Đăng bởi 7 phản hồi

Trùng sinh Vũ Ngọc Mai – Cáo Chín Đuôi (chương 8)

 

Chương 8: Tết nguyên đán (2)
Chiều ba mươi tết.
Bà ngoại bắt con gà mập mạp nuôi từ đầu năm đến giờ cho cậu giết để làm cơm chiều. Bà đun một nồi nước rất to, trong đó bỏ thân và lá của cây mùi già, lá bưởi, lại nướng mấy quả bồ kết. Thời này chưa dùng dầu gội đầu nhiều đâu, toàn dùng bồ kết. Tóc rất mượt, đen. Nước lá dành để tắm, còn bồ kết sẽ ngâm vào trong nước để gội đầu. Bà nói, phải dùng nước lá thơm thơm để tẩy sạch bụi bẩn, không may mắn của năm cũ, rồi đón năm mới ấm áp, vui vẻ.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong mọi người ngồi quây quần xem chương trình văn nghệ bằng cái ti vi nhỏ xíu, đen trắng, màn hình lồi, khoảng mười ba mười bốn inch gì đó. Tuy không phải ti vi màu hiện đại gì, chương trình cũng đơn giản nhưng mà nó lại đem đến sự ấm áp, vui vẻ cho cả gia đình, điều mà sau này, khi xã hội phát triển thì lập tức bị phá vỡ, người ta bị cuộc sống xô bồ đùn đẩy. Một bữa cơm cùng nhau còn khó chứ đừng nói quây quần xem ti vi. Ngày tết thay vì đoàn viên thì nhiều người lại là đi du lịch. Người ta chẳng còn coi trọng những giá trị tốt đẹp này nữa.
________________

 

 

Sáng mùng một, Ngọc Mai tự giác dậy sớm. Nói dậy sớm chứ chỉ là sớm hơn mọi ngày một chút thôi. Bà ngoại đã chuẩn bị xong mâm cơm cúng buổi sáng. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, mặc vào bộ quần áo bà mới mua cho hôm trước. Vì năm nay không nóng, nên cô chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đỏ, được thêu con mèo ngộ nghĩnh, quần bò xanh, đính hoa. Nói thật cô trông mình thật ngu ngốc thế mà cả nhà lại khen đẹp với đáng yêu.

 

 

Đêm hôm qua, người xông đất năm nay là bác Luân cùng anh Dương. Cô lúc đấy ngủ mất rồi cho nên không được xem đốt pháo. Tuy nhiên bác vẫn cho cô một cái lì xì to, đỏ chót.
Sau khi ăn cơm xong, bảy giờ sáng, Ngọc Mai ở nhà cùng bà, còn ông ngoại cùng hai cậu đều đi sang nhà bác Luân – con cả ông Bình, sau đó sẽ cùng đi lễ tổ. Và tất nhiên là chỉ có đàn ông, con trai đi vì đàn bà con gái, trừ khi có công có việc thì không thể nào được vào từ đường. Hơn nữa cô lại còn là cháu gái ngoại, mang họ Vũ, không phải họ Đoàn. Sau này thì điều này sẽ đổi khác nhưng hiện tại thì đúng là vậy.
Lễ tổ về thì cũng là buổi trưa, và đương nhiên lại làm cơm cúng, một ngày ba bữa như vậy a. Ngọc Mai nghĩ các cụ nói cấm có sai: “Làm như ngày mùa thì để đâu cho hết. Ăn như ngày tết thì lấy gì ăn.” Ba ngày tết, mỗi ngày ba bữa cơm cúng. Bà ngoại nói thật ra thì làm cơm cúng cùng với việc giữ lửa đỏ suốt ba ngày tết, không để bếp tắt chỉ là vì các cụ luôn mong muốn con cháu lúc nào cũng no đủ, ấm áp, sung túc, là hi vọng về tương lai tốt đẹp hơn mà thôi. Ngọc Mai lúc này mới à một tiếng, cũng phụ giúp bà bưng bát canh thập cẩm ngon lành lên nhà.
Sau khi ăn xong, trong nhà liền lục tục đón khách, đồng thời cũng đón bố mẹ Ngọc Mai cùng với vợ chồng dì Ngân. Đáng lẽ thì ngày mai con rể mới cần đến nhà bố vợ. Thế nhưng mà vì cô ở nhà bà, bố mẹ cô lo lắng nếu như mùng hai mới xuống, cô đi chúc tết với các cậu, lại thấy nhà người ta có bố mẹ đưa đi chúc tết, mình thì không, sẽ sinh ra bóng ma tâm lý. Hơn nữa bên nội của cô đa số mọi người đều ở gần nhau cho nên chỉ một buổi sáng đã chúc tết được hết cả. Còn những nhà ngang hàng với bố cô thì mùng hai mùng ba đi là được. Thói quen này cứ duy trì cho đến tận sau này, mãi đến khi cô lấy chồng.
______________
“Cậu ơi, cậu không đi được không?” Ngọc Mai nước mắt ngắn nước mắt dài bám lấy áo Minh. Nhìn con bé đáng thương hề hề nhìn mình, trong lòng Minh mềm nhũn. Nhưng mà vẫn không thể không an ủi.

