Đăng bởi 5 phản hồi

Trùng sinh Vũ Ngọc Mai – Cáo Chín Đuôi (chương 3)

 

Chương 3: Nhớ lại

 
Hôm sau

 

 

“Bống ơi, dậy ăn sáng rồi đi chùa nào. Hôm nay là ngày rằm rồi. Dậy nào.” Bà nhẹ giọng dụ dỗ, lay gọi con heo con lười biếng trên giường. Từ lúc mà sống lại đến giờ, Ngọc Mai đặc biệt ham ngủ, không giống như sau này, một ngày cô ngủ được vài tiếng thôi, hiện tại cô ngủ từ chín giờ tối đến tận sáu rưỡi sáng. Quá nhiều rồi.

 

 

Đánh răng rửa mặt xong cô vào ăn sáng. Trên bàn là đĩa bánh cuốn nóng hổi cùng với mấy miếng chả quế ngon lành. Bánh cuốn này không phải đi mua đâu nhé, là bà ngoại tự làm đấy. Cô từng tự hỏi, bà ngoại chính là vạn năng như truyền thuyết về những người bà? Cô chưa thấy bà không biết cái gì. Tất cả mọi món ăn truyền thống bà đều biết và cô thì, he he, luôn luôn được thỏa mãn con sâu tham ăn. Quá tuyệt vời.
Chưa đầy mười lăm phút cô đã giải quyết nhanh gọn đĩa bánh cùng chả. Cầm đĩa mang đi rửa sạch, xếp lên giá rồi lon ton đi thay quần áo. Hôm nay lên chùa, phải ăn mặc cẩn thận, bà nói đền chùa là nơi tôn nghiêm, không thể ăn mặc tùy tiện, nhất là khi cô còn cùng bà vào đại điện nghe giảng kinh.Hiện tại cô đang mặc một bộ áo ngủ màu vàng in hình con mèo. Thực ra thì nhiều người vẫn cho trẻ con mặc như thế này đi vào đền chùa vì lý do là: chúng là trẻ con, mặc như thế nào chẳng được. Nhưng bà ngoại cô lại không như thế, bà rất hiền nhưng không có nghĩa là bà dung túng, cái gì cần quy củ thì sẽ phải quy củ. Bà nói đó không phải là sự cứng nhắc, mà nó thể hiện sự hiểu biết, tôn trọng đối với người khác và với chính bản thân mình.

 
Thay một cái áo sơ mi ngắn tay màu trắng có thêu hoa, cùng với một cái quần đùi vải ka ki ôm gấu mà bà đã để sẵn. Ngọc Mai nhìn cô bé con có khuôn mặt bầu bĩnh, da khá trắng, mái tóc đen dài ngang lưng được bà tết bím mà hài lòng. Lúc này mắt cô chưa cận nặng đến hai mắt lúc nào cũng híp híp, dại dại. Bây giờ vẫn là mắt to tròn, mi cong. Nói mi mắt cô vốn không cong nhiều và dài đâu, đây tất cả là nhờ bà ngoại đấy. Từ lúc ở với bà, thỉnh thoảng bà sẽ giúp cô bấm mi một tí rồi thoa một giọt dầu dừa bà tự làm. Lâu dần, bây giờ mi mắt cô vừa cong, vừa dài. Bà nói, các cụ lạc hậu nhưng mà có những thứ, con cháu phải học tập hơn nữa phải là cẩn thận học tập.

 
Đi bộ một tiếng mới lên đến chùa. Thật ra thì bà nói để bà cõng sẽ đi nhanh hơn nhưng cô không muốn, cô quyết định học võ mà, vậy thì không thể nào để bà cõng được. Đi bộ cũng là luyện tập.

 
Ngôi chùa hôm nay cô và bà đến là một ngôi chùa khá lâu đời, khuôn viên rất rộng, phải hai ba mẫu đất đấy ( khoảng từ 7200 – 10800 mét vuông. Tính theo sào Bắc Bộ). Ngôi chùa này xây dựng lâu lắm rồi. Nơi này thờ vị thiền sư nổi tiếng thời Lý – Từ Đạo Hạnh. Trong sân có rất nhiều gốc bồ đề, gốc thị hàng trăm năm tuổi. Bà bảo chỗ này từng bị đánh bom một lần, may mắn quả bom nhỏ không quá gây hư hại đến chùa. Ngọc Mai nhìn ngôi chùa cổ kính, vẫn còn nguyên cột gỗ, sân chùa làm bằng những phiến đá xanh đã mài nhẵn in dấu chân vô vàn con người qua biết bao thế hệ muốn tìm sự tin tưởng hoặc thanh thản trong cõi lòng. Nhìn hàng quán đơn sơ chỉ bán chút vàng hương mà cô cảm thán. Những cái này rồi sẽ mất đi. Khi mà ngôi chùa này sẽ được Nhà nước xếp hạng di tích lịch sử, văn hóa cấp quốc gia thì nơi này sẽ mọc lên hàng quán như nấm, người ta buôn thần bán thánh. Đến cả ni, sư cũng có người tham lam phạm giới.

