Đăng bởi 2 phản hồi

Phượng Thiên Đế Thần -Cáo Chín Đuôi (chương 55)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 12 phản hồi

Trùng Sinh Trinh Thám Sư – Chương 17

Chương 17: Bạn Cùng Phòng

 

 

 

          Đúng vậy, Y Linh nói với dì năm bán hủ tiếu rằng cô đã tách ra ở riêng với cha mẹ mình, mà lý do là vì đoạn ghi âm mà chú cảnh sát điều tra vụ án đã cho cô nghe. Đoạn ghi âm đó là do cấp dưới của chú công an khi theo dõi gì út mà ghi âm được. Toàn bộ trong cuộc ghi âm đó là cuộc nói chuyện của mẹ và dì út của cô, chuyện mà hai người họ thông đồng đem cô đi bán.

 

 

          Dì năm nghe xong thì thất thần thật lâu, sau đó tức tối vỗ bàn cái “rầm!..” dì tức giận mắng:

 

“Mẹ nó! Trên đời làm sao lại có người mẹ nhẫn tâm ác độc như vậy, làm sao lại vô lương tâm như vậy. Hổ dữ còn không ăn thịt con. Mẹ của con đúng là đồ…”

 

 

Rồi dì năm bán hủ tiếu an ủi Y Linh, nói với cô dừng có đau lòng nữa, nếu cha mẹ cô đã không xem cô là con, vậy thì dì sẽ xem cô là con. Dì năm nói, từ nay về sau Y Linh có chuyện gì cứ việc tìm bà, bà nhất định sẽ chiếu cố cô thật tốt. Còn căn dặn cô đừng nên đi về cái nhà đó nữa, mặt dù người ta hay nói lá rụng về cội, nhưng mà có cha mẹ như vậy thà không có còn hơn.

 

          Dì năm bán hủ tiếu có phản ứng lớn như vậy một phần là vì bà thật tâm thương Y Linh, một phần là bà đều biết được chuyện Y Linh tự túc lo tiền ăn học còn phải cung tiền cho cha mẹ. Vì vậy từ lâu đối với bà Phượng bà đã rất là bất mãn.

 

          Y Linh thấy kế hoạch đã thành công liền cười thầm, cô giả vờ nghe lời dì năm rồi nói còn phải trở về đi học.

 

          Nhìn bóng lưng cô đơn tiu ngỉu của Y Linh, dì năm bán hủ tiếu chắc lưỡi thở dài. Khi bóng lưng của Y Linh mất hút, dì năn liền hùng hổ săn tay áo trở vô nhà. Cầm theo bịt hạt dưa và một ích kẹo ngọt, dì năm liền lội đi đến mấy tiệm bán đồ ở chợ ông bầu mà bà quen biết.

 

          …

 

          Chẳng mấy chốc tin tức bà Phượng cố tình đem con mình bán cho ổ mại dâm bị người ta biết tới, cứ như vậy bà Phượng lại bị một phen lao đao trốn chui trốn nhũi.

 

Nhưng những chuyện này là mấy thán sau. Trở về hiện tại.

 

 

          Sau khi vụ án trôi qua, Y Linh cũng thành công thi vào trường đại học cảnh sát TP. HCM. Có điều lần này điểm thi của cô không được cao, chỉ kém một chút là bị thi rớt.

 

          Lại nói để được thi vào trường này quả thật là không dễ, vừa xét gia cảnh, sức khoẻ, còn phải xét học lực thời trung học, và hạnh kiểm cá nhân, còn có ngoại hình, cân nặng, chiều cao.

 

          Xét kỹ đến độ răng bao nhiêu cái, mắt, mũi, lỗ tai có bình thường không, màu da, màu tóc… thậm chí muốn lột đồ xem trên người có chỗ nào xăm trổ hay không. Nói túm lại, chính là nếu không phải Y Linh được vị công an tên Ti một phen giúp đỡ, cô đã muốn bị loại rồi. May mắn, may mắn là cô thi đậu.

