Chương 233: Môn đăng hộ đối

Tới ủy ban xã, anh em bên đoàn thanh niên chỉ vào bãi đất trống cho đoàn y tế, nói rằng nơi này có thể dựng lều, sau đó xăn tay áo bắt đầu hỗ trợ dựng lều trại. Các nhân viên kỹ thuật thì khuân vác các thiết bị y tế từ trên xe ba gác chuyển vào các phòng để ngày hôm sau đáp ứng việc khám chữa bệnh.

Mà Tiểu Hàm, sau khi hỗ trợ dựng lều xong, liền lôi kéo hành lý của mình đi tìm giáo sư Chu. Nói rằng mấy ngày nay cô không ngủ ở lều cùng mọi người, mà sẽ ngủ ở phòng ký túc của chị ba của mình.

Đã là bác sĩ, đều là người trưởng thành, cho nên đối với sinh hoạt cá nhân của thành viên trong đoàn, giáo sư Chu cũng không quản nghiêm. Giống những ngày trước, các bác sĩ khác muốn dùng thời gian rãnh rỗi buổi tối đi tham quan ngắm cảnh, hỏi xin một tiếng, ông liền gật đầu cho phép. Cũng chỉ dặn dò mỗi ngày đúng giờ có mặt để khám chữa bệnh.

Tiểu Hàm kéo theo vali đi theo Nhị Hương và Thắng Nam về phòng ký túc của chị.

Trường tiểu học của Nhị Hương cách ủy ban nhân dân khoản chừng 700m mà thôi. Ba người không có đi xe, mà đi bộ về đó. Dọc đường đi, Nhị Hương chỉ cảnh vật hai bên đường rồi giới thiệu với Tiểu Hàm. Tựa như chị chỉ vào một cây cầu bắt qua sông nhỏ. Chị nói:

“Lúc mới tới đây, cây cầu này là cầu khỉ, sau đó nhờ các mạnh thường quân quyên góp, mới xây được thành cây cầu đúc này.”

Ba người chầm chậm đi tới trường học mà Nhị Hương đang theo dạy. Trường học cũng khá lớn, hôm nay lày thứ tư, bên trong trường lúc này đang là giờ lên lớp. Các em nhỏ ngồi trong phòng học, trong lớp học rộng rãi sạch sẽ, bên trên có hai chiếc quạt trần tạch tạch mà quay. Sân trường rộng rãi, còn được lót đan rất sạch sẽ, xen kẻ ở trong sân là những cây bàng và cây phượng với tán lá xum xuê, dưới gốc cây là những cây hoa nhỏ như cúc và các loài hoa dại. Hoa đang nở rộ, làm cho sân trường rực rỡ và xinh đẹp.

Tiểu Hàm có chút bất ngờ, trường học này quá tốt so với tưởng tượng của cô. Cô cứ tưởng trường chị ba dạy cũng giống những trường làng mà mấy ngày qua cô từng gặp ở dọc đường.

Nhìn nhìn, nhịn không được mà cảm thán:

“Trường thật đẹp, khang trang và tiện nghi.”

Nhị Hương nghe vậy, cùng Thắng Nam nhìn nhau một cái, mới cười giải thích:

“Trước kia trường học nơi này không được như vầy đâu, lúc đó khuôn viên trường khá nhỏ, sân trường và các con đường ở chung quanh đều là đất, trời mưa xuống là sình ngập tới mặt. Mà các phòng học khi đó cũng chật hẹp, học sinh chen chút ngồi cùng nhau, mỗi giờ tập viết, tay cọ tay, khó viết được chữ đẹp. Sau đó tụi chị kêu gọi các nhà hảo tâm quyên góp tiền sửa lại trường học và làm đường, may mắn lúc đó có một số nhà hảo tâm đồng ý giúp đỡ, quyên góp rất nhiều tiền, còn tự cho người tới nơi này trông coi đốc thúc công trình sửa trường làm đường, tu sửa mấy tháng trời, trường học mới được như bây giờ đó.”

Tiểu Hàm nghe xong có một chút nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, mà lại hỏi:

“Phòng trọ của chị ở chỗ nào?”

Nhị Hương chỉ vào phía sau trường học. “Ở phía sau trường học.”

Chờ lúc Tiểu Hàm đi vào khu ký túc dành cho giáo viên, Tiểu Hàm lại lần nữa ngạc nhiên.

