Đăng bởi 3 phản hồi

Trùng Sinh Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 16

Chương 16:  Gặp trưởng bối

 

Lâm Vĩnh Mặc mang đồ để ở ghế sau, để Hoàng Hân Nguyệt ngồi ở ghế phụ, rồi mới về chỗ lái.

 

“May là bọn họ không biết chuyện gia đình của em, bằng không người bị uy hiếp không chỉ là anh.”

 

Trước đây người bị bọn họ chụp hình uy hiếp là Lâm Vĩnh Mặc, mà người vô tình bị liên lụy là Hân Nguyệt, sau này bọn họ biết chuyện gia đình của Hân Nguyệt, mới thay đổi chú ý, sau mấy năm tống tiền, bọn họ mới đem phim ảnh giao ra, khi đó hắn vừa vặn xảy ra tai nạn xe cộ, những gì sau đó là Hoàng Hân Nguyệt giúp hắn xử lý, cho nên Hoàng Hân Nguyệt mới hỏi hắn như vậy.

 

Hắn và Hân Nguyệt sau khi kết hôn đều sống rất vui vẻ, bởi vì cái chết của hắn, cuộc sống sau đó của Hoàng Hân Nguyệt cũng trôi qua trong đau khổ, tất cả hắn đều biết, đáng giận Vương Tiếu Vân cùng Lý Hồng Vũ đôi cẩu nam nữ, lợi dụng Hân Nguyệt đơn thuần, lợi dụng sự coi trọng bằng hữu của cô.

 

Nhưng suy cho cùng thì cũng không biết sao bọn họ lại có bản lĩnh cao như vậy, tối hôm đó thiết kế hắn, đời trước chưa kịp tìm hiểu, hắn liền bị xe tông chết, phỏng chừng, đêm hôm đó kẻ bán đứng hắn lại chính là bạn thân của hắn, thật không ngờ, nghĩ tới đây, hắn cảm thấy đau xót, đám bạn thân của hắn là cùng hắn chơi từ nhỏ đến lớn, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu cảm nhận của Hân Nguyệt.

 

Nếu như chuyện đó là thật, vậy người kia là ai, hắn vì sao làm như vậy?

 

Hoàng Hân Nguyệt liếc mắt, tức giận hỏi: “Vậy em có nên cảm ơn họ một tiếng hay không nhỉ.”

 

“Hẳn là nên cảm ơn họ, nếu không chúng ta cũng sẽ không biết nhau, anh cũng sẽ không từ chuyện phát sinh đó mà yêu em, sau đó cưới em.”

 

 

Hoàng Hân Nguyệt tránh được ánh mắt thâm tình của hắn, trầm mặc một hồi mới hỏi: “Vĩnh Mặc anh có từng hối hận khi biết và yêu em rồi cưới em không? Em ngốc như vậy, cái gì không biết, ngay cả làm vợ anh, em đều thấy rằng em làm rất thất bại, nếu không lúc anh mất đi, em mới phát hiện rằng cuộc sống không có anh. . . . em cũng như mất linh hồn…” Nói đến đây, giọng nói của cô nhỏ dần.

 

Lâm Vĩnh Mặc hôn lấy Hân Nguyệt, mãi cho đến cô thở không nổi mới buông nàng ra, thấy cô bởi vì thiếu dưỡng khí mà đỏ mặt, hắn liền cười vẻ mặt hài lòng.

 

Nghiêng về phía trước, cười nói: “Em rất tốt, so với trong tưởng tượng của anh tốt gấp một vạn lần.”

 

Lâm Vĩnh Mặc trước giờ đều gặp đa số là những người giả dối, nếu không phải là lợi dụng nhau, thì là đều mang mặt nạ giả dối, chỉ có tiểu nha đầu này, chuyện gì cũng biểu hiện trên mặt, lúc hắn không có mặt, bị Vương Tiếu Vân bán đứng.

 

Hân Nguyệt cũng không phải kẻ ngốc, mà là ngây thơ và đơn thuần, đồng thời trên người cô rất có thiên phú nghệ thuật, mỗi thiết kế đều có thể chạm đến linh hồn người xem, đó là khả năng bẩm sinh, không phải chỉ cần học là có, nàng chính là như vậy đặc biệt.