 

          Lên thành phố, Y Linh vốn định thuê phòng trọ ở. Nhưng vì trường cô buộc học sinh phải ở ký túc xá. Cho nên Y Linh đành phải chấp nhận số phận ở cùng ký túc xá với mọi người. Nói nào ngay cô cũng không bài xích việc này…

 

 

 

          Sau khi đăng ký và làm xong thủ tục, Y Linh liền chính thức trở thành tân sinh viên trường đại học cảnh sát nhân dân Tp. HCM.

 

          Sau khi tay xách nách mang đi lên được tới phòng ký túc xá của mình, Y Linh đã mệt đến rã rời.

 

          Ký túc xá của cô ở tận lầu ba, chính là lầu ba nhưng lại không có thang máy mà chỉ có thể cuốc bộ. Y Linh lần thứ nhất hiểu được cảm giác “khổ” của những sinh viên khi sống ở ký túc xá.

 

          Phòng của cô là phòng số sáu, có vẻ như cô là người đến đầu tiên, nên là cánh cửa vẫn còn bị khoá.

 

          Để đồ đạt xuống đất, Y Linh móc cái chìa khoá mới được dì quản lý phát ra rồi tra vào ổ khoá. Cánh cửa đóng chặt được mở, là một phòng nhỏ có diện tích khoãn ba mươi lăm mét vuông. Có hai cái giường tầng, hai bàn học, một cái tủ.

 

          Xung quanh vách tường đã ố vàng, trên đó vị viết vẽ không ích chữ, đều là tên người hoặc một vài câu châm ngôn hay hay nào đó. Trong phòng có mùi ẩm móc thật không dễ ngửi chút nào.

 

          Y Linh mang vali hành lý đi vào, bởi vì chưa có người đến nên Y Linh liền có đặc quyền tự chọn giường cho mình. Cô thích giường phía trên, không vì cái gì khác bởi vì ở trên sẽ có không gian riêng tư hơn, không bị làm phiền, mà nhất là… sẽ không sợ bị người ta thả “boom” xuống dưới. (TG: sợ chị nữ chính này quá “..”)

 

          Để đồ của mình lên giường trước, coi như là xí chổ, Y Linh liền đi đảo một vòng trong phòng. May mắn phòng ở có phòng tắm, Y Linh sợ nhất là mỗi lần tắm rửa tiêu tiểu gì đó đều phải chạy ra ngoài. Nếu thật sự là như vậy cô chắc chắn sẽ làm một bà cụ, sẽ chuẩn bị dụng cụ cho “việc đó” để sẳn trong phòng.

 

          Nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Lúc này những phòng bên cạnh phòng của cô cũng có vài bạn học tới. Y Linh không muốn bị bạn học khác chú ý liền đi đến khép hờ cửa phòng. Sau đó cô liền săn tay áo chuẩn bị dọn dẹp.

 

          Giường thì mỗi người một cái, bàn học chỉ có hai cái vậy là xài chung. Nhưng trước tiên cần phải quét lau lại, cần phải xua đi mùi ẩm móc trong phòng trước.

 

          Y Linh đảo một vòng, cuối cùng tìm được một cây chổi mới toanh, kèm theo một cây lao nhà, một thùng rác mới có nắp bật và một cái ki hốt rác. Có vẻ mỗi phòng khi bắt đầu năm học mới đều được phát cho một bộ thế này.

 

          Y Linh cầm chổi mới, giũ giũ vài cái cho bông cỏ trên đó rơi ra, sau đó cô bắt đầu quét bụi bẩn trên bàn, rồi trên bốn cái giường, tủ áo, kệ sách. Tấc cả điều quét xuống.

 

          Quét phía trên xong tới quét phía dưới, cô quét sạch sàn nhà, quét sạch từng ngỏ ngách không bỏ sót chổ nào. Sau đó hốt rác đem lại thùn rác đổ vào.

