Đăng bởi 2 phản hồi

Kỹ năng sinh tồn tại mạt thế – Mặc Tĩnh Khuyên (Chương 4)

Chương 4: Nhiễm

Nhìn quang cảnh bên đường mồ hôi Tuyệt Niên như đồng hồ cát, nhỏ giọt nhỏ giọt. Nén kinh tởm trong lòng, chân giẫm phanh phóng nhanh về phía trước.

Chiếc xe màu đen phủ hoa văn kỳ dị cứ thế ngông nghênh trên đường tiến về khu Đông Anh—biệt thự dành cho những người có địa vị ở thành phố H.

Khu Đông Anh nổi tiếng với kiến trúc độc đáo, môi trường độc lập. Trên mỗi ngọn đồi hoặc giữa đồi đều có một hai căn biệt thự độc chiếm. Nơi này đặc biệt yên tĩnh, bởi xung quanh đa phần đều là cây cối, đi một khoảng mấy cây số mới thấy dinh thự chiếm cả ngọn đồi.

Hoàn cảnh rất thích hợp để nghĩ dưỡng lão hoặc vào kỳ nghỉ hè. Tuy nhiên bây giờ Tuyệt Niên lại hận địa hình này ghê gớm. Một đường tiến thẳng không có trắc trở nào, không biết thời gian đã qua bao lâu, nhưng Tuyệt Niên lại cảm thấy quãng đường vô cùng vô tận.

Sắc trời dần ngã màu vàng kim dồn về phía cuối chân trời, cũng là lúc xe Tuyệt Niên dừng lại trước cổng dinh thự xanh biển dịu nhẹ. Trong lòng cô không khỏi thở phào nhẹ phõm, may mắn! May mắn có đường nhựa, bằng không đến mai còn chưa thấy được cổng dinh thự.

Chưa kịp vui vẻ, giây sau vẻ mặt Tuyệt Niên trở nên méo mó, cô phẫn nận ném chìa khoá bạc xuống đất.

Dựa vào! Cổng tự động! Dù cô có sức mạnh phi phàm cũng không thể nhấc cánh cổng nặng hơn 10 tấn, to gấp 20 lần so với cô.

Ngồi trên đầu xe nhìn cánh cổng màu đen cứng cỏi, Tuyệt Niên cúi đầu nghịch điện thoại.

“Tút…tút..”

Hiển nhiên không ai nhấc máy, bên tai vẫn là giọng của nữ tổng đài nhắc nhở số máy không liên lạc được.

Tuyệt Niên cắn môi nhỏ giọng mắng: “Bọn người vô dụng.” Như đáp lại cô, bên trong dinh thự vọng ra tiếng rống bất thường của dã thú—–âm thanh cô nghe quen tai trên dọc đường đi.

Cô hừ một tiếng vừa lẩm bẩm vừa bắt đầu công cuộc leo cổng vào: “Được rồi, được rồi. Bọn mi không vô dụng. Đã chết rồi còn đem lại phiền toái lớn cho ta như vậy.”

Bịch! Bịch! Âm thanh rơi rớt va chạm lên nền đất liên tục phát ra, ngay cả tâm muốn chết Tuyệt Niên cũng có.

Đồ đạc hạ cánh trước thân chủ thì hạ cánh trước, cũng không có gì. Trọng điểm chính là đang có thứ đón đầu cô bên dưới.

Hiện tại, dừng lại hay tiếp tục là một nan đề. Hỏi tại sao không nhảy xuống cho nhanh? Xin nhờ, cổng này không 9 thì 10 mét, nhảy xuống, không què thì nát mặt.

Mà hành động ngồi đợi tang thi đi chỗ khác rất không sáng suốt, bởi bây giờ nó đang nhìn cô chằm chằm chảy nước miếng và điều đó cũng đang nhắc nhở cô rằng đừng mơ tưởng nó sẽ dễ dàng rời đi nếu không có thịt ăn.

Giờ nhảy xuống chắc chắn sẽ….rất sướng! Thôi kệ, dù sao cũng có đệm người đỡ….khụ, ít nhất nó từng là người. Vì thế Tuyệt Niên lấy tư thế chuẩn nhất nhảy xuống, mà quên cân nhấc một vấn đề nghiêm trọng.

Bản thân Tuyệt Niên vốn 450N lại cộng thêm trọng lực 100N, thế nên khi vật thể 550N tác động lên, tang thi vốn bị thối rửa trực tiếp bị dập nát.

Phải. Là dập nát. Và cái áo khoác trắng bên ngoài của Tuyệt Niên cũng đi tong theo cú ngã ngoạn mục. Cô run người đứng dậy, nghiến răng dứt khoát cởi áo khoác vứt đi. Quá ghê tởm! Cô chắc chắn sẽ gặp ác mộng a.