 
Theo bà vào đại điện, ngồi ở bên cạnh bà nghe vị chủ trì già giảng kinh. Bài kinh hôm nay là nói về luật nhân quả . Đại điện rộng lớn, cổ kính, Phật tổ ngồi dưới gốc Bồ đề, hai bên là hai đại đồ đệ, được thêu cực kì tinh xảo trên phiến lụa, treo trang nghiêm giữa đại điện, xung quanh ngài lần lượt là các vị bồ tát được đẽo từ gỗ, xếp lần lượt từ cao xuống thấp. Mùi phật hương thoang thoảng. Ngọc Mai biết hương này là chùa tự làm, cô còn từng theo bà đi xem người ta phơi hương, làm hương ở sân sau mà.

 
Ngọc Mai bất giác cũng đọc theo tiếng kinh ê a. Cô không biết khi nào thì mình ngủ. Cô mơ thấy mình ở kiếp trước là con ngoan trò giỏi đến khi gặp anh ta – chồng cô – Mai Thành Nam. Anh ta không đẹp trai nhưng khuôn mặt khá lạnh lùng, chơi thể thao giỏi, học hành khá. Anh ta không cái gì không biết. Lúc đó cô đang học lớp mười hai chuyên hóa thì anh ta chuyển đến. Cô là lớp phó nên bị giao cho nhiệm vụ giúp đỡ bạn mới. Ban đầu hai người khắc khẩu nhưng sau đó cô dần bị thu hút, yêu anh ta. Cô khá mạnh mẽ cho nên lấy hết dũng cảm tỏ tình và được chấp nhận. Việc này còn là nhờ Phương Linh động viên mãi. Bởi khi đó người cô chơi thân nhất, là Phương Linh. Hai người chính thức thành đôi từ giữa năm lớp 12. Cũng từ lúc này cô học hành xuống dốc không phanh. Thay vì đi học là trốn học đi chơi cùng anh ta. Bài tập điểm kém, cô viện dẫn đủ lý do. Kết quả là năm ấy thi Đại học Y cô trượt thảm hại. May mắn vẫn thi cao đẳng, cho nên cuối cùng, cô học Cao đẳng Dược. Cô biết bố mẹ thất vọng lắm nhưng mà cô vẫn tìm cớ, biện minh cho mình.

 
Ba năm cao đẳng, cô cùng anh ta vẫn yêu nhau. Anh ta học Đại học xây dựng. Hai người ở hai thành phố khác nhau nhưng vẫn thường gặp mặt. Rồi cái gì đến phải đến, cô trao thân cho anh ta nhưng lại vào ngày không an toàn. Đêm ấy, anh ta như con thú điên cuồng, muốn cô một lần lại một lần. Kết quả là cô mang thai. Vô cùng hoảng loạn, cô nói với Phương Linh. Và mọi chuyện vỡ lở. Bố mẹ vô cùng tức giận, nói cô bỏ đi cái thai, cắt đứt liên lạc với anh ta. Nhưng cô ôm bụng bầu hai tháng, khóc lóc, anh ta quỳ gối xin cưới. Bố mẹ vô cùng thất vọng về cô. Cô lên xe hoa khi mới hai mươi mốt tuổi, không nghề nghiệp, chưa ra trường. Và anh ta cũng vậy.

 
Đêm tân hôn, anh ta không về nhà. Cô cũng không để ý, cô còn đang buồn vì bố đã nói sẽ từ cô. Cô cũng không biết rốt cuộc vì điều gì mà bố cô lại giận dữ như vậy.

 
Như một linh hồn phiêu đãng, Ngọc Mai không ở trong tân phòng nhìn chính mình đang thắc mắc, nghi hoặc. Cô đi theo anh ta ra khỏi nhà, cô muốn biết rốt cuộc thì đêm đó anh ta đã đi đâu. Xuyên qua vô vàn bức tường, vô vàn tòa nhà, cô thấy anh ta trong quán bar, tiếng nhạc inh tai nhức óc, anh ta ngồi trong góc tối trong phòng, trong lòng là một cô gái xinh đẹp. Quả nhiên, cô ta là Phương Linh. Mặc một chiếc váy đỏ ngắn cũn, hở hang lại bó chặt, từng đường cong mê người hiện lên, không một gã đàn ông nào cưỡng lại được. Anh ta cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô ta. Ngọc Mai cười chua chát. Cô rốt cuộc đã ngu tới mức nào mà không nhận ra bọn họ mờ ám sau lưng cô? Đáng lắm, bị tính kế như vậy thật xứng đáng mà.

