Đăng bởi 8 phản hồi

Trùng sinh Vũ Ngọc Mai – Cáo Chín Đuôi (chương 2)

 

Chương 2: không học mẫu giáo.

 

 
“Ngày kia Bống sẽ về nhà đi học mẫu giáo nhé.” Mẹ vừa bóc bánh giò cho cô, vừa nói.
Ngọc Mai nhận lấy cái bánh giò trắng trắng trong trong lại nóng hổi, cắn một miếng, ôi mĩ vị.
“Mẹ ơi, mẹ cũng ăn bánh đi. Bà ơi, bà vào ăn bánh. ” cô lon ton đi gọi bà.
“Bà vào ngay đây, ngày kia Bống về nhà rồi, thế mai đi chùa với bà nhé.” Bà đang ngâm đỗ, nghe cô gọi liền rửa tay đi vào nhà, bà cô biết làm nhiều thứ lắm, bà đang ngâm đỗ để làm giá ăn.
“Mẹ ơi, con ở nhà bà một năm nữa nhé, con không đi học mẫu giáo được không?” Đợi bà đi vào, cô liền nhìn mẹ nghiêm túc nói. Bà và mẹ bị cô nghiêm túc như vậy làm cho kinh ngạc.
“Bống sợ đi học à, đi học rất vui vẻ, sẽ có nhiều bạn mới.” Nhưng mẹ lại cho rằng cô có lẽ không thích đi học như những đứa nhỏ khác mà thôi.
“Không phải ạ. Vì Bống biết đọc, biết viết với làm toán rồi mà. Cậu Hoàng với anh Thiên có dạy con mà.” Như để hai người tin tưởng, cô lạch bạch chạy đi lấy vở mà cậu cho.

 

Trong đó cô nắn nót viết, cố gắng viết cho giống trẻ con một chút nhưng cũng rất đẹp, lại có mấy bài toán lớp một, lớp hai đơn giản đã được làm xong. Mẹ cầm lấy vở viết nhìn một lượt, trong mắt là do dự, bà không ngờ con gái mình lại viết được như vậy.
“Nếu không thì con về bàn lại với chồng xem, có thể để con bé ở đây một năm nữa hay không? Sáu tuổi về đi học là được mà.” Bà cũng luyến tiếc cô. Nói thật trên đời này khẳng định bà là người thương yêu cô nhất đấy. Cô vẫn nhớ ngày trước khi mẹ đem cô về nhà, bà đã buồn lắm, cô cũng buốn, cách hai ba ngày lại đòi xuống bà. Nhà cô cách nhà bà bốn, năm cây số. Cậu Hoàng rảnh là lại lên đem cô đi chơi, hoặc anh trai cô – anh Lâm , được nghỉ học là lại mang cô xuống nhà bà.

 

“Vậy Bống ở đây với bà, mẹ về hỏi bố xem. Bố đồng ý thì Bống sẽ không học mẫu giáo, rồi ở với bà thêm một năm nữa nhé.” Suy nghĩ một chút, mẹ cũng gật đầu. Bà biết mẹ minh cùng con gái rất là thân thiết. Học mẫu giáo chỉ để cho đám trẻ đi vào khuôn khổ, nhận mặt chữ, mặt số, ghép vần. Bây giờ con gái bà lại biết đọc viết rồi, đi học đúng là chỉ để chơi thôi. Rất lãng phí thời gian.

 

 

Ngọc Mai vui vẻ cười. Chỉ cần không phải đi học mẫu giáo cùng với bọn trẻ suốt ngày y nha nha, khóc lóc làm nũng, quần áo bẩn thỉu thì cô sẽ cố gắng tranh thủ sự ủng hộ. Hơn nữa, cô nhớ lần này về nhà, cũng là lần đầu tiên cô gặp em họ – Trần Phương Linh. Ông ngoại của Phương Linh và ông nội cô là hai anh em ruột. Bố mẹ cô vì muốn giúp cô làm quen nhanh chóng với các anh chị em họ, đồng thời quen trường quen lớp cho nên đã mang em họ cùng tuổi với cô đến giúp cô. Em họ rất tốt, rất thân thiết, rất biết cách làm nũng lấy lòng người khác. Ban đầu cô rằng đó là do em họ ngây thơ, nhưng mà bây giờ nghĩ laị thì mọi việc không hẳn như những gì mà chúng ta nhìn thấy.

 

 

___________

 

 

“Bống không muốn học mẫu giáo sao? Là con sợ đi học hay không thích các bạn?” Ngay tối hôm ấy, ông ngoại đã hỏi chuyện cô.

 

“Dạ, thưa ông, con không phải không muốn đi học hay không thích chơi với các bạn. Con chỉ là thấy thật lãng phí thời gian.” Nói đến đây Ngọc Mai liền chạy đến ôm cánh tay ông ngoại, lắc lắc :” con muốn đi học võ với anh Thiên, năm nay là lúc học võ tốt nhất mà. Ông ngoại, ông đồng ý cho con đi. Con sẽ cố gắng chăm chỉ học bài với cậu, cũng cố gắng học võ thật tốt.” Ngọc Mai chớp đôi mắt, khuôn mặt bầu bĩnh, cái miệng khẽ chu lên làm nũng, rất đáng yêu đây là cô học theo em họ Phương Linh, kể ra thì em họ cũng dạy cô khá nhiều, ví như hiện tại, chính là dùng lợi thế trẻ con mà làm nũng, mè nheo.

 

“Con bé này, . . .” Ông ngoại cười xoa đầu Ngọc Mai, ông toàn cháu trai cho nên đương nhiên yêu cầu đặt ra cho mấy đứa cháu tất nhiên là rất cao. Đứa nhóc nào cũng sẽ đi học võ từ lúc năm tuổi, cả mấy đứa con trai của ông cũng thế. Nhưng mà cháu gái thì ông không bắt buộc, đấy là tùy vào sở thích của nó thôi. Đương nhiên ông cũng hi vọng cháu mình thích. Nhưng mà theo thời gian quan sát, ông thấy nó rất nghịch ngợm, thông minh, lại không có ý định học võ vẽ gì cả, lại thêm nó sẽ phải về nhà, nên ông cũng đành buông. Ông không ngờ là nó lại không đồng ý học mẫu giáo. Lúc nghe tin này ông chỉ nghĩ nó không thích ràng buộc, không thích đi học như bao đứa trẻ con khác mà thôi. Nhưng không ngờ con bé lại nói như vậy. Khiến ông vui mừng nhưng cũng lo lắng. Vui là vì cháu gái thông minh, còn nhỏ đã có chủ kiến. Lo là vì nó chỉ nhất thời thích nên thế chứ không kiên trì.

 

“Bố, bố đồng ý đi ạ. Vì con thấy Bống đúng là không cần học mẫu giáo đâu. Học luôn lớp hai, lớp ba thì còn được. ” khi ông ngoại còn đang suy nghĩ thì Ngọc Mai đã nháy mắt với cậu Hoàng. Lúc chiều, khi ông ngoại chưa ở Ủy ban về thì cô đã đem chuyện nói cho cậu và nhanh chóng thu được đồng minh. Cậu cũng giống bà ngoại, rất thương cô. Cậu hay cho cô bám càng khi đi chơi lắm. Bạn bè của cậu cô cũng biết gần hết. Có một người sau này còn theo đuổi cô, nhưng toàn bị cô trốn tránh. Cô còn trêu anh ta, nếu muốn làm bạn trai cô thì phải tập gọi cậu Hoàng là cậu xưng cháu dần đi. Kể ra thì dù không yêu nhau, nhưng đấy vẫn là một kỉ niệm đẹp trong hồi ức của cô.

 
“Hai đứa nó nói phải đấy, ông đồng ý đi. Để bà cháu tôi còn ở với nhau thêm một năm.” Thấy ông đang do dự, bà ngoại đang khâu áo cũng ngẩng đầu nói.

 
“Thôi được, ai cũng xin cho con, vậy thì ngày mai ông sẽ nói chuyện này với bố mẹ con. Còn con, đã hứa sẽ chăm chỉ thì không được phép lười biếng. Nếu không ông sẽ nói bố mẹ con đem con về đi học mẫu giáo nhé.” Vợ con đều đã nói vậy thì ông cũng thuận theo. Ông tuy không mấy khi bày tỏ cưng chiều con cái nhưng ở một thời điểm nào đó ông lại rất coi trọng ý kiến của con cái. Đương nhiên việc học của cậu cũng vậy. Nếu không phải ông tôn trọng ý kiến của cậu thì cậu đừng nói là sẽ thi và học Bách khoa, bằng năng lực của ông việc mạnh mẽ tống cậu vào một trường quân đội nào đó ở thời điểm này là quá đơn giản.

