Đăng bởi 8 phản hồi

Nhật ký nuôi con ở Thanh triều – Cự Cự (Truyện Edit Hoàn)

Nhật ký nuôi con ở Thanh Triều
清穿之養娃記事
Tác giả: Cự Cự
Thể loại: xuyên không – cung đình
Nguồn raw: http://tw.57book.net/read/34064.html

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Nữ chính xuyên không vào thời nhà thanh, làm sủng phi của hoàn đế. Ban đầu hoàn đế không xem trọng nàng, nhưng dần dần yêu thương nàng từ lúc nào không hay không biết.

Văn án vô năng, mời các bạn đọc sẽ biết rõ.

Chấm điểm truyện: 7,5/10

====

MỤC LỤC

Chương mở đầu
Chương 1: Tiểu Thất học đi
Chương 2: Gặp Hoàng đế, Thái hậu
Chương 3: Lúc tiểu Thất hai tuổi
Chương 4: Lúc vận mệnh tiểu Thất bắt đầu
Chương 5: Khang Hi đến
Chương 6: Năm Khang Hi thứ hai mươi hai
Chương 7: Hai con nhím nhỏ
Chương 8: Tình huynh đệ
Chương 9: Tiểu Tứ thành bánh trái thơm ngon
Chương 10: Bánh trái
Chương 11: Lương quý nhân
Chương 12: “Ăn” không đủ no a
Chương 13: Hai tờ giấy
Chương 14: Lén đến xem lớp
Chương 15: Như vậy rất tốt
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20

Bên trên này là do bạn Edit + beta: Ngân Lam ở web (có dẫn link ) làm. Từ đây về sau sẽ do đội ngũ Editor ở TRANG TRUYỆN MẠNG bọn mình làm. Mong các bạn ủng hộ.
Chương 21Chương 22 – Chương 23

                                              Chương 24  – Chương 25Chương 26

Chương 27Chương 28Chương 29

Chương 30Chương 31

 

Đăng bởi 6 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 19

          Chương 19: Bán Dược, Tình Huống Xấu Hổ

 

 

An Bình vừa nói vừa nâng mắt đánh giá người quản sự trước mặt này. Mấy lần trước đến mua dược, nàng cũng chỉ tiếp xúc qua với dược đồng, chưa có cơ hội gặp gỡ người này. Hiện tại vừa nhìn, An Bình vô thức nhếch nhẹ môi.

 

 

Ánh mắt trung quảng sự loé lên, cũng cẩn thận đánh giá An Bình, chợt ông hơi chút kích động nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của nàng, ánh mắt hơi mở to.

 

 

Ông là một quảng sự, nhưng thật chất ông là một dược sư. Từ nhỏ ông đã có hứng thú nghiên cứu thảo dược, sau đó may mắn được một vị cao nhân chỉ điểm, cho nên ông mới trở thành một dược sư như bây giờ. Tuy so với một số người ông vẫn còn rất non tay, nhưng mà, với tuổi tác và trình độ hiện tại của ông có thể nói đã xếp ở vị trí thứ mười trong tất cả các dược sư ở trên đất nước này.

 

Đã là người trong nghề, cho nên người nào là dược sư ông chỉ cần nhìn sơ một cái đã có thể đoán được. Chỉ nhìn vào đôi tay của họ, nhìn vào độ chai và mùi vị trên người họ ông đã đoán được người đó có phải là dược sư hay không.

 

Hiện tại nhìn tiểu cô nương trước mắt này, tuy tuổi hơi nhỏ một chút, nhưng mà đôi tay kia nhìn thấy nào cũng giống như một người đang học chế dược. Nhìn độ chai rộp trên đầu các ngón tay, Trung quảng sự thật sâu kính trọng. Chỉ một đứa bé lại có thể chịu được cực khổ này.

 

Sao dược a, nó không phải công việc mà một đứa trẻ bình thường có thể làm nổi. Lúc dược nằm ở trong chảo trên bếp, phải là dùng tay để sao, không được dùng đũa, không được dùng các vật khác để sao, mà phải dùng chính đôi tay của mình đưa vào chảo để sao. Cho nên, có thể hiểu được độ nóng của nó thế nào, độ khó của nó thế nào.

 

Ấy mà đứa bé trước mắt này, nhìn độ phồng rộp và chai sần kia, ông cảm thấy thật sâu kính trọng. Là một người yêu nghề, khi thấy một mầm non tốt, ông thế nào lại không kích động. Phúc chốc Trung quản sự liền nảy sinh ý nghĩ, cảm thấy nếu tiểu cô nương này có thể duy trì, ông nghĩ muốn nhận nàng làm đồ đệ.

 

Trung quản sự chính là không có ngờ tới, người ông muốn nhận làm đồ đệ này về sau lại trở thành sư phụ của ông. Mà còn là do ông khóc lóc van xin người ta thu nhận. Nhưng đó là sau, trở về hiện tại.

 

Trung quản sự bước tới khom người cùng An Bình đối mặt, ông nhẹ giọng hỏi:

 

“Kia… Dược liệu là do ai sơ chế?  Là dược liệu gì? Đem vào ta xem thử, nếu như dùng được, ta nhất định sẽ thu mua toàn bộ!”

