Đăng bởi Để lại phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 44A

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Phượng Thiên Đế Thần – Cáo Chín Đuôi (chương 53)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 6 phản hồi

Trùng Sinh Trinh Thám Sư – Chương 13

Chương 13: Phá Đường Dây Buôn Bán Thiếu Nữ (4)

 

 

 

            Cứ như vậy, mấy người Y Linh bị giam trong căn phòng kia suốt mấy ngày. Mấy ngày này cứ cách vài giờ sẽ có người vào làm công tác tư tưởng cho mấy người Y Linh, một hồi thì đe dọa đánh đập, một hồi thì dùng vật chất để dụ dỗ. Có thể nói chiến lược của họ là vừa đánh vừa xoa.

 

Cộng thêm trong phòng lúc nào cũng có ba cô gái gián điệp ở bên tai bọn họ to nhỏ, không ngừng vẽ lên cảnh tương lai tốt đẹp ra sao để tẩy não những cô gái trẻ. Cứ như thế, một phòng tám cô nương đã khuất phục hết năm người.

 

            Hai ngày nay Y Linh đã tìm cách tiếp cận với Tú và Mộc, Tú thì rất dễ thân cận, còn Mộc thì cứ mặt lạnh với cô. Có lẽ lời nói hôm trước của cô đã làm cho Mộc đối với cô sinh ra chán ghét.

 

            Lại nói, hồi sáng ở trước mặt chị Hồng, Mộc đã cường ngạnh chống lại, còn chỉ vào mặt chị Hồng lớn tiếng khinh miệt. Y Linh sợ hãi, bởi vì cô thấy chị Hồng đã híp mắt liếc nhìn Mộc. Kiếp trước đã từng tiếp xúc với chị Hồng, cho nên Y Linh biết rõ, đây chính là biểu hiện tức giận của chị ta.

 

            Y Linh lo lắng, nếu cứ tình trạng này, số phận của Mộc có thể sẽ phải giống như kiếp trước.

 

            Buổi chiều, trong lúc mọi người lơ là Y Linh đã mạnh bạo lôi Mộc vào phòng tắm cùng mình. Lúc đầu Mộc nhất quyết không đi. Nhưng bị Y Linh vừa lôi vừa kéo cuối cùng cũng phải theo Y Linh vào nhà tắm.

 

            Cửa nhà tắm vừa đóng, Y Linh liền ra dấu cho Mộc đừng nói chuyện, sau đó cô giả vờ nói lớn rằng muốn nhờ Mộc cạo gió dùm cô. Vừa nói cô vừa ngồi xuống chỗ nắp cống cẩn thận lôi cái điện thoại lên.

 

            Bên ngoài lúc này ba cô gái gián điệp cũng giả vờ đi lại để nghe lén động tĩnh trong nhà tắm. Này hành động của Y Linh đã làm cho bọn họ nghi ngờ.

 

Y Linh cũng biết mình mạo hiểm làm như vậy sẽ làm cho bọn người kia chú ý, nhưng cô thật sự không nỡ để cho Mộc phải hy sinh tính mạng trước mặt mình. Cô không muốn phải giống như kiếp trước, sẽ phải nhìn thấy thân thể tím tái từ trong nhà tắm được lôi ra.

 

            Mộc bị hành động của Y Linh làm cho nghi hoặc, khi nhìn thấy Y Linh cầm cái điện thoại trên tay thì kinh ngạc đến độ xém thốt ra thành tiếng. Cũng là nhờ Y Linh lấy tay “suỵt” một tiếng mới ngăn được âm thanh xém bộc phát của Mộc.

 

            Lúc này Y Linh cũng rất hồi hợp, cô biết mình không thể cùng Mộc ở trong nhà tắm quá lâu. Vì vậy cô nhanh chóng mở nước để che dấu ấm thanh, sau đó tháo bọc mở nguồn điện thoại. Lấy tin nhắn của chú công an gửi cho mình đưa cho Mộc xem, Y Linh là muốn Mộc tin tưởng vào cô và nghe lời cô đừng chống đối lại đám người kia.

 

            Mộc đọc xong tin nhắn, Y Linh liền cầm lại điện thoại tiếp tục lấy ra một tin nhắn khác mà cô đã soạn lúc sáng đưa cho Mộc xem.

 

            “Mộc, nếu chị cứ phản kháng như vậy chị sẽ bị bọn chúng đem ra làm nhục để cảnh cáo đó. Bây giờ chị chỉ cần giả vờ sợ hãi và nghe theo lời của chúng là được. Vài ngày nữa, bên cảnh sát sẽ đến cứu chúng ta. Nghe lời em, nếu không chị sẽ bị bọn chúng vấy bẩn đấy”

 

            Mộc xem xong tin nhắn của Y Linh liền trợn mắt sợ hãi, sau đó là lo lắng lia lịa gật đầu. Mộc run run cầm điện thoại nhắn lại. Có điều Mộc không quen sử dụng điện thoại nên chỉ nhắn vài chữ nhưng lại rất lâu.

 

            “E là ca hả” (Em là công an hả?)

 

            Y Linh cầm xem sau đó lấy tin nhắn khác trả lời:

 

“Đừng hỏi nhiều, chúng ta không có thời gian. Bây giờ ra ngoài chị cứ giả chống cự như lúc trước, sau đó liền giả bộ từ từ nghe theo lời khuyên của ba người Hà, Vi, và Thủy. Ba người đó là nội gián của đám buôn người kia đó. Nhớ đừng để lộ bí mật này ra, nếu không chúng ta sẽ thê thảm đó. À, nếu bọn họ có hỏi em kéo chị vào đây làm gì thì chị cứ nói em nhờ chị cạo gió dùm nha. Nhớ đó!”