Trường học được tân trang sửa đổi có thể nói rõ nguyên nhân, nhưng ký túc xá dành cho giáo viên ở đây…. tựa hồ cũng khang trang không kém. So với những ký túc xá ở các trường mà cô thấy dọc đường, nơi này, quả thực rất khang trang.

Nhị Hương không phát hiện Tiểu Hàm đang nghi hoặc, sau khi vào khu ký túc, liền chỉ vào các phòng rồi giới thiệu phòng nào có giáo viên nào, giáo viên kia quê ở đâu.

Bởi vì khu vực nơi này gần với biên giới, đa số các trường học ở nơi này đều lụp sụp không đầy đủ phương tiện dạy học, ngày xưa đường xá cũng còn khó đi, hồi trước phương tiện di chuyển đi lại cũng rất quý, cho nên rất nhiều giáo viên nhà ở xa điều lựa chọn trọ lại ở trường, cho nên mặc dù các trường học nơi này nghèo nàn lụp sụp, xong luôn có một khu vực dành cho các giáo viên ở trọ.

Hiện giờ tuy rằng thời đại phát triển, phương tiện đi lại có nhiều, đường xá cũng được rộng mở, nhưng ký túc ở các trường vẫn không phá bỏ, bởi vì đa số các giáo viên dạy học ở vùng miền biên giới nơi này đều là người từ nơi khác tới. Từ nơi khác bị điều tới, tức nhiên là phải trọ lại ký túc của trường rồi.

Thắng Nam cũng là một giáo viên ở tỉnh khác bị điều tới, phòng của anh ở trong cùng khu ký túc.

Mà Nhị Hương giới thiệu xong rồi, lúc này mới nói ra điều mà Tiểu Hàm đang nghi hoặc.

“Những nhà hảo tâm kia cũng thật có lòng, trong lúc làm đường sửa trường học, thấy ký túc của bọn chị ở phía sau cũ kỹ hư hỏng nhiều chỗ, họ liền thuận tay cho mấy thợ hồ tân trang sửa sang lại, nhờ vậy phòng ký túc của giáo viên tụi chị cũng được sửa như mới, đường ra vào cũng được lót đan sạch sẽ.

“Phải không?” Tiểu Hàm nhìn nhìn khung cảnh ở khu ký túc, không quá xác định mà hỏi ngược lại.

Nhị Hương không hiểu, nhìn Tiểu Hàm: “Sao?”

Tiểu Hàm nhìn Nhị Hương, tầm mắt lại chuyển qua Thắng Nam, thấy ánh mắt của anh, trong lòng chợt lóe lên một cái, ít nhiều đã có phỏng đoán. Ngoài mặt lại chỉ cười đáp:

“À không có gì.”

Không có gì mới là lạ. Nếu cô đoán không sai, thì một trong số những nhà hảo tâm mà chị ba Nhị Hương nói chính là cái anh trai này đi?

Cô nhìn ra, anh ấy là công tử nhà giàu. Bởi chiếc đồng hồ trên tay anh ấy. Cô nhận ra nó, giá trị không nhỏ đâu.

Tuy rằng cô không quá quan tâm tới hàng hiệu. Nhưng Khải Huy là nghệ sĩ, cậu luôn xuất hiện với những phụ kiện, trang phục của những thương hiệu nổi tiếng. Hôm trước Khải Huy còn vui vẻ khoe với cô, rằng nhận được hợp đồng làm đại diện cho một hãng đồng hồ nổi tiếng, còn được tặng một chiếc đồng hồ. Khoe khoang với cô chiếc đồng hồ kia, còn nói cho cô biết giá trị của nó.

Giá trị thực không hề nhỏ.

Mà chiếc đồng hồ Khải Huy khoe khoang với cô, giống y như đúc chiếc đồng hồ Thắng Nam đang đeo trên tay.

Anh ấy không phải nghệ sĩ, tức nhiên không có khả năng được hãng đồng hồ tặng. Cho nên, hoặc là anh ấy đeo đồ nhái, hoặc là mặc kệ anh ta mua hay người khác tặng, thì gia cảnh của anh ấy cũng thuộc dạng giàu có.

Trước đó chỉ là suy đoán, mà hiện tại, càng thêm chắc chắn đều đó.