 

          Rồi Y Linh lấy trong vali của mình một cái khăn củ mà cô chuẩn bị sẵn để lau bàn ghế ra, giặc với nước rồi lau bàn ghế một lượt. Lau bàn ghế xong đương nhiên tới lau nhà.

 

          Xong xui tấc cả cũng đã gần một giờ rưỡi. Nhìn cái phòng sạch sẽ sáng sủa Y Linh rốt cuộc thở ra một hơi. Có điều vẫn còn có mùi ẩm móc.

 

          Y Linh trèo lên giường, mở va li ra lấy ra một túi trà, một bó nhang, một cái ca nấu nước. Ở ký túc xá không được nấu ăn, nhưng mà, Y Linh lại thích lén lúc nấu đấy.

 

          Cô ghim điện nấu nước, đợi nước sôi cô liền bỏ lá trà vào. Không có rút điện, vẫn để cho nước sôi sùng sụt.

 

          Rất nhanh mùi thơm nhàn nhạt của trà lan toả trong không khí, thành công đánh lùi mùi ẩm móc. Y Linh rút điện, sau đó cô lấy hột quẹt đốt vài cây nhan cắm vào một góc trong phòng.

 

          Lại nói, có lẽ từng làm linh hồn, nên từ khi sống lại Y Linh đặc biệt rất thích nghe mùi nhan khói. Mỗi lần nghe mùi nhan khi được đốt lên, cô lại cảm thấy lòng yên tĩnh đến lạ, cũng cảm thấy bản thân giống như được một bàn tay an ủi vỗ về.

 

          Cuối cùng trong phòng cũng đã sạch sẽ, Y Linh đi tới cửa sổ mở ra, nhìn cái cửa sổ này, Y Linh nghĩ sẽ may một cái màm treo lên, nhất định nhìn vào sẽ rất đẹp.

 

          Bổng nhiên lúc này cửa phòng bị người ta đẩy ra, một cô gái nhỏ nhắn linh hoạt đi vào. Theo phía sau là hai người, một người đàn ông tuổi khoãn 45, một người phụ nữ tuổi khoãn 40. Có lẽ là cha mẹ cô gái này.

 

           Ba người ‘tay sách nách mang’ bước vào, nhìn thấy Y Linh đang sắp xếp đồ đạt liền hơi đờ người một chốc. Sau đó ba người liền nở nụ cười bước tới chào hỏi Y Linh.

 

 

          Cô bé kia dường như rất thích cái không gian ở đây, vừa bước vào phòng liền nói cười liêc tục. Cha của cô bé mở miệng trách mắng vài câu, nói cô bé nên bớt náo loạn. Cô bé bị cha rầy liền xị mặt xuống.

 

 

          Mẹ của cô bé kia từ khi bước vào liền âm thầm đánh giá Y Linh, sau đó bà đảo mắt nhìn khắp phòng một lượt. Thấy phòng nhỏ sạch sẽ sáng sủa, lại có mùi hương trầm trầm trong không khí, trong mắt bà liền lóe ra kinh ngạc.

 

          Rồi bà bước tới bắt chuyện với Y Linh vài câu, cô bé kia cũng tới chào hỏi với Y Linh.

 

          “Chào bạn, mình là Ngọc Vi, rất vui được chung phòng với bạn”

 

          Y Linh cũng gật đầu rồi nhàn nhạt trả lời:

 

          “Mình tên Y Linh”

 

          Cô gái tên Vi nghe Y Linh nói tên thì mở to mắt tỏ vẻ khó hiểu, cô bé tò mò nói:

 

          “Tên Y Linh? Tên nghe lạ quá vậy? bạn là người nước ngoài hả?”

 

          Y Linh không gật đầu cũng không lắc đầu, cô giả vờ không nghe thấy. Không hiểu sao cô có chút không thích cái tính bộp chộp của cô bạn cùng phòng này.

 

          Cha và mẹ cô gái tên Vi làm như cũng phát hiện sự bài xích của Y Linh, nên hai người liền trừng mắt với con gái của mình một cái.