 

Hắn thích nàng ngây thơ, đơn thuần, trân trọng tài năng của cô, những tác phẩm cô thiết kế, tất cả tất cả.

 

“Vĩnh Mặc anh hãy hứa với em, sau này nhất định phải biết quý trọng tính mạng của mình….” Hoàng Hân Nguyệt cắn môi một cái, “nếu như lần này anh lại ra đi, em cũng không thể sống nổi, một ngày không có anh, thực sự rất khó chịu, rất thống khổ.”

 

“Ngốc quá. Anh hứa là từ giờ sẽ cố gắng bảo vệ bản thân thật tốt, được chưa?”

 

“Là anh nói đó, nói được thì làm được nha.” Hoàng Hân Nguyệt lúc này mới tươi cười hài lòng

 

Chỉ chốc lát sau đã đến nơi ở của Cha mẹ Hoàng, Lâm Vĩnh Mặc tìm một chỗ trống đỗ xe, xong, liền xách theo quà tặng, nắm tay Hoàng Hân Nguyệt lên lầu.

 

Hoàng phụ Hoàng mẫu từ lúc về hưu đến nay đều nhàn rỗi, mỗi ngày Hoàng phụ có thể qua nhà hàng xóm chơi cờ, hay ra bờ hồ câu cá, chỉ có Hoàng mẫu là nhàm chán, con trai thì cả ngày nếu không phải bận bịu thì xuất ngoại làm ăn, muốn liên lạc cũng phải thông qua trợ lý công ty, mà con gái thì càng là bận về việc.. học hành, xã giao, cũng không có thời gian về nhà, từ khi con gái dọn ra ngoài ở, nơi đây liền vắng lặng rất nhiều.

 

 

Sau khi ngủ trưa dậy thì pha một ấm trà lài, vừa ngồi hóng gió vừa xem tivi, chợt chuông cửa vang lên, Hoàng mẫu tưởng là hàng xóm đến mượn đồ, đứng dậy vội vội vàng vàng chạy đi mở cửa.

 

Vừa mở cửa ra, nhìn thấy con gái nhà mình thì giật mình, còn chưa kịp phản ứng, đứa con gái bảo bối đã ôm bà khóc lớn lên, cha Hoàng nghe được tiếng khóc, vội vội vàng vàng chạy đến vừa nhìn thấy con gái ngã vào người vợ mình khóc thê lương, liền liếc mắt nhìn nam nhân phía sau Hoàng Hân Nguyệt, nhất thời lửa giận xông lên.

 

“Có phải ngươi khi dễ con gái của ta không?” Bình thường nữ nhi trở về đều cười híp mắt, hôm nay vừa nhìn thấy bọn họ liền khóc, nhất định là do nam nhân này, vừa nghĩ tới con gái mình bị người khác ức hiếp mà nhìn không biết, lửa giận liền công tâm.

 

“Nhạc. . . A di, thúc thúc hai người hiểu lầm rồi.” Lâm Vĩnh Mặc bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhạc phụ nhạc mẫu nhà hắn vẫn như cũ, đặc biệt là nhạc phụ, vừa lên tiếng, cả tầng lầu đều chấn động.

 

“Lão Hoàng đã xảy ra chuyện gì? Ôi u, đây không phải là Hân Nguyệt sao?”

 

“Đúng vậy, Hân Nguyệt lớn như vậy rồi?”

 

Hàng xóm sát vách vừa nghe đến âm thanh, đều tò mò mở cửa, vừa nhìn thấy Hoàng Hân Nguyệt, liền hiểu được, nhưng cũng có người sắc bén, liếc mắt trừng Lâm Vĩnh Mặc, không chút khách khí hỏi: “Ngươi là ai a? Có phải ngươi khi dễ Hân Nguyệt hay không?”

 

Nói xong xoay người nhìn về phía Hoàng Hân Nguyệt nói: “Hân Nguyệt, sao con không cùng với Tiếu Vân của chúng ta trở về, vạn nhất bị người lạ lừa gạt, không biết làm sao bù đắp được.” Nói xong ánh mắt kia còn vô tình đảo qua trên người Lâm Vĩnh Mặc, làm cho người ta rất khó chịu.

