có chui vào không gian ngủ bù, mà tắm rửa sạch sẽ rồi nhanh chóng vác ba lô cùng các dụng cụ y tế mà trợ lý của giáo sư Thôi đưa tới mang theo về quê.

Chỉ là lúc lên xe, do buồn ngủ quá đỗi, Tiểu Hàm vừa ngồi xuống ghế, chỉ kịp lấy dây phone ra gắn vào tai, mở và list nhạc có tên “ngủ” mà cô thường nghe, sau đó nghiêng đầu vào ghế dựa ngủ mất rồi. Cũng không phát hiện cậu trai trẻ ngồi ghế cạnh cô thấy cô ngồi cạnh mình, trong mắt sáng bừng phấn khởi, hào hứng không thôi, còn dự định sẽ lấy can đảm hỏi xin số điện thoại để làm quen.

Nào có ngờ… Tiểu Hàm là sâu ngủ… ngủ một giấc, là ngủ từ lúc xe chuẩn bị khởi hành cho tới khi xe về tới bến. Thậm chí lúc xe dừng ở trạm dừng chân, Tiểu Hàm cũng vẫn không có thức dậy.

Tiểu Hàm say ngủ, mà lúc này, rất nhiều người lại đang tò mò và truy tìm thông tin về cô.

Thời điểm tai nạn xảy ra, quá nhiều người đều chấn kinh khiếp sợ, bận bịu việc cứu người nên không có tâm tư đi hóng chuyện, mà hiện tại, các người bị nạn đều đã được cứu ra, rất nhiều người đều đã qua được cơn nguy kịch. Người phụ nữ bị xuất huyết ổ bụng đã được an toàn, cậu thanh niên bị dập nát các chi cũng may mắn giữ được tay chân, không phải cưa chi, không phải chịu cảnh sống tàn phế. Những người bị gãy tay, gãy chân, chấn thương não, xuất huyết, tràn khí màng phổi…. những người được Tiểu Hàm cứu lúc đầu hiện tại hầu như đều đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, chỉ nằm chờ hồi phục sức khỏe.

Sập công trình, rất nhiều người bị đè ở bên dưới, số người chết và người bị thương tính ở hàng chục người, đây là một tin tức lớn, nên rất nhiều phóng viên báo chí và người của đài truyền hình tìm tới hiện trường, tìm tới những người bị nạn đang được điều trị ở bệnh viện để quay phim, chụp hình, phỏng vấn lấy tin.

Thế nên, từ trong miệng của nhân chứng và người bị nạn có mặt ở hiện trường lúc đó đã để lộ ra một thông tin khá thú vị, rằng sự xuất hiện của một cô bác sĩ trẻ tuổi nhưng cực tài giỏi vào thời điểm tai nạn xảy ra.

Theo lời kể lại của mọi người, cô bác sĩ trẻ kia xuất hiện bất ngờ như tiên trên trời giáng xuống, sau đó chỉ thấy từ trong chiếc balo nhỏ mà cô mang theo kia chứa đựng rất nhiều vật dụng y tế và thuốc men, cô đã nhanh nhẹn cứu giúp cho người bị nạn, rất nhiều người tưởng chừng như không cứu được, lại đã được cứu.

Cũng theo lời của các bác sĩ mổ chính cho một số người bị nạn nói lại. Có vài người bị nạn bị chấn thương rất nặng, theo lẽ chỉ sợ phải cưa chi, nhưng không biết ở tại hiện trường bị nạn đó người bị nạn đã dùng qua thuốc gì, dùng cách gì, chỉ biết theo lẽ chấn thương kiểu đó là khó cứu, mà cuối cùng, họ lại may mắn qua khỏi cơn nguy kịch.

Tựa hồ trên người của người bị nạn có được một loại dược vật thần kỳ nào đó trợ giúp, thế nên họ đã cầm cự và chống đỡ được…. Thậm chí cả bản thân họ cũng rất tò mò về cái cô bác sĩ trẻ mà mọi người đồn thổi bảo rằng thần kỳ như hoa đà tái thế đó.

CHƯƠNG KẾ>>>