 

          Cô gái tên Vi bỉu môi sau đó liền cùng mẹ sắp xếp đồ đạt. Cô bé muốn ngủ giường trên nhưng bị cha mẹ cô bé ngăn cản. Cha cô bé nói ngủ ở trên tối có muốn đi tiêu đi tiểu đều phải leo lên leo xuống, rất bất tiện, còn mẹ cô bé thì nói ngủ ở trên lỡ ngủ mê rồi lăn té xuống dưới thì khổ, vì vậy dưới ánh mắt nghiêm túc của ba mẹ, cô bé chỉ có thể cúi đầu nghe theo. Lúc đầu ba người bọn họ định sẽ chọn giường phía dưới giường của Y Linh, nhưng vì thái độ lạnh nhạt xa cách của Y Linh nên ba người quyết định chọn giường bên dưới cái giường còn lại.

 

 

          Chờ sắp xếp đồ đạt xong, cha mẹ cô bé liền trở về. Bọn họ quê ở Tiền Giang, là ngồi xe đò đưa con gái lên đây để đi học. Bây giờ bọn họ lại tranh thủ trở về vì sợ trễ chuyến xe.

 

            Chờ cha mẹ Ngọc Vi rời đi, cô nàng liền hí hững đi một vòng căn phòng, thấy cả phòng sạch sẽ Ngọc Vi liền cười hài lòng.

 

            Ngay lúc này cửa phòng lại được đẩy mở, bên ngoài lại có thêm một người nữa đi vào. Là một cô gái, cô nàng vừa bước vào liền gật đầu chào Y Linh và Ngọc Vi một cái, sau đó thì ì ạch lôi kéo hành lý đi vào phòng. Vi thấy bạn mới vất vả kéo đồ như vậy liền xung phong chạy lại phụ giúp đem đồ vô.

 

 

            Cô gái vào phòng liền đảo mắt tìm kiếm, sau đó liền chọn cái giường phía dưới giường của Y Linh. Cô nàng cũng bắt đầu bận rộn sắp xếp đồ đạt của mình. Nhìn thấy căn phòng được quét dọn sạch sẽ cô nàng liền cười nói:

 

            “Chào hai bạn, mình là Ngọc Nhớ. Là hai bạn đã quét dọn phòng hả? hôm nay mình đi trễ nên không thể phụ giúp quét dọn, lần sau mình sẽ quét bù nha”

 

            Ngọc Nhớ có thân hình hơi to con, mặt tròn, da trắng tươi. Có điều hơi bị nhiều mụn một chút. Nghe Ngọc Nhớ nói, lúc này Ngọc Vi mới bừng tỉnh. Nãy giờ cô còn tưởng phòng này là được quản lý ký túc xá dẹp nữa chứ, giờ nhớ lại, nãy giờ mấy phòng bên cạnh ồn ào quét dọn cô mới biết thì ra phòng này sạch như vậy là do Y Linh quét dọn.

 

 

            Phát hiện ra chuyện này làm Ngọc Vi có chút ngượng ngùng.

 

            “Mình tên Ngọc Vi, bạn ấy tên Y Linh. Phòng này lúc mình đến đã sạch sẽ như vậy rồi, chắc là Y Linh quét dọn”

 

            Y Linh lúc này đã trèo về giường của mình, đang mở vali ra tìm đồ đi tắm, nghe hai người bên dưới trò chuyện nhắc tới tên mình, cô cũng không buồn nâng mắt. Thật ra không phải cô làm giá, mà bởi vì lúc này cô vừa đói vừa mệt lại nóng nực nên tâm trạng không được tốt lắm.

 

Tìm được bộ đồ thoải mái, Y Linh liền ôm nó cùng với thau nhỏ và sữa tắm rồi đi vào nhà tắm tắm gội. Ngọc Vi thấy Y Linh có thái độ xa cách như vậy thì bỉu môi không vui, còn Nhớ thì vẫn bình thường, xem ra cô nàng này cũng không quá để ý thái độ của người khác.  