 

“Dạ, con hứa ạ. Con cảm ơn ông.” Ngọc Mai vui vẻ vỗ tay, lại ôm ông ngoại một cái. Có lời nói của ông ngoại thì bố mẹ cô nhất định sẽ đồng ý.

 

Bố cô không phải bộ đội. Nhưng tính đến hiện tại thì ông đãcó mười năm công tác trong ngành công an, cho nên ông rất ủng hộ cách giáo dục con cái của ông ngoại. Mẹ cô vốn dĩ là giáo viên cấp một nhưng là cái thời mà người giáo viên còn phái buổi sáng đi dậy buổi chiều đi làm hàng sáo ( mua thóc lúa về xay sát, sau đó đem gạo bán. Từ này bây giờ ít dùng, nhưng những năm cuối thế kỉ hai mươi thì rất phổ biến.), nuôi lợn, trồng rau, bán vải (đây là nói vải may quần áo. Thời này quần áo may sẵn không nhiều, người ta toàn mua vải về để may quần áo, có thể tự may hoặc đem ra tiệm may ),. . .đồng lương còi cọc, ít ỏi không đủ trang trải gia đình cho nên mẹ cô đã nghỉ hẳn nghề giáo mà đi buôn bán. Cô nhớ được mẹ đã rất cực khổ, vất vả từ làm hàng sáo, hàng vải, bán hoa quả, rồi đi bán giầy dép dạo, cuối cùng mẹ bán chè khô, chè tươi. Chè khô là lên tận Thái Nguyên để lấy còn chè tươi thì mua trong Ninh Bình về. Cô nhớ là khi mẹ nghỉ nghề giáo là khi cô đang học lớp hai và em trai cô vào lớp một. Như vậy là còn hai năm nữa, kiếp này cô sẽ không để mẹ nghỉ. Mẹ là giáo viên giỏi, rất thương học sinh, mẹ nghỉ thì thật đáng tiếc.

 
“Nào, ra học bài nào, học hành chăm chỉ.” Cậu Hoàng vẫy tay gọi, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Vâng ạ” lon ton chạy đến bàn học, vì còn lùn nên cô ngồi ghế thì với không tới, bà đã giúp cô kê hai miếng đệm dày để ngồi. Bà tâm lí nhất, luôn luôn chú ý đến mọi thứ, rất cẩn thận, tỉ mỉ, chỉn chu.

 

Bà ngoại không học nhiều, bà chỉ ở nhà làm nông, trồng rau, làm bánh, làm bún, làm đậu phụ. . . Nhưng mà bà rất thấu tình đạt lý. Bà giảng rất nhiều chuyện đạo lý mà nhiều người có học chưa chắc hiểu hết. Bà lấy ông khi bà mười ba tuổi, ông mười sáu tuổi. Nói là lấy nhưng cũng chỉ là đính hôn thôi. Đến năm bà mười sáu, ông mười chín hai người mới chính thức về ở cùng nhau. Cũng cùng năm ấy ông lên đường nhập ngũ, vào nam chiến đấu. Bà mang thai, mỏi mòn chờ đợi. Vừa cố gắng làm dâu thảo, vừa cố gắng làm mẹ hiền. Khi bà sinh mẹ cô thì ông ngoại không ở nhà. Thư từ ngày đó rất khó khăn, mấy tháng mới gửi đến nơi. Thậm chí hơn một lần, bà nhận được tin báo tử của ông. Nhưng bà vẫn mỏi mòn chờ đợi. Mười năm có lẻ. Từ lúc ông nhập ngũ là một tân binh, đến khi bà gặp lại ông là ông mang quân hàm Thiếu tá, vừa vặn bằng tuổi của mẹ cô. Bà còn nói, lúc ông trở về, vì số ng lâu ngày nơi rừng thiêng nước độc, bom đạn chiến tranh, bệnh sốt rét hành hạ, đầu ông không có một sợi tóc. Mẹ cô thấy ông khác hoàn toàn người thanh niên cương nghị, điển trai, cao lớn trong ảnh chụp trước ngày nhập ngũ thì khóc chạy đi, nói không phải bố. Bà phải dỗ một ngày mới chịu nhận ông.

 

Bây giờ ông đã xin về nghỉ, ông nói, nửa đời người chỉ lập công, phấn đấu, để bà phải tất tả ngược xuôi lo lắng một mình, ông thật có lỗi với bà, ông cũng không quên ngày mới trở về con gái cũng không nhận ông. Cho nên ông đến đây đã là quá đủ, nợ nước đền xong, ông bây giờ về với bà. Người ta giữ ông, nói chuyển công tác cho ông lên Trung ương, phong hàm thiếu tướng, nhưng mà ông viết đơn từ chối. Bà hỏi lý do, ông chỉ cười, ông bảo ông chỉ cần bà công nhận ông là tướng là được còn ông không cần ai công nhận. Đấy là một trong số ít lần cô thấy ông nói đùa. Tình yêu của ông bà nó không như giới trẻ sau này điên cuồng, mù quáng, vồ vập nhưng lại dễ dàng thay đổi, nói yêu nhau nhưng lại có thể nói  chuyện, đi chơi, thậm chí là lên giường cùng người khác. Tình yêu của ông bà nó còn có cả tình yêu nước, còn thấm đẫm chia li, ướt nhòe nước mắt, hi sinh cho nhau, thậm chí là sinh ly tử biệt. Tình yêu của ông bà nó thiêng liêng lắm, cũng vững chắc lắm, chẳng đổ vỡ như cơm bữa giống giới trẻ bây giờ đâu.

 
Nói thì nói là nghỉ, nhưng mà cuối cùng ông vẫn phải giữ chức Chủ tịch Hội cựu chiến binh Việt Nam của huyện. Nhưng ông cũng vui vẻ, dù sao thì mỗi lần gặp mặt, những người lính như họ có vô vàn câu chuyện, cô hay theo đuôi ông đi đến đó lắm, cũng thích nghe những chuyện này. Cô còn nhớ năm cấp hai, khi phải phân tích bài “Tiểu đội xe không kính ” của Nhà thơ Phạm Tiến Duật thì cô đã lồng vào đó câu chuyện có thật của một người bạn là lính lái xe trên con đường gian nan khói lửa ấy của ông ngoại, vô cùng chân thực, thầy giáo thậm chí cho cô chín điểm. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời cô được chín điểm văn.

 

“Nhóc con này, con định học võ với nhóc Thiên kia hả? Sẽ vất vả lắm đấy. Thầy Trường nghiêm khắc lắm. Không đùa được đâu.” Đang chăm chú tập viết thì cậu Hoàng quay sang nói một câu như vậy.

 

“Con không sợ. Con nhất định đánh bại anh Thiên, sau đó đánh bại các anh khác rồi đánh bại cậu, sau đó là cậu Minh, hi hi.” Cô buông bút, ngẩng đầu cười, nháy nháy ánh mắt, trêu tức cậu.

 

“Á, à, giỏi đánh bại mấy thằng nhóc kia thì được, lại dám nghĩ đánh bại cậu à? Làm phản rồi.” Cậu Hoàng giả bộ tức giận sau đó nhanh như chớp, cù léc cô, làm cô cười ngặt nghẽo xin tha. Ông bà cũng cười nhìn hai cậu cháu náo loạn.

 
“Cậu ơi, viết thư cho cậu Minh, cậu đừng nói con học võ nhé. Để đến Tết cậu Minh về phép con sẽ hù cậu ấy. Hi hi.” Khi tạm đình chiến, cô liền nháy mắt tinh quái với cậu Hoàng.

 

 

“Được.” Cậu gật đầu vui vẻ. Anh cũng muốn nhìn vẻ mặt cương nghị của anh trai mình sẽ thay đổi như thế nào. Ha ha. Nhất định sẽ rất vui. Xét về bày trò tinh quái, cậu cháu anh mà nhận thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất.

 

Đăng bởi 5 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 9

Chương 9: Trị Thương

 

 

An Bình thuần thục cởi bỏ quần áo của An Trung, hành động tự nhiên này của nàng thành công làm cho những người có mặt ở đây bị doạ. Nhất là An Thành, ông cảm thấy An Bình là nữ nhi, làm thế này rất không hợp quy củ. Nhưng vì thấy động tác thuần thục liền mạch của An Bình, nhìn biểu cảm nghiêm túc của nàng, lại thêm vết thương vẫn còn rỉ máu của An Trung, An Thành chỉ có thể bấm bụng mà không dám thốt ra thành tiếng.

