CHƯƠNG 6.

Ta không phải người tốt!

Lạc Khuynh băng bó cho Song Phi Yến rồi nhìn nàng. Thấy nàng vẫn tránh mặt mình. Vội đưa tay vuốt lấy gò má trắng muốt của nàng.

“Phi Yến, đừng trách ta, ta chỉ muốn tốt cho nàng mà thôi”

Song Phi Yến vẫn trầm mặc. Nàng biết hắn đang nói đến ai. Nàng thật sự muốn hỏi. Rất muốn hỏi hắn vì sao hắn lại cự tuyệt không cho nàng gặp vị công chúa đó.

“Phi Yến, sẽ rất nhanh thôi, mọi chuyện sẽ sáng tỏ”.

Lạc Khuynh che dấu nỗi tĩnh mịch, cố gắng mỉm cười nói. Nhưng Song Phi Yến nhận ra. Giọng nói này mang nhiều ưu phiền và sợ hãi đến mức nào. Giống như lúc nàng bị Thần Vu Phong đâm xuyên một kiếm vào tim. Tuyệt vọng.

Song Phi Yến lúc này mới quay lại nhìn vào khuôn mặt yêu nghiệt kia. Nàng thích màu đỏ của máu. Hắn lại thích mà bạch trong suốt thuần khiết.

“Sư phụ..” mấp máy môi thốt lên câu.

“Suỵt” Lạc Khuynh đưa ngón tay thon dài của mình lên che môi của nàng. Một tay khác nâng cằm nàng lên. Cúi đầu xuống, nhắm mắt lại đặt một nụ hôn trên môi.

Song Phi Yến như hóa đá. Bất động đứng tại chỗ.

Lạc Khuynh thấy nàng không có hành động gì. Tiếp tục lấn tới, đưa môi liếm xung quanh môi của nàng rồi nhanh như chớp kéo nàng ôm vào lòng. Khẽ thở dài.

“Phi Yến, nàng là của ta”

Không. Song Phi Yến khẽ lắc đầu. Nỗi đau nàng chịu đựng ở kiếp trước quá lớn. Kiếp này nàng không muốn nữa.

Sư phụ, người dạy nàng võ công, y thuật suốt năm năm, đều tiếp xúc thân mật với nàng. Nhưng hắn ít nói. Chỉ xuất hiện lỗi khi dạy nàng và khi nàng thức giấc gặp ác mộng . Còn lại chưa bao giờ ở với nàng trong thời gian dài. Nàng lại biết rất ít về hành tung của hắn thì làm gì có cái gọi là tình yêu nảy sinh.

Không khí yên tĩnh hẳn. Song Phi Yến ở trong lòng Lạc Khuynh có chút kì quái. Lạc Khuynh nói xong câu liền im bặt. Không có hành động gì khác. Vậy là như thế nào?

“Sư phụ…”

Không một tiếng động.

“Sư Phụ…”

Yên tĩnh.

“Lạc Khuynh”_ Song Phi Yến hết kiên nhẫn gọi thẳng tên.

Cũng không có tiếng đáp trả.

Nàng đẩy mạnh người nàng ra.

“Rầm”. Lạc Khuynh như một cái cây ngã phịch xuống đất. Song Phi Yến hoảng hồn ôm lấy đầu của Lạc Khuynh.

“Sư phụ, sao lại thế này…”

Một giọt máu trên môi của Lạc Khuynh chảy xuống trên làn da trắng của hắn.

Song Phi Yến lúc này mới chảy mồ hôi sợ hãi. Đã bao lâu rồi nàng không sợ hãi như thế này.

“Lạc Khuynh, Lạc Khuynh” Song Phi Yến liên tiếp gọi tên.

Lạc Khuynh bây giờ mới khẽ mở mắt. Dù toàn thân đau đớn nhưng hắn vẫn nở nụ cười yêu nghiệt. Đưa cánh tay lau đi vết máu trên môi rồi gục vào trong lòng của Song Phi Yến.

“Để yên vậy đi, sẽ hết nhanh thôi!”

Hắn không nghĩ đến hôm nay là ngày hắn phát bệnh. Toàn thân chịu đau đớn đành phải tụ nội lực áp giải, không ngờ lại đột phá làm vỡ mạch máu.

Song Phi Yến chết đứng ôm lấy Lạc Khuynh.

Rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện về hắn mà nàng chưa biết đây. Thân thế hắn như thế nào? Tại sao lại cam tâm dạy nàng hết thảy? Hắn, bị bệnh gì?