 

            Trong nhà tắm, cái vòi sen đã cũ có xu hướng muốn hư. Y Linh nhíu mày một chút rồi không để tâm đến nó nữa mà bắt đầu  tắm gội. Trong khi Y Linh còn tắm trong nhà tắm thì lúc này bên ngoài trong phòng của cô lại đến thêm một người, mà người này là người Y Linh quen biết.

 

 

<<                    >>

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Nông Gia Dược Nữ – Chương 26

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 10

Chương 10: An Bình Xuất Bạc, An Gia Cảm Động

 

 

 

Sự việc An Trung bị thương làm cho An Gia một phen điêu đứng. Vốn dĩ An Trung vì kiếm bạc nên mới lên rừng săn thú, hiện tại ông lại bị thương, không thể làm việc thì không nói, nhưng là mỗi ngày điều phải tốn tiền sắc thuốc. An Gia vốn đã không khá giả, hiện tại lại bị như vầy.

 

Ba bốn ngày nay, cụ An và bà Nồng cứ ngồi thở dài rười rượi. Cụ An nói, hay là bán một mẫu đất để có bạc mà thuốc men cho An Trung.

 

Đó là chuyện rối rắm của cụ An và bà Nồng, còn An Bình hiện tại cũng đang rất rối rắm. Bởi vì quỹ đạo của kiếp trước đã chệch khỏi tầm kiểm soát của nàng.

 

Kiếp trước chưa từng xảy ra tay nạn này, An Trung chưa từng bị thương như thế này, nhưng vì sao? Vì sao hiện tại An Trung lại bị thương? Chuyện này có liên quan gì tới việc nàng trùng sinh hay không?

 

Nhưng là… quỹ đạo thay đổi thì phải là nàng đã làm cái gì hoặc thay đổi cái gì có liên quan tới nó, nó mới phát sinh chuyện chứ. Đằng này, ngoại trừ nàng vẫn giữ thái độ ngoan ngoản và tình cảm một nhà của nàng đối với An Gia tốt hơn kiếp trước thì hình như không có gì thay đổi lớn, sẽ không đến nỗi phát sinh sự tình như vầy.

 

Chưa nói đến… đám người bịt mặt mà mấy người đại bá thuật lại rốt cuộc là ai? ở nơi này cách rất xa kinh thành, nên những tranh đấu lục đục gì đó chắc không phải chạy tới nơi này đi chứ?.

 

Bởi kiếp trước thường xuyên hành y cứu người, tất nhiên cũng có không ít người bị thương do đao kiến được An Bình cứu trị. Cho nên có nhiều vết thương khi nhìn vào liền có thể đoán được nó do vũ khí gì gây ra, là đao, kiếm, gậy, côn và vết thương do tay chân ẩu đả.

 

Những vết thương trên người An Trung ngày đó gần giống như vết thương đao kiếm do những người sát thủ làm hơn, bởi vì vết thương sắt bén, độ cắt của từng vết thương vừa nhanh vừa dứt khoát.

 

Nhưng hình như họ không có ý muốn giết người. Bởi vì… Mấy người An Trung là dân thường, trên người ngoại trừ có sức hơn người thường một chút thì không có một chiêu võ phòng thân nào. Nhưng lấy tốc độ và độ dứt khoát trên miệng viết thương của An Trung. Chỉ cần đám người kia muốn liền chỉ cần một nhát đã có thể đưa mấy người An Trung về trời rồi. Cho nên nói… đám người bịt mặt kia là không có ý định muốn lấy mạng của mấy người An Trung, mà là cố tình làm như vậy.

 

Mà bọn chúng làm như vậy để làm gì? An Bình tự hỏi.