 

Cụ An vốn còn đang hồi hợp, nghe Trung quản sự nói như vậy thì mừng rỡ. Đẩy đẩy An Bình, cụ An vui vẻ nói:

 

“Bình nhi, đi ra bảo cha và đại bá của con đem dược liệu vào đi!”

 

An Bình vui vẻ gật đầu, nàng nhanh chân đi ra ngoài, sau đó gọi hai người An Thành và An Trung đẩy xe dược liệu vào.

 

Bởi vì dược liệu rất nhiều cần phải đổ ra để xem xét cẩn thận, vì vậy Trung quảng sự liền dẫn mấy người An Bình đi vào dược đường ở phía sau.

 

Lúc hai người An Trung và An Thành đem dược liệu đổ ra, Trung quảng sự liền trợn to mắt há to mồm không khép lại được.

 

Từng loại từng loại dược liệu được phân ra nằm chỉnh tề ở trên bàn, có tất cả hơn hai mươi loại. Điều quan trọng ở đây là, dù dược liệu bào chế theo cách sao hoặc phơi hay sấy. Tất cả điều được bào chế rất tốt, đều là loại thượng đẳng.

 

Tay có chút run rẩy, cầm từng nắm dược liệu lên cẩn thận nhìn, miệng thì thào, một bộ dạng không thể tin.

 

“Số… số dược liệu này… số dược liệu này…” Trung quản sự ngẩng mạnh đầu, ánh mắt kích động nhìn ba người cụ An, ông gấp gáp hỏi:

 

“Các vị… các ngươi… các ngươi có thể cho ta biết, là người nào đã sao chế số dược liệu này không?” Trung quản sự vừa nói vừa kích động nhìn chằm thảo dược trên tay, bộ dạng giống như đã tìm được bảo bối.

 

Cụ An, An Thành, An Trung thấy phản ứng này của Trung quản sự thì lấy làm lạ, ba người đồng loạt nghĩ: Nhìn qua không giống như là chê bai dược liệu của họ, mà giống như là kích động và khen tặng. Nhưng mà… Cả ba người cùng nghi hoặc chuyển ánh mắt.

 

Thật là khó hiểu, danh tiếng của Phúc Thọ Đường này không phải là đùa, nghe nói dược liệu được  ở đây đều là loại tốt, còn nghe rằng ở đây có một dược sư chế dược đại tài. Nhưng mà… nếu thật sự là như vậy thì mỗi ngày vị quản sự này phải nhìn thấy rất nhiều dược liệu tốt mới đúng chứ. Thế nào lại kích động đối với dược liệu do một tiểu cô nương là Bình nhi của họ bào chế đây? Chẳng lẽ nói, cháu gái họ còn cao tay hơn những dược sư ở Phúc Thọ Đường này?

 

Nghi vấn là một chuyện, nhưng ba người rất biết thời thế mà không mở miệng nói ra. Tuy thế ánh mắt cả ba người vẫn cứ mang theo nghi hoặc.

 

Thấy Trung quản sự kích động của, An Bình liền đoán được ông là người biết nhìn hàng, hảo cảm đối với ông cũng tăng thêm không ít. Thật ra mà nói, nàng đã ở trong nghề ba mươi năm, lại thêm sư phụ của nàng là một người cực kỳ tinh thông y lý. Đời trước nàng đã dùng mười năm để học hết tất cả những gì sư phụ truyền dạy, lại dùng gần ba mươi năm để tế thế cứu người. Cho nên dược liệu do nàng bào chế xếp loại thượng đẳng là bình thường, nhưng mà… loại thượng đẳng này không phải ai nhìn cũng nhìn ra được.

 

Hiện tại thấy Trung quản sự kích động như vậy, An Bình liền biết được tay nghề sao chế dược liệu của ông cũng không phải đơn giản. Có vẻ, người mà thiên hạ đồn dược sư đại tài kia chính là vị Trung lão bá ở trước mắt này rồi.

 

 

Tằng hắng một tiếng, An Bình rất thức thời mà mở miệng trả lời.

 

“Trung lão bá, không giấu gì ngài, số dược liệu này là do chính tay ta sao chế!” An Bình không nghĩ sẽ giấu diếm người trước mắt này. Nàng tin tưởng vào phẩm chất của người này, vậy nên sẽ không ngần ngại nói thật rằng nàng là một dược sư.

 

Chính là, An Bình tin tưởng người ta, nhưng chưa chắc người ta đã tin tưởng nàng.

 

Nghe An Bình nói số dược liệu kia là do nàng bào chế, Trung quản sự liền một bộ dạng không tin.

 

“Không thể nào!”

 

Không phải ông xem thường An Bình, nhưng mà… số dược liệu ở trước mắt này từ mùi vị cho tới màu sắc đều nói rõ nó đã được một đôi tay của cao nhân bào chế, vị cao nhân này ít nhất cũng phải là người trong nghề trên chục năm. Mà tiểu cô nương ở trước mặt ông, nàng nhiều nhất cũng chỉ mới tám tuổi. Cho là nàng thông minh, ba tuổi bắt đầu nhóm bếp, nhưng cũng không thể nào có thể sao chế ra được loại dược liệu giống thế này.