 
“Anh đừng bực bội, cô ta vẫn còn tác dụng mà. Tuy bố cô ta từ cô ta, nhưng họ ngoại cô ta thì không. Chỉ cần đối cô ta tốt một chút, bọn họ sẽ giúp anh khi ra trường, dù sao thì thế lực của quân đội nhà đó cũng không phải bình thường.” Phương Linh nhẹ giọng trấn an cái người đang làm loạn trước ngực cô ta, cô ta chỉ yếu ớt chống cự cuối cùng lại là đón ý nói hùa.

 
“Được, vì tương lai, anh sẽ chấp nhận đồ ngu ấy một thời gian nữa. Hừ cô ta lại rủ anh ngồi lê trong mấy cái quán hàng lụp xụp. Thật quê mùa. Đúng rồi, em tìm cách làm cô ta xảy thai đi. Người ngu xuẩn như vậy sẽ làm con anh ngu đi mất. Vả lại ai biết đó là con ai? Hừ dễ dàng lên giường với đàn ông như vậy, biết đâu là là của một trong mấy thằng anh họ của cô ta cũng không chừng. Loại đàn bà lăng loàn.” Anh ta dùng tay không ngừng kích thích Phương Linh, miệng ngậm một bên bầu ngực căng tròn của cô ta, gặm cắn.

 
“Cũng đúng, cô ta có mấy thằng anh quân nhân mạnh mẽ thế cơ mà? Biết đâu được đấy.” Phương Linh cũng hùa theo, trong lời nói còn có ghen tị. Anh chị ruột của cô ta còn không có thương cô ta bằng mấy người anh họ Ngọc Mai thương Ngọc Mai. Cô ta hận. Vì cái gì mà tất cả mọi thứ đều thua kém? Cô ta sẽ cướp tất cả mọi thứ, từ tình thương từ cha mẹ Ngọc Mai, đến danh dự, đến chồng và cả tính mạng cô.

 

 

“Chê anh yếu ớt?” Vừa hỏi, anh ta vừa vén một bên quần lót cô ta ra, mạnh mẽ tiến vào. Bàn tay to lớn không ngừng nắn bóp. Cô ta dâm đãng rên lên sung sướng. Uốn éo cái mông, chuyển động theo nhịp ra vào của anh ta. Không ai để ý đến cảnh này, bởi vì xung quanh, không ít người làm như vậy.

 

 

Thì ra là thế. Ha ha, cô đúng không phải là ngu bình thường đâu. Thì ra trong mắt anh ta, cô là như vậy. Cô nhớ được anh ta đã nhờ các cậu cô giúp đỡ. Các cậu một phần vì thương cô, một phần vì thấy anh ta đối cô không tệ nên cũng giúp đỡ đôi chút. Còn cái thai, cô bị sảy vì trượt nền nhà ở tháng thứ tư. Nếu ngày ấy không có anh Thiên về phép đến thăm đã đưa cô đi viện thì cô đã chết vì băng huyết. Giờ nghĩ lại, nền nhà khi nào thì lại trơn như bôi mỡ như thế chứ? Nhà cô lát gạch hoa nhưng lại loại chống trơn trượt mà.

 

 

Sau ngày xảy thai, Phương Linh đến nhà cô ở, lý do là chăm sóc chị. Cô đã vô cùng cảm động. Anh Thiên nói cô phải đề phòng thì cô gạt đi, thậm chí to tiếng với anh, cuối cùng là giận anh.

 
Ngày cô nghi ngờ có bầu lần hai, cô nói cho Phương Linh, nhưng dặn không nói với chồng cô. Vì không dám chắc chắn cho nên cô đã cẩn thận đi khám thai, cái thai khỏe mạnh. Vui vẻ cầm tờ giấy khám thai muốn gây bất ngờ thì cô chết điếng trước cửa phòng ngủ. Hai người mà cô tin tưởng nhất, không bao giờ nghi ngờ nhất đang cuốn lấy nhau trên giường của cô. Thấy cô, anh ta không chút ngượng ngùng, mặc vào cái quần, anh ta ném vào mặt cô tờ̀ đơn ly hôn. Còn Phương Linh khóc lóc thảm thiết, như thể bị cưỡng gian không bằng. Cô từng cho rằng chỉ khi đến ở nhà cô Phương Linh mới có tình cảm với chồng cô. Nhưng mà bây giờ cô dám khẳng định ngay từ thời cấp ba bọn họ đã qua lại với nhau sau lưng cô. Anh ta đủ lông đủ cánh nên đương nhiên không cần con rối là cô.

 
Sau khi chết đi, cô chẳng lên thiên đường cũng không xuống địa ngục. Không nơi nào có chỗ cho cô. Cô là một linh hồn trôi nổi. Cô đã bám theo vị chủ trì ngôi chùa này nghe kinh phật. Bình thường những linh hồn khác sau thời gian nghe kinh phật sẽ bị độ hóa, nhưng mà khi cô chết đi không phải là bệnh tật, trong bụng đang mang thai, cho nên linh hồn cô hấp thu cả linh hồn mạnh mẽ của cái thai cho nên mới không bị độ mà chỉ càng trở nên tinh thuần. Cô thậm chí còn từng đi đến đại điện, quỳ gối trước Phật tổ mà mong muốn được làm lại.