 

Bọn họ cũng không phải là những tên biến thái thích nhìn người ta quằng quại trong sợ hãi trước khi chết. Cho nên nói… là bọn chúng cố tình muốn kéo dài thời gian? Hoặc là…

 

Đúng rồi, Đại bá nói, khi đó giữa đường có một người nhảy ra cứu đám người đại bá… Mà khi người kia vừa nhảy ra thì đám người bịt mặt kia liền bao vây lại người mới nhảy ra, không còn đuổi theo chém giết mấy người đại bá nữa.

 

Nghĩ tới đây, An Bình liền bắt được một câu giải đáp. Có lẽ đám người bịt mặt tấn công mấy người đại bá là vì muốn dẫ dụ cái người kia ra. Bởi vậy nên mới không một đao chém chế mấy người đại bá, mà cố tính rượt đuổi đánh chém…

 

Nghĩ tới đây An Bình liền vỗ vỗ cái trán. Được rồi, những chuyện suy đoán thế này thật sự rất mệt óc. Nếu như bọn người kia không phải thổ phỉ cướp bóc hay là muốn tìm người trả thù thì được rồi. Nàng chỉ sợ họ là thổ phỉ, nếu họ là thổ phỉ thì từ nay về sau những thôn trấn lân cận khu rừng sẽ phải mệt đây.

 

 

“Bình Nhi, làm gì mà ngồi thơ thẫn vậy?”

 

Thẩm thị từ phía sau bước tới, trên tay đang cầm một cái nồi, có vẻ là đem đồ ăn lên cho phòng lớn. Thấy Thẩm thị, An Bình nở nụ cười:

 

“Mẹ, người đem đồ ăn cho nhà đại bá hả?”

 

Thẩm Thị gật đầu, xong ánh mắt nhìn An Bình giống như muốn nói cái gì.

 

An Bình nghiên đầu, “Mẹ, có gì mẹ cứ nói đi. Chúng ta là người một nhà mà, không cần câu nệ như vậy a…” An Bình cố tình dùng giọng nói bỡn cợt.

 

Thẫm thị thấy An Bình như vậy liền cười cười. Xong, bà đi tới gần An Bình, ngồi xuống bên cạnh nàng nhỏ giọng nói:

 

“Bình nhi, mẹ…” Thẩm thị hơi do dự “Bình nhi, chúng ta là An gia, tuy rằng không phải ở chung nhưng cũng là người nhà họ An. Cho nên… Bình nhi, nhà đại bá đang khó khăn, hiện tại đại bá của con mỗi ngày đều phải uống thuốc, này…thật sự rất tốn kém. Bình Nhi… con xem có thể hay không chúng ta trợ giúp nhà đại bá một chút?”

 

Thẩm Thị nói xong liền mang theo ánh mắt mang bất an nhìn An Bình. Đối với bà, bạc của con gái thì chính là của nàng, cho dù bà làm mẹ nhưng cũng không được phép mơ tưởng tới. Nhưng hiện tại… Mỗi ngày bà nhìn thấy chồng cứ mặt ủ mày chau, ánh mắt khi nhìn con gái cứ như muốn nói lại không dám nói. Làm vợ chồng mấy mươi năm, vừa nhìn biểu hiện của chồng bà liền đoán được. Là chồng bà ngại cùng con gái mở miệng xin bạc đi.

 

Chồng bà là nam nhân, bảo hắn vác mặt đi xin xỏ của con cái đúng là làm khó hắn. Nhưng bà thì khác, bà là mẹ nàng, với lại, con gái tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất hiểu chuyện. Bà tin chỉ cần bà nói con gái nhất định sẽ đồng ý.

 

 

Nghe Thẩm Thị nói, lại nhìn thấy biểu cảm lo lắng của bà. An Bình nở nụ cười. Làm nàng còn tưởng chuyện gì quan trọng đâu.