Song Phi Yến thẫn thờ nhìn người nằm dưới đến nỗi buồn ngủ.

Lạc Khuynh bấy giờ mới bình ổn. Mở mắt ra ngồi dậy.

“Sư phụ, người dậy rồi”..

Lạc Khuynh khẽ gật đầu rồi bế thóc nàng lên.

“Ngủ đi, ta đưa nàng về”

Song Phi Yến không nói gì chỉ nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Lạc Khuynh nhìn nàng, rồi cúi đầu trầm mặc.

“Phi Yến, ta lỡ yêu nàng rồi làm sao đây”

Thì thầm nhỏ vào tai. Song Phi Yến cảm thấy ngứa ngứa. Như chú cún rúc đầu vào lòng ngực ấm áp rồi ngủ thiếp đi.

Lạc Khuynh cười khẽ
Siết chặt vòng tay ôm nàng rồi phi thân rời đi.

Trước khi nói cho nàng sự thật. Ta phải khiến nàng yêu ta!!!!

————————————————

Song Phi Yến dần trở nên mơ hồ. Mệt mỏi nhìn xung quanh.

Đây là căn phòng của nàng.

Sao nàng lại ở đây.

Sư phụ đâu???

“Hạ Nhi” Song Phi Yến kêu lên.

“Chủ tử” Hạ Nhi lập tức mở cửa đi vào.

“Tối hôm qua ta làm sao về được”

“Hôm qua chính là chủ nhân đã ôm người về” Hạ Nhi mở to mắt đáp lại

“Thật sao?” Ý thức của Song Phi Yến dần dần thanh tỉnh.

Đúng rồi vết thương của Lạc Khuynh.

Nghĩ đến đây Song Phi Yến vội ngồi thẳng lưng dậy.

“Hạ Nhi, sư phụ khi ôm ta về. Có điều gì bất thường không”

Hạ Nhi khó hiểu. Suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

“Bẩm,Thật sự là không có”

Song Phi Yến cũng không nói gì thê. Chỉ lâm vào suy nghĩ.

“Ngươi tiếp tục dạy cho Thanh Liêm, tuần sau sẽ có việc dùng”

“Tuân”_

Hạ Nhi hiểu ý lui ra ngoài. Nàng cũng rất thắc mắc nhưng dù nàng có hỏi chủ tử cũng không trả lời.

Sau này rồi hẵng tính

Vệ sinh xong. Song Phi Yến đi ra ngoài.

Lén nhảy vào một rừng cậy. Đi đến trước mật đạo làm từ đá gỗ tinh xảo. Nhấn mở ra. Xoay người lại quan sát xung quanh rồi mới đi vào.

Trong này như một căn hầm âm u mà lạnh buốt.

Nhạnh nhạt đi đến ngục dành cho tù nhân.

Cẩm Băng bị nhốt trong lòng sắt. Áo quần tả tơi văng khắp nơi. Mái tóc dài lên khô khan. Máu me đầy người. Đôi môi đăng bạch chịu đau đớn mà run. Hai bàn tay bấu chặt nhau đến nỗi máu đâm vào da thịt.

Song Phi Yến mở cửa ra đi đến. Một tay bóp chặt miệng nàng. Một tay thi châm. Dù da thịt của Cấm Băng chỗ máu chỗ không. Có chỗ còn lồi cả thịt nhưng Song Phi Yến vẫn thấy rõ huyệt vị.

Bàn tau nhanh như chớp đâm vài 18 huyệt trên ngực.

Thấy Cẩm Băng đã thả lỏng người nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh.

Song Phi Yến đành lấy một chậu nước bên cạnh.

“Tát” một tiếng xối nước rất mạnh. Nó làm tan đi những vết máu trên người Cẩm Băng.

Dần dần mơ hồ nhìn về phía trước. Thấy một thân áo đỏ quen thuộc như thấy vị cứu tinh. Nắm lấy góc chân của Song Phi Yến.

“Cứu, cứu ta”

Một kháo khao hi vọng sống mãnh liệt như vậy khuôn khiến người ta cảm động.

Rất tiếc! Song Phi Yến không phải loại người đó.

Lãnh đạm như nước nhìn người phía dưới.

“Nếu ngươi còn đủ sức đến bệ chiếc giường đầu kia, ta sẽ cứu”

Cẩm Băng ngước đôi mắt đỏ âu nhìn theo hướng cánh tay của Song Phi Yến.

Chiếc giường ấy rất gần. Nhưng đối với một người như nàng lại rất xa.