 

Trung quản sự dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn An Bình, sau đó thẳng người chuyển ánh mắt dò hỏi tới mấy người Cụ An, An Trung và An Thành.

 

Thấy được nghi hoặc không tin tưởng của Trung quản sự, hai người An Trung và An Thành chỉ biết cười gượng mang theo bất đắc dĩ. Nói thật, con gái/ cháu gái của họ chỉ mới bảy tuổi. Nói nàng là dược sư, đúng là có phần quá khó tin. Nhưng thật sự số dược kia chính là một tay con/ cháu gái họ bào chế. Không tin thì biết làm sao?

 

Cụ An bình tĩnh lên tiếng.

 

“Trung quản sự, lời của cháu gái của ta là nói thật. Nhà của ta, dược liệu này nọ đều do một tay của nàng sao chế.  Chúng ta cũng chỉ phụ giúp nàng sơ chế thôi. Thật không giấu gì ngài, bởi vì chúng ta tin tưởng ngài mới nói cho ngài biết, chứ bên ngoài, không ai biết cháu gái ta là dược sư.”

 

Trung quản sự nghe xong thì thật sâu khiếp sợ, ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn chằm chằm An Bình. Ông buột miệng hỏi:

 

“Lá cam thảo nếu muốn bào chế thành dược liệu thì phải làm thế nào?”

 

An Bình cau mày nhìn Trung quản sự, nhếch môi bình thản đáp:

 

“Sao lá tươi trên chảo nóng, sau đó giảm dần lửa cho đến khi khô hẳn”

 

Trung quản sự hỏi tiếp:

 

“Vì sao không phải đem phơi hoặc sấy mà là sao trên chảo nóng?”

 

An Bình cười cười: “Bởi vì nếu đem phơi thì lá biến thành mầu nâu xám, vị thuốc không ngọt, hoạt chất cũng giảm đi. Nhưng nếu bào chế bằng cách sao lá tươi trên chảo nóng, lá Cam thảo sẽ vẫn giữ nguyên mầu xanh lục và còn lại vị ngọt đậm.”

 

Trung quảng sự phất râu: “Vậy…  các loại thảo dược dạng cây có nhựa khô thì thế nào?”

 

“Thì luộc sơ qua rồi phơi nắng to” An Bình tiếp tục.

 

“Còn các loại củ?”

 

“Phơi hoặc sấy từ từ, lúc đầu nhiệt độ thấp, về sau sẽ tăng dần lên!”

 

“Ách!…” Trung quản sự kinh ngạc bật thốt thành tiếng. Ông run run chòm râu nhìn chằm chằm An Bình.

 

“Tiểu cô nương, ngươi… ngươi học qua bào chế dược mấy năm rồi? là vị đại sư nào chỉ dạy cho ngươi?”

 

An Bình hơi ngẩn ngơ, trong đầu dần dần nhìn thấy một người. Một lão già ngoan đồng, thích mặt trang phục màu bạc. Tóc bạc phơi, râu bạc phơi. Bình thường rất thích ngồi treo leo trên một phiến đá lớn, sau đó trừng mắt nhìn nàng. “Nha đầu, ta nói ngươi phải dùng tay, dùng tay biết không. Ngươi đem cây đi đảo dược, ngươi không sợ những lá thảo dược kia bị người đập nát hết à?”

 

“Nha đầu, ta nói ngươi, không được dùng các loại cây bậy bạ đem đi đảo dược, ngươi có biết, trên mỗi một cái cây đều mang một vị thuốc không? Ngươi đem nó đảo dược như vậy, lỡ dược liệu bị biến chất thì tính thế nào?”

 

“Nha đầu, ngươi ngốc sao? nếu nóng quá thì rút tay ra, còn nữa, ta dạy ngươi vận dụng chân khí, ngươi không vận dụng à, để bị phỏng tay như vậy?”

 

“Nha đầu, tới, ta hôm nay vừa trộm được một bầu rựu, ta với ngươi uống.”

 

“Nha đầu….”

 

“Nha đầu..”

 

An Bình cảm thấy trước mắt mình mờ đi, bên tai có người gọi tên nàng.

 

“Bình nhi!”

 

“Bình Nhi!”

 

An Bình hồi thần, lúc này mới phát hiện trên mặt đã dính đầy nước. Là nước mắt. Thì ra… dù đã chôn sâu ký ức kia đến mấy, trong thâm tâm nàng vẫn còn nhớ rõ như vậy. Mỗi lần hồi tưởng, nàng lại thấy đau lòng.

 

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc kèm lo lắng của mọi người, An Bình vội hít sâu một hơi. Đem tay quẹt nước mắt, sau đó xoay đầu ôm chân cụ An, giọng điệu uất ức kèm lên án:

 

“Ông nội, vị lão bá này bắt nạt Bình nhi, ông nội… oa….” An Bình oa một tiếng khóc lên.