Vừa đi vài bước, chân trái suýt vấp chân phải té. Không để cô định hình, chân đã bị kéo giật lại. Cảm giác nhoi nhói truyền từ mắt cá chân thẳng lên đại não, cô cứng ngắc quay đầu lại nhìn đệm thịt nát chỉ còn cánh tay nguyên vẹn đang níu kéo chân mình.

Giật mình lùi về sau, cố tìm lại nhịp tim an tĩnh. Lòng nổi lên hiếu kì. Tại sao nó chưa chết? Chẳng lẽ thực sự đập nát đầu mới chết?

Quyết chí cho là đúng! Tuyệt Niên lấy thùng túi nước ra sức nện vào đầu tang thi.

Bộp! Bộp! Bộp!

Cho mi chết, cho mi cào ta!

Nhận thấy đối tượng dần không còn động đậy nữa, cô dần tỉnh táo lại. Đồng thời nhấc chân tránh khỏi nước nhớt trắng đục chảy ra từ bị não đập nát.

Giọng nói như gần như xa thều thào truyền vào tai cô:”Nhị tiểu thư…”

Tuyệt Niên ngạc nhiên ngẩng đầu. Có người còn sống ư? Tuy nhiên, cô đóan người đó cũng không cầm cự được bao lâu nữa. Hẳn là trọng thương.

“Grừ…grừ…”

“Rống….!”

Tuyệt Niên buồn bực vỗ trán. Phiền phức tới rồi. Cô cúi người nhặt súng, thân thể nhẹ đảo sẵn tiện né tránh vật thể vừa lao nhanh về phía mình.

Nương theo tiếng xé gió, cô nả phát đạn đầu tiên. Vật thể khựng lại vài giây, sau đó tiếp tục nhào về phía cô.

Thấy rõ người đang tới là tang thi, Tuyệt Niên rét lạnh liên tiếp nả đạn nhắm vào đầu tang thi.

Mấy viên liên tục, dường như não cũng nát bấy. Tang thi ngã phịch, chính thức bại trận. Thấy tang thi đã chết, cô tiến lại gần quan sát. Thần sắc ngập ngừng, vẻ áy náy càng hiện rõ thêm khi trông thấy áo tang thi đang mặc.

Tuyệt Niên trầm mặc. Là Thủy Lung, thuộc hạ thân cận của Tuyệt Nhiên. Giờ phút này anh ta vốn có thể yên lành bên cạnh anh trai, thế nhưng, cô đã hại anh ta rồi có phải hay không?

Chỉ có điều cô đã phát hiện ra một chuyện. Tang thi bên đường cùng vừa nãy rõ ràng cử động rất chậm, vậy tốc độ của Thủy Lung nói lên điều gì?

Độ tiến hoá nhờ vào chủ thể sao? Nếu vậy, Thủy Lung mà mang mấy anh em trong quân đội Tuyệt gia tới khiêng vác đồ lên đây…..Cô tuyệt đối không có trái cây ngon ăn rồi.

Không để cô đợi quá lâu, vài thân ảnh xuất hiện với bộ dáng siêu siêu vẹo vẹo, nhưng tốc độ tuyệt vời lại làm người ta kinh ngạc không thôi.

Xẹt! Xọet!

Tiếng xé gió vang lên bên tai, không gian như bị xé toạc. Một đạo bóng dáng vòng qua sau lưng vươn móng vuốt lên tập kích Tuyệt Niên, thân thủ cô uốn lượn nhanh nhẹo như một con báo hun hãn né tránh đòn công kích. Phía sau tập kích phía trước đón đầu tang thi nhe hàm răng sắc nhọn, rõ ràng cô tránh quá nhanh còn dư ảnh nơi đó, tang thi theo quán tính cắn mạnh xuống.

Nhưng nó không ngờ thịt trong mùi lại là đồng loại của mình, chỉ là nó cảm thấy mùi vị quá nhạt, bản năng phun hết thức ăn không ngon trong miệng ra. Tang thi còn lại thấy đồng loại, vội vàng rút móng vuốt dài sắc bén của mình ra.

Mà thời gian hai con tang thi giằng co tách ra đủ để cô giương súng thả ra làn đạn bắn bay đầu hai tang thi.

Mồ hôi lăn lăn rơi vào khóe mắt làm mắt cô cay xé, thở dài một hơi ngồi bệch dưới đất lấy lại sức. Sau một lát, cố nén ghê tởm từ đáy lòng Tuyệt Niên soát toàn thân ba con tang thi thu được ba khẩu súng cùng năm hộp đạn.

Nhẹ bước lê thê vào trong, nhíu mày cố nhớ vị trí thanh âm gọi mình ban nãy. Tuyệt Niên mím môi cúi đầu.

Cô có một nhược điểm ai ai cũng biết, thế nhưng vào thời điểm này nó trở thành nhược điểm chí mạng—-cô không phân biệt được phương hướng!

“Tuyệt Niên tiểu thư, cẩn thận…” Vẫn là giọng của người ban nãy, hắn gấp gáp dùng thanh âm yếu ớt của mình nhắc nhở cô. Chỉ tiếc, cô né không kịp.