 

 

Gỡ bỏ quần áo của An Trung xong, lúc này trên người ông chỉ còn độc một cái quần lót mỏng. An Bình liền quay sang An Thành.

 

“Cha, cha mau ra ngoài mang nước ấm vào, trước tiên cần phải lau rửa miệng vết thương mới có thể điều trị được.”

 

An Thành do dự một lát, xong liền đi nhanh ra ngoài mang nước ấm vào. Trong phòng lúc này chỉ còn Cụ An và Bà Nồng. Hai người vẫn căng ánh mắt hồi hộp nhìn từng động tác của An Bình.

 

Bỗng An Bình quay đầu nhìn bà Nồng nói:

 

“Bà nội, nội đi xem xem mẹ của con và các tỷ tỷ tìm được bao nhiêu cây kim rồi, mau đem trước cho con một ít”

 

 

Bà Nồng có chút lúng túng, xong vẫn nhanh nhẹn chạy đi.

 

 

Nếu là ở hiện đại các vết thường trên người An Trung cũng không gọi là nguy hiểm, nhưng ở cổ đại, ở cái thời mà dao mổ còn không biết là gì thì các vết thương của An Trung lúc này chính là nguy hiểm tới đòi mạng. Một phần là do sẽ bị nhiễm trùng vì không có thuốc sát trùng, một phần là… An Trung sẽ bị “sốc”. Bị “sốc” ở đây có hai loại, loại thứ nhất là bị sốc do chứng kiến viết thương trên người mình, tâm lý sẽ sinh ra sợ hãi, sau đó cơ thể sẽ có phản ứng tương tự. “sốc” này sẽ rất nguy hiểm, chưa kể nếu bệnh nhân là người có triệu chứng về tim thì rất có thể sẽ vong mạng.

 

Còn loại “sốc” thứ hai chính là cơ thể bị đau, vì quá đau nhưng lại không có thuốc giảm đau, thuốc gây mê nên sẽ không chịu đựng nổi mới sinh ra “sốc”. Thường những lúc này cơ thể bệnh nhân sẽ có triệu chứng đông cứng, cả cơ thể, từ các cơ, các mô, đến cả các vị trí như gò má, mũi, miệng cũng sẽ bị cứng. Nếu tình trạng này kéo dài có thể dẫn đến tê liệt não, hoặc thần trí mơ hồ….

 

An Bình biết, đối với tình huống hiện tại này nàng không thể chần chừ, phải nhanh, lẹ, và phải dứt khoát. Vì nếu cứ kéo dài, cơ thể của An Trung sẽ chịu đựng không nổi mà có triệu chứng “sốc”.

 

Việc hiện tại bây giờ là cần phải giảm sốc cấp tốc cho An Trung, lau rửa miệng vết thương và lấy hết dị vật ra ngoài, còn phải kiểm tra xem kia có vết thương kín nào không, từ lồng ngực tới ổ bụng, còn có trên đầu có va đập gì không.

 

Nói thì chậm, nhưng thao tác của An Bình lại rất nhanh, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vừa buông cái này đã động cái kia, nhìn sơ qua thì cứ nghĩ nàng đang làm loạn, nhưng nếu chú tâm nhìn kỹ, kia sẽ thấy từng cái nhấc tay nâng chân kia của nàng rất là bài bản.

 

 

Chờ An Bình kiểm tra cho An Trung xong, lúc này bà Nồng cũng hấp tấp chạy vào, trên tay bà đang cầm chừng một chúc cây kim. Có kim khâu, cũng có kim thêu.

 

Nhận kim từ tay bà Nồng, An Bình liền quay sang nói tiếp.

 

Nội, nội ra ngoài đem vào cho con một nồi nước sôi, còn có… đem một cái lò nhỏ vào đây, nấu cho con nồi nước sôi ở tại chỗ này.

 

Đúng vậy, ở đây không có thuốc sát trùng, cho nên chỉ có thể dùng nước sôi để sát trùng các cây kim và những vật dụng trị vết thương.

 

Bà Nồng nghe An Bình nói, cũng không biết nàng muốn làm gì. Nhưng là lúc này, tính mạng của con bà mới là quan trọng. Huống hồ bà cũng đã nhìn ra được, đứa cháu gái này của mình còn thật sự có nghề. Cho nên, bà Nồng cũng không cảm thấy mình bị An Bình sai sử là không đúng, ngược lại và rất sốt sắng chạy đi làm…

 

Nồi nước sôi bên ngoài đã nấu sẵn, bếp nhỏ thì dùng cái lò sưởi dưới chân giường để làm. Rất nhanh, trong phòng liền có nồi nước sôi ùng ục.

 

An Bình chờ nước sôi lên liền cầm nắm kim bỏ vào, chờ một lát nàng liền lấy ra ba cây kim có cỡ nhỏ và mãnh nhất rồi châm thẳng vào ba huyệt Bách Hội, Nhân Trung và Phong Phủ của An Trung.

 

An Bình vừa châm xong, cũng là Lúc An Thành mang nước nóng chạy vào. Kia vừa nhìn thấy An Bình đem kim châm vào mặt của An Trung, An Thành khiếp đảm hô lên thành tiếng. Đừng nói An Thành, Cụ An và bà Nồng lúc này cũng bị hành động của An Bình doạ cho chết khiếp, hai người căng lớn mắt, một bộ dạng đờ đẩn không thể tin.

 

 

Mà lúc này An Bình lại không có thời gian giải thích. Nàng vội vàng dùng vải sạch thấm vào nước, kế đến lấy trong thùng thuốc của mình ra vài loại dược liệu, tìm kiếm một lúc, nàng liền cầm lên một túi dược đưa đưa cho bà Nồng nghiêm túc nói:

 

“Bà nội, nội đi nấu cái này, đổ ba chén nước để lửa nhỏ chờ tới khi sắc còn một chén thì mang vào đây.”

 

Rồi An Bình quay lại An Thành.

 

Cha, tay cha sạch chứ? Giúp con giặt khăn, con phải lau mình cho đại bá!”

 

An Thành chần chờ, ông cảm thấy công việc động chạm thân thể thế này phải do ông làm mới đúng. Nhưng nhìn biểu cảm và khí độ của An Bình lúc này, An Thành chỉ đành bấm bụng nghe theo An Bình sắp xếp.

 

 

Bởi vì đã một kiếp làm đại phu, đã cứu trị qua rất nhiều người. Cho nên An Bình lúc này tuyệt nhiên không hề hồi hộp hay lúng túng, có chăng là thái độ chuyên chú và nghiêm túc.

 

Chưa đầy một khắc, An Bình đã lau xong cả người của An Trung, cũng đồng thời lấy hết những dị vật trong miệng vết thương của An Trung ra. Các vết thương nhỏ giờ đã ngừng chảy máu, nhưng các vết thương lớn thì vẫn còn âm ỉ  chảy đỏ một mảnh không ngừng.

 

Đã lau sạch người An Trung, kế tiếp, An Bình thuần thục băng bó các miệng viết thương đang rỉ máu. Những vết thương có độ hở quá lớn An Bình sẽ chọn cách dùng chỉ để khâu miệng viết thương.

 

Lại nói, An Bình vì là người hiện đại, cho nên từ khi học y nàng đã cùng sư phụ nghiên cứu về vấn đề may miệng vết thương bằng chỉ. Lúc này đây, nàng chính là dùng thảo dược gây tê, và dùng cách châm cứu gây tê để khâu miệng vết thương của An Trung.

 

Sợi chỉ là nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước, chỉ này không phải chỉ may bình thường, mà là sợi chỉ thiêu mà ngày trước khi còn ở Phủ Thị lang An Bình thu thập được.

 

Đem ánh đèn nhỏ bên cạnh đến, An Bình đưa mũi kim vào lửa hơ qua một cái, sau đó thật nhanh lẹ châm vào vết thương của An Trung. Kế đến, nàng dùng sợi chỉ luồn qua cây kim bắt đầu công đoạn khâu vết thương.

 

Ở đây là cổ đại, cho nên không có thuốc gây tê, gây mê triệt để như ở hiện đại. Cho dù An Bình đã dùng dược liệu gây tê, cũng đã dùng kim châm để gây tê, nhưng là nó không gây tê tuyệt đối. Cho nên lúc An Bình dùng kim khâu vết thương thì An Trung từ trong mê mang rên hừ hừ vài tiếng, sau lại cũng vì đau nên tỉnh lại.

 

Thấy An Trung tỉnh lại, An Thành đầu tiên là vui mừng, cứ nghĩ là do con gái cứu được đại ca. Có điều, nhìn thấy nét mặt khổ sở đổ đầy mồ hôi của An Trung, An Thành lại bắt đầu lo lắng.