Cố dồn nén khí lực thất thểu đứng lên. Rồi lại như muốn gục ngã xuống.

“Đi”_

Song Phi Yến không phải không giúp nàng. Mà là chỉ chưởng một chưởng để đánh nàng bay đến bên giường đập mạnh vào thành giường một cách đau đớn.

Nhưng Cẩm Băng vẫn không rên một câu. Cắn chặt môi im lặng.

Song Phi Yến tao nhã bước đêm. Lôi một đống đồ cứu thương vất cho Cẩm Băng.

“Ta đây không phải là người tốt. Vậy nên ngươi tự băng bó cho bả thân đi”

Nói xong đưa cho Cẩm Băng một lọ thuốc.

“Khi nào ngươi lên cơn đau thì cứ uống một viên, khi ngươi uống hết lọ thuốc này, ta nhất định sẽ tìm ra thuốc giải”

Cẩm Băng trơ mắt nhìn nàng. Nước mắt lăn xuống gò má.

“Tại sao lại đối xử tốt với ta như vậy”

Tốt sao? Như thế này mà được coi là đối xử tốt?

Có lẽ, cái tốt này ở mỗi người khác nhau. Như nàng ta, khi lâm vào tình thế tuyệt vọng nhất, đau đớn nhất, khổ sở nhất. Thì chỉ là một tình cảm ấm áp nho nhỏ cũng sẽ trở thành một cái tốt nhất.

Song Phi Yến phủ nhận lắc đầu.

“Nhớ đến giao dịch của chúng ta”

Xong rồi xoay người bỏ đi.

Cẩm Băng run run nói mấp máy nơi môi.

“Cảm tạ”

Nhưng có lẽ Song Phi Yến đi quá nhanh nên không thể nghe thấy.

………………………………..
Lật đi lật lại trang sách. Song Phi Yến nhàm chán.

Đến đây đã bảy ngày. Ngoài chuyện luyện công, đọc sách, thêu thùa, bái kiến thì không có việc gì làm.

Nàng đã sống trên núi năm năm. Kinh thành bây giờ ắt hẳn đã thay đổi rất nhiều. Vì những lần làm việc mà nàng chỉ nhìn lướt qua..nàng thất sự muốn đi một lần.

“Thanh Liêm”

Thanh Liêm từ khi được Hạ Nhi dạy dỗ. Cách ăn nói, cư xử hành động cũng khác lên nhiều.

Nhanh chân đi đến quỳ xuống.

“Chủ tử có gì phân phó”

“Bảo Hạ Nhi đến xem Cấm Băng một chút, còn ngươi với ta đi ra ngoài”

“Chủ tử muốn đi đâu sao”

Song Phi Yến ném cho Thanh Liêm một cái nhìn xem thường.

Nàng bảo đi chỉ cần đi là được. Hỏi dài dòng làn cái gì.

“Thanh Liêm, Cẩm Băng đã nói ra người đứng sau là ai?”

Song Phi Yến chỉnh chu lại y phục.

“Nô tì nghe Hạ Nhi bảo, là Liễu An Lam nhị tiểu thư Liễu Gia”

Thật sự Thanh Liêm cũng không thể tưởng tượng ra được lại là Liễu An Lam.

Nàng chỉ nghe tin đồn là người quốc sắc thiên hương, vừa hiền lành lại vừa nhân hậu. Được mọi người cung phụng dù nàng chỉ là một tiểu thư nho nhỏ. Không ngờ rằng người sắp đặt để hại chủ tử mình, người khiến cho Cẩm.Băng thừa sống thiếu chết lại là Liễu An Lam.

Song Phi Yến chỉ cười khẽ, như không quan tâm lắm.

“Là nàng sao?”

Thanh Liêm thắc mắc hỏi. Hình như chủ tử đã biết rồi.

Song Phi Yến đúng là đã biết. Quận chúa rơi xuống nước mà chết cũng là vì Liễu An Lam. Liễu Tiệp Dư chết cũng là vì Liễu An Lam. Một người mới mười tuổi thì có tâm tư cỡ nào đây?

“Đi thôi” Song Phi Yến cười như không cười đi ra ngoài.

Thanh Liêm đi theo sau. Hai người cũng không nói gì.

“Chủ tử, nghe bảo thuyền rồng ở sông Vũng Châu nổi tiếng nhất kinh thành, người có muôn đến đó không”

Thanh Liêm nàng ao ước đến đó. Lúc trước làm một kĩ nữ bậc tiện. Suốt ngày chui rúc trong chốn thanh lâu dơ bẩn. Mà nếu nàng được ra ngoài nàng cũng không có tiền để vào những nơi như vậy.

