Chương 52b: chiến Thông Mật!

Chết môn!
Lúc này vẫn là chết môn, nhưng không có long lân cùng tướng quân trợ lực, trận vị trung âm sát lực đánh rõ ràng yếu bớt. Nhưng tuy là như thế, Thông Mật cũng không dám khinh thường.

Trên vai hắn còn khiêng hai người, nhưng hành động cực kì nhanh nhẹn. Hắn thấy Kim Mãng đánh tới liền lui bước. Hắn khom người lui lại, đồng thời trong tay bắn ra một cái bình thủy tinh nhỏ.

Từ Thiên Dận một tay đẩy Hạ Thược ra.Kim giáp hướng phía hai người đứng chắn.

Cái chai mới vừa bắn ra, bên trong liền thoát ra mấy đạo khói đen, một tiếng kêu rên cất lên, sau đó liền thay đổi hình dạng.

Hạ Thược thấy như vậy đã đủ, hét lớn: “Đuổi quỷ thuật!”

Đuổi quỷ thuật và dưỡng tiểu quỷ có phần không giống nhau. Để luyện nó, hàng đầu sư phải đi rất nhiều núi tìm ra phần mộ mới được mai tang. Dùng một cành trúc cắm vào đầu tử thi. Sau đó tiếp tục niệm thần chú và dùng một cái bình thủy tinh nhỏ triệu tập hồn nhập vào đó. Cuối cùng, họ sẽ phong bế cái chai lại, đặt trong đất dưới một cái cây và sau đó niệm chú hàng đêm đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày.

Cách luyện không khác mấy với luyện nuôi tiểu quỷ nhưng có điểm không giống nhau. Dưỡng tiểu quỷ, đối tiểu quỷ, bát tự đều dùng người chết nhưng tùy theo cách chết mà có luyện khác nhau. Đuổi tiểu quỷ rõ ràng đó là hang đại tiểu quỷ, nổi tiếng hung dữ.

Để sử dụng phương pháp này, hàng đầu sư sẽ đem dưỡng nó ở bình thủy tinh nhỏ, dùng để ném vào đối phương hoặc là đặt ở nơi địch thường ra vào. Khi địch tiếp xúc hằng ngày, nó có ảnh hưởng đến thân thể, ý chí không mạnh sẽ phát cuồng mà chết.

Nó cùng với âm sát bao quanh thân liền khiến cho đối phương sinh ra ảo giác. Nhưng không may, vừa mới hiện ra liền gặp ngay kim giác, lập tức hồn bay phách lạc.

Thông Mật chắc không biết đến việc kim giáp chính là do khí dương của người mà thành, chuyên khắc với khí âm. Hắn làm như vậy, bất quá là làm chậm bước chân của Hạ Thược và Từ Thiên Dận mà thôi. Tranh thủ thời gian đó, hắn tìm đường trốn.

Lão già này quả là gian xảo.

Kim Mãng xà tuy rằng lợi hại, nhưng hình thể quá lớn, hành động cũng không phải quá nhanh nhẹn. Nếu hắn đi phía trước liều mạng chạy như điên, tất nhiên thoát khỏi Kim Mãng xà. Nhưng nếu hắn lui lại, Kim Mãng Xà phía dưới sẽ cắn hắn. Thoát là chuyện không tưởng. Hơn nữa, lão già này tà pháp không hề tầm thường, thế nào cũng sẽ dùng âm sát để bảo vệ bản thân, tránh việc chết môn trận vị thượng âm sát hại đến hắn. Bởi vậy, giờ phút này hắn tuy rằng xanh cả mặt, nhưng so với Nãi Tây Đạt thì còn lợi hại hơn.

Hạ Thược không cho hắn cơ hội được thở, nàng đem long lân âm sát phân ra. Một phần bảo vệ chính mình cùng Từ Thiên Dận, phần còn lại phân ra hướng Thông Mật mà giết.

Thông Mật thấy tình thế không ổn người liền trốn. Ba con kim giáp lấy người lấp kín đường đi. Lúc đó, đao liền chém xuống.

Thông Mật thực sự sợ kim giáp nhưng dựa vào thân hình gầy thấp bé nên hắn tránh né như gió. Nhưng rõ là càng né thì lại càng làm hắn tổn hao nguyên khí hơn. Hắn muốn phân một bộ phận nguyên khí từ người mình ra để chống đỡ tám môn khóa vàng trận. Thực sự đánh lâu với hắn mà nói nó không hề tốt.