 

Mộc lại gật đầu lia lịa, có điều lúc này trong mắt cô nàng đã loé ra ánh sáng, nó không còn âm u u uất giống như lúc nãy. Nhìn thấy phản ứng của Mộc, Y Linh liền cảm thất lo lo. Cô sợ Mộc vui mừng quá sẽ làm lộ bí mật, xong chỉ có thể bấm bụng lựa chọn tin tưởng vào Mộc.

 

  Đưa Mộc cái thẻ bài cạo gió mà cô xin hồi sáng, sau đó Y Linh quay lưng kéo áo lên để Mộc giúp cô cạo gió. Lời nói dối sẽ bị bại lộ nếu như không có gì chứng thực. Nên Y Linh đành phải cắn răng để cho Mộc cào cào lưng mình.

 

 

Trong khi Mộc cạo gió cho Y Linh thì cô ngồi xống cẩn thận cất điện thoại vào ống cống. Xong Y Linh đứng dậy. Nhìn qua gương, thấy có vài bệt đỏ giống cạo gió rồi thì cô nhanh chóng kéo áo xuống. Thật ra dù là con gái với nhau cô cũng không thích bị người ta đụng chạm.

 

Y Linh mở cửa nhà tắm đi ra, cô giả vờ làm một gương mặt uể oải rồi đi thẳng một mạch tới giường, leo lên giường giả vờ chán nản nằm xuống.

 

Hà lúc này liền chầm chậm đi đến bên giường chỗ Y Linh nằm, giọng nói mang theo quan tâm hỏi:

“Linh, bị sao vậy? bệnh hả? mà sao không để chị giúp em cạo gió, nhờ con Mộc làm gì, nó có ưa gì em đâu mà nhờ nó cho nó bỉ mặt? em không thấy lúc nãy nó đi phía sau em nó liếc ngoáy em thế nào đâu.”

 

            Y Linh cười cười, giả vờ bí mật kề sát tai Hà nói nhỏ “ Kệ đi chị, dù sao chúng ta cũng cùng cảnh ngộ, chị Mộc cũng vì chưa thông suốt nên mới như vậy, huống chi dì út của em lại là người trong đám người kia, chị Mộc ghét em cũng đúng. Nhưng… chị không thấy sao? Lúc có chị Hồng ở đây, chị Mộc rất cứng đầu mà cãi tay đôi với chị Hồng. Còn không phải vì em sợ chị Mộc làm quá chị Hồng ghét lây chị em mình sao? Em… không muốn bị đánh giống cái người kia. Cho nên, cứ tìm cách làm lành với chị ấy, rồi nói cho chị ấy biết cái lợi khi chúng ta làm nghề này. Em tin, rồi chị ấy sẽ không như vậy nữa.” Xong Y Linh vờ khó xử nói tiếp:

 

            “Với lại… em sợ chị Mộc không chịu làm cái nghề này, rồi lỡ như chỉ đi nói cho người ta biết em ở đây làm cái nghề này, em sợ… lỡ người ở quê biết được em lên thành phố để làm gái, họ sẽ khinh bỉ và cười nhạo em.”

 

            Y Linh nói như vậy là vì muốn làm cho Hà không nghi ngờ cô, không nghi ngờ vì cô cứ tìm cách làm lành với Mộc. Như vậy cũng đủ diện lý do vì sao ở đây nhiều người như vậy mà cô cứ khăng khăng kéo Mộc vào nhà tắm chỉ vì muốn cạo gió cho mình.

 

 

 

 

Hà nghe Y Linh nói thì nữa tin nữa ngờ, xong cũng không hỏi thêm. Y Linh nhìn thấy cô giả vờ đi tolet rồi vào nhà tắm thật lâu mới trở ra.

 

 Y Linh biết, Hà là vẫn còn nghi ngờ cô, đi vào nhà tắm chính là muốn kiểm tra xem cô có giấu thứ gì ở trong đó không. Nhưng cô mới không sợ bị Hà phát hiện ra chổ giấu điện thoại. Bởi vì nắp cống kia nếu mở ra mà không giữ lại một đầu sợi chỉ thì cái điện thoại sẽ rớt luôn xuống cống. Mà cô, cho dù bây giờ không có điện thoại cô cũng không sợ hãi, vì những gì quan trọng cô đã nói hết cho cảnh sát Ti biết rồi.

 

 

            …

 

            Mộc bởi vì biết được mình sẽ được cứu, cũng sẽ không bị bắt đi làm cái ghề bẩn thỉu. Cho nên thái độ của Mộc mấy ngày nay tốt hơn rất nhiều. Nghe theo lời Y Linh, cô nàng cũng bắt đầu giả bộ bị khuất phục.

 

 

Y Linh lúc đầu còn lo lắng rằng Mộc giả bộ không giống sẽ bị phát hiện, không nghĩ thế nhưng Mộc rất có khiếu diễn viên. Cô nàng từ cường ngạnh chống lại tới chấp nhận khuất phục điều giả vờ rất giống, nhìn qua không có một chút sơ xuất nào. Ngay đến bà Hồng cũng tự tin cho rằng đám người Y Linh đã hoàn toàn chấp nhận nghe theo ý của bà.

 

 

Ngày qua ngày, cuối cùng cũng tới ngày 26 tháng tám. Buổi sáng bà Hồng lại tới một lần, sau khi quan sát mấy người Y Linh xong liền rời đi. Hai giờ chiều, Mấy người Y Linh mỗi người điều được phát cho một bộ đồ xinh đẹp, kèm theo đó là có người vào tận phòng giúp các cô trang điểm.Y Linh biết, rằng tối nay bọn họ sẽ đem các cô đi giao cho mấy “má mì” trong thành phố.