Thân thể bị đập mạnh văng ra xa, cô nâng người ngồi dậy: “A…ưm..” Bả vai đau nhức cùng vết trầy xước trên mặt do tiếp xúc va chạm tố cáo thân chủ, bọn chúng hiện tại rất không thoải mái.

Tay khẽ run nhưng cô vẫn cố vươn tay nhặt khẩu súng lên.

Bịch! Sau gáy nặng nề bị đánh, thân thể nặng nề ngã xuống, khẩu súng cũng theo đó trượt khỏi tay. Cô cắn mạnh lên môi duy trì bình tĩnh, tay mò mẫm vị trí của súng.

Chỉ chút nữa thôi…chỉ chút nữa…

Xọet! Cảm giác sắc lạnh xuyên qua thân thể, toàn thân phản xạ rét run co quắp lại. Tay xoay chuyển góc độ súng bóp còi…Đoàng! Đoàng! Phịch! Không nhìn thấy nhưng dựa theo trọng lực trên người đã giảm bớt, cô biết mình đã bắn trúng. Thành công thoát hiểm.

Theo tính toán của cô hẳn bọn họ đã theo lệnh gấp gáp bố trí sắp xếp đồ, thế nào vào phòng khách an nhàn, cô quá khinh xuất! Nhỡ trong phòng thêm vài người không an phận, vậy cô chết chắc rồi.

“Anh..” Tuyệt Niên mở to mắt không thể tin nhìn người trước mắt. Hắn thế nhưng….Nửa người tang thi!!

Do vậy khi bắn vào ngực, hắn vẫn còn thở để trách cô: “Haha…Tôi bán mạng cho các người được gì chứ…Dù sao tôi cũng sắp chết rồi, tôi không muốn biến thành quái vật…” Hắn căm phẫn, rất phẫn nộ. Chính tay hắn phải kết liễu mạng sống anh em vào sinh ra tử của mình, tâm trạng hắn sao có thể tốt.

Nếu không phải tại Tuyệt Niên, bây giờ bọn họ vẫn còn đang ấm áp bên nhau nghỉ ngơi sau nhiệm vụ. Không ngờ bị gọi đi, anh em giống như phát rồ cắn chết người bên cạnh, sau vài giờ dây chuyền lây cho người khác. Hắn buộc phải giết bọn họ, dẫn ra hiện trạng bây giờ. Rốt cục hắn cũng bị lây nhiễm, chẳng qua tiến trình rất chậm, lý trí hắn vẫn còn thanh tỉnh. Vừa thấy người vào liền lấy làm đối tượng phát tiết.

Hắn, sao có thể không hận cô chứ!!?

Tuyệt Niên che miệng ho, thiử dốc: “Khụ..xin lỗi..” Tay bịt chặt vết thương ở bụng vẫn đang tuôn máu.

“Haha~ có ý nghĩa gì chứ? Coi như ân huệ cuối cùng…Cô giúp tôi đi.” Liếc mắt nhìn khẩu súng trên tay cô, hắn nở nụ cười cầu xin.

Tuyệt Niên lạnh lùng cười: “Không cần anh nói, tôi cũng giải quyết anh.” Có lỗi, xin lỗi là một chuyện. Cô sẽ không vì bản thân có lỗi mà góp đi ra cho người ta đánh. Hắn giả dạng thật hay, dùng thanh âm dẫn dắt lòng hiếu kì của cô tới phòng khách. Đáng tiếc, hắn không tiếp xúc với cô nên không biết, cô chân chính là một người mù đường.

Bị tra tấn một hồi, nói không sao chính là giả tạo. Cô là loại người cực kì hẹp hòi! Đừng trông mong quá nhiều.

“Cảm ơn..”

Đoàng! Tiếng súng nhẹ nhàng vang lên cắt đứt sinh mệnh của hắn. Khóe môi hắn vẫn giữ nguyên nét cười thỏa mãn tốt đẹp.

“Khốn thật..” Thả khẩu súng trên tay xuống, cô mệt mỏi dựa vào cạnh tường cười khổ.

Mắt nhìn xuống chân, trong này tuy tối máu khô nhưng cô vẫn thấy rõ….máu màu đen. Trên bụng, máu cũng là màu đen…giống như bọn người bị lây bệnh biến thành tang thi.

Chẳng lẽ cô thực sự phải chết? Mới đầu mạt thế đã chết, thật uất ức!

Chocolate, dâu tây của cô….Cô biến thành tang thi, khẩu vị mất sao mà ăn nữa đây. Đây là suy nghĩ cuối cùng của cô khi toàn thân rã rời rơi vào bóng tối.