Lúc này Hạ Thược cùng Từ Thiên Dận phối hợp rất ăn ý. Hai người dồn hắn đến đường cùng.

Trốn chạy trối chết, lúc này hắn mới phát hiện, phía dưới thân của Kim Mãng xà là nơi an toàn nhất.

Kim Mãng xà là âm linh sai khiến của Hạ Thược. Hắn tránh dưới thân mình nó, Kim Mãng xà sẽ rất khó cắn. Hạ Thược cùng Từ Thiên Dận lại rất quan tâm Kim Mãng xà, dù cho nó có kim giáp trên người, họ cũng không dám ra tay.

Mau chóng, Thông Mật liền nấp phía dưới thân hình của Kim Mãng xà. Nó lùi cắn hắn, hắn cũng lùi theo. Kim Mãng xà tiến tới trước, hắn cũng liền tiến lên phía trước. T1m lại, hắn nhất quyết không chịu rời ra khỏi đó.

Nhưng thật sự, việc này cũng không phải là tốt cho hắn. Bởi vì, hắn còn đang ở trong trận, nguyên khí của hắn đến thời điểm cũng sẽ dần tiêu hao vậy mà hắn vẫn day dưa ở đây. Nhưng giờ phút này mà đi ra ngoài lại càng không tốt. Hắn rốt cuộc chỉ có thể chờ. Cho dù tu vi của Từ Thiên Dận và Hạ Thược có cao đến đâu nhưng tuổi còn nhỏ dễ khinh địch, hắn tất có cơ hội thắng.

Nghĩ đến đây, Thông Mật khặc khặc cười rộ lên điên dại.

Hạ Thược cùng Từ Thiên Dận đứng ở bên ngoài, thấy bộ dạng của hắn cũng cười theo.

Cái cười của nàng cười đến thực lạ, cười đến khó hiểu. Ánh mắt nàng liếc Kim Mãng, xà một cái, khóe môi cong lên.

Kim Mãng xà hiểu tính người, có linh trí, vừa tiếp xúc với ánh mắt của Hạ Thược liền nhanh chóng lui lại.

Thông Mật phát hiện tốc độ của Kim Mãng xà nhanh hơn, có phần hung hãn, lại khặc khặc cười. Nhưng tiếng cười của hắn vừa mới bắt đầu đã nghe như có cái gì chặn lại.

Hắn bỗng nhiên quay đầu lại, bên cạnh âm phong gào thét. Hắn quay đầu ra sau đã thấy một đôi Kim Mãng xà mắt sáng quắc, thật lớn.

Hàng đầu sư từ trước đến nay là không sợ những thứ kì dị. Đối với họ mà nói, là người tu luyện hàng đầu thuật những chuyện như vậy không có gì là lạ. Nhưng Thông Mật trong lúc này, mắt trợn tròn, khuôn mặt tái xanh trông thật buồn cười.

Vậy là Kim Giao trên đầu cũng có thể phân thân.

Lúc này hắn mới biết, giọng hắn phát ra khan khan, ném Y Ni trên vai về phía miệng Kim Mãng xà.

Kim Mãng xà cũng biết đây là người một nhà, đầu hơi hơi ngừng một chút. Thông Mật tiếp theo liền rời thân mình Kim Mãng xà. Nhưng đồng thời, hắn lại bắt Y Ni vắt lên vai chạy.

Một tấm chắn tốt như vậy, ném đi thì thật tiếc!

Nhưng gót chân hắn vừa rơi xuống đất, sắc mặt liền lại biến đổi. Ba con kim giáp người đã sớm chờ ở hắn phía sau.

Trước có Kim Mãng xà, sau có kim giáp người mà tấm chắn thì chỉ có một! Tình thế nguy cấp, Thông Mật chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà trốn chạy.

Kim giáp người đao pháp giống nhau, chém tới. Hắn liên tiếp hai lần bị kinh hãi, thể lực có phần tiêu hao. Mặc dù hắn dựa vào kinh nghiệm, tránh được hai đao nhưng cuối cùng vẫn không tránh được đao thứ ba.

Đao vàng sắc biến của Quan Công hướng sống lưng hắn mà chém.