 

 

Dựa theo trí nhớ của kiếp trước, Y Linh liền chui vào tolet nhắn thêm một tin nữa cho cảnh sát Thi. Xong, cô vẫn để nguyên điện thoại giấu lại nơi ống cống. Y Linh không dám đem theo điện thoại theo, cô sợ sẽ bị phát hiện.

 

Bốn giờ chiều, một chiếc xe du lịch mười sáu chổ ngồi chở mấy người Y Linh đến một nhà hàng trá hình. Khi tới nơi, mấy người Y Linh được đưa tới một căn phòng trống ở sâu trong sân sau. Trước khi vào cửa, Y Linh giả bộ vấp té rồi in lên vách tường một vết son mà cô cố tình bôi ở ngón tay. Đây là dấu hiệu của cô báo số phòng cho mấy người cảnh sát biết.

 

Vào phòng kín, cả đám mười một người lo sợ đứng sát lại với nhau. Bé Ba hôm nay đã không còn bộ dáng chán nản sợ sệt như ngày đầu nữa, kia quần áo và cách ăn mặc cũng có phần điệu đà hơn mọi người rất nhiều, coi bộ cô bé đã bị chị Hồng tẩy não thành công rồi. Coi bộ là quyết tâm trở thành cô gái thành thị rồi.

 

Ngồi đợi đến sáu giờ, cửa phòng lại được mở thêm lần nữa. Lần này là một tóp người có khoản mười lăm cô gái. Đây cũng là những cô gái chuẩn bị về nhà chứa giống như mấy người Y Linh. Trong số những cô gái này có hết mười người là Y Linh quen biết. Dù gì kiếp trước cũng chung nghề, cho nên thường xuyên chạm mặt cũng không có gì lạ.

 

Lại tiếp tục chờ thêm bốn mươi lăm phút. Lúc này Chị Hồng khoanh thai đi tới, đi phía sau chị là sáu người phụ nữ và hai người đàn ông. Kia hai người đàn ông chính là một bộ dạng “bóng lộ”, nhìn tướng đi “xà lai xà lai” kia liền làm cho người ta khó chịu rồi. Trong đám người má mì này, Y Linh đều quen biết hết. Kiếp trước cô về với chị Tư Nhã, là người mặt áo màu trắng nhạt đứng bên phải chị Hồng. Này cũng là do chị Hồng sắp xếp.

 

 

Lại nói, chị Hồng tuy làm cái nghề độc ác này, nhưng ít nhiều chị còn có lương tâm. Theo những gì cô biết được ở kiếp trước, chị Hồng chính là thường xuyên để tâm đến những cô gái bị ép bán thân giống Y Linh. Chị sẽ xem hoàn cảnh và tính tình từng người rồi sẽ sắp xếp cho theo người nào, theo má mì nào.

 

Phải biết rằng, các cô gái giống như Y Linh nếu như theo trúng một má mì không tốt, kia tiền kiếm được mười phần thì cũng bị ăn chận ăn chẹt lại hết năm phần, chưa kể nhiều khi còn bị đánh đập.

 

Kiếp trước chị Hồng cho Y Linh theo chị Tư Nhã, chị này cũng là dân miền tây, bình thường tuy nhìn chị rất hung dữ, nhưng thật chất chị đối đãi với mấy người Y Linh rất tốt. Nếu có khách hàng nào quá tay với chị em Y Linh chị ấy cũng sẽ đứng ra đòi lại công bằng. Không như chị Hân Hân má mì của Bé Ba. Vừa dữ, lại tham còn thêm hám của. Lại còn có cái tật hay ganh tị với người khác.

 

Kiếp trước Bé Ba sa đoạ nhiều như vậy một phần cũng vì công lao của chị Hân Hân kia.

<<                               >>

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đăng bởi 4 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 8

Chương 8: Săn Thú Bị Thương

 

 

Lại thêm hai ngày, hôm nay mới hừng sáng trong thôn đã vang lên tiếng ồn ào khóc nháo. An Bình đang nằm trong chăn cũng bị tiếng ồn làm giật mình mở mắt.

 

An Bình ngồi dậy, đầu tiên là nhìn thấy ánh mắt lo lắng của An Du, bên cạnh cái đầu nhỏ An Dật cũng đang ngọ ngoậy muốn thức dậy. An Bình dụi dụi mắt ngáy ngủ hỏi:

 

“Đại ca, có chuyện gì mà ồn ào vậy?”

 

An Du gương mặt tái đi, hắn mím môi một hồi mới nói:

 

“Là đại bá xảy ra chuyện. Nghe nói là bị thương. Cha và Mẹ đã đi xem rồi, muội ngoan ngủ thêm một chút, đợi cha về chúng ta sẽ biết!”

 

“Đại bá xảy ra chuyện?” An Bình thì thào lập lại. “Bị thương rồi? không trùng hợp thế chứ?”

 

Tốc mềnh, An Bình tức tốc mang hài chuẩn bị xuống giường, nàng phải đi xem đại bá.

 

An Du thấy An Bình muốn đi vội vàng cản lại.

 

“Muội định đi đâu? Cha nói ca phải ở nhà xem chừng muội, bên ngoài lạnh, không nên chạy lung tung.”

 

An Bình nhíu mày, kéo nhẹ tay An Du nói:

 

“Ca ca, đại bá bị thương, ai biết là thương có nặng không. Thôn chúng ta lại không có đại phu, phải lên tới trên trấn để mời. Kia nhưng cũng mất gần một canh giờ. Cho nên, trước để muội đi xem một chút, biết đâu có thể giúp ít một tay. Ca, ca quên muội cũng là một người chế dược à?”

 

An Du trầm ngâm, cảm thấy An Bình nói đúng. Bình thường chỉ cần An Bình nói, thì việc đó nhất định là phải. Vì thế An Du liền gật đầu.

 

“Muội chờ một chút, ca đi với muội!”