~Khuyên: đi chơi về. xương cốt rã rời. Bị bệnh cả tuần nay T.T

Đăng bởi 11 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 4

Chương 4: Chuộc Thân Về Quê

 

 

 

Cũng trong bữa tiệc mừng thọ của đại lão gia, ở phòng của tam tiểu thư xuất hiện một tên nam nhân, sau khi bị ép cung, hắn khai là do nhị tiểu thư sai hắn đến núp trong phòng, hòng phá hoại thanh danh của tam tiểu thư. May mắn đêm đó An Bình không để ta tiểu thư về viện, chứ nếu không, e rằng sự việc không chỉ huỷ hại thanh danh thôi, mà tam tiểu thư còn phải gả cho tên hạ nhân này.

….

 

 

Tiệc mừng thọ vừa qua, đúng như kế hoạch của An Bình, Tam tiểu thư thành công trở thành vị tiểu thư có thanh danh cực tốt, người người khen ngợi, nhà nhà muốn cưới về làm dâu. Còn nhị tiểu thư, chẳng những thanh danh bị thối, mà còn bị trục xuất ra khỏi phủ, trở thành một người tứ cố vô thân. Phủ thị lang từ đó không còn người là nhị tiểu thư nữa. Cũng đồng thời không nhà nào dám chứa nhị tiểu thư, bởi… sẽ không ai dám mạo hiểm cho một cô nương có tâm địa hại người như vậy vào nhà.

Sau vụ việc đó, tuy rằng nhị di nương không có bị đuổi đi, nhưng mỗi ngày trôi qua thật khổ. Đại phu nhân bởi vì căm hận nhị tiểu thư âm mưu hãm hại thanh danh con gái bà, cho nên đem toàn bộ hận thù đó trút lên người của nhị di nương. Mỗi ngày sáng sớm ở viện đại phu nhân sẽ nhìn thấy nhị di nương quỳ trên nền đất lạnh để đấm chân cho đại phu nhân. Hoặc chỉ cần một lỗi nhỏ cũng sẽ bị đại phu nhân phạt cấm túc bỏ đói.

 

Ngược lại với mọi người, thời gian này An Bình trôi qua rất tốt. Mỗi ngày trừ hầu chuyện với Tam tiểu thư thì nàng không phải động tay động chân làm bất cứ công việc gì. Thậm chí ăn uống mặc này nọ còn có người giúp đỡ. Nói dễ nghe là giúp đỡ, thực chất chính là hầu hạ, Tam tiểu thư và đại phu nhân giống như đem An Bình trở thành tiểu thư mà đối đãi.

 

 

Vì để cảm ơn An Bình đã giúp mình, sau sự kiện lần đó, Tam tiểu thư kêu An Bình đến hỏi nàng (An Bình) thích gì nàng sẽ thưởng. An Bình một chút cũng không khách sáo, nàng mở miệng nói muốn bạc.

 

Tam tiểu thư thấy An Bình thẳng thắn như vậy thì liền thả tâm, sau đó tặng cho An Bình năm trăm lượng bạc. Còn không quên dặn dò An Bình nhất định đừng đem chuyện đêm đó An Bình cho nàng uống giải dược nói ra. Tất nhiên là An Bình đồng ý rồi. Cho dù Tam tiểu thư không dặn nàng, nàng cũng sẽ không nói. Nàng hiện tại chính là muốn sống một cuộc sống bình dị của mình, không muốn bị người ta chú ý.

 

 

Mừng thọ qua đi, hiện tại không có Nhị tiểu thư gây khó dễ cho An Bình như kiếp trước. Nhưng cha của An Bình – An Thành vẫn có ý định muốn chuộc thân cho cả nhà. Có vẻ như sự việc xảy ra đêm đó đã làm ông sợ hãi. Một phần sợ hãi con gái mình sẽ bị dính vào những lục đục ở hậu viện, một phần lại sợ lỡ như có sai sót gì, giống như đêm đó nếu Tam tiểu thư mà xảy ra chuyện gì thì con gái của ông cũng không thoát khỏi bị trị tội.

 

 

Cho nên An Thành nhất quyết muốn chuộc thân cho cả nhà, ông đem điều này bàn với Thẫm thị.

 

Thẫm thị nghe xong thì mừng rỡ đồng ý. Từ lâu bà đã muốn rời khỏi cái cuộc sống khom lưng cúi đầu này rồi. Làm hạ nhân ở đây, bà mỗi ngày cứ lo lắng phập phòng vì sợ xảy ra chuyện.

 

Sau khi quyết định xong An Thành liền dẫn theo cả nhà đi đến viện của Đại phu nhân, quỳ xuống dập đầu xin được chuộc thân cho cả nhà.

 

 

Đại phu nhân coi như cũng là người tốt. Bà cũng không làm khó dễ gì mấy người An Thành. Có điều vì thấy con gái bà rất thích An Bình cho nên bà ra điều kiện muốn giữ An Bình lại bên cạnh.

 

 

An Thành và Thẩm thị dĩ nhiên không thể chấp nhận được chuyện này, thế là bọn họ quỳ trước viện đại phu nhân cầu khẩn van xin, mong đại phu nhân hãy suy nghĩ lại mà cho phép cả nhà họ cùng được chuộc thân.