 

Khóc trước mặt người khác là xấu hổ, mà tự dưng đứng khóc không có lý do lại càng xấu hổ. Nhưng nàng hiện tại chỉ là một đứa trẻ, đã không thể giải thích chuyện vừa rồi mình khóc, vậy chỉ có thể thuận theo, giả vờ bản thân bị Trung lão bá này doạ sợ. Là con nít, bị doạ tới khóc cũng không quá mất mặt. An Bình nghĩ như vậy.

 

Trung quảng sự bị tiếng khóc của An Bình doạ cho nhảy dựng, mặt ông cứng đờ, mồ hôi trên trán mạnh mẽ lăn. Ông tự kiểm điểm, cảm thấy, dường như vừa rồi mình đúng là có chút giống như đi bắt nạt con nít.

 

 

 

Trung quảng sự ngượng ngùng ho khan hai tiếng, nhưng vẫn nhịn không được mà nhìn mấy người Cụ An hỏi thêm:

 

“Này… An đại ca, số dược liệu này thật sự là do tiểu cô nương này bào chế? cái này… có cái gì chứng minh sao?”

 

Cụ An nhịn không được cau mày, thấy cháu gái bị doạ tới phát khóc trong lòng ông rất tức giận, vì thế, lời nói ra cũng không còn khách sáo như lúc đầu.

 

“Cần gì chứng minh, việc đó có quan trọng sao Trung quản sự? Chẳng phải ngài nói chỉ cần dược liệu kia có thể dùng thì sẽ thu mua hết sao? hiện tại ta chỉ hỏi, dược liệu này ngài có muốn thu hay không? Cái khác… không quan trọng!”

 

Trung quảng sự đánh một cái rùng mình, ông sâu sắc cảm nhận được khí tức nóng nãy từ mấy người đối diện, Lại nhìn tiểu cô nương kia, thấy nàng vẫn còn che mặt nức nở thì lúng túng. Trung quản sự nghĩ, có lẽ ông thật sự chọc giận họ rồi.

 

“Được, số dược liệu này ta sẽ thu mua toàn bộ, giá cả sẽ được cộng thêm hai phần!”

 

Trung quản nói nhanh, đùa sao, dược tốt như vậy, không mua chẳng lẽ để người ta đem đi chỗ khác bán? Phải biết rằng sắp tới còn có một đơn hàng chuyển lên kinh thành, ông còn đang lo gom không đủ dược liệu đây!

 

……

 

 

Chương 18                                  Chương 20

Đăng bởi 4 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 18

Chương 18: Bán Dược Liệu

 

 

Việc học của mấy người An Du đi vào quy luật, An Bình liền tiếp tục bắt tay vào công việc bào chế dược hoàn. Hai người An Thành và An Trung cũng tiếp tục việc gieo trồng thảo dược. Còn lại cụ An, bà Nồng, Trần thị, Thẩm thị và An Thuỷ thì phụ giúp An Bình trong việc sơ chế dược thảo.

 

Bào chế dược không phải là một việc dễ, nó có rất nhiều phân đoạn. Cũng may ở An gia có nhiều người, cho nên An Bình dễ dàng hơn khi phân việc cho từng người.

 

Tuỳ theo từng loại dược mà có những công đoạn bào chế khác nhau, nhưng muốn bào chế ra dược liệu thì ít nhất cũng phải qua ba phân đoạn.

 

Bỏ đi phân đoạn trồng và hái, phân đoạn kế tiếp sơ chế. Thái bào dược liệu thành từng miếng nhỏ, sau đó đem phơi, hoặc sao, hoặc sấy. Xong có loại để nguyên đã thành dược liệu, còn có loại phải tán hoặc tẩm.

 

Tất nhiên, công đoạn sao dược, tán dược hoặc tẩm dược đều phải do đích thân An Bình làm, còn những công việc sơ chế khác như rửa, thái, phơi khô thì do mấy người Thẫm thị làm.

 

Vì sao chế dược thì phải trực tiếp làm ở trên chảo nóng, cho nên chỉ mới hai tuần bàn tay nhỏ của An Bình đã phồng rộp và bắt đầu có xu hướng chai sần. Đời trước sư phụ có truyền dạy cho nàng cách vận dụng khí công để sao dược. Sẽ không bị nóng, bị phỏng khi chạm vào chảo nóng. Nhưng khí công này phải tập đến một hai năm mới có thể vận dụng. Hiện tại nàng chỉ mới tập có nửa năm, thật sự là dùng không được.

 

Thẩm thị đối với chuyện này rất là đau lòng, mỗi tối cứ chạy tới phòng con gái nhỏ, đem mấy lọ thuốc cao thoa tay mà con gái bào chế ra thoa vào tay nàng, vừa thoa vừa xuýt rơi lệ.