 

Đăng bởi 1 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 15

 

 

Chương 15: Chuẩn bị ra mắt

 

 

 

“Hân Nguyệt chúng ta lập tức về gặp cha mẹ để bàn chuyện hôn nhân, không thể chậm trễ nữa.” Lâm Vĩnh Mặc vừa nói vừa ôm chặt lấy Hân Nguyệt, cơ thể không kềm chế run lên.

 

“Dạ” Hoàng Hân Nguyệt gật đầu, nhưng qua một hồi cô lại nghi ngờ hỏi: “Hôm qua em đến tìm anh, rõ ràng anh còn không nhận ra em, vì sao hiện tại anh lại . . . . ?”

 

“Anh cũng không biết, ngủ một giấc tỉnh lại, tất cả trí nhớ liền trở về.!”

 

Hắn không nói cho Hoàng Hân Nguyệt biết, rằng đời trước, sau khi hắn chết đi, hắn vẫn đi theo bên cạnh cô, cũng biết rõ khi đó Hoàng Hân Nguyệt nhớ hắn khổ sở như thế nào, cuối cùng lại kết thúc mạng sống của mình như vậy.

 

Hân Nguyệt rất tốt, tốt đến mức hắn không biết phải bảo vệ cô như thế nào, chỉ biết Lâm Vĩnh Mặc hắn cam tâm tình nguyện muốn bảo vệ cô cả đời.

 

“Vậy anh…”

 

“Nha đầu ngốc, anh vừa bị tai nạn xong tỉnh dậy liền ở chỗ này. Đừng lo lắng, chúng ta vĩnh viễn sẽ không chia lìa nữa. Còn hiện tại, em phải bồi bổ cho bản thân và cục cưng trong bụng, những chuyện khác giao cho anh, được không?”

 

Kỳ thực, Vĩnh Mặc không muốn nói cho Hoàng Hân Nguyệt biết chính mắt hắn đã thấy cô bị bức đến điên loạn rồi tự sát. Lúc đó, khi nhìn thấy cô chảy nhiều máu như vậy, nhìn người hắn yêu nhất gục trước mặt hắn, cái loại cảm giác đó, hắn đời này kiếp này, cho dù có thành quỷ, hắn cũng không muốn trải qua lần nữa.

 

Lúc đó khi thấy Hân Nguyệt gục trước mặt hắn rồi từ từ lịm đi, đột nhiên trước mắt hắn cũng liền tối sầm, một giấc tỉnh lại đã xuất hiện ở nơi này, không biết có phải là trùng hợp hay không, vẫn là trời cao an bài. Trước kia hắn không tin, hiện tại không phải chứng minh sao, xem ra sau này nên chăm chỉ làm từ thiện mới được.

 

Tựa đầu vào đầu của Hân Nguyệt, sắp tới hắn sẽ bận rộn đây, những người đã hại hắn và Hân Nguyệt, hắn sẽ từ từ tính sổ với chúng.

 

“Chúng ta nên đi đâu trước?” Hoàng Hân Nguyệt nằm ở trong ngực hắn hỏi, lúc này, cô mới tin tưởng phát hiện được bản thân thực sự sống lại, có cha mẹ, không còn cơ khổ không chỗ nương tựa. Hôm qua còn có cảm giác không còn đường lui, hôm nay thực sự giống như ở trên mây.

 

“Đi gặp nhạc phụ nhạc mẫu đi, cũng lâu rồi anh không gặp họ.”

 

 

Hoàng Hân Nguyệt trầm mặc một hồi, thương tâm nói: “Cũng đã lâu rồi em không gặp cha mẹ, em sợ.”

 

“Đừng sợ, anh biết tại sao em lại không thích nơi đó, sau này chúng ta sẽ thuyết phục cha mẹ dọn ra ngoài, huống hồ sau này con của chúng ta vẫn cần có nhạc phụ và nhạc mẫu chăm sóc mà.”