 

Tam tiểu thư mặc dù cực kỳ không muốn nhưng nhìn thấy An Bình buồn bã nên đành đến năn nỉ Đại phu nhân muốn để An Bình được chuộc thân về.

 

Cuối cùng Đại phu nhân cũng đã đồng ý. Nhưng thái độ giống như rất không hài lòng vì việc này.

 

Vì để tránh đêm dài lắm mộng, sau khi được Đại phu nhân đồng ý thì trong ngày hôm đó, sau khi lấy được khế ước bán thân An Thành liền đi mua một chiếc xe ngựa rồi dẫn cả nhà gấp rút lên đường hồi cố hương.

 

 

….

 

 

Ngồi trên xe ngựa, An Bình có chút thẫn thờ, sờ sờ mấy tấm ngân phiếu trong ngực, nàng cảm thấy thật may mắn.

 

Bởi vì chuộc thân tốn rất nhiều bạc, nên hiện tại số bạc còn lại trong tay An Thành không còn nhiều. An Bình nhớ rõ, kiếp trước khi trở lại quê nhà của cha, bạc trong tay chỉ còn vài chục lượng. Mua đất xây nhà xong thì không còn lại đồng nào. Ông nội và bà nội vì hổ thẹn với cha nên chia cho cha được ba mẫu đất. nhưng chỉ có ba công đất, cả nhà của nàng lúc đó thật sự trôi qua rất kham khổ.

 

Hiện tại trong tay nàng có gần tám trăm lượng bạc, đây là tiền dành dụm khi được tam tiểu thư ban thưởng trong thời gian qua. Kiếp trước của nàng rất thanh cao, không đòi quà thưởng, có lấy cũng chỉ lấy thi thư hay tranh hoạ. Kiếp này, từ hồi sống lại đến nay, chỉ cần nàng lập được công lao gì thì nàng liền đòi tam tiểu thư ban thưởng. Tất nhiên, phần thưởng nàng đòi đều là bạc.

 

Mà Tam tiểu thư đối với An Bình lại rất hào phóng, đối với đòi hỏi của An bình chẳng những không tức giận ngược lại còn vui vẻ lấy bạc ban thưởng cho nàng.

 

 

 

Sáng đi tối dừng chân nghĩ, qua gần ba mươi ngày cuối cùng cũng đến được Vũ thôn. Xe ngựa đến cổng thôn, An Thành liền không giấu được biểu cảm hồi hộp của mình. Gần hai chục năm rồi ông mới trở về, không biết cha mẹ ông sẽ thế nào.

 

Theo trí nhớ mười mấy năm trước, An Thành đánh xe ngựa chạy một hồi, sau đó dừng lại trước một ngôi nhà.

 

Hàng rào tre, một cái sân đất rộng lớn, bên phải của sân là cái chuồng gà. Trong sân còn có vài con gà đang nhởn nhơ tìm thức ăn.

 

Bên trong có ba ngôi nhà bằng tường đất, một ngôi lớn nhất ở chính giữa, hai ngôi khác thì ở bên phải sân, cửa đều hướng về phía sân đất. Bên trái sân được rào hàng rào bằng tre, bên ngoài hàng rào là mảnh đất trống mọc đầy cỏ dại.

 

An Bình nhìn một cái liền nhận ra đây là nhà ông nội. Qua thật nhiều năm, nhưng cái khung cảnh an bình này nàng không thể nào quên được. Kiếp trước, khoảng thời gian an bình và vui vẻ nhất của nàng có thể nói tại Vũ thôn nghèo khó này. Và… lúc ở bên sư phụ trong núi sâu.

 

 

Vừa đến nơi, An Thành liền kích động nhảy xuống ngựa, ánh mắt đỏ lên nhìn chằm chằm vào trong nhà.

 

Người bên trong có lẽ đã nghe được động tĩnh ngoài này, từ trong nhà có hai người lần lượt đi ra.

 

Người đi phía trước là một người đàn ông, tuổi chừng ba lăm bốn mươi. Gương mặt trầm trầm nhưng lại lộ ra nét gì đó chân chất đặc trưng của người nông dân. Người này chính là An Trung, là đại bá của An Bình. Còn người đi phía sau là một phụ nữ, quần thô áo vải, tuổi cũng xấp xỉ ba mươi lăm. Người này chính là Trần thị, là vợ của An Trung.

 

An Trung vừa bước ra, đầu tiên ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn về phía xe ngựa của An Bình. Kế đến liền chuyển cặp mắt nhìn về phía An Thành, lúc đầu là nghi hoặc, sau đó là trợn to mắt một bộ dạng không dám tin.

 

“Tam… Tam đệ?” An Trung không xác định hỏi.

 

An Thành mím môi, bàn tay cũng khẽ nắm chặt vì kích động. An Thành gật nhẹ đầu nghẹn ngào hô lên một tiếng: “Đại.. ca!”

