Đăng bởi 6 phản hồi

Trùng Sinh Trinh Thám Sư – Chương 9

 Chương 9 : Dì Út Xấu Xa

 

 

            Nghĩ đến chuyện này Y Linh chỉ biết tự cười mình, kiếp trước cô thật ngu ngốc. Chỉ cần người ta ngon ngọt liền tin rằng người ta tốt, nào biết đâu rằng đó mới chính là một người chân chính thâm độc. Ngay đến cháu ruột của mình cũng đành lòng đem bán.

 

 

            Kiếp này dì út cũng y như kiếp trước, đối đãi với cô rất tốt, cũng hỏi cô có muốn đi lên thành phố làm với dì không.

 

            Cô dĩ nhiên không đồng ý, cô không ngu ngốc đến nỗi biết là bẫy mà vẫn nhảy vào.. Có điều qua vài ngày suy nghĩ cô bắt đầu thấy lo lắng.

 

Rằng nếu như cô không tự nguyện, thì biết đâu rằng chào đón cô lại là một hồi âm mưu khác. Phải biết, dì út này của cô không phải dạng vừa.. Huống hồ.. cô vừa nhớ đến vài chuyện, cô nghĩ, có lẽ cô nên tự động đi vào cái bẫy này, bởi vì ở trong bẫy hiện tại đang có một số đồng loại của cô bị mắt kẹt ở đó.

 

Nghĩ thông suốt, Y Linh liền giả bộ nói với dì út của mình rằng muốn đi lên nhà bà để làm. Nhưng phải chờ cô học xong lớp mười hai mới đi.

 

 

            Thấy ánh mắt dì út lóe lên, cô liền biết rằng dì út đã tin tưởng lời nói dối của mình. Kiếp trước cũng khoảng  tháng sáu tháng bảy cô mới đi cùng dì út, và tới đầu tháng chín cô mới chính thức bước vào nghề. Còn bây giờ… cô có món quà lớn muốn dành tặng cho dì út tốt bụng này. Cô tin chắc đến lúc đó dì sẽ vui vui vẻ vẻ  mà nhận lấy.

 

 

 

            Y như kiếp trước, đến lúc dì út rời đi thì đã có ba bốn năm cô gái trẻ đi cùng dì, dì còn hẹn với cô rằng ba bốn tháng nữa sẽ về rước cô đi.

 

            Nhìn mấy cô gái gương mặt vui mừng cùng dì lên xe khách, Y Linh trong lòng có một cổ buồn bã khó nói thành lời. Cô muốn ngăn cản, nhưng cô lại không biết ngăn cản bằng cách nào. Huống hồ nếu cô làm không khéo có khi còn ảnh hưởng tới mình. Cuối cùng Y Linh chỉ có thể thở dài dằn lòng lại, chỉ có thể cầu mong cho những cô gái kia có thể vượt qua. Còn cô… cô đành làm người xấu một lần này. Chỉ có thể tự an ủi lòng mình rằng sau này sẽ tìm cách giúp đỡ những người kia coi như chuộc lỗi.

 

            Từ ngày dì út đi, mẹ của cô đối với cô có sự thay đổi rõ ràng, làm như yêu thương cô hơn, hay nói ngon nói ngọt với cô. Khen cô thật nhiều, dường như đã gom hết những lời khen của mười mấy năm nay khen một lần để đền bù vậy.

 

            Nếu kiếp trước Y Linh đã mừng rỡ mà đón nhận, còn bây giờ… cô càng cảm thấy chán ghét hơn.

 

            Nếu nói lúc mới trọng sinh tình cảm của cô còn một góc dành cho cha mẹ, dành cho gia đình này. Nhưng hai năm nay cô cùng họ trải qua, những tình cảm nhỏ nhoi còn sót lại đã bị cô bỏ đi hết. Có ai có thể yêu thương người luôn tính kế mình hay không? Nếu có… đó chắc là ngu hiếu.

 

            Từ khi bà Phụng đi đến nay đã gần một tháng. Thời gian này bên Sa Đéc có vài sự kiện làm Y Linh vui mừng hớn hở. Đó là những miếng đất cô mua lúc trước đã có năm miếng nằm ngay trong khu quy hoạch làm đường. Tin này Y Linh đã nghe hồi cuối năm ngoái, nhưng đến hôm nay mới có thông báo chính thức.

 

Cứ như vậy, năm miếng đất được mua dưới tên của cô liền may mắn nằm ngay vào trong đó. Mỗi mảnh đất đều bị nhà nước lấy đi vài trăm mét. Đồng thời đất ruộng ngày nào giờ lại nằm cặp mé đường lộ mới, chính là quốc lộ lớn sau này.

 

            Đang lúc khởi công làm đường, giá đất ở đó liền bắt đầu lên cao như diều gặp gió. Lúc này Y Linh liền cắm bản bán đất. Cô biết, nếu bây giờ không bán đợi hai ba năm nữa giá đất cũng chỉ lên thêm ba bốn lần. Mà cô, chỉ cần bán mấy mẩu đất này đi mua chổ khác, chờ quy hoạch, giá lại tiếp tục tăng lên gấp vài chục lần.

 

 

 

 

            Giữa tháng tư, tiền bồi thường của nhà nước được đến tay Y Linh. Tổng cộng gần hai trăm triệu. Đồng thời Y Linh cũng đang làm thủ tục bán đi năm phần đất cặp mé đường kia. Tiền thu vào sau khi bán đất là tám trăm năm chục triệu.