 

Nói xong An Du xốc mềnh, rồi đem An Dật đang ngủ quấn trọn trong đó. Kế tiếp khom người xỏ hài chuẩn bị bế An Dật đi theo.

 

An Bình cũng vội vàng chạy về tủ nhỏ, sao đó lấy ra theo thuốc trị thương và một ít vải sạch.

 

Chờ An Bình lấy xong, An Du cũng đã quấn An Dật lại như đòn bánh tét. Thế nhưng tiểu tử kia chỉ ngọ ngậy hai ba cái liền ngẻo đầu ngủ tiếp.

 

“Muội lấy thêm áo khoát mặt vào, buổi sáng, bên ngoài rất lạnh!” An Du mở miệng nhắc nhở.

 

An Bình gật đầu, nàng chạy lại tủ lấy thêm cái áo bông dầy, sao đó lấy thêm một cái nữa cho An Du.

 

Mở cửa ra ngoài, lúc này trong sân đã có không ít người. Điều là ông già bà cả. Những trung niên, còn có một vài đứa trẻ đứng nhóng cổ nhìn vào đại phòng.

 

Trong phòng lớn, tiếng khóc của Trần thị (đại bá mẫu) truyền ra, này tiếng khóc càng làm người trong sân nhốn nháo.

 

Bởi vì trong nhà có người bị thương cho nên những người trong thôn đến xem cũng là bình thường. Nhưng là hiện tại người nhà họ An đang tấc bật, nên những người đó chỉ có thể đứng trong sân lớn ngóng vào.

 

An Du và An Bình vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy An Thành đang gấp gáp chạy về phía này. Nâng mắt thấy An Bình, An Thành vội vã nói:

 

“Bình nhi, mau, con mau đem dược của con đến cứu đại bá, đại bá của con…” Nói tới đây An Thành liền nghẹn ngào không thốt nên lời, ánh mắt đỏ hoe đầy gấp gáp.

 

An Bình gật gật đầu, tay kéo bàn tay lớn của An Thành nói:

 

“Con đã mang theo đủ. Cha, chúng ta mau đi xem đại bá!”

 

Lúc này mấy người trong thôn cũng vội xúm lại bên cạnh An Thành hỏi han, chính là An Thành một chút cũng không nhìn đến họ mà nâng tay kéo An Bình một đường chạy về Đại Phòng.

 

 

Trong Đại Phòng. Cụ An ngồi rít thuốc ở bên giường, một tay nắm tay An Trung, một tay run run cầm thuốc. Gương mặt ông lúc này chỉ có thể dùng hai từ “thê lương” để hình dung.

 

Bà Nồng cũng ngồi bên giường khóc thúc thít, miệng ngậm mở cứ hô gọi “con ơi!..” Đứng một góc là An Vũ và An Thuỷ. Hai người cũng thút thít gọi cha.

 

Trần Thị là khoa trương nhất, bà ngồi bệt trên đất, mắt đầy nước mà khóc to, Ngay cả Thẫm thị cũng mắt đỏ hoe.

 

An Bình bước nhanh tới, vừa tới xộc vào mũi nàng là mùi máu tanh kèm theo tiếng rên rỉ và tiếng khóc của Trần thị.

 

Đợi tới bên giường, An Bình liền trợn mắt kinh sợ. Nàng không hiểu, rốt cuộc là làm sao lại bị thương tới nông nổi này? còn có… vì sao vết thương đó lại là do đao kiếm tạo thành? Rốt cuộc bọn họ đã chọc tới cái gì rồi?

 

An Bình mím chặt môi, ánh mắt híp lại nhìn chằm chằm vài những vết thương trên người An Trung. Mà thái độ này của An Bình lại làm cho An Thành hiểu lầm.

 

Đưa tay che trước mặt An Bình, An Thành bình tĩnh nói:

 

“Bình nhi, đưa dược trị thương cho cha, cha sẽ băng bó cho đại bá. Con trở về phòng đi, lát cha sẽ về.”

 

An Thành là nghĩ An Bình đang hoảng sợ vì nhìn thấy cảnh máu me, lúc này ông mới chợt nhớ rằng con gái của mình bất quá cũng chỉ mới bảy tuổi, nàng còn chưa bao giờ nhìn thấy cái cảnh này, hiện tại con gái sợ hãi là đúng rồi. Là trách ông không nghĩ chu toàn, nhìn thấy ca ca bị thương mà đại phu còn chưa tới thì chỉ biết nghĩ đến con gái có dược liệu, ông mới nghĩ đến chạy đi tìm nàng đến hỗ trợ.

 

Bị An Thành gọi, An Bình mới vội vàng sực tĩnh. Thấy ánh mắt lo lắng kèm bất đắc dĩ của An Thành, An Bình cũng nhẹ nhàng hạ ánh mắt. Nàng đang do dự, rằng không biết bản thân có nên ra tay hay không. Phải biết rằng, nếu nàng dám làm chuyện này, có thể…

 

Ánh mắt trong trẻo thoáng hiện ra một cỗ lạnh lùng và thâm trầm không hợp với tuổi, cũng may là An Bình cúi đầu, chớ nếu không, An Thành mà nhìn được vẻ mặt này của nàng thế nào cũng bị doạ sợ.

 

Hít một hơi dài, An Bình nâng đầu quyết định. Nàng sẽ làm…

 

Ngẩn đầu nhìn An Thành, An Bình làm bộ bất an nói:

 

“Cha, theo sách ghi lại, những vết thương tương tự của Đại Bá hiện tại là rất nguy hiểm, nếu không nhanh chóng cứu trị, rất có thể sẽ vì mất máu mà chết.” Dừng một chút An Bình mới nói tiếp.