Sinh Phi Yến nào có thể không nhận ra ý định của Thanh Liêm. Coi như tùy hứng hàng một lần.

“Tùy ngươi”

“Chủ tử thật tốt” Thanh Liên cười chói lóa dưới ánh mặt trời. Vui vẻ đến nỗi như hảo hài tử chưa nhiễm bụi trần.

Nhưng ai đâu ngờ được Thanh Liêm này là kĩ thân cơ chứ.

“Chủ tử, chúng ta đến chiếc thuyền rồng đầu ấy nhé”

Song Phi Yến theo sự chỉ dẫn nhìn qua. Con thuyền này được mắc mạ vàng. Họa tiết hoa văn mỗi đường nét tinh xảo lại ở vùng nước như tiên cảnh. Thật sự làm người ta như lạc vào chốn thiên đường.

Nhưng thật đáng tiếc nó chỉ dành cho con nhà quý tộc.

“Đến thử xem”

“Ngươi là ai?”

Thấy nàng gần đến ngưỡng cửa có một vệ sĩ vội ngăn lại. Khuôn mặt nghiêm trang.

Thanh Liêm hiểu ý vội lấy lệnh bài bên hông ra.

“Ngươi thật là vô lễ, gặp qua quận chúa còn không quỳ”

Giọng nói của Thanh Liêm sắc sảo vang lêm

Người vệ sĩ ấy vội quỳ rạp xuống đất như cũng không tỏ ra sợ hãi.

“Thần có mắt như mù xin quận chúa thú tội”

Song Phi Yến rất hài lòng, một người cai quản như thế này rồi thì chủ nhân của nó lớn đến thế nào.

“Đứng dậy đi, không biết không có tội”

Nàng rất dễ dàng tha thứ cho người khác.

“Tạ quận chúa ban ân”

“Thanh Liêm, ngươi từ đâu có lệnh bài này” Song Phi Yến nhìn qua Thanh Liêm.

“Hì, thật ra là Hạ Nhi đưa cho thần. Đrẻ bảo vệ chỉ tử lúc cần thiết”

Chỉ một lệnh bài mà bảo vệ được.

Nếu người ta muốn giết nàng thì kể cả nàng là hoàng hậu, bọn chúng cũng không tha.

“Vào thôi” Song Phi Yến một thân trang phục màu đỏ tuyệt diễm đi vào

Nàng chưa để ý đến cách trang trí bên trong, đập vào mắt nàng là hình ảnh của Liễu Gia nhị tiểu thư và Tam vương gia đang ôm ấp nhau thắm thiết.

Song Phi Yến hít một ngụm khí lạnh. Hình ảnh này thực đáng ghét.

Ngó lơ qua nhìn một bên. Cũng thấy người ngồi cô đơn một mình. Mái tóc dài phiêu dật bị thổi đi. Ánh mắt phượng buồn buồn vẫn hướng ra ngoài. Chưa nhìn nàng lần nào.

Người đó chính là sư phụ nàng. Lạc Khuynh.

Thật sự hôm nay nàng ăn phải cái nắm gì mà toàn gặp người quen vậy không biết.

“Lam nhi gặp qua quận chúa”

Một giọng nói trong trẻo vang lên kéo hồn Song Phi Yến trở về.

Nhìn qua thân nhìn mảnh mai đang quỳ trước mắt nàng.
Từ trên xuống dưới lộ rõ bộ ngực trắng như tuyết. Dù nàng ta có cúi đầu thì vẫn thấy được sự ghen ghét trong mắt nàng ta.

Phớt lờ đi người đang quỳ ở dưới. Đi đến Thần Vu Phong.

Liễu An Lam quy thuận đúng lễ nghi thì sao chứ. Nàng không cho phép đứng cô ta cũng không giám không quỳ.

Thần Vu Phong thấy tình cảnh này mở miệng ra nói giúp.

“Quận chúa, dù gì Lam Nhi cũng là bằng hữu tốt với nguơi, hà tất phải làm khó xử nàng”

Đây chính là câu nói của người đàn ông nói sẽ chịu trách nhiệm với nàng.

Song Phi Yến cười đến tuyệt diễm. Nắm lấy tay của Thần Vu Phong ngượng ngịu.

“Ta, thật sự không cố ý”

Mĩ nhân xinh đẹp đã nói như vậy. Ngôn từ của Thần Vu Phong như bị nghẽn lại. Mê luyến nhìn nàng.