Ở vùng gần biên giới xa xôi còn lắm nơi nghèo khó này, có rất nhiều trường tiểu học xập xệ cần được tu sửa. Nếu thực sự có những nhà hảo tâm tốt bụng, họ sẽ đem tiền của mình phân bố giúp đỡ nhiều nơi, chứ không dồn về một trường làng duy nhất ở nơi này. Thậm chí… còn sửa xây mới khu ký túc của giáo viên.

Chỉ sợ…

Tiểu Hàm nhìn chị ba Nhị Hương của mình, chẳng lẽ chị ba không cảm thấy điều này là không bình thường?

Tiểu Hàm thở dài.

Người càng giàu, người ta càng quan tâm tới chuyện môn đăng hộ đối. Lần trước gặp chị ba, cô cảm thấy giống như chị đang có tâm sự. Cũng không biết, có liên quan tới chuyện này hay không.

….

Thắng Nam đi cùng hai chị em tới cửa phòng Nhị Hương, Chờ Nhị Hương mở cửa phòng, anh nhấc vali của Tiểu Hàm đặt vào bên trong, rồi xoay qua nói với Nhị Hương.

“Hai chị em lâu không gặp chắc có nhiều chuyện muốn tâm sự, anh không làm phiền hai chị em. Em và em gái vào phòng ăn uống nghỉ ngơi đi, có việc gì cần thì gọi cho anh.”

Nhị Hương gật đầu tiếp nhận tay cần vali. Thắng Nam mới quay sang chào Tiểu Hàm một tiếng rồi mới xoay người đi ngược ra ngoài.

….

Hai chị em vào phòng. Phòng trọ của Nhị Hương nhỏ, nhưng có đầy đủ tiện nghi. Có tủ lạnh, máy giặt, giường ngủ, ghế sô pha, bàn làm việc…

Thấy Tiểu Hàm ngẩn người quan sát căn phòng, Nhị Hương cười chỉ vào máy giặt và tủ lạnh rồi nói: “Hai cái này đều là anh Thắng Nam bốc thăm trúng thưởng trúng được đó. Lúc đó phòng ảnh có máy giặt với tủ lạnh rồi, cho nên hỏi bọn chọ có ai muốn mua hay không, anh bán rẻ lại. Chị thấy giá rẻ nên mua luôn.”

Tiểu Hàm nghe xong, hoàn toàn cạn lời không biết nên nói cái gì. Chợt cảm thấy chị ba của mình có chút… ngốc!

….

Biết hôm nay em gái mình sẽ tới, nên sáng sớm Nhị Hương đã mua nguyên liệu về nấu rất nhiều món ăn. Còn có trái cây, đều đã được chị gọt sẵn đặt ở ngăn mát tủ lạnh.

Lúc này chị kêu Tiểu Hàm đi tắm rửa, còn chị thị hâm nóng đồ ăn dọn sẵn ra bàn. Chờ Tiểu Hàm tắm rửa xong rồi, hai chị em ngồi vào bàn, Tiểu Hàm liền hỏi:

“Chị và anh Thắng Nam đó đang yêu nhau?”

Nhị Hương chợt dừng động tác gắp đồ ăn, sắc mặt hồng lên, ánh mắt né tránh, cúi đầu thẹn thùng một hồi lâu, rất lâu mới lí nhí nói:

“Sao em biết?”

Tiểu Hàm thở dài: “Em cũng đâu phải người ngốc đâu a!”

Nhị Hương vẫn cúi đầu rất thấp, ấp úng do dự mãi, mới lại mở miệng.

“Đừng nói với cha mẹ…. đừng nới với ai hết có được không?… Tiểu Hàm?” Âm cuối giống như đang cầu xin.

Tiểu Hàm khó hiểu: “Sao vậy?” Hỏi một câu, lại hỏi: “Xấu hổ?”

Nhị Hương gật gật đầu, rồi lại lắc đầu. Một lát mới từ từ ngẩgn đầu, nhìn gương mặt hồn nhiên của Tiểu Hàm, trong mắt đều là phân vâng cùng hoang mang. “Chị… chị không biết về sau có thể cùng anh ấy hay không, cho nên.. chị không muốn để người nhà biết. Chị sợ mọi người lo lắng.”

Tiểu Hàm nhíu mày, hơi nghiêng đầu cẩn thận nhìn kỹ Nhị Hương, giọng có chút lo lắng: “Là ý gì? Tại sao như vậy?”

CHƯƠNG TRƯỚCMỤC LỤCCHƯƠNG SAU