 

 

            Mười tám tuổi, trong tay cô đã có số tiền trên ba tỷ. Y Linh nghĩ rằng, chỉ cần số tiền này gửi ngân hàng rồi lấy lãi thì cả đời cô cứ lấy tiền lãi đó mà an bình sống hết cuộc đời.

 

            Nhưng cô không làm vậy, cô còn có ước mơ chưa thực hiện, mà để thực hiện ước mơ đó cô cần có rất nhiều tiền. Vì vậy mặc dù có tiền tỷ trong tay nhưng Y Linh vẫn còn thấy thiếu.

 

            Thời gian này cả lớp của cô đang tất  bật chuẩn bị kỳ thi cuối cấp. Sắp tới cô sẽ phải thi tốt nghiệp.

 

            Trong khi các bạn đang đầu tắt mặt tối học bài thì Y Linh lúc này đang lượn lờ ở Sa Đéc tiếp tục làm các thủ tục mua thêm đất. Có vẻ cô đã trở thành một người cuồng mua đất rồi.

 

            Y Linh mua thêm năm miếng đất ruộng nữa, đồng thời cô mua thêm năm miếng đất vườn mà sau này chỗ đó sẽ thành chợ nhỏ.

 

            Cũng bởi vì thời gian này Y Linh tới lui nhiều lần nên thủ tục mua bán đất đối với cô làm rất dễ dàng, và cũng quen biết được rất nhiều người. Có người tò mò đi tìm hiểu về cô, nhưng mỗi lần Y Linh lại luồn lách qua được hết. Lại thêm cô ra tay rất hào phóng, mà lại chọn đúng người đáng tin để làm việc cho mình. Cho nên tạm thời vẫn chưa có người biết được những chuyện mờ ám của cô.

 

Y Linh biết, nếu cứ tình trạng này trước sau gì mẹ cô cũng biết, nhưng cô không sợ. Bởi vì chỉ cần ba tháng nữa cô sẽ chính thức rời khỏi ngôi nhà kia, chính thức cắt đứt quan hệ với những người đó.

 

            Làm thủ tục đứng tên đất vừa xong, lúc này cũng bắt đầu lúc cô thi tốt nghiệp. Y Linh dù không ôn bài nhiều nhưng cô cũng không sợ hãi. Vì kiếp trước trong lòng còn tiếc nuối chuyện học hành nên cô luôn theo dõi những đề thi đề kiểm tra của những năm học mà cô sẽ học. Vì vậy mấy cái đề đó đều nằm trong đầu của cô.

 

            Gần một tháng trời, cuối cùng kết quả thi cuối kỳ đã có. Y Linh y như rằng vẫn giữ được kỷ lục của mình là đứng đầu toàn khối. Suốt ba năm học trung học, tên của cô vẫn luôn đứng đầu trong tất cả các cuộc thi.

 

            Từ khi có kết quả thi dì út đánh điện về nhà mấy lần, lần nào cũng khen Y Linh  hết lời.

 

            Theo ý của mẹ, cô học xong trung học thì sẽ không đi học nữa mà đi làm. Mẹ cô nói sẽ không cho cô đi học đại học.

 

            Y Linh ngoài mặt thì không phản đối, nhưng trong âm thầm cô đã ghi danh đăng ký vào trường đại học mà cô sẽ học. Vì thay đổi bất ngờ này nên Y Linh hơi bị rối nhịp một chút, xong cô cũng giải quyết rất nhanh.

 

 

            Ngày 5 tháng 8 năm 2007.

 

Dì út lại về quê. Lần về quê này của dì chính là dẫn một đám tiểu bối giống như Y Linh lên thành phố đi làm. Theo lời thuật lại của dì thì mấy người Y Linh sẽ làm nhân viên trong một nhà hàng, sẽ mặc đồng phục xinh đẹp rồi đứng chào đón khách, dẫn khách vào bàn ăn và giúp họ chọn thực đơn. Ngày làm tám tiếng, một tháng sẽ được năm triệu đồng. Làm lâu quen việc còn được lên lương.

 

            Dì út còn kể rất nhiều chuyện thú vị khi làm, nói là có một lần có ba bốn ông giám đốc đến nhà hàng đặt bàn ăn uống. Chị Hồng người đi với dì lần trước chính là người hướng dẫn đón tiếp cho mấy ông giám đốc đó. Sau khi mấy ông giám đốc ăn xong thanh toán tiền liền boa cho chị Hồng một triệu hai.

 

 Dì út còn nói làm ở đó tiếp xúc với nhiều khách hàng sang trọng, sẽ có rất nhiều cơ hội được lọt vào mắt xanh của người giàu có, cơ hội đổi đời chỉ một sớm một chiều.

 

            Nghe dì út nói, một đám cô gái điều đỏ mặt mộng mơ. Y Nhã nghe dì út kể liền động tâm, cô bé nói cũng muốn đi theo dì để làm, cô bé không muốn đi học nữa.

 

            Nghe Y Nhã nói như vậy, bà Phượng liền quát lên, bà nói cấm tuyệt Y Nhã có ý nghĩ như vậy.

 

            Y Nhã bị ngăn cản liền ôm mặt khóc nức nở chạy đi, cuối cùng phải để dì út dỗ dành nói đợi khi Y Nhã đủ mười tám tuổi sẽ dẫn cô bé đi, bây giờ cô bé tuổi còn nhỏ người ta sẽ không nhận.