 

 

Mà An Bình lúc này cả người cũng không tốt hơn là bao, phải biết, công đoạn khâu vết thương này rất cực, phải chú ý kỹ từng chỗ từng chỗ một, để không phải sai lầm khi ghim mũi kim. Bên ngoài trời rất lạnh, nhưng trong phòng lúc này có bốn người ai cũng đều đổ mồ hôi.

 

 

Cụ An nãy giờ ngồi một bên nhìn hành động của An Bình. Nếu nói lúc đầu ông do dự không mấy tin tưởng An Bình thì sau khi chứng kiến thao tác nhanh lẹ dức khoát của nàng ông liền tin tưởng. Trong bụng Cụ An lúc này cũng ba đào nổi sóng. Sống gần hết một đời người, chuyện kỳ dị thấy qua không ít. Nhưng là lúc này, xuất hiện trước mắt ông, điều kỳ dị này chính là đứa cháu gái chưa đầy mười tuổi.

 

 

Qua một lúc, các vết thương có độ hở lớn trên người An Trung đã được An Bình khâu lại hết, mỗi một chỗ được khâu xong liền được cô đắp lên một lớp thuốc mỏng, cũng sẽ dùng kim châm châm vào để giảm đau.

 

Hiện tại số kim trên tay đã hết, An Bình liền quay đầu kêu An Thành đi tìm Thẩm  Thị để lấy thêm.

 

An Thành gật đầu, sau đó lật đật đứng lên chạy ra ngoài. Nhưng ông còn chưa ra cửa thì Thẩm  Thị đã mang kim vào, gần ba chục cây kim khâu.

 

Kim đã có đủ, An Bình liền tiến hành thi châm pháp. Đây là bộ châm pháp mà ngày xưa nàng và sư phụ nghiên cứu, chính là bộ châm pháp cải tử hồi sinh.

 

Kim châm vào, tuỳ theo từng huyệt vị, từng căn bệnh mà có độ nông sâu khác nhau. Việc này đối với một học đồ là rất khó, nhưng đối với một người đã sống hai kiếp như An Bình mà nói lại không là vấn đề. Tuy rằng phải thật cẩn thận, và phải châm mũi kim thật chính xác, nhưng nàng cũng không có một chút nào do dự. Từng mũi kim qua tay nàng liền nhanh, lẹ thoăn thoắt, giống như một người đang múa ca hơn là một người đang trị bệnh cứu người..

 

Thi hành bộ châm pháp này rất tốn thời gian, còn có phải không ngừng văn vê kích thích huyệt vị. Cho nên, An Bình cứ như vậy mà ngồi suốt từ sáng sớm cho tới đầu giờ ngọ.

 

Lúc này bà Nồng từ bên ngoài đi vào, nói thuốc đã sắt xong. An Bình liền nói bà đem đến đút cho An Trung uống. Còn phần xác thuốc, thì đem tới đắp lên các miệng vết thương nhỏ trên người An Trung, bởi vì trong phần xác thuốc này cũng có một chức năng là trị lành vết thương và giảm sưng đau.

 

 

An Bình cứ bận rộn các thao tác cứu trị, loay hoay đã đến giữa giờ thân (4h chiều), lúc này sắc mặt của An Trung cũng từ tái nhợt chuyển hồng hào, hơi thở cũng hoà hoãn điều điều, không còn yếu ớt như lúc trước. Nhìn tình trạng này của An Trung, người một nhà cũng hiểu được coi như hắn đã an toàn.

 

Lăn qua lộn lại, thế nhưng cả một ngày dài người An Gia không có một hạt cơm vào bụng. Khi cái bụng nhỏ của An Bình réo lên một tiếng, bà Nồng mới vội vàng chạy ra ngoài kêu người nấu cơm.

 

 

….

 

 

An Trung khoẻ lại, chuyện An Bình ra tay cứu ông chỉ có những người lớn An Gia mới biết, những người khác thì chỉ nghe nói An Trung được cứu là nhờ có nhân sâm ngàn năm mà lúc trước gia chủ của An Thành tặng cho ông. Cho nên lúc này, mọi người điều tắc lưỡi rằng mạng An Trung lớn, sống sót được cũng là nhờ phúc của An Thành.

 

Khi sức khoẻ An Trung không còn trở ngại, lúc này An gia mới bắt đầu truy hỏi nguyên nhân vì sao bọn họ chỉ đi săn thú lại bị thương như vậy. Phải biết, những vết thương kia không phải do dã thú tạo thành, mà là do đao kiếm tạo thành.

 

Cho tới lúc này An Bình mới biết được, lần đi săn thú này không chỉ có một mình An Trung bị thương, mà tất cả mọi người đều bị thương. Nhưng An Trung là người bị thương nặng nhất.

 

 

Theo lời thuật lại của mọi người, hôm đó khi mấy người An Trung vào núi săn thú thì phát hiện có rất nhiều dấu chân của con người. Bọn họ còn cho là người ở nơi khác tới đó để săn thú. Nhưng là khi tiến sâu thêm một chút, cư nhiên họ bị một đám người bịt mặt bao vây. Bọn chúng không nói không rằng mà lao vào chém giết. May là giữa đường có người nhảy ra cứu giúp, cho nên mấy người An Trung mới may mắn mà giữ được một mạng…

 

Chương 8                                    Chương 10

 

Đăng bởi 7 phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 44B

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 4

Chương 4: Triệu Dao Dao

 

Hoàng Hân Nguyệt hơi hoảng loạn một chút, bây giờ cô rất sợ nhìn thấy anh trai mình, kỳ thật có người sẽ hỏi, vì sao cô lại không tìm người nhà mình, mà lại muốn tìm người chồng đời trước mà hiện tại còn chưa được tính là người quen của mình.

Bình tĩnh lại, cô hỏi người đối diện: “Chị Dao cũng ở đây à?”

Người đó sờ tóc, vẻ mặt hiền lành cười nói: “Chị tới Lâm thị đưa chút giấy tờ, tiện thể bàn bạc về hạng mục hợp tác của công ty hai nhà, Hân Nguyệt sao sắc mặt em kém vậy, em khó chịu ở đâu à?”

Chị tên Triệu Dao Dao, là trợ lý và cũng là niên muội (học cùng trường nhưng lớp dưới) của Hoàng Tân Duy, theo Hoàng Tân Duy đã hơn chục năm. Cùng chịu khổ chịu mệt với Hoàng Tân Duy từ khi anh mới tạo dựng sự nghiệp, đời trước nếu không phải Hoàng Hân Nguyệt tin lời Vương Tiếu Vân, hãm hại Triệu Dao Dao, có khi Triệu Dao Dao đã là chị dâu của cô, Triệu Dao Dao tốt như vậy sao mình lại ác như thế.

Về sau Hoàng Tân Duy cưới một người có thể giúp anh trong sự nghiệp, nhưng cũng rất thống khổ, người phụ nữ kia cho là mình gả cho Hoàng Tân Duy là đã cứu vớt anh nên lúc nào cũng tỏ vẻ cao cao tại thượng, xem thường ông bà Hoàng, càng khinh thường Hoàng Hân Nguyệt, mỗi ngày đều tìm cách gây chuyện, không ngừng cãi nhau với Hoàng Tân Duy, khiến cho Hoàng Tân Duy thà rằng ngủ tại cơ quan cũng không muốn về nhà, đời trước đến khi Hoàng Hân Nguyệt chết Hoàng Tân Duy vẫn chưa thoát ra được.

Lúc này Triệu Dao Dao mặc bộ đồ công sở, trán đầy mồ hôi, cô lau mồ hôi, Hoàng Hân Nguyệt vội lôi cô đi về phía Lâm thị, vừa đi vừa nói: “chị Dao, em có thể đi vào đó với chị được không? Em hứa sẽ không làm phiền chị đâu, thật đấy, em sẽ ở phía sau chị.”

“Cũng được, nhưng mà hn sao em lại đứng dưới cửa Lâm thị?” Triệu Dao Dao tuy thành thật nhưng không ngốc, cô vừa thấy Hoàng Hân Nguyệt trông có vẻ đầy tâm sự, hơn nữa dáng người tiều tụy, không phải đã xảy ra chuyện gì chứ. Nghĩ vậy, cô vội lôi Hoàng Hân Nguyệt qua một bên, lo lắng hỏi: “Hân Nguyệt em thật sự không có vẫn đề gì chứ?”