Thông Mật lấy nguyên khí che chở thân mình nhưng vẫn bị chém trối chết. Trong phút chốc, hắn quay lại, ném một cái bình thủy tinh. Bên trong bình có hơn mười luồng khói đen bay ra che chắn cho hắn. Nhưng tuy là như vậy sau lưng hắn, máu vẫn chảy đầm đìa.

Thông Mật lảo đảo, nguyên khí trên người hao tổn, bị trận vị âm sát truy đuổi mặt hắn xanh như tàu lá. Đã vậy trước mặt, long lân âm sát đã cận kề cổ hắn.

Thông Mật trên vai là hai người vừa bắt cóc, chạy trốn là điều không thể vì thế hắn liền ném Y Ni về phía trước.

Long lân âm sát tức khắc quấn lên người Y Ni.

Tuy là giờ phút này đang bị thương, thế nhưng Thông Mật vẫn khặc khặc cười khó nghe.

Nhưng Hạ Thược cũng nhẹ nhàng nhướng mày, nở nụ cười: “Đa tạ ngài!”

Thông Mật sửng sốt, bởi vì lúc này hắn mới thấy, dù long lân âm sát quấn lên người Y Ni nhưng không phải là cho Y Ni đổ máu mà chết. Thay vào đó là bảo vệ nàng.

Thông Mật không phải là mục tiêu của nàng, mục tiêu của nàng vẫn là Y Ni còn mục tiêu của Kim Mãng xà cùng kim giáp đó là Thông Mật. Bởi vì, tu vi của Y Ni rõ là không thể ngăn cản được trận vị âm sát, chỉ là do nàng bị Thông Mật bắt cóc, Hạ thược không thể bảo vệ nàng. Từ lúc trận vị biến ảo đến bây giờ, thời gian cũng vài phút Y Ni hẳn là bị chút thương tổn. Nhưng cũng may vì Thông Mật bắt cóc nàng nên Hạ Thược mới có thể bảo vệ Y Ni.

Thông Mật chớp mắt một cái liền sau đó nghĩ ra suy tính của Hạ Thược nên trong mắt lộ rõ sự sợ hãi.

Qủa đúng là hắn có kinh sợ, thế nên đầu cúi gằm xuống. Mặc cho Y Đề Na nằm đó, hắn cứ nhắm hướng phía trước mà tới, đưa chân đá vào hai người kim giáp.

Không thể phủ nhận, lão già này thân thủ, tu vi cực kì cao. Rõ ràng là đang bị thương, thế mà lúc này còn dám dùng nguyên khí trên người, tay không chiến đấu với kim giáp.

Kim giáp đấu với hắn cũng có chút thương tổn, nhưng về phần mình, hắn cũng môt phen tổn hại thân thể. Có thể nói hắn chính là tự tìm đến cái chết cũng không quá.

Hắn chỉ vừa đá vào hai kim giáp, liền cảm nhận có nguy hiểm phía sau. Thông Mật xoay người, Từ Thiện Dận đã đứng sau lưng hắn.

Đối diện với Thông Mật, Từ Thiên Dận vẫn sợ hắn có những đồ vật tà môn thế nên vẫn luôn lấy lấy kim giáp công kích, không dám nhúc nhích, dùng thân mình che chở cho Hạ Thược.

Giờ phút này, phía trước Thông Mật là kim giáp, đỉnh đầu là Kim Mãng xà, sau lưng có Từ Thiên Dận đứng.

Từ Thiên Dận dùng đao hướng về ngực Thông Mật mà đâm, trong chớp mắt có thể lấy đi tính mạng của hắn.

Nhưng lúc đó, Hạ Thược lại thấy một bóng đen nhảy vào.

Bóng đen tiến vào vừa đúng lúc Từ Thiên Dận định đâm, đứng sau lưng anh ta.

“Sư huynh!” Sắc mặt Hạ Thược có sự thay đổi.

Lúc này, miệng nàng cứng ngắc, đáy mắt bật ra tia máu, thân thể không thể chuyển động, long lân trong tay nhắm hướng sau lưng Từ Thiên Dận mà bay.

Hơi thở của Từ Thiên Dận hơi gấp trong khoảng khắc Hạ Thược hô lên. Từ Thiên Dận cũng hiểu ra tình huống, tức khắc xoay người quay ra sau lưng Thông Mật mà đâm.

CHƯƠNG KẾ>>>