 

            Y Nhã nghe nói vậy mới chịu nín khóc, đồng thời đối với Y Linh liền ganh tỵ không thôi. Mỗi ngày điều trưng cái mặt thối  cho Y Linh nhìn.

 

            Y Linh mỉm cười, thật ra cô cũng có ý nghĩ nếu như để Y Nhã đi làm cái nghề đó lại tốt lắm. Y Linh cũng không cảm thấy ý nghĩ của mình như thế là sai, là vô tình. Cô vẫn còn nhớ rõ  kiếp trước Y Nhã đã kỳ thị mình như thế nào. Nếu để Y Nhã đi vào con đường đó xem xem con bé có còn cái bản tính ta đây nữa không.

 

            Nhưng Y Linh không biết ý nghĩ này của cô sau này lại thành sự thật. Nhưng mà lúc đó Y Nhã lại càng tráo trở  hơn, chẳng những không cảm thấy nhục nhã mà còn dương dương tự đắc ra vẻ ta đây. Mỗi lần về quê liền trưng một bộ dạng dân thành phố, ghét cái này, chê cái kia, làm cho hàng xóm khinh thường không ngớt.

 

 

<<                              >>

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đăng bởi 5 phản hồi

Cường Giả Ngây Ngô – Chương 10

Chương 10: Tiểu Lục Làm Thú Cưỡi Thì Có Sau Đâu?

Hệ thống vừa thông báo xong, mấy người trong tổ ngoại trừ Y Linh ra, ai cũng lộ ra nét mặt vui mừng. Là nhiệm vụ đặc biệt đó, thông thường nhiệm vụ thế này rất hiếm gặp, có chăng cũng phải qua một thời gian mới có. Nhưng hiện tại, tổ đội của họ thế nhưng nhắm mắt huơ đại lại có thể bắt trúng được.

Lữ Tặc coi như cởi bỏ lo lắng, hắn chống nạnh hất hàm cười to nhìn trời. Ánh mắt tự đắc cứ nhắm ngay Xích Diễm cùng Mỹ Ngọc mà lướt, biểu hiện kia thật sự rất đáng bị đánh đòn.

Thấy phản ứng lên xuống của mọi người, Y Linh lựa chọn im lặng không có hỏi. Nàng không hiểu rõ về cái này nên không biết được tầm quan trọng của nó, nhưng nếu lúc này nàng mở miệng hỏi, sẽ không tránh khỏi sẽ bị vài ánh mắt xem thường của mọi người. Cho nên tốt nhất bây giờ là không nên hỏi.

Bởi vì nhiệm vụ vừa nhận được là nhiệm vụ đặc biệt nên mọi người rất là hào hứng, xong nhưng lại có vấn đề làm người ta đau đầu.

Bình thường nhiệm vụ vận tiêu sẽ có giới hạn trong ba ngày. Kia nhưng chỉ ba ngày mà bọn họ phải đi qua bốn thành trì, việc này đúng là hơi khó.

Thật ra thì không phải nhiệm vụ này quá khó, mà bởi vì nó được giao ngay lúc không thích hợp. Nhiệm vụ này đúng ra phải chờ thêm một tháng nữa thì mọi người mới có thể hoàn thành. Bởi vì lúc đó lv của người chơi tăng lên, thú cưỡi cũng theo đó nâng cao thuộc tính, dĩ nhiên, tốc độ di chuyễn cũng được tăng theo. Mà hiện tại…

Mọi người chơi ở đây, cao nhất cũng chỉ mới lv 30, thú cưỡi cũng vậy, cho nên, hiện tại nếu muốn đi qua bốn thành trì trong ba ngày thì đúng là bất khả thi.

Cho nên chưa chờ mọi người vui vẻ vì quơ được nhiệm vụ đặc biệt thì mọi người lại tiếp tục mặt ủ mày chau. Này nói thật, nhận được nhiệm vụ đặc biệt mà không thể hoàn thành, bọn họ thà chọn là một nhiệm vụ bình thường. Vì như thế, ít ra bọn họ sẽ không nằm trong top người nhiệm vụ thất bại.

Mỹ Ngọc mở miệng nói trước: “Chúng ta phải bàn tính lại mới được. Chỉ có ba ngày, ba ngày này phải làm sao để đi qua được ba thành trì rồi trở về thành này đây? Tiểu Phụng (thú cưỡi) của ta cho nhanh nhất cũng chỉ đi được ba thành.”

Hộ Thiên cũng tặc lưỡi: “Đúng vậy, Tường Mâu (Gấu) của của ta nhanh nhất cũng chỉ ba thành!”

Lữ Tặc, Xích Diễm cũng gật gù lo lắng.

Băng Hàn cũng ậm ừ: “Tiểu Tử của ta vừa lúc có thể đi được bốn thành. Bất quá… hắn không chịu chở nam nhân, và…” Ánh mắt đảo một vòng mọi người Băng Hàn trầm giọng “Cũng không chở hết được mọi người.”

Băng Hàn nói xong, mọi người lại một phen trầm mặt oán giận. Chỉ có một mình Y Linh lại nở nụ cười.

Mỹ Ngọc thấy Y Linh cười thì hơi ngạc nhiên, nhịn không được khẽ nhéo Y Linh một cái khó hiểu hỏi:

“Mầy cười cái gì? không thấy mọi người đang lo lắng sao? Còn cười vui như vậy? muốn mọi người truy sát mày hả?”