“Em__” Lúc này họ đang đứng trong công ty Lâm thị, khi Hoàng Hân Nguyệt chuẩn bị nói thì có người cắt đứt. “Xin lỗi, Triệu tiểu thư, Lâm tổng của chúng tôi đã chờ cô lâu rồi, mời đi theo tôi.” Người đến mặc comple, đeo kính đen, Hoàng Hân Nguyệt vừa nghe hắn nói liền hồi thần, vội vàng kéo Triệu Dao Dao một cái nói: “Chị Dao, chúng ta đừng để họ chờ lâu, có chuyện gì lúc khác em nói với chị sau nha!”

“Cũng được.” Triệu Dao Dao lúc này mới quay người đối mặt với người kia, văn kiện (giấy tờ) không gấp, cô không thể để cho Hoàng Hân Nguyệt gặp chuyện không may, tuy Hoàng Hân Nguyệt là em gái Hoàng Tân Duy, nhưng cô cũng nhìn Hoàng Hân Nguyệt từ bé tới giờ, cô bé này có đôi khi đơn thuần khiến cho người ta lo lắng. “Cảm phiền thư ký Triệu dẫn đường.”

Thư ký Triệu cười cười, nhíu mày liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt đang đứng sau lưng Triệu Dao Dao, không nói gì thêm, dẫn đường.

Hoàng Hân Nguyệt biết họ kỳ thực rất quen thuộc, thư ký Triệu và Triệu Dao Dao là anh em họ, đời trước mình đã lợi dụng quan hệ của hai người để hãm hại bọn họ, sau cùng thư ký Triệu tự nhận lỗi từ chức, mà Triệu Dao Dao cũng biến mất từ đó.

Thư ký Triệu là thư ký kiêm trợ lý của người đó, việc lớn việc nhỏ gì đều để anh ta đi xử lý, đột nhiên để anh ta xuống lầu nghênh tiếp cho thấy văn kiện trong tay Triệu Dao Dao rất quan trọng, trong lúc Hoàng Hân Nguyệt đang nghĩ lung tung, họ đã vào thang máy chuyên dụng.

Thư ký Triệu bấm số tầng xong liền xoay người chỉ Hoàng Hân Nguyệt hỏi: “Triệu tiểu thư từ lúc nào bắt đầu ra cửa phải có người hầu?”

Hoàng Hân Nguyệt cũng không bởi vì thư ký Triệu nói mà tức giận, chỉ nhìn hắn một cái.

“Hừ!” Triệu Dao Dao hừ lạnh một tiếng, thư ký Triệu sờ mũi rồi nhìn cô một cái, trò chuyện một hồi, cũng đến phòng tổng giám đốc, Hoàng Hân Nguyệt nhìn hành lang quen thuộc, thiết kế quen thuộc, viền mắt có chút hồng, run run kích động, thư ký Triệu cũng phát hiện, nhưng anh ta chỉ nghi ngờ thoáng qua.

Triệu Dao Dao dám đưa người tới nhất định là an toàn, thế nhưng vì sao cô bé này vừa lên đến nơi, cả người đều có chút gì đó không đúng, không kịp nghĩ nhiều đã có trợ lý khác ra đón.

“Thư ký Triệu, Triệu tiểu thư__” Người đến ngập ngừng liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt đứng phía sau, sau đó lại đối mặt họ nói: “Lâm tổng đã ở phòng họp.”

“Vậy, Triệu tiểu thư mời đi theo tôi.”

“Tiểu Lý, phiền cậu chiếu cố (chăm sóc, trông coi) bạn tôi một chút nhé.” Nói xong buông tay Hoàng Hân Nguyệt, hai người vội vã đi về phía phòng họp, Triệu Dao Dao thường qua Lâm thị nên khá quen thuộc người nơi này.

Hoàng Hân Nguyệt nhìn Triệu Dao Dao và thư ký Triệu cảm thán một tiếng, lúc này Triệu Dao Dao đã có thể tự mình thay anh trai cô bàn về hạng mục hợp tác, trọng sinh một đời Hoàng Hân Nguyệt nhìn mọi việc rõ ràng hơn.

Nếu cô nhớ không lầm, lúc này anh trai đang ở nước ngoài bàn bạc về các hạng mục hợp tác và không về kịp, hạng mục trong nước không khỏi khó có thể tiếp tục tiến hành, nên chỉ có thể để Triệu Dao Dao ra mặt.

Đăng bởi 4 phản hồi

Xuyên Qua Điền Viên Cố Tử Tình – Chương 127

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm – Phiên Ngoại 1

Phiên ngoại 1

 

 

Giang hồ mấy năm gần đây có gì náo nhiệt?

Là Mạc công tử xưng danh đệ nhất họa sư lui về ở ẩn?

Là Vô Ngạn sơn trang tẩy trắng, chỉ nhận làm ăn thông tin mà không giết người?

Hạ Tịch Mạn ngồi trên xích đu, nghe tiếng đàn du dương bên cạnh, không khỏi mỉm cười vỗ bụng. Cuộc sống, đôi khi chỉ mong thảnh thơi như vậy là được.

“Đứa nhỏ lại đạp sao?” Vô Ngạn dừng tiếng đàn, quay sang hỏi

“Ừ, con cũng sắp muốn ra rồi.”

Gần đến ngày lâm bồn, người trong phủ đặc biệt nóng vội, đặc biệt là Vô Ngạn. Vài năm trước, hắn cho người tới Miêu Cương tìm người. Nhưng dường như chỉ trong một đêm, Miêu tộc biến mất. Có người đưa lại cho hắn một bức thư, nói về tình cổ.

Là của hắn, sẽ không ai có thể dành được.

Hắn liếc nhìn bụng của Tịch Mạn, cảm thấy có chút khẩn trương. Bởi vì sách nói, tình cổ chuyển từ mẹ sang con gái. Nếu như mất đi tình cổ, Nàng có còn yêu hắn không? Có hận hắn chiếm giữ nàng bấy lâu không?

Hạ Tịch Mạn vỗ về bụng mình. Đây là con của nàng, là người thân thuộc máu mủ duy nhất của nàng. Nhiếp Tiểu Thiến nói tình cổ sẽ chuyển từ mẹ sang con, nhưng vốn dĩ nàng đâu có trúng cổ. Không biết phản ứng của hắn sẽ như thế nào? Bỗng dưng có chút ác ý thú vị muốn biết a. Nghĩ nghĩ, tự mỉm cười, lại không ngờ thấy bên dưới bỗng nặng trĩu, nàng thật sự không cười nổi rồi.

“Làm sao vậy?” Vô Ngạn khẩn trương

“Hình như ta sắp sinh…” Hạ Tịch Mạn thở đứt quãng

Vô Ngạn có chút thất thần, rồi bỗng choàng tỉnh, luống cuống kêu gọi mọi người.

Cả sơn trang loạn thành một đoàn. Buổi chiều Hạ Tịch Mạn được đưa vào sinh, đến nửa đêm, tiếng kêu xé ruột của sản phụ, tiếng khóc của trẻ con vang lên phá vỡ không khí khẩn trương.

“Chúc mừng lão gia, là con trai, nặng bốn cân.”

Vô Ngạn cứng ngắc nhận lấy cái bọc nhỏ. Đứa bé mới sinh nhăn nheo, mắt còn chưa mở, đỏ hỏn nằm trong tay hắn khiến hắn có chút lúng túng. Đây là con trai của hắn.

“Mạn Mạn thế nào rồi?” Hắn phục hồi tinh thần

“Phu nhân đã nằm nghỉ rồi.”

Dường như để kháng nghị vị cha vô trách nhiệm này, đứa bé trong lòng hắn khóc ré lên. Vô Ngạn nhíu mày có chút ghét bỏ. Đưa cho bà vú, ra lệnh thưởng xong, hắn nhẹ bước vào phòng.

“Con đâu? Là trai hay gái?”

“Đã cho đi bú rồi. Con trai, nặng bốn cân.” Giọng hắn nhu hòa

“Thật đáng tiếc, không phải con gái.” Nàng thở dài

“Mạn Mạn thích con gái sao?” hắn có chút cứng ngắc “Vậy sinh cho tới khi có con gái.”

Hạ Tịch Mạn nở nụ cười. Sau đó mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Vô Ngạn lại thở phào nhẹ nhõm. Tốt nhất đừng sinh con gái. Vì con gái, cũng đồng nghĩa với việc tình cổ sẽ truyền xuống. Mà đó là điều hắn không muốn nhất. Con người vốn ích kỉ, mà hắn, chỉ ích kỉ với tình yêu của nàng. Nhiều lúc hắn đắm chìm trong tình cảm này mà suýt quên đi nàng bị khống chế. Nhưng nếu không bị khống chế, nàng sẽ yêu hắn như vậy sao?