 

 

“Bống ngoan, cậu phải đi chứ, sao có thể làm trái lệnh được? Làm trái lệnh sẽ bị phạt đấy. Bống muốn cậu bị phạt à?” Minh ngồi xuống, ôm Ngọc Mai nói. Trong số tất cả mấy đứa cháu thì anh cũng như mọi người đều thương Ngọc Mai nhất, cũng chiều chuộng Ngọc Mai nhất.
“Không ạ.” Ngọc Mai lắc đầu, làm sao có thể muốn cậu bị phạt chứ. Nhưng mà cả năm cậu về có hai lần, hôm nay mới mùng hai tết đã phải đi rồi. Vốn dĩ mùng năm mới đi, thế nhưng Minh nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp. Cô không biết là tại sao mình lại nổi tính tình trẻ con như thế này nhưng mà cô biết, cô luyến tiếc, luyến tiếc thời gian ở bên người thân. Hơn nữa, mùng hai tết, khi mà người ta còn đang quây quần đầm ấm bên gia đình thì cậu cô lại phải đi. Thật sự là, . . .

 

 

Lúc này cô rốt cuộc hiểu vì sao bà ngại không muốn con cháu mang lên mình bộ quân phục. Bởi vì khi ấy người con, người cháu đã mang thêm một trách nhiệm nặng nề khác – là một chiến sĩ, lấy Tổ quốc làm đầu, quân lệnh như sơn. Cô còn mhớ trước đây từng nghe một người vợ có chồng là lính lục quân đã nói là : không biết tại sao bản thân mình lại yêu người đàn ông là quân nhân để làm gì ? Cuối cùng lại có thêm một Mẹ chồng là Đất nước, một Em chồng là Tổ quốc.
“Cậu phải đi rồi, nếu lên đơn vị muộn sẽ bị phạt mà. Hơn nữa, còn có các chú khác đang đợi nhóm của cậu lên đổi ca để về mà. Chú Phong của con cũng đang đợi nhóm của cậu đấy.” Minh kiên nhẫn dụ dỗ. Ngọc Mai hiểu, đương nhiên hiểu chứ, nhưng mà, . . .
“Không phải là chú Phong. Là cậu Phong. Vậy khi nào thì cậu mới lại về với Bống?” Ngọc Mai quệt nước mắt, chu môi nói. Trong lòng thầm nghĩ càng sống càng thụt lùi, có thể khóc lóc thành cái dạng này.
“Hè, hè cậu sẽ về. ” cuối cùng thì cũng dụ được. Minh thở phào, tuy nhiên trong lòng anh rất ấm áp, có cháu gái mong mỏi mình thì đương nhiên là vui vẻ.
Mùng hai tết, sáng sớm, Minh cùng với một nhóm khác cùng về với anh trong đợt này đã trở lại đơn vị. Trong nhà buồn hơn hẳn. Ngọc Mai thấy bà ngoại lau nước mắt thì chạy đến ôm bà. Phải, làm gì có người mẹ nào không thương con chứ, nhất là trong ngày gia đình đoàn tụ mà nhà mình lại phải chia xa.
Chiều tối ngày mùng bảy, mấy anh em tụ tập ở nhà ông ngoại, còn có cả cậu Phong.