Y Linh ngượng ngùng không đầu không đuôi nói.

“Không phải vì tao thấy cái tên “Tiểu Tử” rất tức cười sao? Tiểu Tử? nghe giống như là…”

Băng Hàn nãy giờ vẫn một mực im lặng lúc này bỗng dưng chuyễn ánh mắt nhìn chằm chằm Y Linh, thấy nét cười còn vương lại trong mắt cô, ánh mắt Băng Hàn loé loé.

Nâng khoé môi, Băng Hàn nhàn nhạt nói:

“Vì nó màu tím nên ta gọi nó là “Tiểu Tử” (Tử là màu tím)”

Băng Hàn đột nhiên lên tiếng giải thích, đây đúng là ngoài dự đoán của mọi người. Không chỉ mấy người Xích Diễm, ngay cả Y Linh cũng có phần ngây ngốc. Tuy chỉ mới tiếp xúc, nhưng Y Linh cảm nhận được cái vị mặt lạnh này thuộc loại người tiếc chữ như vàng. Không ngờ hắn lại đối với mình giải thích.

Nghi hoặc thì nghi hoặc, xong Y Linh lại nhớ đến Tiểu Lục nhà mình. Y Linh nhớ từng nghe tiểu Lục khoa trương khoe rằng, một ngày nó có thể bay qua được ba thành. Không biết ba thành mà nó nói có lớn như mấy thành Đông Thành Tây không?

Y Linh nghiêng đầu gãi cằm, qua một hồi, Y Linh ngẩn đầu nhìn mấy người Hộ Thiên không xác định nói:

“Tiểu Lục của ta có thể đi giáp thành trì trong một ngày, như vậy… có thể đi kịp bốn thành phải không?”

Xích Diễm nghe Y Linh nói thì ngạc nhiên, sau đó không thể tin hỏi lại:

“Tiểu An, muội nói Tiểu Lục còn có thể đem ra làm thú cưỡi? không phải tiểu Lục là thú sủng dùng để chiến đấu hay sao?”

Y Linh mờ mịt…

“Ai biết đâu, bình thường ta lười đi xa đều bắt Tiểu Lục cõng, cho nên…. Sao vậy? không thể cưỡi nó được hả?”

Mấy người Lữ Tặc triệt để hết nói, tuy họ biết Y Linh rất là mờ mịt trong game, nhưng họ còn không nghĩ một việc đơn giản thế này mà cô cũng không biết. Nhưng đều làm bọn họ nghẹn họng không phải vì việc này, mà bởi vì câu nói của Y Linh là có thể dùng Tiểu Lục để làm thú cưỡi.

Bình thường trong game, Thú cưỡi chỉ có thể cưỡi, không thể đánh nhau. Ngoại trừ một vài con có tính năng đặc biệt, có thể phun lửa, phun nước, tạo gió. Nhưng mà muốn nó chiến đấu thì người chơi phải ngồi trên lưng nó để điều khiển, nó không thể một mình đi ra ngoài đánh quái. Ngược lại…

Một con thú sủng dùng để chiến đấu thì không có chức năng cưỡi, cho dù người chơi cố gắng leo lên lưng nó, xong, vận tốc đi của nó trở về “Slow” có thể nói còn chậm hơn rùa.

Bây giờ Y Linh nói cái con “chim xanh” kia có thể chở nàng, mọi người ai cũng một phen kinh ngạc, trong bụng nói thầm, có phải hệ thống bị bug?

Xích Diễm há miệng muốn hỏi, nhưng đã bị Mỹ Ngọc dành nói trước.

“An An, mầy có phải bị nhầm lẫn gì rồi không? Tiểu Lục là thú chiến đấu, làm sao có thể chở mày được?”

Mấy người Hộ Thiên vội gật đầu giương mắt nhìn Y Linh, bọn họ vẫn cho rằng Y Linh nói giởn.

Y Linh thì lại khó hiểu mà hỏi lại “Làm sao chứ, thật sự không được cưỡi Tiểu Lục hả?”

Nói xong Y Linh liền triệu Tiểu Lục ra, sau đó cùng nó trao đổi.

Y Linh: “Tiểu Lục, bọn họ nói ngươi không thể chở người hả?”

Tiểu Lục: “Chủ nhân, ta là Thần Điểu Dị Cổ, vừa có thể chiến đầu vừa có thể làm thú cưỡi. Ta không giống những con thần thú bình thường. Huống hồ ta không cảm thấy bài xích khi bị người ngồi trên lưng ta cho nên ta mới không có phản kháng”

Y Linh: “Vậy… trong ba ngày đi hết bốn thành, ngươi đi nổi không?”

Tiểu Lục: “Chủ nhân, người đang xem thường ta đó.. đừng nói bốn thành, mười thành cũng không là vấn đề..” Tiểu Lục nói xong còn liếc mắt xem thường Y Linh.

Y Linh nhíu mày gãi gãi đầu: “Tiểu Lục, ta đang làm nhiệm vụ, bắt buộc phải đi bốn thành nội trong ba ngày, ngươi chở ta đi được không? còn có… chở thêm đồng đội của ta nữa được không?”

Tiểu Lục không vui: “Chủ nhân, ta là Thần Điểu Dị Cổ, làm sao có thể mặc cho ai muốn ngồi lên lưng ta liền ngồi? ta sẽ không chở ai khác ngoài chủ nhân.”