 

 

 

Không biết qua bao nhiêu lâu, Ngọc Mai liền mở mắt. Ánh mắt cô nhìn lên Đức phật từ bi mang theo tôn kính. Trong lòng âm thầm niệm kinh, cô nhất định làm theo lời Đức phật, cứu giúp mọi người, tích phúc, tích đức.

 

 

__________________

 
“Ông ơi, mai ông dẫn con gặp thầy Trường để xin học nhé.” Ngọc Mai lắc lắc cánh tay ông ngoại.

 
Lúc chiều, khi cô và bà đi chùa về, cậu liền vui vẻ mà báo tin cho cô, lúc sáng nay, bố mẹ cô đã xuống nói chuyện với ông và đã đồng ý cho cô không cần học mẫu giáo, đồng thời sẽ ở đây đến khi vào lớp một. Tức là tháng chín sang năm cô mới phải về nhà, còn hơn một năm nữa cơ. Ha ha. Cho nên ngay lập tức Ngọc Mai liền muốn bắt tay vào thực hiện giấc mơ thay đổi. Đầu tiên là học võ, sau đó là tăng lên chiều cao. Cô tuyệt đối không thể để cho mình lại mét rưỡi năm phân như kiếp trước. Kiếp này không được mét bảy thì cũng phải mét sáu lăm, có như thế mới tự tin mà đứng cùng đám con trai đồng lứa của nhà này. Cố lên. Ngọc Mai tràn đầy quyết tâm vào tương lai do cô nắm giữ.

 

Đăng bởi 6 phản hồi

Trùng Sinh Trinh Thám Sư – Chương 16

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 7 phản hồi

Cường Giả Ngây Ngô – Chương 12

Chương 12: Chiếc Nhẫn Thần Khí Vô Dụng

 

 

            Hai người Y Linh và Mỹ Ngọc âm thầm nói chuyện, nhưng là hai người không biết được rằng lúc này đang có một người vô tình nghe được hết đoạn đối thoại này.

 

            Băng Hàn vốn ngủ không sâu, lại thêm ở trong game này hắn còn có một khả năng đặc biệt, đó là thính giác của hắn nhạy bén hơn người khác gấp mười lần, này cũng là nhờ vào kỳ ngộ lần đầu làm nhiệu vụ của hắn. Bởi vậy cho nên dù hắn ngồi phía sau đuôi của Tiểu Lục, cách một khoảng so với hai người Y Linh và Mỹ Ngọc. Nhưng mà nội dung cuộc nói chuyện của hai người hắn đều truyền hết vào tai hắn.

 

            Nhưng Băng Hàn vốn là người có tính lãnh đạm, cho nên, nếu không phải chuyện liên quan tới hắn hắn đều không để ý.

 

 

            Qua hai ngày rưỡi ngồi trên lưng Tiểu Lục, cuối cùng nhiệm vụ bảo tiêu của bọn họ cũng đã hoàn thành. Lúc giao trả nhiệm vụ cho chủ thành được ông hết lời khen ngợi, còn hứa sẽ tặng cho cả tổ một bộ thần khí.

 

            Này cư nhiên lại chính là thần khí, cư nhiên game chỉ mới open beta một tháng lại có thần khí. Đây đúng là phần thưởng to lớn mà hệ thống ban tặng.

 

            Tuỳ theo từng môn tâm pháp của từng người mà được nhận thần khí tương xướng. Của Mỹ Ngọc là một sợi dây lụa, mà thuộc tính của nó khủng đến độ làm cho người ta phải trợn mắt há mồn.

 

            “Thần Khí Hồng Lụa

 

            Thuộc tính:

Nhanh nhẹn + 1000

            Sát Thương + 1000

            Phòng Hộ + 1000”

 

Này bản thuộc tính dây thần khí của Mỹ Ngọc đã hơn hẳn thuộc tính của một người có lv 30 rồi. Cầm trên tay dây thần khí mà hệ thống ban tặng, Mỹ Ngọc vừa kích động vừa không dám tin. Cô nàng cứ thì thào rằng bản thân đã nhặt được bảo bối.