 

 

“Tối nay đi chợ Âm phủ nhé. Bống có đi không?” Cậu Hoàng lên tiếng. Chợ Âm phủ là tên gọi phiên chợ đêm, mỗi năm một lần ở chỗ cô. Phiên chợ kéo dài hai ngày mùng bảy và tám tháng Giêng âm lịch. Cả phiên chợ được gọi là chợ Viềng. Còn đêm mùng bảy, rạng sáng ngày mùng tám được gọi là chợ Âm phủ.

 

 

 

“Có ạ. Cho con đi nữa, con xin bà rồi mà.” Ngọc Mai lắc lư cánh tay cậu Hoàng. Nói thật, tuy là gốc nơi này, nhưng cô chưa bao giờ đi chợ Âm phủ bởi vì cô toàn ngủ quên mất. Mà mọi người thì không thể nào mà lôi con ma ngủ đi chợ được. Đông lắm chứ có phải ít người đâu.
“Vậy được. Lát nữa, anh Phong và em phụ trách cõng Bống. Thành và Dương để ý mấy đứa Thiên, Lâm, Vũ và Khánh. Mấy đứa này nghịch lắm, phải để ý nhau. Trời tối, mà người đi chợ thì đông. Lạc nhau là khổ lắm.” Mọi người gật đầu nghe phân phó của Hoàng. Chợ Âm phủ cũng không ít lần có thông báo tìm trẻ lạc a.
Tám giờ tối mọi người xuất phát. May mắn hôm nay đẹp trời chỉ lạnh mà không có mưa. Cái kiểu mưa dầm mưa dề, trời xuân nồm ẩm luôn làm người ta khó chịu vì ướt át, bẩn thỉu. May mắn hôm nay khô ráo. Ngọc Mai lúc này đang được Phong cõng đi. Anh phụ trách cõng đi, cõng về là Hoàng.
Thời này điện lưới còn yếu, chưa có đèn siêu sáng gì gì, chỉ có đèn sợi đốt thôi nên ánh sáng lù mù lắm, cho nên nhiều hàng quán còn đốt thêm mấy ngọn đuốc.
Đây là phiên chợ rất đặc biệt, người bán và người mua đều không cò kè mặc cả. Đây còn gọi là phiên chợ cầu may, mua may bán rủi. Người ta đi chợ đều mong muốn cầu lộc, cầu tài, cầu bình an.
Phiên chợ này bán rất nhiều thứ nhưng chủ yếu là mấy thứ nông cụ sản xuất như liềm, cuốc, dao. . ., đồ tre nứa. Hoặc bán cây giống, cây hoa, cây cảnh. Tuy nhiên, chợ phiên này còn có điểm đặc biệt là buôn bán, trưng bày đồ cổ hoặc đồ giả cổ.
Ngọc Mai vui vẻ nhìn ngó. Thật náo nhiệt, cậu Hoàng vừa mua cho cô một con tò he hình con mèo. Trong tay   lại cầm kẹo bông, đường dính ở khóe miệng cũng không thèm lau, bị trêu ghẹo là con mèo hoa nhỏ. Ngọc Mai đắc ý nói mèo hoa nhỏ đáng yêu làm mọi người á khẩu.

 

 

Hôm ấy Ngọc Mai chơi vui vẻ quên trời đất. Mọi người nhìn chỉ biết lắc đầu. Bình thường như bà cụ non, chỉ những lúc này mới ra dáng trẻ con. Phong nhìn Ngọc Mai cười mà thấy trong lòng như có gì đó chậm rãi lan tràn. Anh muốn mãi nghe được tiếng cười trong trẻo ấy. Phong giật mình về suy nghĩ này, anh bị làm sao vậy? Phong không biết, cũng như không hiểu được tình cảm của bản thân mình, cho đến sau này khi anh nhận ra thì đã không còn kịp. Ngoài chúc phúc, anh chẳng thể làm gì khác.