Mười năm tiếp theo, Hạ Tịch Mạn sinh thêm hai đứa con trai. Đặt tên lần lượt là Vô Tịch, Vô Dĩ, Vô Ngôn. Sau đó, nàng uống thuốc tuyệt dục.

“Vốn muốn có một cô con gái, nhưng có lẽ chẳng còn cơ hội.” Tịch Mạn tiếc nuối thở dài.

“Vậy nhận một đứa về nuôi.” Vô Ngạn có chút vui vẻ

“Người ta nói con gái là tình nhân kiếp trước của cha. Ta đoán chín phần mười kiếp trước chàng là hòa thượng thanh tâm quả dục nên không có nổi một cô nhân tình nào.” Hạ Tịch Mạn liếc mắt “Bỗng dưng muốn đi tìm một cô tình nhân nhỏ sao?”

“Nào có a.” Vô Ngạn vô tội nói “Ta chỉ có mình nàng.”

“Miệng thật ngọt.”

Mười năm rồi lại mười năm, con của hai người đã trở thành tân thế hệ đại hiệp mới, mà đứa lớn nhất cũng có con rồi, Hạ Tịch Mạn cùng Vô Ngạn lại tiếp tục ngao du trời nam đất bắc.

Hai người cùng dấu trong mình tâm tư, sợ một ngày người kia phát hiện, sẽ không như bây giờ nên đối xử với nhau lúc nào cũng ân cần ngọt ngào. Họ mang cho nhau những thứ tốt đẹp nhất, cuối cùng mãn nguyện mỉm cười chôn sâu bí mật xuống mồ.

Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.

Đăng bởi 1 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm – Chương 14 (Hoàn)

Chương 14

 

k-8971-1446113763

Ta lâm vào trong giấc ngủ thật sâu, trong đó linh hồn như phiêu bồng trở lại nơi nhộn nhịp của đô thị. Ta thấy điện thoại vang trong khu nhà ta, nhưng ta lại không thể nghe máy. Ta đi bộ trên những con phố nhộn nhịp, nhưng lại chẳng ai có thể thấy ta. Bỗng dưng ta muốn bật cười. Ta đã trở thành u hồn rồi sao?

Ta đến ngôi trường mà ta từng khao khát bước vào. Nhìn mọi người lướt qua nói nói cười cười. Ta vô định đi đến trước cửa lớp học nọ.

“Lương Đình, vẽ tốt sao?”

“Còn vẽ màu.”

“Ai nha, Lương Đình, đi chơi bóng rổ chút đi, người cũng đã mất gần nửa năm, ngươi đừng lúc nào cũng mặt mày ủ rũ như vậy.”

Yên lặng. Ta tiến tới sau lưng hắn, ngắm nhìn bức tranh trên giá. Nét  vẽ của hắn vẫn đặc biệt mang theo nét u buồn như vậy. Cảnh vật có chút quen, là nơi đầu tiên chúng ta đã gặp mặt. Bất tri bất giác, muốn vuốt ve bức tranh, lại nghe thấy hắn mấp máy.

“Tịch Mạn…”

Hắn thấy ta sao?

Tim ta như nghẹn lại. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn về phía bức tranh. Là nhìn ta, vẫn là xuyên qua ta? Mạc Lương Đình thở dài, xuyên qua ta cuộn bản vẽ lại. Ở dưới là một bức tranh không thể quen thuộc hơn. Hắn vuốt bức tranh, lại như có chút bất đắc dĩ mỉm cười.

“Hạ Tịch Mạn, muội thật ác độc.”

Là ta ác độc sao? Hay là hắn vốn mập mờ? Mập mờ với tình cảm của học tỉ, mập mờ với tình cảm của ta? Hắn luyến tiếc sao? Hay vốn dĩ chỉ mình ta ảo tưởng?

“Hạ Tịch Mạn. Hạ Tịch Mạn. Ta không cho phép nàng đi. Tỉnh lại.”

Là ai đang gọi ta? Vì sao thê lương như vậy?

“Hạ Tịch Mạn, ta sai rồi, trở về đi được không?”

“Mạn Mạn, Mạn Nhi, Tịch Mạn…. Đừng đi.”

Trái tim không hiểu sao bỗng đau nhói. Ta nhìn về phía Mạc Lương Đình. Hắn đã cất xong bức tranh. Chẳng hiểu sao, hắn vẫn ngẩn người ngồi đó. Ta nhìn về phía cửa lớp, một bóng nữ sinh tiến đến, lẳng lặng ngồi cạnh hắn. Là Hạ Dương.

“Nàng mất tích cũng nửa năm rồi, ngươi đừng như thế.”

“Ngươi biết không, thực ra chúng ta quen nàng không chỉ được vài năm như thế. Ta nhận ra nàng từ lần thứ hai gặp lại, gia gia nói với ta, chúng ta đã từng quen biết. Vậy mà ta lại từng quên nàng.”

“Chính ta cũng quên nàng. Ai nói hồi đó nhỏ như vậy đâu?”

“Phải rồi.” Hắn cười nhẹ. “Hồi bé nàng rất thích vẽ, hay vẽ linh tinh lên tường. Ngươi còn ngại nàng nghịch bẩn, không thích nàng. Ta lúc đó cũng cùng nàng nghịch bẩn hề hề….”

(truyện được đăng ở trangtruyenmang.com)

Hắn càng nói, giọng càng nhỏ, cuối cùng thì yên lặng. Nhưng mà ta, dường như đã không nghe lọt gì rồi.

“về thôi. Nàng có lẽ đang sống rất tốt. Ngươi phải tin vậy. Nàng là một đứa nhỏ tự cường rất lớn.”

“Phải rồi. Dương Dương, ngươi không hận ta chứ? Thật xin lỗi, những ngày qua đã bỏ qua cảm xúc của ngươi.”

“Không có gì. Chúng ta vẫn luôn là bằng hữu tốt mà.”

“Bằng hữu tốt sao? Không, Dương Dương, ta không muốn ích kỉ thêm chút nào nữa. Sau khi Tịch Mạn biến mất, ta…”

“Ngươi đừng nói, đừng nói nữa được không?” Nàng gào lên, trong giọng có chút nghẹn ngào “Xin ngươi…”

“Không, ta phải nói. Thời gian qua ta đắm chìm trong cảm xúc, có chút không khống chế được. Ta tự hỏi nếu Tịch Mạn không biến mất, chúng ta sẽ như thế nào. Ta tự hỏi nếu hồi trước Tịch Mạn không có chuyển về quê, ba chúng ta sẽ như thế nào. Nhưng mà ta nhận ra rằng, không có nếu như. Người ở bên cạnh ta là ngươi. Tịch Mạn là một cô gái tốt, ngươi cũng vậy. Là ta không tốt, ta xao động. Thật xin lỗi Dương Dương. Nhưng ta yêu ngươi.”

Ta có chút thẫn thờ. Dẫu biết trước kết quả nhưng dường như việc này khó chấp nhận hơn ta tưởng. Khóe môi khó khăn kéo lên nụ cười giễu.

Mối tình đầu của ta, không biết mở đầu ra sao nhưng ta biết kết thúc thế nào. Người ta yêu nói rằng yêu một người khác. Và không có nếu như xảy ra, vì tất cả vận mệnh vốn đã an bài. Ta đi ra ngoài. Chẳng ai biết ta hiện hữu, cũng chẳng còn ai quan tâm đến việc ta có mất tích hay không nữa rồi. Tim ta đau quá. Ta nhìn lại không gian này, thời gian này, bỗng thấy thật mệt mỏi. Đâu là nơi ta về?

“Tịch Mạn, đừng khóc, Tịch Mạn, tỉnh dậy đi.”

Dường như giọng nói ấy vẫn luôn hiện hữu, luôn kiên nhẫn như vậy. Ta bước đi theo tiếng nói ấy, bất chợt dừng lại.

Ánh đèn pha chiếu rọi. Lần này, chiếc xe tải không thấy ta, mà ta cũng chẳng còn sợ bị xe đâm nữa rồi.

“Mạn Mạn, nàng tỉnh rồi.” Hắn dịu dàng nói

“Phải, ta tỉnh rồi.” Ta gật đầu “Giờ nào rồi?”

“Nàng ngủ cả một ngày, giờ muốn ăn chút gì sao?”

“Được, chúng ta đi ăn.”

Ta nhìn Vô Ngạn, nam nhân từng chút một chăm sóc ta, có chút áy náy. Hắn có lẽ chẳng thể biết, trong người ta vốn dĩ chẳng có trùng cổ linh tinh gì. Mà chính ta, cũng ngạc nhiên về quyết định của Nhiếp Tiểu Thiến.