 

Lại nói, thời gian này bởi vì An gia đều tụ họp làm việc chung, cho nên bữa ăn cũng nấu ở phòng lớn, mọi người cùng nhau ăn như một đại gia đình. Thức ăn hàng ngày là do An Binh chi bạc ra mua về, gạo thì góp chung. Thế nên An gia lúc này nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới, nhìn thế nào cũng rất hoà thuận, không hề có mâu thuẫn không vui nào. Ngoại trừ lâu lâu bị bà Nồng mắng vài câu phung phí không biết gói gém, tối ngày cứ mua thịt về ăn.

 

 

 

Công việc bận rộn, tuy rằng vẫn chưa thu bạc được đồng nào. Xong, người An gia lúc này lại rất khắng khít, mỗi ngày dù mệt nhọc nhưng trên mặt ai cũng có nụ cười.

 

Một tháng qua nhanh, hiện tại đã là giữa tháng hai. Chỉ mới vỏn vẹn một tháng, An Bình đã sao chế được tổng cộng hơn hai mươi chai dược hoàn, mỗi chai có trên 20 viên dược. Và còn gần ba trăm cân dược thảo đã sao chế thành dược liệu. Nhìn số dược liệu trong kho, An Bình quyết định đem dược liệu đi lên trấn bán đợt đầu tiên..

 

Đem ý nghĩ nói với cả nhà, liền được mọi người nhất tề đồng ý. Gần một tháng làm lụng, ai cũng đều kỳ vọng và mong mỏi vào cái ngày này. Tuy rằng có chút lo lắng sợ sẽ không bán được, nhưng nhìn ánh mắt đầy tự tin của An Bình, nhìn các loại dược liệu ra hình ra dạng nằm ở nhà kho, cả nhà lại bắt bản thân phải tin tưởng.  Tin rằng An gia sẽ thật sự có thể kiếm bạc được bằng cách này.

 

 

 

Trời tờ mờ sáng, một nhà đều đã thức dậy, ai cũng mang theo tâm trạng hồi hộp, và lo lắng. Nếu không phải sợ hù doạ các hiệu thuốc, có lẽ tất cả mọi người đã kéo nhau đi theo nhìn xem An Bình bán dược rồi.

 

Đội đi bán dược gồm có, cụ An, An Thành và An Trung còn có một người không thể thiếu là An Bình. Bởi vì chuẩn bị cho ngày này, từ sớm cụ An đã thuê Ngô Đại đóng cho An gia một chiếc xe đẩy. Hiệt tại mấy trăm cân dược liệu đều được chất vào trên chiếc xe đẩy đó. Còn số dược hoàn thì nằm trong bao tay nảy trên vai cụ An.

 

Đem xe đẩy ra cổng, cụ An có chút lo lắng quay đầu lại dặn dò bà Nồng:

 

“Ta đi cùng tụi nhỏ, bà ở nhà nhớ trông chừng các thúng thảo dược, nếu trời có mưa bất tử thì gọi tụi nhỏ đến bưng vào. Bà chớ có cậy mạnh, lỡ lại bị trẹo xương sẽ làm tụi nhỏ lo lắng”

 

Đấy là liên quan tới mấy ngày trước, hôm đó lúc mọi người không có nhà, chỉ có bà Nồng một một mình coi phơi thảo dược. Đúng lúc đó ông trời lại đổ mưa phùn. Bà Nồng lo sợ dược thảo bị mưa làm ướt sẽ hỏng rồi, thế là cong lưng cố sức khiêng hết các mâm phơi thảo dược vào nhà. Kia vì bà quá cố sức, cho nên đem cái xương sống trẹo luôn. Nếu không phải nhờ An Bình châm cứu và bốc thuốc, có lẽ hiện tại và vẫn còn chưa xuống được khỏi giường.

 

 

Cũng từ hôm đó, người một nhà không còn dám để bà ở nhà phơi dược một mình, sợ rằng bà lại cố sức giống như hôm trước.

 

Bà Nồng nghe cụ An dặn dò thì liếc mắt trừng ông. Bà hơi mất tự nhiên càu nhàu:

 

“Biết rồi, ông cứ lắm lời. Nói mãi, nói mãi… thật không sợ tụi nhỏ cười cho!”

 

Dạo này tâm tình của cụ An và bà Nồng rất tốt, thường xuyên mắt qua mày lại như vậy? Mỗi lần như vậy, cả nhà chỉ biết cuối đầu cười, thầm ngưỡng mộ hai lão.

 

Lúc đẩy xe ra ngoài, những người trong thôn lần lượt chạy tới, người quen thân thì chạy tới hỏi này nọ vài câu, hỏi xem cụ An đẩy cái xe này đi đâu, làm gì. Người không quen thì tụm ba tụm năm chỉ trỏ. Nhưng dù quen thân hay không quen thì trong mắt của những người trong thôn lúc này nhìn người An gia đều mang theo tò mò.

Trước ánh mắt dò xét của cả thôn, Cụ An thản nhiên nắm tay dẫn An Bình đi về phía trước. Còn An Trung và An Thành thì vẫn tiếp tục hì hục đẩy xe.

 

Đi theo đoàn người bán dược liệu còn có ba người An Du, An Dật và An Vũ, ba người họ là đi đến trường đọc sách.