 

            Này không chỉ một mình Mỹ Ngọc, mà thần khí của Lữ Tặc, Xích Diễm, Hộ Thiên và Băng Hàn cũng có thuộc tính tương tự. Chỉ có đều của Y Linh lại là Thuộc Tính 0+

 

            Lại nói, của mọi người đều ứng theo tâm pháp và vũ khí mà họ dùng để được hệ thống ban tặng một thần khí tương thích. Như của Mỹ Ngọc là Thần Khí dây lụa, của Xích Diễm là Thần Khí Roi, của Lữ Tặc là Thần Khí Búa, Của Hộ Thiên là Thần Khí Quạt, của Băng Hàn là Thần Khí Sáo. Thế nhưng mà của Y Linh lại là Thần Khí Nhẫn, còn là một chiếc nhẫn không có thuộc tính, ngoài ánh sáng của thần khí bao quanh nó ra thì không tìm được điểm lợi ít từ chiếc nhẫn kia. Y Linh nghi ngờ.

 

            Này nhé, tuy bình thường cô không thích chiến đấu, nhưng mà cũng có đánh nhau chút chút chứ bộ, tuy rằng cô không dùng một loại vũ khí đặc biệt nào, nhưng là cô cũng có dùng kiếm, dùng sáo để tấn công mà, vì sao lại không tặng cho cô? Mà cho cô một chiếc nhẫn này?

 

            Y Linh buồn bực, mấy người Lữ Tặc cũng nghi hoặc không thôi. Lại nói, thần khí lần này là phần thưởng của hệ thống dành cho tổ đội, cho nên khi thần khí vừa vào tay của mọi người thì nó liền bị khoá. Cái chức năng này có thể nói là lợi, nhưng cũng hơi bất tiện.

 

            Ví dụ như món đồ nào mà bị khoá, có nghĩa nó sẽ chết dính trên thân thể của người đó, nó sẽ không rớt ra khi người chơi bị chết khi tên đỏ.. Nhưng ngược lại, cũng không thể đem ra giao dịch.

 

            Vì thế cho nên, dù không cam lòng nhưng Y Linh chỉ đành cắn răng nhìn bọn người Mỹ Ngọc hứng khởi ôm thần khí về nhà, còn cô… chỉ có thể hậm hực mà nhìn chiếc nhẫn.

 

 

Cũng may, chiếc nhẫn này cũng đẹp, nó hợp với tính cách của Y Linh, nếu không cô đã không do dự mà đem nó ném đi rồi.

 

 

 

            Trả nhiệm vụ vận tiêu xong, tổ đội Lười Nhác cũng liền giải tán. Y Linh vươn nhẹ vai, cảm thấy người cũng có chút mệt vì thế cô liền lựa chọn đăng xuất.

 

            Ra ngoài, lúc này cũng đã mười một giờ trưa. Y Linh ngồi dậy khỏi ghế trò chơi, kéo kéo cái áo choàng trên người lại sau đó đi lại máy nước rót đầy một cốc nước mát. Nghe mùi đồ ăn từ phòng bếp bay ra, Y Linh liền nhấc chân đi về phía đó.

 

            Nhà của Y Linh không quá lớn, nhưng lại rất đầy đủ. Cô chia nó ra làm năm phòng nhỏ. Một phòng là phòng bếp, một phòng là phòng tiếp khách, một phòng là phòng ngủ của Mỹ Ngọc, một phòng là phòng kho. Phòng còn lại là rộng lớn nhất trong tất cả các phòng. Đó chính là phòng của cô.

 

            Phòng của Y Linh có một cái giường gỗ, bên trên là một tấm nệm mỏng. Một cái tủ đựng quần áo, ba cái tủ đựng sách, một cái bàn làm việc, một cái võng nhỏ, một cái ghế bố, một cái ghế mát – xa toàn thân. Hiện tại lại thêm một cái ghế trò chơi nữa.

 

 

            Y Linh chậm rãi đi vào phòng bếp. Chị Viên đang bận rộn nấu thức ăn ở đấy. Hôm nay chị làm món sường xào chua ngọt và canh súp kèm theo một dĩa dưa leo rao sống. Y Linh có thói quen một buổi ăn ăn chỉ hai ba món, gồm canh kho hoặc xào và rau sống. Nghe mùi thức ăn bay tới, Y Linh tự dưng có cảm giác đói bụng.

 

            “Chị Viên, hiện tại có thể ăn cơm được chưa?” Y Linh mở miệng hỏi.

 

            Chị Viên đang còn xào nấu trên bếp, nghe thấy tiếng của Y Linh thì hơi giật mình, chị quay người lại nhìn Y Linh rồi cười nói:

 

            “Em dậy rồi à? Đồ ăn sắp xong rồi, năm phút nữa là ăn được rồi”

 

            Y Linh gật đầu “được, vậy để em trở về phòng tắm một cái đã” nói xong cô xoay người đi trở về phòng.

 

            Chờ tắm xong Y Linh liền đi nhanh về phòng bếp, thức ăn lúc này đã dọn sẵn ra bàn. Y Linh ngồi xuống liền động đũa là ăn.

 

            Đang ăn cơm, lúc chị Viên múc thức ăn châm thêm vào dĩa, Y Linh liền thấy trên cánh tay dưới tay áo của chị có vết bầm,  Linh nghi hoặc hỏi:

 

            “Tay chị bị sao vậy?”