“Ngươi vì sao muốn giúp ta? Ngươi có lợi gì?”

“Bởi vì ta chán nha. Ta đã sống đến hai kiếp người, nhưng ta lại chẳng hề vui như ta nghĩ. Mà ta muốn rời khỏi, nhưng ta luyến tiếc. Ta biết cách trở lại, đoạt xá mà sống lại, nhưng mà ta tiếc cho Vô Ngạn, nên ta ở đây.”

“Vậy sao? Nhưng nếu hắn làm cho ta nổi lên ý nghĩ muốn ở lại thì sao?”

“No no no, định mệnh vốn dĩ đã an bài. Tùy ngươi nghĩ ra sao. Nhưng có muốn thử sao?”

“Được. Tiểu Thiến, cảm ơn ngươi.”

“Đừng cảm ơn ta. Có lẽ ta xấu xa hơn ngươi tưởng đó.”

Vốn dĩ nghĩ có thể trở lại, ích kỉ mà sống như thế, nhưng mà hiện thực luôn giúp ngươi tỉnh lại. Vốn dĩ, không có cái gọi là nếu như.

Vô Ngạn, ta sẽ thử học cách yêu huynh, thương huynh, như tất cả những gì mà ta không thể làm ở kiếp trước. Đừng trách ta ích kỉ. Chỉ là, con người mấy ai không ích kỉ đâu? Đây có lẽ là món quà cưới tuyệt nhất Nhiếp Tiểu Thiến tặng ta.

Còn Mạc Lương Đình vốn không phải Mạc Lương Đình mà ta biết, hắn cũng chỉ đi tìm thứ ảo ảnh mà chính hắn cũng không chắc chắn mà thôi. Chỉ mong, hắn sẽ có được hạnh phúc.

Toàn văn hoàn

 

(Các tình yêu, truyện hoàn rôi, ngắn hơn dự đoán của ta rất nhiều. Vì thế cho nên bạn nào đã đăng ký VIP truyện này thì nhắn tin cho ta để dùng Vip đăng ký qua truyện khác nha. Hoặc có thể dùng đó làm điểm Vip để đọc các truyện edit nhé. Cảm ơn các bạn)

(NI: Ta chưa đọc truyện này, nhưng có đọc vài đoạn, ta thấy… truyện hay, đủ sâu á, các bạn thấy thế nào cho ta lời cảm nhận nào!)

Đăng bởi Để lại phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm – Chương 13

Chương 13

 

 

Nhiếp Tiểu Thiến không an phận, hắn biết. Nhưng lá gan lớn như vậy, cũng là do hắn bất cẩn.

Vô Ngạn ôm nữ nhân của mình trong lòng, thỏa mãn chôn sâu vào mái tóc nàng. Tóc nàng rất đặc biệt, không hề giống nữ nhân bình thường, nhưng phi thường mềm mại. Trong lòng hắn có chút vui vẻ. Rốt cục nàng là của hắn. Lại sẽ không lo được lo mất. Tổng thể trong lòng hắn vẫn luôn bất an. Mười năm trước cứu Nhiếp Tiểu Thiến, coi trọng năng lực làm việc của nàng ta, nhưng vẫn cảm thấy nữ nhân đó quá mức tự đại. Ngày hôm nay nhận ra nàng giả mạo, bởi hắn nhận thấy được mùi hương của nàng ta. Nhiếp Tiểu Thiến luôn có một mùi hương khiến hắn đặc biệt ghét đó là thuốc kích dục. Hắn chán ghét nàng ta, vẫn luôn như vậy.

“Trang chủ, có bái thiếp của Mạc công tử và Lệ công tử, nói là gửi cho phu nhân.”

“Không nhận.” Vô Ngạn trong mắt một tia ám trầm “Lui xuống đi.”

Ta mơ mơ màng màng tỉnh lại, lại bị người bên cạnh vỗ nhẹ. Ta hoàn toàn tỉnh ngủ. A, dường như có chút mơ hồ, như vậy là đã gả cho người ta sao?

“Nàng muốn ngủ thêm sao?” Hắn buồn cười hỏi

“Không, có điểm đói bụng. Đều tại ngươi.” Ta oán hận

“Được, rửa mặt xong liền đi ăn.” Hắn hôn trộm một cái. “Ta gọi người tiến vào”

Rất nhanh nước được đưa lên. Ta phát hiện toàn thân cao thấp đã được tắm rửa sạch. Không nghĩ hắn cũng sẽ làm những việc này đâu. Ngồi trước bàn trang điểm, ta liền thấy hắn đứng sau lưng, cẩn thận xoay ta lại đối diện với hắn. Tay hắn có chút lóng ngóng cầm bút chì. Hắn đây là muốn họa mi cho ta sao? Trong lòng có chút ngọt ngào.

Hắn vẽ rất cẩn thận. Ánh mắt ta tập trung lại khuôn mặt hắn. Ngũ quan sắc nét rắn rỏi, khác với nét nhu hòa của Mạc Lương Đình. Hắn lúc này đây thật chăm chú. Đều nói đàn ông tập trung làm một việc gì thì trông rất hấp dẫn. Quả nhiên là như thế.

Khóe môi bất giác nở nụ cười.

Bên ngoài có chút ồn ào. Ta có chút nhíu mi, việc gì a. Thật không ngờ lại nghe thấy có tiếng binh khí va chạm. Ta nghe loáng thoáng có điểm giống như gọi tên ta.

“Hạ Tịch Mạn”

Là Mạc Lương Đình sao? Ta ngạc nhiên, đứng dậy, lập tức thấy khí tức của Vô Ngạn thay đổi. Ta bất đắc dĩ cười. quên đi, vẫn là chầm chậm ra thì hơn.

“Ngươi họa nốt đi.” Ta ngồi về chỗ “Đừng để ta mất mặt không dám gặp người là được.”

“Tuân lệnh nương tử.” Hắn lập tức vui vẻ “Mời người đến tiền viện. Đã đến cửa chính là khách, ai lại đãi khách như vậy chứ?”

“Dạ” Bên ngoài có tiếng đáp lời. Quả nhiên lúc sau nghe tiếng binh khí dừng lại.

Ta cũng chậm rãi dùng bữa sáng với hắn, sau đó mới đi ra tiền viện. Lệ Viên Ngân và Mạc Lương Đình sớm ngồi mốc meo. Ta có chút xấu hổ cười gật đầu với họ.

“Tịch Mạn” Mạc Lương Đình mấp máy gọi

“Mạc công tử, nội tức tên há lại để nam nhân khác gọi. Xin người hãy gọi nàng là Vô phu nhân

Vô phu nhân, tổng thể nghe có chút kì quái. Không phải phu nhân à?

“Ngươi… ngươi lại có thể đối nàng….” Mặt hắn phút chốc trắng bệch không thể tin, đứng dậy “Tịch Mạn… muội…”

Đầu óc ta có chút ong ong, tai dường như ù đi. Lại có chút không yên lòng. Thế nhưng có tiếng nói trong đầu nói ta ngoan ngoãn đi ngủ thôi. Ta thực sự cũng buồn ngủ lắm, liền ngủ mất rồi.

“Tịch Mạn… Tỉnh lại.” Mạc Lương Đình muốn xông lên lại bị cản lại

“Mạn nhi muốn nghỉ ngơi, thỉnh hai người không cần quấy rầy.”

“Ngươi lại đối nàng hạ tình cổ. Ngươi… thật ti tiện.”

Ánh mắt Vô Ngạn ám trầm không nói, hạ lệnh trục khách. Hắn sao lại quên người này cũng có chút bản lãnh chứ nhỉ?

Phải, nàng trúng tình cổ. Nhiếp Tiểu Thiến hạ cổ vào tối hôm đó. Khi hắn đưa nàng trở lại, đã thấy có chút quái dị. Tình cổ này là phóng trên người nữ giới thì nam nhân đầu tiên của nàng sẽ là người khống chế, đương nhiên điều kiện nam nhân đó là xử nam,nếu không mẫu cổ sẽ xé rách bụng mà ra. Hắn không hiểu ý nghĩ của Nhiếp Tiểu Thiến, nàng ta lại đã chết, không thể hỏi. Hắn thực sự muốn nàng sẽ mãi yêu hắn như vậy. Nhưng cổ chung qui vẫn là quái độc. Tình cổ hấp thu tinh hoa của nam nhân mà sống. Cứ ba ngày nếu không hoan ái thì nàng sẽ chết, mà ngoài hắn, cũng không ai có thể chạm vào nàng. Hắn sớm phái người đi miêu cương tộc tìm người giải cổ.