 

“Cha, nếu cha tin con, hãy để con thử cứu đại bá. Nhưn mà… trong lúc con cứu trị nhất định không được để người khác vào đây, cho dù là đại phu đến cũng không được phép”

 

An Bình nói vậy là vì nàng sợ lúc nàng đang cứu người vị đại phu trên trấn sẽ chạy đến phá đám. Phải biết cách cứu trị kia nhưng là do nàng và sư phụ nghiên cứu ra, hiện tại còn chưa có người biết dùng cách này. Chính là cách cứu người có hơi… vượt qua sự hiểu biết của con người ở đây. Cho nên nàng cần phải được cha nàng đồng ý.

 

An Thành đầu tiên là bất ngờ, kế đến là kinh ngạc, nhìn ánh mắt quyết tâm của con gái, do dự rối rắm trong lòng cũng tan đi. Ngược lại có một chút tin tưởng.

 

“Được!, cha cho phép con làm, nhưng mà con muốn làm gì hả An Bình?”

 

An Thành chỉ gọi cả họ và tên An Bình khi ông đang thật sự nghiêm túc. Cho nên An Bình cũng dùng ánh mắt nghiêm túc đáp lại lời của An Thành.

 

“Cha, hãy tin tưởng con, cách này là gì một lát cha sẽ biết. Nhưng việc đầu tiên, cũng là điều quan trọng nhất chính là lúc con đang trị cho đại bá, tuyệt đối không cho người khác vào phòng, còn có không được kinh động tới con. Nếu lúc đó con mà mất tập trung thì….” An Bình không nói tiếp, nhưng ánh mắt nghiêm trọng của nàng làm cho An Thành phải rùng mình.

 

“Được, vậy hiện tại phải làm gì?” An Thành hỏi.

 

An Bình lướt mắt một vòng, nàng híp híp mắt nói:

 

“Đầu tiên phải nấu nước sôi, phải liên tục có nước sôi trong 4 canh giờ. Kế đến phải chuẩn bị thật nhiều vải sạch. Quan trọng là…. Chuẩn bị cho con năm mươi cây kim. Nhớ rỏ, phải là kim còn nguyên vẹn, không được rỉ sét”

 

An Thành hết hồn, lúc này những người có mặt trong phòng cũng đưa mắt nhìn chằm chằm An Bình, trừ Thẫm thị, An Du và An Thành ra, hầu như đều là nghi ngờ kèm khó hiểu.

 

Thấy mọi người vẫn một bộ dạng chết trân, An Bình tức giận hô lớn:

 

“Còn ở đó làm gì, nhanh chạy đi chuẩn bị đi. An Vũ ca, huynh đi nấu nước. An Du ca, ca quăng tiểu tử kia xuống rồi đi tìm thêm vải sạch đi (tiểu tử mà An Bình nói là An Dật).” Trầm ngâm một lát An Bình liền nói thêm “Bên nhà chúng ta, đồ lót của cha và của ca, những cái khăn và vải mà lúc trước tam tiểu thư tặng, mau đem hết qua đây.” Đảo mắt nhìn những người khác, An Bình tiếp tục nói:

 

“Đại bá mẫu, nương, An Thuỷ tỷ, các người nhanh chạy đi tìm kim về cho con, kim khâu và kim thêu điều được. Phải tiềm đủ năm mươi cây, còn là kim thẳng không bị rỉ sét. Nếu trong nhà không đủ thì đi mượng hàng xóm. Nhanh! chậm một khắc, tính mệnh đại bá lại càng thêm nguy hiểm.!” An Bình rống lên, kia nàng vừa rống, mọi người liền từ kinh ngạc chuyển qua kinh sợ.

 

 

Thẫm thị hoàn hồn đầu tiên, bà vội vàng lôi kéo hai người Trần thị và An Thuỷ chạy đi tìm kim. Là một người mẹ, bà lựa chọn tinh tưởng vào con gái mình. Lại nói, con gái này của bà chưa bao giờ làm chuyện gì mà không chắc chắn.

 

Mấy người bị An Bình gọi tên dù là vẫn còn kinh hồn tám đảm, dù cho có chút ngờ vực không tin, nhưng mọi người vẫn đứng dậy chạy nhanh làm theo lời nàng. Còn lại trong phòng là mấy người cụ An, bà Nồng, An Thành, và tên tiểu tử An Dật.

 

An Bình ngồi xuống giường, một tay nắm lấy tay An Trung bắt đầu xem mạch, ánh mắt cũng chuyển vòng quan sát khắp người của ông.

 

Quả nhiên giống hệt nàng dự đoán, vết thương trên người vị đại bá này…

 

An bình quay đầu, liếc mắt nhìn cụ An nhẹ giọng nói:

 

“Ông nội, hãy tin tưởng con. Khi còn ở kinh thành con đã từng theo các thái y trong cung học hỏi được vài năm, nên con nhất định có thể cứu được đại bá. Ông nội, ông đừng quá lo lắng”

 

An Bình bịa chuyện, nàng cố ý đấy. Bởi vì, một người thầy thuốc muốn trị bệnh cho bệnh nhân chẳng những cần phải có tay nghề giỏi mà còn phải biết cách làm cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân tin tưởng nữa, có như vậy việc điều trị mới thuận lợi. Cho nên, nàng không ngần ngại bịa chuyện gạt mọi người.

 

An Thành lúc đầu nghe An Bình nói vậy thì nhíu mày, còn đang thắc mắc không biết con gái từ lúc nào đi theo thái y học. Phải biết, thái Y là người của hoàng cung, những người được thái ý chữa trị phải là người có quyền thế. Bọn ông ở phủ thị lang, ngay cả tướng tá quan bào của thái y thế nào còn không biết, con gái nhỏ của ông từ khi nào đã quen biết thái y rồi?