 

 Hoàng Hân Nguyệt được Vĩnh Mặc an ủi thì gật đầu, coi như là đáp ứng, kỳ thực, cô không phải là không thích khu Lão Thành, mà là không muốn trở về lại đối mặt với Vương Tiếu Vân.

 

“Đi thôi, vừa ăn cơm xong, xem như là đi dạo tiêu thực.” Nói xong mở dây an toàn cho Hoàng Hân Nguyệt, sau đó mở cửa xe, khoác vai cô vào siêu thị.

 

Bọn họ mua một chai rượu lâu năm, một sợi dây chuyền, một số đồ bổ linh tinh, rồi ra về, vừa ra khỏi của chính siêu thị, phía sau liền truyền tới một thanh âm, hai người bọn họ đồng thời nhíu nhíu mày.

 

“Hân Nguyệt, thật là Hân Nguyệt, tại sao em lại ở chỗ này?”

 

Người đến bận ắo sơ mi trắng, đầu đội nón che nắng, gầy nhom, cầm trong tay một xấp tờ rơi nhìn Hoàng Hân Nguyệt.

 

“Lý học trưởng.” Hoàng Hân Nguyệt xa cách hướng hắn gật đầu, Lâm Vĩnh Mặc  ở bên cạnh cười lạnh vài tiếng, Lý Hồng Vũ không đáng để hắn bận tâm, chỉ là một người bình thường dựa vào phát tờ rơi kiếm sống.

 

Tuy rằng thân phận như vậy Lâm Vĩnh Mặc cũng sẽ không khinh thường hắn, thế nhưng nghĩ tới việc người trước mắt này đã làm, hắn cảm thấy buồn nôn, chuyện như vậy cũng dám làm, phẩm chất thật tốt.

 

Lâm gia không phải là chưa từng giúp đỡ người, tỷ như Hoàng Tân Duy, là người có bản lĩnh nhưng không có vốn, công ty của anh ta là do ba hắn đầu tư, lúc ký hợp đồng hắn cũng có tham dự, sau đó anh vợ hắn thành công, quả thực chứng minh ba hắn có mắt nhìn người.

 

Đến bây giờ số tiền mà năm đó Lâm gia đầu tư cho anh vợ không chỉ hồi được vốn, ngay cả hoa hồng mỗi năm cũng kiếm được không biết bao nhiêu mà kể, mà Lâm gia chỉ phụ trách đầu tư, không có tham dự quản lý, nói cho cùng, nhà bọn họ muốn can thiệp đều không tới. Còn cái tên ở trước mặt này….

 

 

“Di, Hân Nguyệt vị này chính là?”

 

Đối mặt với hành động giả ngơ của Lý Hồng Vũ, Hoàng Hân Nguyệt chỉ có thể lực bất tòng tâm, rõ ràng trước đây là hắn và Vương Tiếu Vân cấu kết với nhau làm việc xấu, bây giờ lại hỏi Vĩnh Mặc là ai.

 

 

“Xin lỗi, Lý học trưởng anh cứ làm việc tiếp đi.” Hoàng Hân Nguyệt tuy rằng cười cười, thế nhưng trong mắt hiện lên xa cách, Lý Hồng Vũ sao lại không biết Vĩnh Mặc được chứ, chỉ là sự căm tức cùng không cam lòng trong mắt hắn được che giấu thật tốt, nếu không tinh ý, thực sự không nhìn ra.

 

Lâm Vĩnh Mặc một tay cách túi lớn túi nhỏ, tay còn lại kéo Hoàng Hân Nguyệt đến bãi đổ xe, đi được nửa đường, Hoàng Hân Nguyệt nghi ngờ hỏi: “Đời trước có phải bọn họ lén chụp hình uy hiếp anh không?”

 

Lâm Vĩnh Mặc cười cười, thấy Hoàng Hân Nguyệt biểu hiện như vậy thì cười nói: ” Xem ra bọn họ phỏng chừng sắp bắt đầu, đời này anh có thể giải quyết, em phải tin tưởng anh, biết không?”

 

“Em vừa nghĩ đến liền cảm thấy buồn nôn, dám canh chúng ta không để ý mà lén chụp hình.”