Y Linh: “Ách… Tiểu Lục ngoan, họ là đồng đội của ta, là bằng hữu của ta, cũng không phải người lạ, ngươi chở họ một lần đi há, về sau ta bảo họn hắn tắm cho ngươi, chải lông cho ngươi coi như đền bù, chịu không?”

Tiểu Lục: “Không muốn, chủ nhân, người nói cái gì ta cũng sẽ không muốn, hừ…”

Tiểu Lục quay đầu, đem cái đuôi xoay vào mặt Y Linh, một bộ dạng hầm hừ giận dỗi.

Y Linh xoa trán, xem ra cái tiểu tử này lại giận dỗi rồi. Suy nghĩ một lát, cô nâng mắt nói:

“Tiểu Lục, nếu ngươi đồng ý giúp ta, ta sẽ chế dược mà ngươi thích cho người uống, mỗi ngày năm bình, thế nào?”

Tiểu Lục hầm hừ không để ý.

Y Linh tiếp tục dụ dỗ: “Nha… một bình dược Sâm nhung, một bình Tẩy Tịch, ầy.. còn có bình tăng công, tăng nội, tăng thể nữa… chậc … thật là nhiều a…” (đều là dược phẩm nâng cao thực lực cho thú sủng)

Tiểu Lục động động cái đuôi, Y Linh nở nụ cười nói tiếp:

“Sắp tới ta sẽ lên cấp 60, dự tính chế ra một bình dược hoàn Đại Tửu, haizzz xem ra không có ai muốn rồi…”

Tiểu Lục quay đầu: “Ta muốn, chủ nhân, người chế cho ta một bình!”

Y Linh cười cười: “Được, chỉ cần ngươi chở bằng hữu của ta, ta liền cho người dược hoàn Đại Tửu”

Tiểu Lục lắc lắc cái đuôi, vẻ mặt không tình nguyện gật gật cái đầu. Trong bụng thì uỷ khuất không thôi.

Bởi vì nói chuyện với thú sủng thì chỉ dùng tâm thức, cho nên đoạn đối thoại của Y Linh và Tiểu Lục nãy giờ mấy người Xích Diễm đều không nghe được mà chỉ nhìn thấy biểu hiện và thái độ. Chờ Y Linh nói chuyện với Tiểu Lục xong quay đầu liền phát hiện mọi người đang giương mắt nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt kia của họ làm Y Linh có chút không tự nhiên. Hắng giọng một cái, Y Linh làm bộ thản nhiên nói:

“Tiểu Lục nói hắn là thú sủng đặc biệt, có thể vừa chiến đấu vừa làm thú cưỡi. Ta đã nói với hắn, hắn đồng ý chở mọi người đi.”

Y Linh vừa nói xong, liền thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người nhìn mình, Y Linh cũng lười giải thích mà quay đầu chầm chậm bò lên lưng tiểu Lục. Sau đó vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó lớn tiếng nói:

“Tiểu Lục, họ không tin ngươi có thể chở ta bay đi kìa, mau bay lên cho họ xem…”

Tiểu Lục nghe Y Linh nói thì rống lên một tiếng, sau đó dùng một dáng vẻ oai hùng vỗ cánh bay lên trời. Khi vỗ cánh còn cố ý thổi một đám bụi bẩn lá cây bay đầy vào mấy người Xích Diễm.

Tiểu Lục chở Y Linh đảo một vòng lớn, sau đó thong thả nhẹ nhàng đáp xuống đất. Cái đầu ngẩng cao, một bộ dạng tự đắc không xem ai ra gì.

Mấy người Xích Diễm nhìn thấy một màn như vậy thì trợn mắt há mồm, ngay cả người ít biểu lộ cảm xúc như Băng Hàn cũng phải mở to mắt mà nhìn kỹ. Xích Diễm khoa trương hô lớn.

“Oa…. An An, Tiểu Lục thật sự có thể chở muội bay được a, trời ơi… tốc độ kia con mẹ nó lão tự hâm mộ a”

Mỹ Ngọc cũng bật thốt: “Trời ơi, Linh ơi… mày lượm đâu ra một con thú sủng biến thái như vậy? có khi nào nó bị bug không?”

Hộ Thiên cũng sững sờ: “Thật không thể tin được, ta phải đi tìm GM (người điều hành gảm) nói chuyện mới được, thật không công bằng”

Còn Lữ Tặc thì chau mày há miệng, bắt đầu âm thầm tính toán tài khoản hiện tại của mình, hắn nghĩ muốn mua một con thú sủng như vậy.

Y Linh vuốt đầu nhỏ của Tiểu Lục vài cái coi như khen ngợi rồi mới trèo xuống đất, hướng về phía mọi người hỏi:

“Sao hả? tốc độ kia của Tiểu Lục có thể đi kịp không?”

Xích Diễm không trả lời, mà hắn trực tiếp nhảy cẩn một cái, kế đến lộn một vòng trên không sau đó an toàn ngồi trên lưng của Tiểu Lục. Hắn rất là nôn nóng, rất muốn biết cái cảm giác ngồi trên lưng thú chiến là thế nào. An vị xong mới hướng về Y Linh nói lớn.