 

Thấy ánh mắt ra hiệu của An Bình, An Thành mới giật mình hiểu rỏ. Xem ra là con gái ông bịa chuyện rồi. Tuy rằng ông không đồng ý việc con gái mình không thành thật. Nhưng ông biết nàng hễ làm gì đều sẽ có nguyên do. Cho nên An Thành cũng vội lên tiếng trấn an Cụ An.

 

“Cha, Bình nhi nói phải, nàng khi còn ở kinh thành đã từng đi theo thái y trong cung để học hỏi. Cho nên cha cứ yên tâm giao đại ca cho nàng điều trị.”

 

Lúc này cụ An mới bớt nghi hoặc khi nhìn An Bình, xong ông vẫn còn lo lắng:

 

“Nha đầu này chỉ mới nhiêu tuổi, sao có thể chữa bệnh được đây. Huống hồ vết thương của đại ca các người sâu như vậy… Thôi, hay là chờ đại phu trên trấn xuống xem trước, đễ…”

 

An Bình nhíu mày, chờ đại phu trên trấn. Trước không nói đại phu chừng nào mới tới. Kia nhưng tới rồi cũng sẽ không thễ nào cứu được đại bá đâu. Huốn chi, vết thương kia để càng lâu, nhưng là càng thêm nguy hiểm.

 

“Ông nội, người không thấy đại bá đang muốn không xong rồi sao. Người nhìn…” An Bình chỉ vào vết thương trên bụng An Trung, nó vẫn còn chảy máu.

 

“Vết thương kia vẫn còn chảy máu. Ông nội, nếu không sớm chữa trị, đại bá sẽ bị mất máu mà chết đó!”

 

Nghe An Bình nói tới chết, Cụ An liền nhíu mày không vui. Xui xẻo, mấy lúc thế này ăn nói lại không biết lựa lời.

 

Cụ An định lớn tiếng trách mắng, chính là Trần thị từ bên ngoài chạy ù vào. Bà vừa khóc vừa quỳ xuống chân cụ An lớn tiếng cầu xin:

 

“Cha, xin ngài thương tình mà để An Bình chữa trị cho chồng con đi cha. Cha, người còn không nhớ sau? Năm trước cha của Đại Hãi bị thương, cứ chờ đại phu đến lúc chết mà đại phu còn chưa tới kịp. Cha, hãy tin tưởn An Bình đi cha, nàng nói được thì sẽ được mà. Cha!”

 

Bà Nồng cũng nhếch nhếch mông lo lắng nhìn cụ An, bà không xác định nói:

 

“Ông à, hay là để Bình nha đầu thử đi ông. Lão đại đã thế này. Nói thật, tui cũng lo lắng cho dù đại phu đến cũng vô cách!”

 

Bà Nồng vừa nói, nước mắt lại ào ào chảy ra cùng Trần Thị cũng đã khóc thành một đoàn.

 

“Được rồi, muốn làm gì thì làm, già rồi, không còn minh mẫn nữa.”  Cụ An nghẹn giọng nói, xong, ánh mắt nhìn về phía An Bình giống như đặt cả niềm tin vào hy vọng vào trong đó.

 

Được sự cho phép của mọi người, An Bình bắt đầu bắt tay vào chữa trị. Đầu tiên cần phải cởi quần áo để lau rửa vết thương. Còn có…

 

Chương 7                            Chương 9

Đăng bởi 8 phản hồi

Cường Giả Ngây Ngô – Chương 11

Chương 11:

Một đám sáu người ngồi trên lưng tiểu Lục, tuy không phải chật chội, nhưng nói chung cũng không được rộng rãi. Y Linh nheo mắt, sau đó ngẩn đầu nhìn mọi người hỏi:

“Vậy bây giờ chúng ta khởi hành hả? có cần làm thêm cái gì không?”

“Không cần!” mọi người đồng thanh nói.

Cứ như vậy, nhiệm vụ bảo tiêu vô cùng khó khăn lại chỉ cần một cái vỗ cánh của Tiểu Lục liền dễ dàng hoàn thành được. Những người khác đi bảo tiêu nếu không gặp cường đạo thổ phỉ thì cũng gặp quái thú hoặc Boss cản đường, còn con đường bảo tiêu của bọn họ, đừng nói boss, ngay cả một con quái nhỏ của toạ độ mà họ cũng không nhìn thấy thì nói chi.

Ngồi trên lưng tiểu Lục, mọi người lại bắt đầu tám chuyện trên trời dưới đất, tám một hồi liền tám tới thân phận bên ngoài của mọi người. Lữ Tặc nói:

“Tui là em họ của Hàn ca, hiện tại đang là “lính” của anh ấy”

Mỹ Ngọc cười nói: “Còn tui là người mẫu cho tạp chí, công việc chính thì… bí mật”

Hộ Thiên mỉm cười: “Lúc mới thấy muội ta liền đoán được, thật ra ta có nhìn thấy ảnh của muội trên tạp chí.”

Lữ Tặc khoa trươc: “A… hèn chi ông đối với Như Mai tốt như vậy, thì ra là người tình trong mộng a”

Xích Diễm cũng cười to: “Xem ra rất nhanh bang chúng ta sẽ có một đại hỷ sự rồi!”

Mỹ Ngọc nghe mọi người nói thế thì vờ xấu hổ đánh mạnh hai người xích Diễm một cái sau đó nói:

“Ghét hai huynh ghê, người ta… người ta… nói trắng như vậy người ta sẽ thẹn thùng đó!”

Biểu cảm và lời nói của Mỹ Ngọc làm cho mọi người ai cũng bật cười, ngay cả Tiểu Lục đang vất vả bay cũng “két Két..!” kêu lên hai tiếng. Bỗng Xích Diễm mở miệng hỏi.

“An An, muội làm nghề gì? Ta thấy muội chơi game suốt, muội chẵng lẽ còn đi học?”

Mỹ Ngọc cười to: “Nó mà học cái gì, nó suốt ngày chỉ biết ngồi ở nhà nhìn bốn bức tường thôi, vô vị không chịu được!”