 

“Mẹ, chúng ta là người một nhà, giúp đỡ đại bá là chuyện nên làm. Con cũng đang có ý định đem bạc đưa cho cha để cha đem cho đại bá đấy. Con nghĩ, những lúc thế này chúng ta cần phải bao bọc lẫn nhau. Mẹ… số bạc kia tuy nói là của con, nhưng con là con của cha mẹ, cho nên bạc của con thì cũng như của cha mẹ. Cho nên…” An Bình nói thêm:

 

“Mẹ, từ nay về sau, nếu có cần gì thì cứ nói với con, chúng ta là người nhà, không cần phải gò bó hay câu nệ như người ngoài vậy. Mẹ, con là con gái của cha mẹ, cho nên hai ngài có việc thì cứ việc sai bảo con. Trừ việc gã con ra ngoài, những việc khác con đều nghe theo cha mẹ sắp đặt.”

 

 

Nghe An Bình nói Thẫm thị vừa buồn cười vừa cảm động. Trong lòng cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Đúng vậy, tuy An Bình là con gái bà, tuy rằng bà cũng rất yêu thương nàng. Nhưng vợ chồng bà đối với nàng luôn mang theo một chút khoảng cách. Khi nói chuyện với nàng vợ chồng bà luôn phải suy nghĩ đắng đo, vì sợ nói lỡ ra câu gì không đúng sẽ làm con gái phật ý. Cho nên, có nhiều lúc tuy thương nàng nhưng vợ chồng bà không có đối với nàng như hai đứa con An Du và An Dật. Thậm chí còn không dám mở miệng mắng nàng.

 

Hiện tại nghe con gái nói như vậy, bà mới chợt phát hiện ra, từ trước giờ bà cứ luôn miệng nói thương nàng, nhưng dường như nếu so với An Du và An Dật thì bà đối với nàng luôn mang theo khách sáo. Con gái nhỏ là người nhạy cảm, có lẽ nàng cũng cảm nhận được. Nếu không hôm nay nàng sẽ không nói như vậy.

 

Mà lúc này ở cánh cửa sổ phía trong nhà cách một bức tường với An Bình, An Thành cũng đang ngơ ngẩn ngồi trong đấy, tâm trạng so với Thẩm thị cũng không khác hơn là bao.

 

….

 

Lúc An Thành cầm năm mươi lượng bạc cho một nhà An Trung thì người của đại phòng và phòng lớn rất bất ngờ, vừa mừng rỡ kích động lại vừa cảm động.

 

Bà Nồng nhào tới ôm An Thành, luôn miệng nói đứa con ngoan của mẹ. Cụ An thì khoé mắt rưng rưng, nhưng là giọt nước mắt vui mừng và mãn nguyện. Làm cha, chỉ mong sau con cái sống bình yên an ổn, kế tiếp chính là anh em huynh đệ hoà thuận với nhau. Nhìn tình cảm của đại phòng và nhị phòng, Cụ An cảm thấy, hiện tại dù ông có chết cũng yên tâm nhắm mắt.

 

Còn một nhà đại phòng thì khóc oà lên, nhất là Đại bá mẫu Trần thị. Bà ta nữa ngồi nữa quỳ ôm chặt chân Thẩm Thị, vừa kích động vừa mừng rỡ luôn miệng nói cảm ơn, còn nói sau khi An Trung khoẻ lại sẽ đi làm kiếm tiền để trả cho tam phòng.

 

Thẩm thị nghe thấy thế liền ngồi xuống đỡ bà đứng lên, Thẩm Thị nói ‘đây là muốn góp phần giúp đỡ người nhà, cũng không cần gấp gáp trả lại.’

 

Mấy người An Gia nghe Thẩm thị nói xong thì âm thầm gật đầu, nhất là Cụ An và bà Nồng, hai người cảm thấy người con dâu này của mình đúng thật là không sai. Chợt, bà Nồng lên tiếng hỏi:

 

“Các con… là từ đâu có được số bạc này?”