Đăng bởi 1 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 14

Chương 14: Hắn cũng trở lại rồi! 

 

“Vương Tiếu Vân đầu cô dùng để làm cảnh à? Tại sao không tự đi mà lôi kéo tôi làm gì?” Hân Nguyệt bị kéo tay thì tức giận nói, xong liền xoay người lại, kế tiếp liền giật mình sửng sốt, ngay cả biểu tình trên mặt cũng cứng lại.

 

Chỉ thấy người kéo tay cô là một người rất đỗi quen thuộc, hắn nhìn cô với vẻ mặt đau xót, viền mắt cũng đỏ lên.

 

Mà bên kia Vương Tiếu Vân lại khiếp sợ bụm miệng, giọng nói lắp bắp “hắn… sao hắn lại xuất hiện ở nơi này?”

 

Người đến là Lâm Vĩnh Mặc, con ngươi trầm lãnh của hắn lúc này nhìn Hân Nguyệt lại rất ôn nhu, nhưng khi xoay người nhìn Vương Tiếu Vân thì nhất thời trở nên lạnh lùng, miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

 

“Vương Tiếu Vân ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần, dám tính kế với chúng ta, chuẩn bị nhận lấy sự trả thù của chúng ta đi, hừ!”

 

 

Nói xong hắn liền ôm Hoàng Hân Nguyệt, quay đầu đi một mạch, để lại Vương Tiếu Vân còn đang đứng run lẩy bẩy.

 

Lâm Vĩnh Mặc đem Hoàng Hân Nguyệt ôm lên xe, thắt dây an toàn cho cô rồi mới trở về chỗ ngồi bên tay lái. Đem xe chạy tới một nơi vắng vẻ mới dừng lại, xoay người phát hiện Hoàng Hân Nguyệt nước mắt rơi lã chã, ngây ngốc nhìn mình, Lâm Vĩnh Mặc ôm Hoàng Hân Nguyệt, giọng nói mang theo thương tiếc:

 

“Hân Nguyệt, anh đã trở về, sau này ai cũng không dám khi dễ em nữa.”

 

Hoàng Hân Nguyệt vẫn đang ngây người, nếu như đây là một giấc mộng, ông trời làm ơn đừng để cô tỉnh lại.

 

“Nha đầu ngốc, thực sự rất ngốc! vì sao ngốc như vậy?” Lâm Vĩnh Mặc nói một câu, xong viền mắt cũng hồng. Hân Nguyệt bảo bối của hắn, lại chết đau khổ như vậy, vì sao trước đây hắn không phát hiện, bên cạnh nàng lại có một người bụng dạ khó lường như vậy, hắn vẫn không hề phát hiện, nhất thời bản thân đầy tự trách và hổ thẹn.

 

“Vĩnh Mặc, ô ô… . Vĩnh Mặc, ô ô. . . .” Hoàng Hân Nguyệt oa một tiếng nhào qua ôm chầm Lâm Vĩnh Mặc, vừa khóc vừa nức nở.

 

“Đừng khóc, ngoan, đã không sao!”

 

Lâm Vĩnh Mặc an ủi vỗ vỗ sau lưng Hân Nguyệt, thế nhưng trong lòng rất là khó chịu. Hôm qua ở thư phòng hắn bị sách đập trúng, bất tỉnh đến gần sáng, là anh hắn cõng hắn về phòng. Sáng sớm tỉnh lại, trong lòng vừa kinh hỉ vừa khiếp sợ. Hắn vội chạy đi tìm Hoàng Hân Nguyệt khắp nơi, lúc đó mới biết, hắn trở về thời gian vừa biết tới Hoàng Hân Nguyệt, giống như khi trước Hân Nguyệt cho hắn xem cuống sách tiểu thuyết. Là trọng sinh.

 

Hồi sáng cả nhà đều bị hắn dọa đến hoảng sợ, tuy rằng hắn cũng cảm thấy có lỗi, thế nhưng cũng không thể ảnh hưởng đến tâm tình của hắn, hắn ngay tức khắc liền lái xe như bay tới tìm nàng, trên đường bị phạt mấy lần, cũng mặc kệ.