 

 

Lúc tới trấn Hồ Xuân đã là cuối giờ mão (7 giờ), trên trán của An Bình lúc này đã lấm tấm mồ hôi. Mấy người An Thành, An Trung cũng không tốt hơn là bao, trên mặt hai người mồ hôi đã nhỏ thành từng giọt.

 

Cụ An vừa thở phì phò vừa nhìn ba người An Du nói:

 

“Đã trễ rồi, các ngươi tranh thủ tới trường đọc sách thôi!”

 

Ba người An Du có chút luyến tiếc, bọn hắn thật rất muốn đi theo nhìn xem An Bình bán dược. Nhưng mà đọc sách thì không thể trì hoãn, cả nhà đã dồn tiền để cho bọn hắn đọc sách, cho nên bọn hắn không thể lười biếng được.

 

Mấy người An Du nghe lời rẻ qua đường khác để đi, cụ An liền nắm tay An Bình mở miệng dặn dò:

 

“Nhớ nắm tay ông nội, cẩn thận coi chừng lạc đường!”

 

An Bình ngẩng đầu nhìn cụ An, nàng nở một cười ngọt ngào. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt bởi vì nụ cười này mà hợp lại thành một giọt mồ hôi lớn rồi xuôi dòng chảy xuống phía dưới mang tai. Kia không hiểu sao lại thu hút ánh nhìn của người đi đường.

 

Bởi vì hôm nay đi trấn bán thảo dược, cho nên một nhà rất chú trọng quần áo và trang phục của bốn người đi lần này. Cụ An hôm nay mặc một bộ quần áo màu xanh riêu, còn rất mới. Bộ này ông chỉ mặc vài ba lần, đây là bộ quần áo ông để dành mặt khi đi dự lễ cưới gả này nọ trong thôn. An Trung thì mặc một bộ màu xanh lam, cũng là quần áo mới. Nhưng kiểu dáng thì rất phổ thông, không có gì đặc biệt. An Thành thì mặc bộ quần áo khi còn ở thị lang phủ, bộ quần áo này chính là dùng vải tốt để may, so với vải của những người ở đây, vải ông đang mặt đã là loại tốt lắm.

 

Còn An bình, nàng mặt một chiếc áo có màu trắng bạc. Thân váy bên dưới là màu hồng nhạt. Trên đầu được búi kiểu song nha kế, còn được thẩm thị cuộc vào hai cái nơ nhỏ cũng là màu hồng. Hai mắt to tròn, làn da bởi vì chạy ra nắng nhiều mà hơi rám. Thân hình không mập không ốm, lại mang nét kiên nghị và trầm tĩnh không hợp với tuổi.

 

Nàng được cụ An nắm tay dẫn đi, chân nhẹ nhàng bước trên đường. Từng bước từng bước rất là tao nhã . Nhìn sơ qua cảm thấy nàng chính là một tiểu cô nương lanh lợi linh động, nhìn kỹ lại thì phát hiện trong sự linh động kia có một khí chất cao quý trầm tĩnh khó nói nên lời.

 

Cụ An cuối mâu nhìn cháu gái, hơi có chút thất thần. Bỗng dưng phát hiện đứa cháu gái này của mình có một khí chất rất đặc biệt, cảm giác giống như toát ra một cỗ quý phái khó nói nên lời.

 

“Ông nội!” An Bình nghi hoặc lắc lắc tay cụ An “Làm sao ông nội thẩn người như vậy?”

 

“À… khụ… khụ!…” Cụ An hoàng hồn, có chút ngượng ngùng đem tay che miệng ho khan hai cái. An Thành và An Trung đi phía trước quay đầu nhìn lại lo lắng hỏi.

 

“Cha, cha không khoẻ hả?”

 

Cụ An vội xua tay lắc đầu “Không… không có bệnh!”

 

An Thành và An Trung hơi ngẩn người nhìn cụ An một cái, sau đó mới lắc lắc đầu quay lại tiếp tục đẩy xe.

 

An Bình cũng nheo nheo mắt nhìn cụ An, thấy trên mặt ông không có gì bất thường mới gật gù kéo tay ông đi về phía trước.

 

 

 

Tiệm thuốc mà An Bình lựa chọn để bán dược liệu là tiệm Phúc Thọ Đường, đây là tiệm thuốc cũng là nơi có nhiều đại phu giỏi ở cái vùng này. Mấy ngày trước An Bình đã cùng Thẩm thị đi dọ hỏi, nàng cảm thấy cách hành xử của tiệm thuốc này rất được, không có nâng cao khi thấp. Vì thế An Bình quyết định chọn Phúc Thọ Đường để làm nơi gởi bán dược liệu.

 

 

Từ cửa trấn đi tới tiệm thuốc cũng mất khoảng hai khắc đi bộ. Mấy người An Trung đẩy xe thảo dược đi tới trước cửa Phúc Thọ Đường, Cụ An liền để bọn họ đứng chờ bên ngoài còn bản thân thì nắm tay An Bình tiến vào trong tiệm.