Lữ Tặc chen vào: “An An thất nghiệp hả?” sau đó do dự nói: “Nếu không đến chỗ bọn huynh làm đi, bọn này cũng đang tuyển nhân viên đó.”

Mỹ Ngọc lại cười to hơn: “a ha ha… mấy ông thôi đi, nó cần chi đi làm chứ, trong đám bạn bè của tui, nó chính là tỷ phú bà đó… đừng nhìn nó bình thường ăn bận không ra gì mà lầm, tiền của nó có bạc tỷ đó…” Mỹ Ngọc khoa trương nói, xong, bị Y Linh nhấc chân đạp một cái xém té lộn nhào. Y Linh lườm giọng.

“Hôm nay mầy uống luộn thuốc rồi hả? mắc mớ gì lôi tao ra bêu xấu hoài? Sao hả? không có đề tài để nói? Đem tao làm cầu nối?”

Mỹ Ngọc nghẹn họng, Hộ Thiên xấu hổ gục đầu.

Hộ Thiên: “Tiểu An, muội thật sự độc miệng độc miệng..”

Xích Diễm: “Bây giờ ông mới biết? nói cho hay, từ từ rồi sẽ thấy trình độ miệng độc của muội ấy, so sánh với ai kia cũng không thua không kém đâu” (ai kia Xích Diễm nói là Băng Hàn)

“Phốc….” Lữ Tặc bật cười.

Chợt có một ánh mắt đảo qua, cả bọn trừ Y Linh, mọi người không hẹn mà đánh rùn mấy cái.

Hộ Thiên lại mở miệng hỏi tiếp: “Nói như vậy An An làm nghề gì?”

Y Linh cúi đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.. Làm nghề gì ư? Đương nhiên là một tác giả nghiệp dư rồi. Vì sao ư? Vì cô muốn viết, viết để đem những thứ trong lòng nói ra ngoài, vì không như vậy, cô sẽ uất nghẹn tới chết.

Nghĩ đến chuyện này, Y Linh liền nhớ đến cái thời cô bắt đầu vào viết lách. Khi đó cô rất nghèo, vừa nghèo vừa không có chỗ ở. Đi làm thì không chịu nỗi cái cảnh kéo bè kết phái, ở nhà lại không nhìn được cái cảnh của mấy người kia.

Đó là năm cô hai mươi mốt tuổi, là năm cô chính thức bỏ nhà đi.

Chuyện đó bắt đầu là năm anh hai cô cưới vợ. Anh cô là một người ít học, nhưng được cái có ngoại hình điển trai, kèm thêm cái tính cần cù chịu khó. Năm mười ba tuổi anh đã bắt đầu đi làm để kiếm tiền, đến năm hai mươi bốn thì cưới vợ.

Khi đi làm, đồng tiền kiếm được anh điều gửi về cho mẹ nhờ mẹ giữ, nhưng là… đến lúc anh cưới vợ thì tiền đó cũng không còn. Lúc đó anh rất khổ sở, nhưng vì mẹ nói mẹ chơi hụi bị người ta giật, lại không dám cho cha ghẻ biết cho nên mới lấy tiền của anh lấp vào.

Anh lúc đó rất buồn, nhưng vẫn cố gắng nhìn về góc độ tốt hơn. Chỉ là ngày cưới đã đến, anh cũng không thể không có tiền. Anh nói với mẹ, hay là cho anh mượng sổ đỏ đem cầm, lấy tiền đó cưới vợ, sau lại sẽ mần rồi kiếm tiền chuộc lại.

Nhưng mẹ lại không chịu, mẹ nói “sổ đỏ của cha ghẻ mầy, đem đi cầm, ổng chửi chết!”

Cũng là lúc đó, chị dâu vợ chưa cưới của anh hai biết được, chị liền lén đem tiền dành dụm của chị đưa cho anh để anh lấy đó làm tiền cưới… Lúc đó cô đã nhìn thấy anh hai trốn trong nhà tắm khóc, cô biết, anh hai đang tự ti, đang mặt cảm, còn có… đang rất đau lòng vì mẹ đối xử bất công như vậy.

Sau đó anh hai kết hôn, vì nhà đang ở là của cha ghẻ, ông sợ anh hai ở đó sau này sẽ dành đất của hai đứa con của ông (em cùng mẹ với Y Linh), cho nên mở miệng bảo anh hai về nhà vợ anh hai ở, ông nói nhà chị hai giàu như vậy, anh hai ở đó là hưởng phước..

Ông ta là cha ghẻ, có thái độ như vậy coi như cũng không là cái gì, đối với cô và anh hai bất quá chỉ buồn một chút. Nhưng là… mẹ của cô lại rất dửng dưng trong chuyện này, bà là mẹ ruột của hai anh em cô, thế nhưng lại đối với anh em cô còn vô tình lãnh tâm còn hơn cha ghẻ.

Còn nhớ, lần đầu anh hai dẫn chị hai về quê sau lễ thành hôn. mẹ biết trước ngày anh về nhưng vẫn không có mua cái gì nấu để mừng anh chị, ngược lại anh hai phải phải tự mình đi chợ, tự mình xuất tiền mua đồ ăn, về nhà, một tay chị hai lo liệu nấu lấy.

Cũng là từ đó, cô càng sinh ra gúc mắc với mẹ, cộng thêm nhiều chuyện dồn nén từ đó tới giờ, cuối cùng cô nhịn không được nữa nên mới mang balo rời đi. Rời đi cái nhà vốn không phải của mình.

Còn nhớ lúc đó cô chỉ mang theo một cái ba lô củ và năm mười cuốn sách, hai ba bộ đồ đã bạc màu. Trên người cũng chỉ có duy nhất một chiếc nhẫn một phân mua được từ năm 2004.