 

“Tam đệ!… Tam đệ… là đệ, là đệ thật sao?” An Trung kích động, ba bước thành hai bước chạy nhanh tới trước mặt An Thành, ông giơ tay nắm chặt bả vai của An Thành lắc lắc, đôi mắt, gương mặt vẫn là một bộ dạng kích động và mừng rỡ.

 

 

“Là Tam đệ..  Là Tam đệ?” giọng An Trung run rẩy.

 

An Thành cũng kích động gật mạnh đầu, hai tay cũng nắm lấy vai của An Trung nghẹn ngào nói:

 

 

“Đại… đại ca, đệ đã về rồi.” Sau đó giọng nói có chút hồi hợp kèm bất an. “Cha và mẹ… hai lão vẫn tốt chứ đại ca?”

 

 

An Trung gạt gạt nước mắt gật gật đầu, giọng nói vẫn còn xúc động.

 

“Cha và mẹ vẫn tốt, hiện tại đang ở trong nhà. Cha.. cha và mẹ mà biết đệ trở lại, nhất định sẽ rất vui mừng.” vừa nói xong ông liền quay đầu vô nhà dùng giọng điệu kích động hô lên:

 

“Cha, mẹ. Mau ra xem là ai nè, cha mẹ, mau ra xem là ai đã trở về nè!” Xong ánh mắt nhìn đến Trần thị, An Trung lớn giọng nói:

 

“Thị Na, mau đến đây a, đây chính là đệ đệ của ta. Chính là đệ đệ An Thành đấy!” sau đó quay sang An Thành nói:

 

“Tam đệ, đây là vợ của ca, là đại tẩu của đệ.”

 

Kế tiếp An Trung lại lớn giọng “An Vũ, An Thuỷ, các con mau ra đây ra mắt tam thúc của các con nè”.

 

An Trung rất là kích động, cái miệng cứ kêu liên hồi. Nhìn bộ dạng kích động tới mất hình tượng của An Trung, An Thành nhếch môi cười ấm áp.

 

Ở bên này, từ lúc An Trung gọi vọng vô nhà kêu “cha, mẹ” An Bình đã cùng Thẩm Thị trèo xuống khỏi xe ngựa. Trưởng bối trong nhà sắp ra, mấy người hậu bối là bọn họ không thể ngồi im trên xe ngựa được.

 

Cụ An (ông nội của An Bình) ở trong nhà nghe thấy tiếng kêu kích động của con trai thì tò mò, vừa đứng lên muốn đi ra ngoài xem rốt cuộc là ai đến lại làm con trai của ông kích động như vậy. Chính là vừa đi được hai bước thì lại nghe tiếng hô của An Trung vang lên, thế nhưng ông lại nghe được con trai thứ ba của ông trở về.

 

Cụ An đầu tiên là chết trân không dám tin, kế đến là vội vã bước nhanh đi ra ngoài.

 

Bà Nồng cũng một bộ dạng giống hệt cụ An, khi nghe thấy từ ‘tam thúc” từ trong miệng của An Trung vọng vào bà liền kích động vừa đi vừa chạy nhanh ra sân.

 

Hai người vừa ra tới, đập vào mắt là hình ảnh một nhà An Bình, ánh mắt hai cụ lướt một vòng sau đó dừng lại trên gương mặt của An Thành. Bà Nồng kích động hô lên một tiếng:

 

“Lão Tam… thật sự là lão tam sao?”

 

Cụ An cũng kích động run run chòm râu, ánh mắt già nua cũng loé lên mừng rỡ.

 

“Lão Tam, con về rồi!” Ông nghẹn giọng nói.

 

An Thành nhìn thấy cụ An và bà Nồng đầu tiên là sững sờ, kế đến là xúc động chạy tới quỳ trước mặt hai người, một tay ôm chân cụ An, một nay ôm chân bà Nồng. An Thành mừng rỡ nói:

 

“Cha, mẹ. Con đã trở về rồi!”

 

Thẩm thị cũng vội dẫn mấy người An Bình đi tới trước mặt cụ An và bà Nồng quỳ lạy hành lễ. Chỉ là lúc này cụ An và bà Nồng cũng không để ý tới bọn họ. Ánh mắt chỉ nhìn lướt qua một cái liền chuyển trở về An Thành.

 

Nếu là kiếp trước, An Bình nhất định sẽ rất tức giận vì hai lão không để ý đến các nàng, nhưng là kiếp này nàng lại một chút cũng không có tức giận. Bởi vì nàng hiểu được, hai người kia là đang muốn nhìn kỹ con trai của mình. Trong mắt của họ hiện tại chỉ có cha nàng. Còn mấy người các nàng… bọn họ không để tâm đến.

 

Bà Nồng sau khi nhìn thấy An Thành quỳ trên đất liền ngồi xuống ôm con trai khóc lớn, miệng cứ hô “Là mẹ có lỗi với con!”