 

 

Ngọc Mai chơi đến mệt mỏi cho nên khi được Hoàng cõng về thì đã gục ngủ luôn trên lưng anh. Hoàng bất đắc dĩ mà cười. Ai cũng mua một ít đồ nho nhỏ, hoặc cây hoa, cây giống gì đó. Thiên còn cầm giúp con tò he cho Ngọc Mai. Hoàng nói nếu làm mất ngày mai con nhóc này không thấy sẽ khóc nhè, dỗ không được đâu.

 

 

Tết qua đi, thời gian như thoi đưa, mọi người đều bận rộn. Bây giờ đã là tháng năm. Chỉ mấy tháng nữa là Ngọc Mai phải về nhà để đi học. Nhưng mà ông ngoại đã làm một người bất ngờ, ông muốn Ngọc Mai học trường tiểu học Nam Du. Đây là trường tiểu học tốt nhất huyện. Hơn nữa, học phí sẽ do ông nộp. Bố mẹ cô muốn phản đối nhưng không được. Ngọc Mai rất bất ngờ nhưng rất nhanh liền vui vẻ, cô sẽ không cần học cùng Phương Linh kia. Thật tốt. Hơn nữa trường này là trường học tốt nhất huyện cả về cơ sở cùng con người, cô trước đây cũng rất muốn học. Bây giờ mong muốn lại thành hiện thực. Tốt quá. Cô sẽ không phụ sự lo lắng của mọi người. Nhất định.

 

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

Thần Châu Đại Lục Ký chương 4

Chương 4: Buổi Chiều Tốt Lành, Nhiếp Chính Vương (2)

 

 

“Thiếu gia!” Nhóm thị vệ tự nhiên nhìn thấy được bọn người tiến đến, lập tức cung tay hô.

 

Châu Nương nghe thấy không khỏi muốn quay người lại nói cho bọn họ thân phận của Hoàng Vũ Doanh. Có điều còn chưa đợi nàng ta phản ứng, Vũ Doanh đã âm thầm đưa tay kéo nhẹ, ám chỉ nàng ta không cần lên tiếng. Châu Nương khó hiểu quay đầu nhìn Vũ Doanh một cái, phát hiện nàng cũng không nhìn bản thân mà vẫn đang phóng ánh mắt tò mò nhìn đám người. Châu Nương trong lòng không khỏi sốt ruột. Hôm nay bọn họ chỉ đi dạo mát một lúc thôi, không ngờ lại đi đến tận chỗ này, còn xảy ra chuyện với đám nhóc con nhà quyền quý này ngay trước mũi Nhiếp Chính Vương. Châu Nương cảm thấy mạng của mình sắp không thuộc về mình nữa rồi.

 

Vũ Doanh không phải không biết lo toan trong lòng Châu Nương, bất quá tình huống hiện tại nàng cùng lắm chỉ là một đứa trẻ vừa mới tỉnh lại trong cơn mê dại, có bao nhiêu tâm tư chu đáo để tính toán tâm sự của người khác chứ? Vũ Doanh không định sẽ đi an ủi tâm trạng bất an của Châu Nương, nàng cũng không muốn sớm để lộ thân phận của mình, bởi vì nàng còn định cân đo một chút giá trị của bản thân ở thế giới này có bao nhiêu sức nặng.

 

Hoá ra vài vị tôn thần muốn đứng ra cản đường Vũ Doanh cũng chỉ có ba người, hai nữ một nam. Lại nói đây cùng lắm chỉ là một đám nhóc nhìn qua mới mười mấy tuổi đầu, còn lâu mới được tính trưởng thành. Dẫn đầu là một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, chính là đỉnh đỉnh đại danh Lý tiểu thiếu gia. Đi bên trái thiếu niên là một thiếu nữ xinh đẹp, tuổi tác không chênh lệch mấy so với thiếu niên. Cuối cùng là một cô bé mới khoảng mười tuổi, cô bé vẫn đang bám lấy tay áo thiếu niên, dù tuổi tác nhỏ nhất nhưng thái độ lại kiêu ngạo nhất.

 

Cô bé kia là người đầu tiên mở miệng, hất hàm hướng Vũ Doanh truy vấn: “Nhà ngươi là ai? Có thân phận gì? Sao lén lén lút lút đến chỗ Vương gia ca ca rồi nửa đường lại trở về? Ngươi có âm mưu gì?”