Không có tiền, cô đem chiếc nhẫn đó đi cầm, sau đó dùng nó làm tiền cọc thuê nhà. Rồi cô đi xin việc làm. Sau lại Ngọc biết được, đem cô về nhà trọ của nó, để cô ở đó dạy tiếng anh cho nó. Rồi sau đó.. cô bắt đầu lấn sang viết lách.

Cô đem hết những ước mơ, những uất nghẹn, những uất ức khó chịu trong lòng ra ngoài trang sách, cũng không biết từ lúc nào, cô đã kiếm được tiền, lúc đầu chỉ một hai ba triệu, sau lại thật là nhiều triệu. Số tiền đó đủ để cô mua cho mình một ngôi nhà, một cái laptop. Nó đủ để làm cho cô không lo lắng bữa nay sẽ ăn cái gì để no, không lo ngày mai lu gạo sẽ cạn.

Cũng không biết đã qua bao nhiêu năm rồi, cô từ một cô gái nghèo sơ xác đã trở thành một tiểu phú bà, các tác phẩm của cô được rất nhiều người đón đọc, được chuyển thể thành phim, cô còn viết kịch bản cho rất nhiều đoạn phim ngắn cho các nhà quản cáo…

Nhưng… dù có tiền rồi thì nội tâm cô vẫn cảm thấy trống trải như cũ…. Vẫn luôn cảm thấy cuộc đời này quá không đáng tin..

Từ nhỏ cô đã không giống người khác, không được vô tư chạy nhảy, đùa giỡn như những bạn trẻ cùng lứa, mà cô luôn mang trong lòng một cổ bất an, lo lắng.

Mỗi ngày điều đem khó chịu, uất ức giấu lại ở trong lòng, đối với mọi người luôn là một bộ dạng lạnh lùng xa cách…

Cũng vì lẽ đó nên cô không có nhiều bạn, cuộc sống của cô ngoại trừ căn nhà nhỏ thì cũng chỉ có mỗi Ngọc là người thân cận với mình. Nhiều lúc cô rất cảm ơn ông trời, vì ít nhiều còn để cô có được một người bạn.

“Linh! Linh!” Mỹ Ngọc thấy Y Linh tự dưng thả hồn vào mộng liền lớn tiếng kêu lên, Tiểu Lục cũng cảm nhận được tâm trang của chủ nhân nó không tốt nên cũng “KÉT!… Két!” kêu lên hai tiếng.

Bị tiếng gọi của Ngọc làm cho bừng tĩnh, Y Linh hơi ngơ ngác nhìn mọi người, sau đó nhếch môi cố cười gượng một cái.

“À… xin lỗi, vì đang suy nghĩ một chút chuyện, có hơi nhập tâm. Thông cảm nhé!”

Y Linh nói xong liền cụp mắt, che giấu tia dãy dụa và khổ sở trong ánh mắt trong suốt kia. Mấy người Lữ Tặc và Xích Diễm nhìn thấy phản ứng của Y Linh như vậy thì đưa mắt nhìn nhau, xong, cảm nhận được bầu không khí cô đặc trên người của Y Linh phát ra, cả một đám liền im lặng không nói chuyện nữa.

Băng Hàn từ nãy tới giờ vẫn ngồi im lặng một góc, bỗng dưng lúc này nâng ánh mắt quan sát biểu cảm trên mặt Y Linh, trong ánh mắt kia có chứa một tia gì đó rất phức tạp.

Y Linh điều khiển tiểu Lục bay qua các thành trì trong nhiệm vụ, quả nhiên Tiểu Lục không có khoa trương, mà thực sự nó bay rất nhanh, mặt đất bên dưới lướt qua vun vút, mấy người Lữ Tặc nhìn thấy thế thì ghanh tỵ không thôi, trong bụng càng thêm cồn cào muốn mua về cho mình một con thú sủng tốt như vầy.

Từ sáng sớm ánh mặt trời vừa lú dạng, tới buổi tối mặt trăng nhô lên cao. Tiểu Lục vẫn siêng suốt bay, lâu lâu lại được Y Linh đút cho nó vào miếng thức ăn và một vài bình dược tăng thể lực.

Mấy người Xích Diễm, Lữ Tặc cũng đói bụng, cũng liền mở túi tuỳ thân ra lấy thức ăn để ăn lót dạ. Y Linh cũng vì thế được ăn chực không ích món ngon từ năm người.

Buổi tối, mọi người tựa lưng với nhau chợp mắt, lúc này Mỹ Ngọc mới nhếch mông qua cạnh Y Linh, kéo kéo góc áo, Mỹ Ngọc nhỏ giọng hỏi.

“Ban sáng mày nghĩ tới chuyện gì lại xuất thần như vậy? lại nghĩ tới chuyện cũ à?”

Y Linh chần chờ, sau đó thở dài gật nhẹ đầu:

“Chỉ vô tình nhớ lại một chút, chuyện cũng đã qua, mày yên tâm, tao vẫn ổn, sẽ không sao”

Mỹ Ngọc nâng tay vỗ vỗ lưng Y Linh, giọng nói kèm theo an ủi:

“Mầy cũng đừng buồn, hiện tại mầy và anh hai của mày trôi qua điều tốt, không phải mày lại sắp có cháu nữa sao? Lại nói… người nhà của mầy.. mẹ của mày cũng chưa biết mầy hiện tại có nhiều tiền, nói làm sao… nếu mày muốn, mày vẫn có thể làm cho mẹ mầy hối hận vì chuyện bà đã từng làm với anh em mầy..”

“Không, giờ chưa phải lúc. Chờ thêm một thời gian nữa đã, hiện tại vẫn cứ giữ nguyên trạng đi…” Y Linh nhàn nhạt nói.

 

<<                   >>