 

An Thành vẫn còn do dự chưa biết phải nói thế nào thì An Bình đã mở miệng nói:

 

“Ông nội, bà nội, số bạc này là do cha con đem ngọc bội được thưởng khi ở kinh thành đem bán đó. Cái Ngọc Bội đó rất đẹp và quý giá. Lúc trước cha nói sẽ để lại sau này truyền cho con cho cháu. Nhưng mấy ngày nay thấy đại bá không có bạc mua thuốc, cho nên cha liền bàn với mẹ đem cái ngọc bội đi bán. Cha nói Ngọc bội tuy đẹp nhưng cũng chỉ là vật chết, còn đại bá chính là đại ca của cha, cha không thể đứng im nhìn đại bá khổ sở. Ông nội, thật sự không ngờ a, ngọc bội kia nhưng bán được gần hai trăm lượng lận nha, thật là nhiều bạc…” An Bình giả vờ dùng giọng nói kinh ngạc của trẻ nhỏ để tường thuật lại.

 

An Bình biết, nếu cứ nói dối hoài sẽ không tốt, nhưng là, nếu lời nói dối không hại tới ai, lại mang theo ý tốt thì có lẽ sẽ không sao. Huống hồ, xét theo tâm lý lúc này của người họ An, nếu nàng nói thật có khi lại bị phản tác dụng.

 

 

Bởi nếu làm họ biết trong nhà nàng từ trước tới nay đều có bạc, họ sẽ liền sinh ra mâu thuẫn và gúc mắc với nhà nàng. Họ sẽ nghĩ đến một nhà nàng đã có nhiều bạc như vậy, thế nhưng thời gian qua vẫn giấu kín mà không chịu lòi ra giúp huynh đệ cha mẹ. Lại để cho đại bá nàng đi lên rừng săn thú, đến nỗi bị thương như hiện tại. Có khi họ còn quy những xui xẻo mà địa bá gặp phải lên nhà của nàng. Kia nhưng tuyệt đối có hại. không lợi. Cho nên mới nói, đôi lúc nói dối mà không hại người, lại có thể xoa dịu người khác, có thể mang tiếng tốt về cho mình thì nói dối không có tội.

 

Lại nói, cái chuyện này An Bình cũng đã cùng với cả nhà bàn bạc xong rồi. Nhưng bởi vì An Thành không quen nói dối trước mặt cha mẹ mình, cho nên lúc nãy An Bình mới mở miệng giúp ông giải vây.

 

Mà An Bình tính toán quả không sai, thật ra khi bà Nồng hỏi ra câu kia thì trong lòng bà cũng đã nghi ngờ, cũng có một chút gúc mắt. Trong mắt của Trần thị lúc đó cũng loé lên một cái. Nhưng là…. Khi nghe An Bình giải thích xong, người một nhà khi nhìn về An Thành và Thẫm thị chính là ánh mắt cảm động và cảm kích… còn có bắt đầu dần dần hiện lên một tia tình cảm chân thành của người một nhà.

 

Cũng nhờ chuyện An Bình bịa ra, cho nên mọi người càng đối với một nhà An Bình sinh ra cảm kích. Cụ An trước giờ vẫn cứ lo lắng, ông sợ đứa con thứ ba này của mình sẽ có mâu thuẫn gúc mắt với ông, bởi vì ông đã đem nó đi bán.

 

Nhưng là hiện tại… cụ An thở phào một hơi, thật may mắn đứa con này không có gúc mắt gì cả, mà ngược lại, so với huynh đệ nhà khác thì hắn lại càng biết yêu thương và quý trọng người nhà. Cụ An cuối cùng cũng thở dài an tâm.

 

Mà cái người đang nằm hôn mê trên giường khoé mắt cũng động động, chỉ cần quan sát kỹ liền biết được ông đã tỉnh nãy giờ, chỉ là  ông vẫn giả vờ hôn mê thôi. Cũng vì thế ông mới nghe được hết những lời mà mọi người nói. Cho nên trong lòng ông lúc này cũng nổi lên một tia cảm động.

 

Chương 9                      Chương 11

 

Đăng bởi 1 phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 44D

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com