 

            Chị Viên nghe Y Linh hỏi liền giật mình, theo bản năng chị rụt tay lại che dấu vết thương kia. Xong khi nhìn thấy cái nhíu mày của Y Linh chị liền lộ vẻ khó xữ, có phần ấp úng, chị nói:

 

            “Không… không có gì, là chị sơ ý va phải bàn ấy mà!”

 

            Y Linh giương mắt nhìn gương mặt của chị, sau đó thở dài một tiếng rồi tiếp tục ăn cơm.

 

            Chị Viên là người giúp việc theo buổi, cho nên chị không có ở tại nhà của Y Linh. Khi tuyển chị Viên, vài ngày sau Y Linh cũng nhờ người điều tra hết hoàn cảnh của chị. Cũng vì thế nên cô mới biết được hoàn cảnh éo le của chị ta.

 

Chị Viên không có học thức, chị chỉ học tới lớp hai đã nghĩ học rồi. Bởi vì hoàn cảnh của chị cũng tương tự hoàn cảnh của cô.

 

            Cha chị chết, mẹ chị tái giá. Khác là mẹ của chị là người nhu nhược, cho nên luôn thấp mặt cúi đầu trước chồng sau. Chị Viên từ nhỏ cũng là vì bị cha sau dày xéo không cho đi học nên mới nghĩ học khi mới năm lớp hai như vậy.

 

 Nhưng bất hạnh của chị bắt đầu năm chị mười tám tuổi. Khi đó cha sau của chị nợ tiền người ta, kế tiếp liền về nhà bắt mẹ chị đưa tiền. Nhưng mẹ chị suốt ngày ở nhà lo cơm nước thì làm gì có tiền riêng, kế đến ông ta liền dời mục tiêu sang chị. Ông nói muốn gã chị ra ngoài.

Chị Viên lúc đó không đồng ý, nhưng mẹ của chị cứ đòi sống đòi chết kêu chị nghe theo. Bởi thế, dù không muốn chị cũng phải đồng ý lấy chồng. Mà khi cưới, tiền sính lễ, tiền đồng và vàng cưới của chị đều bị cha ghẻ lấy hết. Ngày chị về nhà chồng chính là một đôi bàn tay trắng.

 

Cũng vì thế nên bên chồng của chị rất bất bình, họ liền đem chị trở thành người hám của, khinh miệt và xem thường chị, đến cả chồng chị cũng chán ghét chị. Mỗi ngày chị luôn phải cẩn trọng, dè dặt. Mà bên chồng chị thấy chị như vậy thì lại càng lên mặt áp bách chị hơn. Riết thành thói quen, ở bên chồng chị luôn thấp mặt cúi đầu.

 

Chị lấy chồng mười một năm, có một đứa con trai bảy tuổi và một đứa con gái bốn tuổi. Bởi vì chị không bằng cấp, cho nên chỉ có thể chọn công việc giúp việc này. Thời này làm người giúp việc tiền lương rất cao, so ra với một số viên chức nhà nước quèn thì còn cao hơn. Có đều, số phận phải luôn cúi mặt thấp đầu hơn người khác.

 

            “Nếu chị không muốn nói em sẽ không ép, nhưng là.. chị hiện tại là người giúp việc trong nhà em, cũng coi như là thành viên trong nhà này. Có cái gì cần hỗ trợ cứ nói, nếu em giúp được em sẽ giúp chị” Y Linh nhìn thoáng qua chị Viên rồi nói một câu. Cô bình thường rất không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng mà không có nghĩa cô không để bụng. Chị Viên là người giúp việc cho cô, tuy mới làm hơn một tháng, nhưng là chị làm rất tốt, tính tình cũng thật thà, là một người sống có tình cảm. Bởi nếu không như vậy chị sẽ không phải sống cuộc sống khổ sở thế này.

 

            Lại thêm hoàn cảnh của chị rất đáng thương, gần giống với hoàn cảnh của cô. Hoặc so ra, của chị thê thảm gấp ba bốn lần cô. Vì ít nhiều mẹ cô chỉ vô tâm, chứ không có bạc đãi anh em cô. Bà chỉ hơi thiên vị một chút mà thôi.

 

            Chị Viên nghe Y Linh nói vậy liền giật mình, tuy chị và Y Linh có quen biết sơ sơ, nhưng cũng không phải là thân thiện. Huống chi gần hai tháng nay làm việc ở đây chị cũng không chạm mặt với Y Linh nhiều. Nếu không phải cô nằm trong máy game thì cũng là lăn trên giường ngủ. Hiện tại nghe Y Linh nói câu này, không hiểu sao trong lòng chị sinh ra một cỗ muốn dựa dẫm.