 

Vũ Doanh bị một loạt câu hỏi của cô bé này chọc cho buồn cười trong lòng, nếu nàng không nghe lầm thì cô nhóc này được gọi là ‘Tiểu Miên’. Vũ Doanh âm thầm tặc lưỡi. Đám nhóc quyền quý ở thời đại này đứa nào đứa nấy đều đa nghi lại càn quấy như vậy sao? Rõ ràng chính là bị người lớn đầu độc tâm hồn mà. Bỏ qua ánh nhìn săm soi từ hai đứa nhóc còn lại, Vũ Doanh rất hồn nhiên mở miệng đáp: “Ngươi hỏi ta à?”

 

Lý Tiểu Miên gật gật đầu: “Đúng! Chính là hỏi ngươi!”

 

Nàng nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp mắt vô tội đáp: “Ta sao, ta chính là ta ah ~ ”

 

Lý Tiểu Miên một chân bước lên trước, bất mãn nói: “Ai chẳng biết ngươi chính là ngươi. Bản tiểu thư là hỏi ngươi có thân phận gì?”

 

“Thân phận của ta chẳng phải ngươi vừa mới nói sao? Ta chính là ta ah ~ ” Nàng tỏ vẻ đương nhiên trả lời.

 

“Ngươi đang giả ngây giả dại với ta sao?” Lý Tiểu Miên bị chọc cho tức giận, nhưng còn chưa kịp phát tác đã bị thiếu nữ phía sau kéo tay ngăn lại.

 

“Tu Nhân, nha đầu này có phải đầu óc có vấn đề không?” Thiếu nữ nhẹ giọng hỏi người bên cạnh.

 

Người sau còn chưa trả lời đã bị một câu của cô bé Lý Tiểu Miên chen vào: “Kia là chắc chắn rồi! Nếu không phải thì nhất định nha đầu này đang trêu đùa chúng ta. Ca ca, mau đem nó ra trừng phạt đi!”

 

Lý Tu Nhân cũng không có mở miệng, chỉ di chuyển tầm mắt về phía bàn tay đang giữ chặt Châu Nương của Vũ Doanh. Nhận ra tầm mắt của thiếu niên, nàng lại âm thầm tặc lưỡi lần nữa, đôi mắt của tên nhóc này thật tinh.

 

Vốn ban đầu không định sớm như vậy liền chạm mặt với vị Nhiếp Chính Vương kia, dù sao nàng bây giờ một chút năng lực phản kháng cũng không có, không may gặp mặt hắn lại phát hiện ra điều gì thì sao? Vũ Doanh thật có chút e ngại. Có điều không ngờ hôm nay lại vô tình đi đến đây, còn gặp phải ba đứa nhóc lỗ mãng này khiến cho phiền phức bò lên người, phải nói rằng đây là ý trời hay sao? Chính là ông trời ngứa mắt nàng sống yên bình phải không? Vũ Doanh lèm bèm trong lòng một lát để tìm lại cân bằng. Dù sao cũng đã gặp phải rồi, nàng cũng không thể quay đầu chạy trốn được, không bằng nháo nó lớn một chút, nàng thật tò mò uy danh của tên Nhiếp Chính Vương đấy làm sao mà có.

 

“Này…” Vũ Doanh đưa tay vén mái tóc bị gió thổi bay tán loạn ra sau tai, áp dụng chiêu bài dùng sắc đẹp đả kích người khác, trưng nụ cười tạm xem như khuynh quốc khuynh thành mà bản thân đã luyện tập không dưới trăm lần ra.

 

“Các ngươi đã nói xong chưa ah ~ Ta còn muốn đi về đấy.”

 

Như đã nói ngay từ đầu, thân xác mà Vũ Doanh nhập vào tuyệt đối là cực phẩm có một không hai. Tuy chỉ mới mười hai tuổi nhưng đã sớm cho thấy một tương lai gây hại nhân gian rồi. Bất quá thứ gì đã vào tay nàng rồi thì không thể chỉ có một công dụng duy nhất được, cho dù là vẻ bề ngoài cũng thế. Ai nói vẻ ngoài xinh đẹp chỉ dùng để lấy thiện cảm chứ? Nó cũng có thể tăng chỉ số chán ghét cùng cảnh giác nữa ah. Và đó cũng chính là mục đích mà Vũ Doanh đang hướng tới.