“Tiểu An, đừng có nói không kịp, ta nghĩ đi thêm hai vòng nữa cũng không là gì”

Lữ Tặc thấy Xích Diễm chưa chi đã dành chỗ thì cũng không chịu thua kém mà nhảy một cái, sau đó hạ xuống trên lưng Tiểu Lục. Nâng mắt nhìn Băng Hàn, Lữ Tặc khoái chí nói:

“Hàn ca, ca cũng lên đây luôn đi, đi chung với mọi người cho nhanh, ta nghĩ, không cần đến ba ngày chúng ta đã có thể hoàn thành nhiệm vụ.”

Mỹ Ngọc cũng vội la hét…. “Ê các ông có phải nam tử hán không vậy? không biết ga lăng gì hết, tụi tui còn đứng dưới này hai ông đã chạy trước dành chỗ, thật không công bằng.”

Mỹ Ngọc nói xong cũng phóng một cái, leo gọn lên lưng của Tiểu Lục.

Tiểu Lục ngọ ngậy cái đầu, cái mỏ nhỏ kêu “Két!..Két!..” hai tiếng. Tuy thế, vẫn rất ngoan ngoãn để mấy người Mỹ Ngọc ngồi trên lưng.

Hộ Thiên thấy mọi người đã leo lên, bản thân cũng không chịu thua thiệt, nhúng chân một cái, hắn thành công đứng bên cạnh Mỹ Ngọc.

Nhìn mọi người chưa chi đã lên lưng Tiểu Lục hết, còn lại mình, Y Linh buồn bực bỉu môi, nàng không biết lộn mèo, không có khinh công, nên chỉ có thể nắm đám lông màu lục kia từ từ trèo lên.

Bởi vì Tiểu Lục rất cao, cái chân của nó thôi đã cao hơn một mét rồi, cho nên mỗi lần lên xuống Y Linh leo trèo rất vất vả…

Chính là cô mới leo lên phân nữa, đã cảm thấy eo của mình bị một vòng tay khác nắm lấy, còn chưa kịp phản ứng thân thể đã lơ lửng ở không trung, kế tiếp nhẹ nhàn rơi trên lưng Tiểu Lục. Y Linh hoàn toàn khiếp đảm..

“Ngươi… ngươi…!” vừa giật mình, vừa khó chịu, Y Linh định mở miệng mắng người. Chỉ là cô còn chưa kịp mắng đã bị Mỹ Ngọc kéo lại. Mà lúc này, Xích Diễm lại tiếp tục khoa trương.

Xích Diễm dụi dụi mắt, một bộ dạng ‘ta đang nằm mộng’, sau đó vươn ngón tay chỉ thẳng vào Băng Hàn, giọng điệu bất ngờ kèm kinh ngạc.

“Mợ a…. lão tử già cả nên hoa mắt rồi? vì sao nhìn thấy Hàn ca ôm người khác nha, không phải ta già tới độ hoang tưởng chứ?”

Lữ Tặc cũng há mồm, xong hắn vỗ vỗ vai Xích Diễm an ủi: “Ông đừng lo, tương lai trong bệnh viện hoang tưởng còn có tui ở bên mà, sẽ không buồn”

Còn Hộ Thiên thì chỉ chỉ mi tâm, ánh mắt nhìn Băng Hàn và Y Linh cười cười đầy ẩn ý. Có điều… rất nhanh mọi người đã trở lại bình thường, bởi vì ánh mắt lạnh mang cảnh cáo của ai đó chuyển tới.

<<                   >>

Đăng bởi 5 phản hồi

Trùng Sinh Trinh Thám Sư – Chương 8

Chương 8: Đi Thành Phố

 

 

Tiệm Y Linh chọn để mua là tiệm xe Thanh Nhã nằm ở quốc lộ 80. Đây là tiệm xe mà cô từng biết. Kiếp trước những người bạn ở quê cô thường hay nói qua điện thoại với cô rằng tiệm xe Thanh Nhã này rất được, bán xe thì chất lượng, cách phục vụ cũng rất tận tình. Vì vậy nên cô không nghĩ ngợi nhiều mà lựa chọn đến ngay tiệm bán xe này.

 

Thật ra cũng có thêm một nguyên nhân, rằng kiếp trước cô có quen một người bạn qua mạng, người bạn ấy chính là người làm của ông chủ tiệm xe này. Là một cô bé khá cá tính, nhưng cũng rất đáng thương, từ nhỏ phải bỏ học để đi làm thuê cho người ta. Cũng may mắn cô bé kia là người biết vươn lên, dù không được học hành tới nơi tới chốn nhưng về sau cũng được thảnh thơi làm bà chủ lớn.

 

 

Bỏ qua việc này, hiện tại Y Linh đang đi dạo trong tiệm xe để tìm một chiếc xe hợp ý.

 

Sau khi chọn lựa một hồi, Y Linh quyết định chọn lấy chiếc honda 110 có vành xe màu trắng. Tuy rằng mẫu xe này không được đẹp, vài ba năm nữa nó liền lỗi thời, cũng chỉ có mấy ông già mới chạy. Nhưng mà loại xe này rất bền, chạy mười đến hai mươi năm bộ máy cũng còn rất tốt. Huống chi cô cũng không nghĩ bon chen với người ta. Chỉ cần xe tốt, chạy ổn là ok rồi. Còn bon chen đua đòi… thật ra chờ thêm vài ba năm nữa thịnh hành xe tay ga rồi cô tậu cho mình một chiếc cũng không muộn.