 

An Thành cũng ôm lấy bà Nồng khóc lên, đôi mắt đỏ hoe. Sau một kích động An Thành liền dẫn Thẩm thị và mấy người An Bình đến hành lễ với cụ An và bà Nồng.

Lúc này ánh mắt của Cụ An và bà Nồng mới chuyển dời tới mấy người An Bình. Cụ An gật đầu kêu mấy người An Bình đứng lên:

 

“Đều đứng lên đi, vào nhà thôi, vào nhà rồi từ từ nói.”

 

Cứ như thế, người một nhà dắt díu nhau đi vào nhà lớn.

 

Chờ mấy người An Thành và An Bình lạy tổ tiên xong bà Nồng mới bắt đầu nâng mắt quan sát con dâu và cháu trai cháu gái.

 

Nhìn vào Thẩm thị, trên mặt ông bà Nồng thoáng chút không vui. Thời đại này con cái cưới hỏi mà không có sự đồng ý của cha mẹ thì chính là bất hiếu. Mặc dù biết lúc đó An Thành ở bên ngoài, nhưng trong lòng hai lão nhân lại không mấy thân thiện với đứa con dâu này.

 

Ngược lại khi nhìn thấy An Du, An Bình và An Dật hai lão nhân liền yêu thích không thôi, ngậm miệng mở miệng đều nói ba đứa cháu này thật giống hệt con trai mình lúc nhỏ.

 

Thẩm thị cũng biết mình không được người ta thích, nhưng bà không muốn làm chồng khó xử nên chỉ cười gượng bỏ qua. Bà cũng biết được cái gút mắt trong lòng hai lão nhân là gì nên cũng không có trách, chỉ hi vọng thời gian dài cùng nhau tiếp xúc cha mẹ chồng sẽ đối với mình khác hơn.

 

Kiếp trước An Bình một phần cũng bởi vì ông bà nội không ưa mẹ mình nên đối với ông bà nàng luôn lạnh mặt, nhưng kiếp này nàng hi vọng có thể thay đổi, nàng sẽ làm cho ông bà nội yêu thích mẹ mình.

 

 

 

Chương 3                                                Chương 5

 

 

Đăng bởi 14 phản hồi

THÔNG BÁO VỀ VIỆC ĐĂNG KÝ NHẬN PASS CÁC TRUYỆN EDIT

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 40B

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 1 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm – Chương 10

Chương 10

 

Có lẽ ta là 1 nhân vật xuyên không khá là thất bại.

Nhìn đi nhìn đi. Không phải mấy câu chuyện nhảm nhí nữ chủ là vạn người mê sao? Nam chủ không hoàng thượng cũng là vương gia, không thích khách cũng là cao thủ võ lâm thần y gì gì đó. Nhưng ta thì sao?

Giới thiệu với mọi người, ta đang ở… Ờ, nhà của Vô Ngạn. Nói thế quái nào nhỉ? Đây cũng đâu tính là nhà. Nơi hắn ở là 1 sơn trang rộng đúng là chiếm mất nửa dãy núi. Lúc đặt chân dưới núi, ta đã vô cùng kinh hoàng rồi. Kẻ này đúng là có tiền nha. Mấy chữ Vô Ngạn sơn trang rồng bay phượng múa khiến ta hoa mắt. Thì ra tên này còn tự kỉ đến mức lấy tên mình đặt tên cho sơn trang. KB nặng.

Thực ra lúc đó là do ta chưa biết. Vô Ngạn. Không bến bờ. Người trong trang phần lớn là cô nhi. Đây chính là bến bờ của họ.

Vô Ngạn sơn trang rất lớn. Nhưng nói đến người lại vẻn vẹn mấy mống. Cả thảy chưa đến 10 người. Tính cả ta có lẽ đủ 10. Hắn nói không thích ồn ào. Ta có thể khẳng định trong nhà toàn cao thủ. Nhưng ta lại là nữ nhân duy nhất ở đây. Ngay đến đầu bếp cũng là nam. Ta thực sự hoài nghi hắn có bệnh khó nói.

Trong sơn trang có 2 gã làm vườn. 2 đầu bếp. Phụ trách quét dọn cũng là 2. 1 gã chăm ngựa. tính thêm tiểu Phúc, ta và hắn là tròn 10. Ngày đầu đến, hắn hỏi ta có cần nha hoàn không. Ta nói không. Hắn sai người dọn dẹp Mai Uyển cư cho ta ở. Thú thực ta rất thích nơi này. Bước chân ra khỏi  phòng là cả vườn mai.

Vài ngày đầu nhàn nhã. Sáng phải đến 9 – 10h mới dậy. Tỉnh dậy cũng không có việc liền đi xuống bếp. Điểm tâm thực chất đã có người làm. Ta bắt đầu đi lại tìm hiểu sơn trang. Đi đi đi. Cấu trúc cứ lặp đi lặp lại khiến ta nghĩ có khi ta bị lạc trong trận đồ bát quái rồi. Tên này rảnh không có việc cũng không nên thiết kế sơn trang đường nào cũng giống nhau, tòa nào cũng y chang như thế chứ. Ngày đầu tiên đi lạc, ta gặp a Hàng. Hắn là người làm vườn số 1. Tính cách xởi lởi như bà tám. Dẫn ta đi 18 quẹo liền về đến Mai Uyển cư.