“Rắc”

Một cái ly bên chiếc bàn một bên bị vỡ.

Thần Vu Phong, Liễu An Lam, Song Phi Yến đều nghiêng đầu nhìn qua.

Người xinh đẹp tuyệt thế vẫn ngồi như bình thường. Giống như chiếc ly vỡ ban nãy không liên quan đến hắn ta.

Song Phi Yến cũng lười để ý đến Lạc Khuynh. Đưa tay đặt lên vai Thần Vu Phong , cúi đầy e lệ. Trên khhôn mặt khuynh thành nổi lên tầng đỏ ửng.

“Ta, ta cũng chỉ muốn lấy đi sự chú ý của sư thúc mà thôi”

“Rắc” lần này là hai cái ly.

Song Phi Yến nghiến răng. Nhất định thằng nhãi này muốn phá hỏng vở diễn của nàng.

Đúng vậy! Chính là thằng nhãi chứ không phải là một tiếng sư phụ, hai tiếng sư phụ.

Thần Vu Phong một lần nữa bị hớp hồn.

Liễu An Lam hận đến mắt đỏ ngầu. Vì cái gì mà nàng ta có quyền phạt nàng. Vì cái gì mà nàng ta có được sự chú ý của Phong ca ca.

Liễu An Lam thật sự muốn cào rách bộ mặt này. Trên đời này xinh đẹp chỉ có mỗi Liễu An Lam nàng.

“Chủ tử” thấy tình thế không ổn. Thanh Liêm vộp kêu lên. Nàng không biết vì sao chủ tử lại phải đóng kịch như vậy nhưng hòa cảnh này đối với nàng cũng không yên.

Song Phi Yến vội ngồi xuống như chuyện xảy ra ban nãy chưa từng có. Lạnh giọng nói.

“Vì Phong ca ca đã cầu tình, vậy nên ngươi cũng đứng dậy đi, tránh cho thuyền bị vấy bẩn”

Hàn ý châm biếm rất sâu!

“Rắc” Lạc Khuynh lại gần nỗi bão

Phong ca ca. Tên nghe rất buồn nôn.

Song Phi Yến thực nghi ngờ Lạc Khuynh này có phải yêu thầm Thần Vu Phong hay không. Chẳng lẽ là nhân yêu* hay sao.

Nhân yêu: nữa nam nữa nữ -.-
Liễu An Lam khuôn mặt đen như cục than.

Khó khăn ngồi gượng dậy cười một tiếng cho đúng lễ nghi. Sự việc lần trước nàng đã giác ngộ được. Thanh danh cả đời không thể bị những cái thiếu suy nghĩ mà bị hủy trong giây lát. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

Liễu Tiệp Dư nàng cũng giám giết thì Song Phi Yến là cái thá gì.

Nhẹ nhàng đi đến, thân hình quyến rũ mảnh mai ủy khuất đến bên Thần Vu Phong. Hắn không nói hai lời mà ôm lấy nàng. Cũng không dám trách cứ Song Phi Yến chỉ đành an ủi Liễu An Lam.

“Rắc”

Lần này là chiếc ly bị vỡ của Song Phi Yến. Chiếc ly rõ ràng là rơi xuống đất mà hai mảnh vỡ của chiếc ly lại an tọa trên hai cái đầu của Thần Vu Phong và Liễu An Lam.

“A” Liễu An Lam đau đớn kêu lên.

“Thật xin lỗi, ta không cố ý”

Song Phi Yến vô tội ủy khuất nói.

Thanh Liêm nhịn cười lên tiếng.

“Quận chúa, nô tì thấy rõ là chiếc ly rơi xuống đất, còn những mảnh vỡ bị rơi vào nhị tiểu thư Liễu Gia thì đâu có liên quan đến người”

Thanh Liêm nhấn mạnh ba chữ “nhị tiểu thư’

Hai chủ tớ ăn ý, Song Phi Yến như nhận ra, vội ngẩng đầu dậy, độ mắt to tròn ngây thơ chớp chớp.

“Đúng ha, ta đâu có sai đâu”

Liễu An Lam muốn chất vấn cũng không được, muốn khóc cũng không xong.

Lạc Khuynh vẫn như cũ, vẫn nhàn nhã nhìn ra cửa sổ uống trà. Nhưng nếu nhìn kĩ thì thấp thoáng trên môi của hắn có nụ cười

Lam Linh <3

CHƯƠNG TRƯỚC  –  CHƯƠNG KẾ