 

Giá chiếc xe này là mười lăm triệu, nhân viên bán hàng bán xong chiếc xe cho Y Linh liền thờ người một hồi. Bọn họ làm ở đây đã bán qua rất nhiều xe, người đi mua xe nếu không phải có cha mẹ thì sẽ có anh chị em. Chưa từng thấy qua một cô bé lại tự mình đi mua xe như vậy.

 

Y Linh mua xe xong cũng không đem xe về mà để xe lại tiệm. Cô trả thêm năm trăm ngàn rồi để cho người của tiệm xe đi đăng ký xe và bản số cho cô.

 

Thông thường làm bản số xe này nọ phải mất gần một tuần mới xong, nhưng Y Linh mua đúng dịp nên cô chỉ mất ba ngày đã có thể hoàn thành thủ tục.

 

            Trong ba ngày chờ đợi đó Y Linh đi chợ Sa Đéc mua sắm thêm vài thứ cần thiết. Đi vào cửa hàng đồ chơi em bé, Y Linh chọn mua một khẩu súng AK đồ chơi. Cô định về chế lại khẩu súng này rồi đem theo bên mình để phòng thân. Súng này không có lực sát thương lớn, nhưng mà có thể làm đối phương bị đau, sẽ làm cho họ hoạt động bị ngừng trệ một chút.

 

            Y Linh là đang lo lắng đoạn đường đi thành phố của cô gặp trắc trở. Mặc dù thành phố đối với cô rất quen thuộc. Nhưng đó là kiếp trước, là khi thân thể của cô đã nhơ nhuốt bẩn thỉu. Còn hiện tại, thân thể của cô vẫn còn rất tinh khiết, cô không muốn trong lúc sơ xẩy mà làm vấy bẩn thân thể tinh khiết này. Cô muốn mình sẽ được ngẩng cao đầu làm người, được người ta hâm mộ rằng cô bé đó rất tinh khôi.

 

            Mua súng xong Y Linh lại mua một ít bột ớt, một ít bột tiêu. Một chai thuốc xịt, mà sau đó khi về cô lại đổi nước thuốc bên trong thành dầu nước xanh. Này toàn bộ đều không có lực sát thương lớn, không có gây ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ người ta. Nhưng nó nhất định sẽ làm cho người bị trúng kia sẽ không thể nào mở nổi mắt.  (các bạn gái có thể học theo cách này để tự bảo vệ mình nhé. Mấy cái khác đem theo hơi bất tiện, nhưng cái chai xịt lại rất gọn ràng.)

 

 

Ngày thứ tư sau khi mua xe, bảy giờ sáng, Y Linh liền rời giường khăn gói chuẩn bị đi thành phố.

 

            Từ Sa Đéc lên tới thành phố phải mất gần năm tiếng, Bởi vì Y Linh chạy rất chậm, lại thêm cô dừng chân nghỉ  dọc đường. Nên là khi đến thành phố thì đã gần mười hai giờ. Trời nắng chang chang, Y Linh cũng không ghé vào quán nước nghỉ  ngơi nào mà trực tiếp đi tìm phòng trọ.

 

 

            Ở thành phố gần mười năm, việc tìm một phòng an toàn đối với Y Linh là quá dễ. Cô đảo một vòng liền tìm được phòng. Giao giấy chứng minh cho bà chủ đi làm giấy tạm trú sau đó liền nhận chìa khóa vào phòng.

 

 

 

            Chỗ ở đã ổn định, bây giờ tới việc chọn trường học. Y Linh đã lựa chọn ngành xong, cô muốn đi theo nghành công an.

 

            Đúng vậy, kiếp trước của cô đã vây bẩn trong bùn, cô muốn kiếp này sẽ trở thành ánh mặt trời để giúp những người trong bùn đó được soi sáng. Cô muốn mình có một danh phận để giúp đỡ họ, giúp đỡ những người đã bị xa chân giống như cô. Hiện tại cô có tiền, khi học xong cô sẽ có quyền. Tuy cái quyền kia không lớn, nhưng ít nhất nó sẽ làm cho cô dễ dàng thực hiện được mục tiêu của mình.

 

….

 

Qua năm ngày, sau khi xác định xong ngôi trường mình muốn học, tìm kiếm thông tin và những tài liệu liên quan đến việc thi vào ngành này xong,  Y Linh quyết định về quê.

 

            Vào chiều hôm đó Y Linh đi ra tiệm bán điện thoại mua về một cái. Thời bây giờ đã có điện thoại màu, có thể chụp hình và nghe nhạc. Có điều giá cả thật không rẻ tí nào.

 

            Y Linh cũng không tiếc tiền, cô mua ngay một cái nokia có thể chụp hình quay phim và ghi âm. Cô tin thời gian tới cô sẽ phải dùng tới mấy chức năng này.

 

            Mua điện thoại xong thì trở về phòng trọ thu dọn đồ đạt rồi chuẩn bị mai sáng mai trở về.

 

 

            Trở về, Y Linh cũng không về nhà mẹ ở Cao Lãnh mà trực tiếp về nhà nhỏ của mình. Sau một ngày chạy xe mệt nhọc, về tới nhà Y Linh liền chạy đi tắm sau đó ngã ra giường ngủ ngay một giấc.

 

            Ngày hôm sau, Y Linh thức dậy liền đi ra chợ nhỏ gần đó mua thịt cá về làm đồ ăn ăn cơm. Sẵn  tiện ghé tiệm bán sách mua về vài cuốn sách hay để đọc.