Ngày thứ hai ta đi tiếp, lại lạc. Lần này gặp gã làm vườn số 2. Tên này kì dị, là anh em sinh đôi với a Hàng tên a Hàn. A Hàn lướt nhìn ta, chẳng nói chẳng rằng cứ đi thẳng. Thế là đi gần 50 quẹo ta mới về đến nơi. Về Mai Uyển cư mới biết lưng mồ hôi ròng. Tên này thực sự rất không vui.

Ngày thứ ba ta đã có thể xuống tận chuồng ngựa. Tên chăm ngựa tên a Bân. Tên này yêu ngựa như mạng. Hắn nhìn ta với ánh mắt lên án khi ta chạm vào 1 con ngựa làm nó quay đi thở phì phò. Vì vậy, nhanh chóng ta bị hắn “tiễn” về phòng.

Sang đến ngày thứ 5, ta mới nhớ ra hình như từ bữa đó tới nay, ta chưa gặp Vô Ngạn. Vì vậy, sáng nay khi nhìn thấy Vô Ngạn, ta mới giật mình nhớ ra, thì ra vẫn còn chủ nhà như hắn.

( Thiên Thiên: =”= chán bà này luôn)

  • Ở đây quen chưa?
  • Tàm tạm. – ta trả lời. – người trong sơn trang tính cách cũng quá quỉ dị đi. – chứ thực ra ta muốn nói họ rất không thân thiện. Chẳng ai chào đón ta ngoại trừ a Hàng cả.
  • Họ là không quen có người mới thôi. – giọng hắn ôn hòa. Chứ thực ra là do hắn dặn dò không cho kẻ nào léng phéng tới gần nàng thôi. Nàng mà nhìn mấy tên quỉ đó lên cơn có lẽ sẽ chạy trối chết.
  • Ngươi mấy ngày nay bận rộn a! – ta cảm thán
  • Ân. Hôm nay dẫn nàng đi chơi.
  • Thật? – ta mắt sáng lên
  • Thật…

Vì vậy, ta mới lên tinh thần. Đi chơi a. Đến cổ đại này chưa ngót nghét cũng gần nửa năm rồi mà ta mới chỉ biết đến mấy chỗ ở Hồng quốc. Cái Vô Ngạn sơn trang này cũng thuộc lãnh thổ  Hồng quốc, lại gần với Duệ quốc. Chính xác nó cách không xa chỗ mà ta đã xuyên đến là bao.

Hắn để a Bân đánh xe ngựa xuống núi. Sơn trang này gần nhất với Lạc Nhạn thành. Đi khoảng nửa ngày xóc nảy, cuối cùng cũng đến nơi.

Thành trấn nhộn nhịp. Ta thực sự sắp phát điên nếu ở lại Vô Ngạn sơn trang rồi.

Ta phát huy tinh thần nghiện shopping. Cái gì cũng ngó nghiêng, sờ mó. Còn Vô Ngạn rất ra dáng quí ông hào phóng. Ta thích hắn liền mua. Kết quả, ta thực sự mua rất nhiều thứ. Chỉ khổ a Bân ánh mắt ai oán khiêng đồ.

  • Đằng kia có chuyện gì vậy? – ta kéo tay Vô Ngạn chỉ chỉ
  • Nàng muốn ra xem?
  • ừ, đi mau.

Chợ đúng là nơi tập trung đông đúc. Đằng kia không biết tụ tập cái gì. Đến gần hóa ra mọi người đang tụ tập tại 1 tửu lâu tham gia đối. Nghe nói phần thưởng là ăn 1 bữa miễn phí. Xem chừng tửu lâu này cũng rất nổi tiếng.

  • Ngươi giải được không? – Ta ngạc nhiên nhìn câu đối trên
  • Dư sức. – hắn khinh thường
  • Vậy mau giải đi. Chúng ta ăn chực 1 bữa. – ta kéo tay hắn mà tưởng tượng ra 1 bàn đầy đồ ăn.
  • Nàng thích? – hắn trầm tư. – Ta trả tiền, chúng ta vào ăn thôi.
  • Nhưng là được miễn phí a. – ta bất mãn. – đi đi đi. Hay ngươi không giải được? – ta nhìn hắn giễu cợt

Thừa nhận đi, phép khích tướng không bao giờ là lỗi thời.

Nhưng mà đến lúc bước vào quán, ăn miễn phí, ta mới hiểu tại sao hắn lại không muốn rồi.

Con mẹ nó, ta thực muốn chửi 1 trận. Bà chủ của tửu lâu này cũng thật bưu hãn đi. Ta ngốc ngốc nhìn hoạt cảnh diễn ra trước mắt mà hối hận vô cùng.