 

            Suy tư một lát, cuối cùng giống như quyết định chuyện gì, chị Viên dùng ánh mắt bất an kèm theo cầu khẩn nhìn Y Linh:

 

            “Linh, chị có thể… có thể được phép ở lại nhà em không, và… chị có thể… mang theo hai đứa con mình đến đây ở không?” Xong giống như sợ Y Linh từ chối, chị gấp gáp nói tiếp:

 

            “Em yên tâm, hai đứa con của chị rất ngoan, sẽ không nghịch ngợm. Với lại, nếu em đồng ý cho chúng ở lại đây, tiền lương mỗi tháng của chị em có thể trừ đi phân nữa”

 

            Chị Viên nói xong thì nín thở hồi hợp chờ phản ứng của Y Linh. Chính là Y Linh cũng có hơi bất ngờ. Bởi vì một tháng cô phát lương cho chị là mười triệu. Nếu trừ đi phân nữa thì cũng là năm triệu rưỡi. Kia năm triệu rưỡi nhưng đủ để chị thuê một ngôi nhà, sẽ không phải cầu khẩn xin xỏ một chỗ ở.

 

 

Nghĩ nghĩ một lát Y Linh liền hiểu được, có lẽ chị không yên tâm bỏ hai đứa con ở nhà một mình đi. Nhưng… chị hỏi như vậy có nghĩ chị muốn ly dị chồng chị sao? Nếu không vì sao lại cần một chỗ ở?

 

 

 

 

            (Chú Giải: Người chơi bị tên đỏ có nghĩa là người đã từng giết người khác. Cho nên sẽ thành tên đỏ. Khi người chơi bị tên đỏ mà chết thì trang bị trên người có thể sẽ rơi ra. Mà lúc này nếu bị người khác nhặt được thì trang bị đó sẽ thuộc về người nhặt được. Nên đôi khi có nhiều người bị mất đồ là như vậy.)

 

<<                        >>

 

Đăng bởi 4 phản hồi

Xuyên Qua Điền Viên Cố Tử Tình – Chương 128

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 2 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 5

Chương 5: Lâm Vĩnh Mặc

 

 

“Tiểu thư làm phiền cô đi theo tôi.” Hoàng Hân Nguyệt từ từ đi theo phía sau hắn, hai người đi tới phòng khách.

Người đó lễ phép hỏi cô: “Tiểu thư muốn uống gì?”

“Cho tôi một cốc nước sôi là được rồi, cảm ơn.”

Một lát sau Hoàng Hân Nguyệt có một cốc nước sôi trước mặt, cô cầm lấy cái cốc uống một ngụm, nhiệt độ vừa phải, Hoàng Hân Nguyệt phải cảm thán đạo đãi khách của Lâm thị, sẽ không vì mình là người không quan trọng mà chậm trễ, trái lại để cho người ta cảm thấy được coi trọng.

“Tiểu thư vậy làm phiền cô ngồi chờ Triệu tiểu thư một chút, tôi còn có việc phải đi làm.”

Hoàng Hân Nguyệt gật đầu, cười híp mắt nói: “Cám ơn anh, anh cứ tự nhiên.”

Tiểu Lý bỗng cảm thấy rằng Hoàng Hân Nguyệt hình như có cảm giác rất quen thuộc nơi này, nhưng không có thời gian nghĩ nhiều, hắn vội vội vàng vàng chạy đi phòng họp.

Đến thời khắc này ngồi ở phòng khách Hoàng Hân Nguyệt cũng có chút mơ hồ, cô nhất thời xung động chạy tới Lâm thị, nếu như không gặp phải Triệu Dao Dao phỏng chừng hiện tại cô còn đang ở dưới lầu kìa. Lúc này cô lại không biết có muốn gặp người kia hay không, có nên nói cho người kia biết cô đã có thai hay không?

Còn nói đời này chọn không quấy rầy anh, để anh cưới một người vợ môn đăng hộ đối, thế nhưng vì sao tim của cô lại đau như vậy, nước mắt giống như hạt châu không ngừng rơi xuống.

Cô luyến tiếc, cô biết trong tâm mình cô thật sự không buông được, cô tháo chiếc cúc áo treo trên cổ xuống cầm trong tay, nội tâm giống như bị vặn thành một cái dây thừng, không__ cô nếu đi tới nơi này, thì không thể buông tay, cô đẩy ghế đứng lên, mở cửa phòng khách vội vội vàng vàng chạy tới phòng họp.

Lúc này trong phòng họp, hội nghị tiến hành thuận lợi, vì Hoàng Hân Nguyệt ngây người ở cửa phòng họp lâu như vậy, hội nghị vừa vặn sắp kết thúc.

Không ai quen thuộc nơi này hơn so với cô, tới lúc cô đứng ở cửa phòng họp, toàn thân run rẩy, cô giơ tay do dự thật lâu, nghe thấy từ trong phòng truyền ra một âm thanh thuần hậu: “Quyết định như vậy đi, tan họp!”