 

“Vĩnh Mặc anh —” Hoàng Hân Nguyệt lúc đầu còn lơ mơ, nhất thời sáng tỏ, nàng nắm thật chặc tay Lâm Vĩnh Mặc, run run hỏi: “Anh cũng là trọng sinh trở về?” Sợ hắn không hiểu, cô vội vã tiếp tục hỏi: “Giống như trước đây em đưa quyển tiểu thuyết ‘Thiển Toái Hoa’ cho anh xem, giống hệt như nội dung bên trong?”

 

“Ừ.” Lâm Vĩnh Mặc ôm cô, nặng nề thở dài, kỳ thực, nội tâm hắn lúc này vừa mừng như điên vừa khiếp sợ, nhưng tất cả đều không thành vấn đề, quan trọng là…  Hân Nguyệt còn ở bên cạnh hắn.

 

 

“Sau này không được để người khác biết chuyện này, chỉ có hai người chúng ta biết thôi, hiểu chưa?” Lâm Vĩnh Mặc buông nàng, hôn cái trán của nàng, dùng lời nhỏ nhẹ dặn dò.

 

“Dạ vâng, xin lỗi, xin lỗi anh Vĩnh Mặc, là em hại chết anh, em xin lỗi ——“ Hoàng Hân Nguyệt cảm thấy rất phức tạp, cũng rất hổ thẹn.

 

“Ngốc quá, chuyện vốn không liên quan đến em, lúc chiếc xe đó lao đến, em là vợ anh, đương nhiên anh phải bảo vệ em, mà thôi, bây giờ chúng ta lại được bên nhau, phải chăm sóc tốt cho nhau chứ, anh phải dẫn em đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát xem sao?”

 

Lâm Vĩnh Mặc sợ sau khi bọn họ trọng sinh cũng mang theo tác dụng phụ, cơ thể sẽ xảy ra vấn đề gì đó, cũng nên phát hiện sớm để chuẩn bị tâm lý, dù sao bọn họ cũng không thể nào chịu được đả kích thêm nữa.

 

“Vĩnh Mặc —” Hoàng Hân Nguyệt đem tay hắn để lên bụng của cô, cười hạnh phúc nói: “Em đã có thai con của anh — “

 

Lời còn chưa nói hết liền bị Lâm Vĩnh Mặc ôm chặt.

 

Chờ bọn hắn đến bệnh viện làm kiểm tra, đã đến trưa rồi, Lâm Vĩnh Mặc dẫn Hoàng Hân Nguyệt đi ăn cơm, cả người bị vây trong trạng thái hưng phấn, thật không ngờ, hắn vừa trở lại đã được lên chức làm cha, cảm giác này thật sự quá hạnh phúc.

 

Kỳ thực, lúc hắn tỉnh lại đã đoán được Hoàng Hân Nguyệt cũng là trọng sinh, nếu không hôm qua nàng cũng sẽ không tìm hắn, trong lòng hắn là rất khiếp sợ, nhưng là bây giờ hắn là mừng như điên.

 

Lên xe, Lâm Vĩnh Mặc liền vỗ nhẹ Hoàng Hân Nguyệt, tức giận hỏi: “Ngày hôm qua thì ai đem anh đẩy rất xa, hử?”

 

“Cũng không biết ngày hôm qua thì ai đã cho em một khoản tiền, bảo em tự sinh con? hừ.” Nói xong nặng nề hừ lạnh một tiếng, diễn tả sự bất mãn. Lâm Vĩnh Mặc cười híp mắt chỉa vào cái trán của cô thở dài.

 

Mới vừa bác sĩ nói thân thể của bọn họ đều rất khỏe mạnh, đồng thời Hoàng Hân Nguyệt đã có thai 13 tuần, vậy là sự kiện kia đã phát sinh đã hơn hai tháng, cũng may bọn họ đều trọng sinh.

 

Đến bây giờ hắn ôm lấy cơ thể ấm áp của Hân Nguyệt mới thực sự cảm nhận được đây không phải là mơ.