 

Trong tiệm hiện tại có ba người dược đồng đang đứng. Bên cạnh cũng có hai người đến bốc thuốc. Cụ An tiến vào liền đứng một bên chờ, chờ hai người khách kia mua thuốc xong đi ra ông mới bước lên cùng dược đồng chào hỏi.

 

“Tiểu huynh đệ, không biết có thể nói chuyện một chút không?”

 

“Chào lão bá, ngài đến mua thuốc sao? đem đơn thuốc đưa đây, ta sẽ bốc thuốc ngay cho ngài!” Cũng đồng thời lúc cụ An nói người dược đồng kia cũng đã mở miệng hỏi. Hai người cùng đồng loạt nói, thành ra âm thanh lẫn lộn rất tức cười.

 

Cụ An nâng tay che miệng ho khan hai cái, hơi có chút xấu hổ nhìn dược đồng, ậm ừ một hồi ông mới dè dặt nói:

 

“Tiểu huynh đệ, hôm nay lão tới không phải muốn bốc thuốc, lão là tới hỏi tiểu huynh đệ ngươi ở đây có thu mua dược liệu hay không?”

 

Cụ An vừa nói vừa đưa mắt nhìn ra ngoài cổng, nơi có xe dược liệu của mình. Dược đồng cũng nhìn theo mắt của cụ An, phát hiện một xe chở đầy bao lớn nhỏ, ánh mắt hắn hơi nheo nheo:

 

“Cái này….” dược đồng hơi do dự, sau đó mới nói “Lão bá, cái này không phải phận sự của ta, thôi vầy đi, ngài đợi một lát ta chạy đi gọi quản sự tới!”

 

“Tốt, vậy làm phiền tiểu huynh đệ!” Cụ An mừng rỡ nói.

 

 

Dược Đồng đi vào trong, chưa đầy một khắc đã đi trở ra. Theo phía sau còn có một người trung niên, tuổi chừng trên dưới năm mươi. Ông mặt trường bào màu xám, nhìn mặt có phần nghiêm nghị và phúc hậu.

 

 

Người này là Trung Quảng sự, là người quản lý tiệm thuốc này.

 

Trung quản sự bước ra, đầu tiên là di ánh mắt tới quan sát cụ An, rồi chuyển dần xuống bàn tay của ông, nhìn xong, trong mắt không giấu được thất vọng. Nhưng vẫn rất lễ nghi mà chấp tay tiến lên phía trước cùng cụ An chào hỏi.

 

“Ta là Trung Quý, là quản sự ở đây. Vị đại ca này, không biết xưng hô thế nào?”

 

Cụ An cũng chấp tay hoàn lời: “Ta họ An, tự một tiếng Minh, Trung quảng sự cứ gọi ta một ta An Minh là được”

 

Trung Quảng sự vội nói: “Không dám! Không dám! À, ta nghe dược đồng nói An đại ca muốn đến bán dược, chẳng hay là dược liệu gì? là tự bào chế hay là nhận uỷ thác?”

 

 

Trung quảng sự hỏi, chân cũng chầm chậm bước ra khỏi quầy thuốc liếc mắt nhìn ra ngoài chiếc xe đựng thảo dược ở trước cửa, trong mắt lúc này hơi loé lên kinh ngạc. Vội quay đầu cẩn thận đánh giá cụ An một lần nữa, cũng là lúc này ông mới nhìn thấy cái đầu nhỏ xíu của An Bình đứng kế bên.

 

Bởi vì Trung quảng sự và dược đồng điều đứng ở trong quầy, quầy thuốc thì cao, An Bình đứng không qua khỏi bàn. Cho nên nãy giờ cả dược đồng và Trung quảng sự đều không nhìn thấy nàng.

 

 

“Chào Trung lão bá, ta là An Bình.” An Bình tự nhiên bước lên một bước nhỏ hướng tới Trung quảng sự chào hỏi, kế tiếp nàng liền cười nói: “Trung lão bá, dược liệu kia là do đích thân An gia chúng ta bào chế, không phải nhận uỷ thác của người khác!”

 

 

Chương 17                                         Chương 19

 

 

Đăng bởi 6 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 17

Chương 17: Sao Chế Dược, Đi Tự Thục Đọc Sách

 

 

Nhờ tìm thấy đồi Mộc Nhĩ, mấy người An Bình liền không cần lặn lội đi tìm thảo dược nữa mà chỉ tập trung vào hái cái này. Chỉ một buổi sáng, nhóm người An Bình đã hái được gần trăm cân Mộc Nhĩ, còn có khoảng hơn hai mươi cân thảo mộc.

 

Bởi vì số lượng Mộc Nhĩ khá nhiều, An Bình liền quyết định trở về sớm. công đoạn phân loại và sơ chế Mộc Nhĩ hơi tốn thời gian, mà đặc biệt Mộc Nhĩ khi hái xong thì phải sơ chế ngay, chứ nếu để qua ngày, tác dụng của Mộc Nhĩ sẽ không bằng lúc mới hái.