Là muốn nàng tỉnh lại, sẽ hận hắn sao? Hận hắn lừa gạt tình cảm của nàng, hay hận hắn đối với nàng hạ cổ đây? Vô Ngạn có chút phiền não. Suy nghĩ của nữ nhân thật cong quẹo. Nhìn nàng bị chính mình khống chế, trong lòng không ức chế được lửa giận. Thật giống như, mình mãi mãi chẳng thể chân chính đạt được nàng, mà nàng lại chỉ như con rối trong tay mình. Thật sự rất khó chịu.

Vô Ngạn bế nàng trở lại phòng, có chút thẫn thờ vuốt ve khuôn mặt nàng.

Mạn Mạn, đừng hận ta, có được hay không? Ta thực sự yêu nàng.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm – Chương 12

Chương 12

 

 

Ta mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, lại giật mình bởi vì không thể cựa được. Hoảng hồn thấy Vô Ngạn ôm cứng mình, ta giật giật khóe miệng.

Không phải giận sao? Cho ngươi giận chết đi.

Ta nghiêng người nhìn hắn. Hàng mi hắn rất dài, rất cong. Khi ngủ, cả gương mặt dãn ra, nhu hòa hơn nhiều. Sống mũi cao ngạo, môi mỏng khẽ nhếch. A, đại nam nhân như hắn tại sao lại dễ nhìn như vậy?

“Còn muốn ngắm tới bao giờ?”

Ta tròn mắt. Lại thất thần. Vĩnh viễn không thể thoát cái bệnh hoa si khi nhìn mĩ nam. Ta luống cuống muốn thoát khỏi hắn.

“Đừng động.” giọng hắn khàn khàn

Ta cứng ngắc.

Khóc ròng. Tại sao có thể quên nam nhân khi tỉnh dậy dễ bị kích thích nhất cơ chứ. Mà hắn lại ôm trong lòng bông hoa xanh tươi mơn mởn là ta đây, không có phản ứng mới là lạ.

“Ta không động, ngươi thả ta ra đi.” Ta nuốt nước bọt cười

“Để ta ôm nàng một chút.”

Ta nằm yên, cứng đờ nhìn trần nhà.

A, từ bao giờ ta biết nghe lời thế nhỉ?

“Mạn Mạn”

“Ừ”

“Mạn Mạn”

“ơi”

“Mạn Mạn”

“Ta đây”

“Chúng ta thành thân đi”

“….”

“Không phải nói, ta yêu nàng.”

Hắn lật ta lại, nhẹ nhàng cắn lên môi ta. Cảm giác như bị điện giật khiến ta hoảng hốt. Hắn trằn trọc mút nhẹ rồi liếm quanh môi.

Cứ thế, bất tri bất giác môi lưỡi cuốn vào nhau.

Được rồi, ta phải công nhận ta đã bị kĩ xảo có chút trúc trắc ngô nghê lại có tham vọng nguyên thủy của hắn cuốn hút. Khi hai người hòa vào nhau, ta mới chợt tỉnh lại. Thực đau. Nước mắt không nhịn được cứ thế trào ra.

“Ô ô ô… hỗn đản, buông ta ra….”

“Mạn Mạn, đừng khóc…” giọng hắn khàn khàn nhẫn nại. “Sẽ không đau.”

“Ô ô ô… nói dối… á.. đừng động”

Sau đó… sau đó là hỗn chiến. Cảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Ban ngày ban mặt, thực mất mặt. Hắn dày vò ta cả một ngày.

***

Ta vẫn không tin, sự tình tiến triển nhanh đến chóng mặt. Gặp mặt, cứu nhau, chia xa, gặp lại, lăn qua lăn lại, cưới. Sự tình có chút vượt ngoài tầm khống chế. Mà ta, lại như bị chứng bệnh kì quái nào đó, không hề phản cảm với hành vi của hắn, lại dường như, có chút thích hắn.

Cũng giống như chim non mới nở, người ta gặp đầu tiên là hắn. Chúng ta trải qua hoạn nạn, cùng nhau thoát khỏi khu rừng kia. Sau đó ở bên nhau một khoảng thời gian. Cứ như vậy, ta có chút ỷ lại hắn. Không cần biết hắn thân thế ra sao, cũng không cần biết hắn đối nhân xử thế thế nào. Chỉ cần hắn tốt với ta, hắn chính là tốt nhất, là người thân cận nhất với ta. Chỉ thế thôi.

“Cô nương hôm nay rất xinh đẹp.” Hỉ nương than thở “Ta cả đời làm nghề này, chưa thấy ai xinh như cô nương cả.”

Ta nhìn gương mặt trong gương. Có chút không rõ lắm. Nữ nhân trong gương khuôn mặt thân quen lại có chút xa lạ. Đầu đội trang sức, khăn hỉ đỏ còn chưa hạ xuống, cánh môi đỏ mọng. Phải, hôm nay ta thành thân, cùng hắn. Ta không biết trong lòng ta có ưng thuận hay không, thậm chí một chút giãy dụa cuối cùng dường như cũng biến mất từ giờ phút này. Ta mỉm cười, gật đầu với hỉ nương.

Bỗng nhiên trong không khí phảng phất mùi hương kì quái. Ta nín thở, nhưng vẫn hít phải chút hương. Hỉ nương không kịp phản ứng, ngất đi. Còn ta, tuy có chút choáng váng nhưng vẫn còn có thể phân biệt được. Ta nhắm mắt lại lắng nghe động tĩnh.

Bên ngoài kia một mảnh đỏ rực. Chữ hỉ dán khắp nơi. Kèn trống tưng bừng. Thế nhưng hậu viện trong này khá yên lặng. Ta nghe rõ tiếng mở cửa. Có điều tiếng bước chân lại không rõ. Có bóng dáng che lấp ánh sáng trước mặt, ta như nín thở. Một bàn tay nâng mặt ta lên.

“Hạ Tịch Mạn, nói sao đây, ta lại không nỡ giết chết cô.”

“Cô biết không, ta ở đây đã tròn 10 năm, cũng tròn 10 năm thích hắn. Nhưng mà ta tin, một nữ nhân có khả năng sánh vai với hắn là thứ hắn cần, chứ không phải một con chim nhỏ nép vào lòng hắn. Vì vậy ta cố gắng, cố gắng. Nhưng cố thế nào, ta vẫn là thủ hạ dưới trướng hắn. Ngươi nói đi, tại sao?”

“Chúng ta cùng đến từ một nơi, ngươi chắc cũng biết. Vậy tại sao nữ nhân cường thế nam nhân lại không thích, cứ thích mấy nữ nhân như bạch liên hoa kia chứ? Hắn cũng vậy, mà y cũng vậy. Đều như nhau. Nam nhân ấy mà, không phải càng không chiếm được càng muốn sao? Ngươi nói đi chứ.”

Tay nàng ta siết chặt. Nàng ta biết ta tỉnh. Ta mở mắt ra, nhìn vào nữ nhân trước mặt liền khiếp sợ không thôi. Phải, nàng ta giống hệt ta bây giờ, kể cả giá y đỏ rực. Tâm ta có chút không yên.

“Ngươi muốn gì?”

“Muốn gì sao? đương nhiên thay ngươi thành thân với hắn.” Nàng ta cười quỉ dị “Ngươi tốt nhất cứ ngủ chút đi.”

Sau đó, ta hôn mê thật.

Ta không biết hôn lễ đó rốt cục hỗn loạn như thế nào. Nhưng lúc ta tỉnh, ta lại nằm trong lòng Vô Ngạn. Hắn nằm bên cạnh ta, có chút lười biếng nghịch mấy lọn tóc. Giá y đã thay, cả hai chỉ mặc lớp trung y mỏng.

“Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng. Nàng đã ngủ tốn bao nhiêu vàng rồi biết không?”

“Sao ngươi lại ở đây? Nhiếp Tiểu Thiến đâu?”

“Ngoan, gọi phu quân.” Hắn mỉm cười “Phu nhân, để vi phu hầu hạ nàng nghỉ ngơi.”

Sau đó, ta chẳng còn tâm trí để hỏi hắn nữa, bởi vì vận động thực sự tốn sức nha. Có điều ta là người hiểu chuyện. Nhiếp Tiểu Thiến chỉ sợ không hay ho rồi. Như vậy cũng tốt. Ta vốn cũng không phải thiện lương. Tiểu tam đánh đến tận cửa, đàn ông tốt là người tự gạt tiểu tam ra, chứ không phải để người phụ nữ của mình đấu với tiểu tam.

Ta không hối hận gả cho hắn.