Cô sững người, không kịp thả tay xuống, đã có người đẩy cửa phòng họp đi ra, Hoàng Hân Nguyệt vừa nhìn người đó nước mắt không kiềm chế được chảy xuống, cho tới bây giờ cô cũng không tưởng tượng nổi, có ngày cô sẽ chật vật như vậy trước mặt của anh.

Lâm Vĩnh Mặc cắt tóc ngắn, một thân áo sơ mi trắng, càng tôn thêm vẻ ngoài anh tuấn cùng khí vũ bất phàm, mày kiếm tà phi anh tuấn (nói túm lại là cực kỳ đẹp giai, đẹp rạng ngời mà không chói lóa), ánh mắt thâm thúy có thần, mũi cao, làn môi mỏng khẽ mím, gương mặt góc cạnh phân minh, vóc dáng thon dài. Anh nghi hoặc liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt, nhíu nhíu mày, sắc mặt nghiêm nghị: “Thư ký Triệu__”

Lời còn chưa dứt, Hoàng Hân Nguyệt đã tiến lên ôm chặt anh mà khóc rống lên, làm anh cứng người đứng đờ ra. Đúng lúc này, Triệu Dao Dao từ phòng họp đi ra, vừa nhìn thấy tình cảnh trước mắt, mí mắt cô (Triệu Dao Dao) run nhẹ, không kịp kéo cô (Hoàng Hân Nguyệt) ra.

Hoàng Hân Nguyệt vừa khóc vừa gọi: “Vĩnh Mặc__”

Thư ký Triệu và Triệu Dao Dao hai mặt nhìn nhau, hai người nhìn Hoàng Hân Nguyệt gọi Lâm Vĩnh Mặc thân mật như vậy, muốn họ tin tưởng hắn vô tội, quỷ mới tin.

Hoàng Hân Nguyệt đem tất cả ủy khuất, tất cả sợ từ lúc trọng sinh tới nay khóc hết một lần, cảm giác đã khá nhiều, lúc này Triệu Dao Dao cũng kịp phản ứng, cô liền vội vàng tiến lên kéo Hoàng Hân Nguyệt qua, lo lắng hỏi: “Hân Nguyệt em làm sao vậy? Em quen Lâm tổng?”

Hoàng Hân Nguyệt lúc này mới hồi phục tinh thần, vừa thấy Lâm Vĩnh Mặc tâm tình của nàng đã kích động, hoàn toàn mất đi khống chế, lúc này bị Triệu Dao Dao hỏi mới phát hiện cửa phòng họp đứng rất nhiều người, đặc biệt những người đó nhìn hai người bọn họ, ánh nhìn__

Tuy rằng bọn họ là có quan hệ, nhưng bị người khác dùng ánh mắt như vậy nhìn, mặt Hoàng Hân Nguyệt bỗng đỏ bừng, tâm tình bởi vì mới vừa kích động, mà chiếc kia cúc áo cô nắm chặt trong tay cũng bị đánh rơi.

Lâm Vĩnh Mặc lúc đầu định từ từ đẩy cô ra, nhưng khi anh thấy chiếc cúc áo lăn trên mặt đất, con ngươi của anh co rụt lại, Hoàng Hân Nguyệt cũng bị Triệu Dao Dao kéo ra, Lâm Vĩnh Mặc ngồi xổm xuống đem nhặt cúc áo lên. Anh kéo vai Hoàng Hân Nguyệt qua, nói với người phía sau: “Thư ký Triệu tôi có một chút chuyện riêng muốn xử lý, việc còn lại giao cho anh.”

Triệu Dao Dao muốn đuổi, bị thư ký Triệu kéo lại, Triệu Dao Dao tức giận muốn bỏ qua hắn, thư ký Triệu lại mỉm cười nói: “Cô không thấy hai người bọn họ có vấn đề sao? Tuy rằng cô rất quan tâm cô bé kia, thế nhưng có một số việc hãy để cho đương sự xử lý thì tốt hơn.” Nói xong cũng thả cô ra, Triệu Dao Dao cũng không đuổi theo nữa. Dù sao, anh họ chết bầm của cô nói cũng có lý, không__ cô nhất định không thừa nhận anh họ giỏi hơn cô, hừ!

Nghĩ vậy, cô đi về phía phòng khách, Tiểu Lý vội vàng đuổi theo cô.

Mà Hoàng Hân Nguyệt thì bị Lâm Vĩnh Mặc lôi vào phòng tổng giám đốc, Hoàng Hân Nguyệt có chút do dự, tới lúc cô lấy lại tinh thần, người đã bị an trí trên ghế salon.

Lâm Vĩnh Mặc cầm chiếc cúc áo trong tay nhìn cô, hỏi: “Đây là cô?” 

Hoàng Hân Nguyệt vô ý thức nắm tay, gật đầu, lại lắc đầu.