 

            An an ổn ổn như vậy suốt một tháng, ngày ngày ăn uống đọc sách, chiều thì chạy bộ ở công viên. Cuộc sống nhàn nhã cứ như một bà hoàng. Y Linh thật cảm khái, cô không cầu mong gì nhiều, chỉ mong có thể yên bình mỗi ngày trôi qua như vậy là được rồi.

 

            Lại nói, miếng đất mà cô mua để xây nhà này rất rộng lớn, nếu tính bằng công đất có thể tính gần sáu công. Ngôi nhà của cô chiếm diện tích khá nhỏ, nên đất xung quanh trống rất nhiều. Mấy ngày nay cô đã chứng kiến cái cảnh cỏ mọc um tùm không ai dọn dẹp. Y Linh cười gượng. Đúng là tham thì thâm.

 

            Nhìn cỏ mọc khắp nơi Y Linh liền thở dài bất lực, bắt cô đi làm đám cỏ này thật sự cô làm không nổi rồi. Vì để tránh tình trạng cỏ mọc um tùm Y Linh liền mướn người đến làm cỏ sau đó mua cây giống về trồng. Xoài, cam, quýt, mận, bưởi, hồng. Tấc cả những cây ăn trái nào có thể trồng cô điều trồng hết, ngoài ra còn cho người trồng cỏ thảm ở những nơi không trồng cây, vì ít nhiều cỏ thảm mọc sẽ đẹp hơn là cỏ dại, mà nhất là không có nhiều sâu. Cô thật sự ghê tởm mấy con sâu không xương ỡm ẹo đó.

 

 

            Chờ làm xong hết mấy thứ này cũng đến ngày trở về nhà ở Cao Lãnh, bởi vì sắp bắt đầu năm học mới.

 

            Năm nay cô học lớp mười hai, chỉ cần học xong năm nay nữa cô sẽ được tự do. Cô sẽ lên thành phố học, sẽ tránh khỏi những người thân cực phẩm của mình.

 

            Mẹ của cô thời gian này rất lạ, khi thì đối với cô ngọt xớt như đường, khi thì chanh chua bốc mùi như dấm. Cũng may, bà không làm khó gì nhiều đến chuyện học hành của cô.

 

            Còn Nhã thời gian này đối với cô càng không dấu diếm khinh thường và chán ghét. Cô bé lâu lâu lại nhạo báng cô là con sen, là con nhỏ ở đợ, là hạ nhân của người ta. Đại khái như trong lúc ăn cơm, Nhã muốn lấy thêm nước mắm liền mở miệng gọi lớn.

 

            “Chị Sen, mau đi rót cho tui chén nước mắm”

 

            Nhã có thái độ giống như mình là cô chủ trong nhà còn Y Linh cô chính là người làm mướn.. Mà những lúc như vậy mẹ cô chỉ vờ như không thấy rồi lơ qua, còn ba thì muốn la mắng em Nhã nhưng lại không dám mở miệng vì sợ mẹ. Cứ như vậy, cô lại trở thành một con “sen” chính hiệu khi ở nhà.

 

            Năm học mười hai, các bạn học dường như càng chú tâm vào bài vở. Dù bình thường Y Linh không tham gia hoạt động cùng các bạn nhưng mà tình cảm của các bạn học đối với cô rất tốt. Trong học tập cũng thường có bạn tìm cô nhờ giúp đỡ. Mấy lần như vậy cô cũng không keo kiệt mà chỉ dạy hết những gì mình biết. Vì vậy so với một vài bạn học giỏi khác, Y Linh được các bạn truyền miệng nhao rằng là người khiêm tốn dễ thân cận.

 

            Loay hoay vài tháng lại đến tết. Tết năm 2007.

 

            Tết năm nay nhà Y Linh đón một người khách lạ, đó là bà Phụng em ruột của bà Phượng, là dì út của Y Linh. Nói khách lạ là bởi vì dì út của Y Linh luôn ở thành phố, theo lời bà Phượng, bà Phụng đi thành phố đã hơn mười năm, mà trong mười năm đó chưa trở về lần nào.

 

Bà Phụng tuổi khoảng  ba mươi, nhưng dáng vẻ lại trẻ trung hơn so với tuổi. Bà ăn mặc thời thượng, theo đúng trào lưu của những năm này.

 

            Trên tay, trên cổ đều đeo đầy vàng trắng, mà theo bà Phụng nói đó là bạch kim, hột xoàn…

 

            Bà Phụng về quê, nói là sẽ ở chơi một hai tuần mới về lại thành phố. Bà mang rất nhiều quà biếu, còn lì xì cho Y Linh và Y Nhã hai trăm ngàn.

 

            Y Linh nhớ kiếp trước năm này đúng là dì út có về quê, cũng là ở lại một hai tuần. Khác với mẹ luôn la mắng cô, dì út rất thương cô, dì luôn nói giúp khi cô bị mẹ la mắng, dì nói chuyện rất ngọt, thường khen cô ngoan, lại xinh xắn.

 

            Kiếp trước cô thích dì út lắm, lại thêm kiếp trước cô đã nghĩ học nên khi nghe dì út rủ lên nhà dì dì sẽ tìm việc cho cô làm cô liền không do dự mà đồng ý. Có điều khi đó dì không trực tiếp dẫn cô đi mà hẹn lại vài tháng sau. Và rồi….

<<              >>

Đăng bởi 1 phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 42A

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com