 

Rất nhanh chóng, nàng nhìn thấy trong mắt thiếu nữ đối diện hiện lên chút bài xích, còn cô bé kiêu ngạo kia thì hoàn toàn để lộ biểu tình chán ghét của bản thân. Ngay cả thiếu niên vẫn im lặng chăm chú nhìn nàng nãy giờ, ánh mắt cũng may theo vẻ không ưa thích. Đối với thái độ của bọn nhóc này, Vũ Doanh ngược lại cảm thấy đây mới là trẻ con đáng yêu, bản thân suy nghĩ cái gì điều để lộ hết ra bên ngoài.

 

“Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của bọn ta, sao có thể đi? Mau nói, các ngươi rốt cuộc đến từ đâu?” Lần này lên tiếng chính là tên nhóc họ Lý.

 

Nàng cười cười, nghiêng đầu thắc mắc: “Ta vì sao cứ phải trả lời câu hỏi của các ngươi nhỉ? Đến từ đâu thì liên quan bọn ngươi sao?”

 

“Ngươi dám nói như vậy à? Chẳng lẽ không biết bản thiếu gia là ai sao?”

 

“Tu Nhân chính là thiếu gia của Lý gia, Chinh Nam Tướng quân là cha đệ ấy đấy. Nha đầu kia, ngươi chưa từng nghe qua sao?” Thiếu nữ xinh đẹp lần này cũng không cố kị nữa, trực tiếp lên tiếng.

 

Vũ Doanh chính là dầu muối không vào, còn thật sự ra vẻ ngây thơ hỏi lại: “Chinh Nam Tướng quân phủ? Là nơi nào ah? Quan trọng sao?”

 

“Ngươi dám xem nhẹ nhà của ta?” Lý Tiểu Miên là đơn thuần nhất, trực tiếp xù lông tức giận, cô bé sắc mặt đỏ bừng chỉ vào người Hoàng Vũ Doanh mà quát lớn: “Người tới! Mau bắt ả nha đầu không biết trời cao đất dày này đi phạt thật nặng cho ta!” còn hung hăng trừng mắt, “Bản tiểu thư nhất định sẽ nói với phụ thân, bảo người đến gặp cha mẹ ả giáo thuấn một trận!”

 

Mắt thấy thị vệ còn thật sự tiến lên, Châu Nương hoàn toàn không nhịn nổi nữa, quát lớn: “Kẻ nào dám!”

 

Nhóm tiểu cung nữ theo hầu phía sau ban đầu vì Châu Nương không lên tiếng mà không dám nhiều lời, nhưng hiện tại lại có kẻ muốn tiến lên gây tổn thương cho Nữ đế, bọn họ dù thế nào cũng không dám đứng im mà nhìn. Vì vậy không hẹn mà cùng tự giác đứng ra chắn trước người Hoàng Vũ Doanh, thần sắc dữ tợn lăm le nhìn bọn thị vệ. Vũ Doanh nhìn thấy, nội tâm bất hạnh che mặt, lần sau nàng nhất định phải dẫn theo đám người cao to một chút! Cho dù so khí thế cũng không thể dùng sắc mặt bặm trợn này để bù trừ cho khoản thực lực chênh lệch được ah ~

 

Kết quả thắng thua đã định, cung nữ của nàng không thể địch lại bọn thị vệ. Thậm chí có tên chỉ cần đưa ra một tay đã dễ dàng chế trụ một ả cung nữ mất rồi. Vũ Doanh lần nữa bi thương.

 

Có một cung nữ trong lúc cấp bách không nhịn được hô lớn: “Các ngươi mau buông tay! Có biết chủ nhân bọn ta là ai hay không? Người chính là…”

 

“Là ai cũng vậy! Bản tiểu thư cứ muốn bắt đấy thì sao?”

 

“Có thật là ai cũng vậy hay không?”

 

 

Đăng bởi 2 phản hồi

Nông gia dược nữ+ chương 42

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com