Chương 3 uống lộn thuốc

Editor: Tre Bên Hông Nhà
Biên Tập: Đại Vân

 

 

Nếu lúc trước thầy bói đoán mệnh không nói như vậy, chưa chắc nàng có thể sống sót, nhưng cho dù chết ở bên ngoài, cũng tốt hơn so với kiếp trước ở Kiều gia chịu nhục, cuối cùng còn bị hàm oan bỏ tù. Trong tù còn nhận lấy sự tra tấn từ những người khác.

 

“Vân Chiêu, Hồng Diệp là muội muội ngươi, có người chị nào lại ngấm ngầm nói em gái mình hại mình kia chứ? Thành tích ngươi tốt, còn không phải do mẹ ngươi di truyền? Hơn nữa Hồng Diệp là một đứa nhỏ tốt, từ nhỏ tới lớn đều nhường ngươi, bằng không ngươi nghĩ ngươi có thể đạt được danh hiệu đệ nhất sao? Khụ Khụ!!” Diệp Cầm vừa nói, xong, sắc mặt lại nghẹn tới đỏ bừng, khụ khụ họ liên tục.

Đối với bệnh của mình, bà đã là nhận mệnh, chỉ là bà không yên tâm hai đứa con của mình thôi.

Bà thậm chí có chút hoài nghi, có phải do trước kia đem tên Cảnh Vân Chiêu đoán mệnh xóa đi, mới khiến nàng khắc thọ mệnh của bà.

 

“Mẹ, ngài nói phải, ta đích xác điều di truyền từ ngài, Hồng Diệp di truyền từ ba, người xem, ta cùng Hồng Diệp một chút cũng không giống nhau!” Cảnh Vân Chiêu cố ý nói.

Diệp Cầm vừa nghe, trong miệng nghẹn một hồi, trừng mắt liếc nàng một cái. Nàng chợt cảm thấy, hôm nay đứa nhỏ Vân Chiêu này giống như uống lộn thuốc vậy, nói chuyện đều mang theo móc họng, nghe xong làm trong người không thoải mái.\

“Được rồi được rồi, từ lúc nào mà ngươi học cái tính ba hoa kia vậy. Nên học Hồng Diệp kìa, con gái thì phải ôn nhu hiểu chuyện, bằng không về sao làm sao mà tìm nhà chồng!” Diệp Cầm động khí, thân mình càng ngày càng không thoải mái.

 

Bệnh của Diệp Cầm tới rất đột nhiên, ngày thường cũng không thấy bà có cái gì không thoải mái. Nhưng đột nhiên có một ngày được đưa tới bệnh viện, xét nghiệm ra trong gan có một khối u, còn là khối u ác tính.

Đã trải qua một đoạn thời gian điều trị, nhưng không có tác dụng gì, hơn nữa tóc cũng rụng không còn nhiều, nhìn qua cả người rũ rượi không một chút sức sống.

Kiều gia cũng chỉ là một nhà bình thường, trong nhà không có bao nhiêu tiền. Diệp Cầm bị bệnh, kia dùng gần hơn phân nửa tiền gửi ngân hàng. Hiện tại bác sĩ bảo người nhà nên chuẩn bị hậu sự, trong lòng Diệp Cầm cũng rõ ràng chính mình không sống được bao lâu, cho nên mới khăng khăng đòi dọn về nhà. Là không muốn chết ở trong bệnh viện.

Mà thời điểm ở nhà, thể thể Diệp Cầm xác thật cũng tốt hơn một chút, cho nên càng không muốn trở lại bệnh viện.

 

Cảnh Vân Chiêu cũng không muốn cùng bà nói nhiều, xoay người đi phòng bếp tìm món ăn làm no bụng chính mình.

Tuy nàng thiếu nợ ân tình của Kiều gia, nhưng nhiều năm qua việc nhà này nọ ở Kiều gia đều một tay nàng lo liệu. Còn có kiếp trước, nàng còn ở bên ngoài làm công kiếm tiền, một phân cũng không giữ riêng, toàn bộ đều cho Kiều gia. Cuối cùng lại còn rơi vào kết cục thê thảm. Vô luận ân tình như thế nào thì cũng xem như nàng đã hồi đáp lại đủ rồi.

Huống hồ, nàng có chút thành tích, cho nên từ lúc tiểu học tới nay, nàng luôn cố gắng tham gia các cuộc thi, thắng được tiền thưởng, từ đó về sau tiền học tiền phía ăn uống này nọ của mình không tốn một phân tiền của Kiều gia. Ấy mà ngày thường còn phải đề phòng này nọ, ăn uống cũng chỉ dám ăn ít uống ít. Dựa vào cái gì?

Đến nỗi chén cháo trong phòng nàng nàng cũng không dám uống.

Kiếp trước chính là do uống chén cháo kia, nàng mới bị thượng thổ hạ tả, phải ở nhà ngây người dưỡng bệnh một tuần.

Trước kia nàng còn tựa lừa mình, cho rằng những gì mình làm đều hẳn là nên như vậy, còn cảm thấy ở trong nhà nàng rất hạnh phúc. Nhưng hiện tại, nàng không còn tưởng như vậy nữa.

Trong nhà đồ ăn cũng không nhiều lắm, Cảnh Vân Chiêu cũng không kén chọn, đơn giản là có thể ăn. Mà trong lòng cũng đang tính toán sự tình về sau.

“Chị, không phải trong phòng có cháo sao? Vì sao chị còn vào bếp nấu?” Trong lòng Kiều Hồng Diệp rất không cao hứng, buồn bực hỏi.

 

“Cháo lạnh ta cũng không dám uống, vạn nhất bị tiêu chảy thì làm sao bây giờ? Hơn nữa thứ hai còn có kỳ thi, về sau nhưng loại đồ ăn không an toàn như vầy, ta chính là một chút cũng không đụng tới!”Cảnh Vân Chiêu rất có thâm ý trả lời.

 

Trong lòng Kiều Hồng Diệp hoảng hốt: “Nào có tệ như chị nói đâu, ăn cháo lạnh liền bị tiêu chảy? Chị, ngươi nhưng càng ngày càng kén chọn!”

 

“Hồng Diệp, thân thể của ngươi vẫn luôn thật tốt, cũng không kén chọn, bằng không ngươi đem cháo kia uống đi!” Cảnh Vân Chiêu cười lạnh lạnh nhạt nói.

“Vân Chiêu, chính ngươi đều sợ bị tiêu chảy, ngươi lại kêu Hồng Diệp uống nó? Ngươi nha đầu này, có phải muốn tạo phản hay không?!” Cảnh Vân Chiêu vừa mới nói xong, phía sau liền vang lên tiếng rống giận của Kiều Úy Dân.