 

 

 

Chỉ một buổi sáng, ở trước sân An gia đã có một đống thảo dược và Mộc Nhĩ. Cụ An và bà Nồng nhìn thấy liền trợn mắt há mồm. Làm họ còn tưởng thảo dược gì đó rất quý giá đâu, hiện tại chỉ mới nửa ngày đã hái ra nhiều như vậy.

 

Bà Nồng chỉ tay vào đống Mộc Nhĩ lắp bắp: “Đây… đều là thảo dược đó sao?”

 

Mấy người An Bình phì cười, An Trung vui vẻ nói:

 

“Mẹ, tất cả đều là thảo dược đấy, còn nhiều lắm. Nếu không phải Bình nhi nói hái nhiều quá về làm không kịp sẽ bị hỏng thì tụi con còn hái về gấp nhiều lần số này!”

 

Bà Nồng vui mừng: “Nói vậy, về sau chúng ta đâu cần gieo trồng, chỉ cần lên rừng hái về là đủ rồi!”

 

An Bình vội lắc đầu: “Không được đâu bà nội, vẫn là tự trồng sẽ tiện hơn. Dù sao trồng cũng không khó, sẽ không tốn nhiều công sức, mà còn có thể thu hoạch đúng theo mùa của nó, sao chế thành dược sẽ có công hiệu hơn. Chứ ở trên rừng, thảo dược mọc lan tràn, mỗi lần đi hái phải tìm kiếm, rất mất thời gian, lại còn nguy hiểm.”

 

An Bình nói tới đây mọi người liền gật đầu, thật ra, từ hồi mùa đông năm ngoái, lúc mà An Trung bị thương khi đi săn thú xong thì người trong thôn đều rất lo sợ khi đi vào rừng. Mỗi lần đi mọi người cũng chỉ quanh quẩn phía ngoài bìa rừng, không ai dám đi sâu vào trong rừng cả. Mọi người vẫn còn bị ám ảnh bởi tình huống máu me đầy người của mấy người An Trung hồi mùa đông năm ngoái.

 

Thảo dược được chất thành một đống trên sân, An Bình nói cần phải phân chia theo từng loại. Công đoạn này không khó, con nít ba tuổi cũng có thể làm. Bởi vì mỗi cây thảo dược đều có hình dạng khác nhau, cho nên rất dễ phân biệt. Tuy thế, cũng có không ít cỏ dại bị mấy người An Trung tưởng nhầm là thảo dược nên hái về, số cỏ dại bị An Bình loại bỏ có tới ba bốn cân.

 

Lại nói, lần này đa số đều là Mộc Nhĩ, cho nên rất nhanh mọi người đã phân loại xong. Tiếp đến, An Bình liền hướng dẫn mọi người phân loại Mộc Nhĩ. Còn nàng thì đem những cây dược thảo đã được phân loại kia đi rửa, sau đó để gáo nước, đợi ngày mai sẽ sao chế.

 

Mộc Nhĩ sẽ phân thành ba loại, loại già, loại non, và loại nhỏ.

 

Nàng dự tính sẽ dùng loại già sấy khô rồi nghiền thành bột. Loại bột này pha với nước rồi uống có thể trị được bệnh trĩ, bệnh xuất huyết tử cung cơ năng…

 

Đời trước, An Bình đã dùng loại bột này trị bệnh cho rất nhiều người, rất công hiệu.

 

Còn loại non thì phơi khô dùng cho chế biến món ăn, An Bình dự định sẽ đem bán nó cho những tửu lâu ở trong trấn. Số còn lại thì sẽ dùng chung với vài loại thảo dược khác rồi sao chế thành dược hoàn.

 

Bởi vì thời này người ta thường không dám ăn nấm, nhất là các loại nấm hoang mọc trong rừng. Từng có nhiều trường hợp vì quá nghèo không đủ cơm ăn. Rồi họ lên rừng hái mấy loại nấm thế này đem về ăn thử. Kết quả có người bị ngộ độc chết. Do đó về sau không có người dám mạo hiểm ăn thử nấm nữa.

 

 

 

Thời này chỉ biết ăn một số loại nấm quen thuộc như nấm rơm, nấm mối, nấm hương… Còn loại nấm Mộc Nhĩ này, bởi vì hình thù của nó không được đẹp, cho nên người ta liền nói nó không thể ăn, dù đói chết cũng không ai dám can đảm đi ăn thử loại nấm này.

 

Đời trước khi biết được chuyện này An Bình còn rất hứng thú, đi hái Mộc Nhĩ về chế biến thành món ăn cho cả nhà. Về sau ở cùng sư phụ, được sư phụ đem ra nghiên cứu, kết quả nó trở thành một loại dược liệu thông dụng.

 

 

Cũng vì hiện nay mọi người còn chưa biết được Mộc Nhĩ này có thể ăn, có thể dùng làm dược liệu trị bệnh, cho nên An Bình quyết định đem nó bào chế thành dược hoàn. Tuy rằng sẽ vất vả, nhưng nàng không ngại. Đời trước nàng cũng thường xuyên chế biến dược hoàn đem đi bán để lấy tiền giúp đỡ người nghèo. Chứ hiện tại dù có đem Mộc Nhĩ khô tới các hiệu thuốc, họ cũng sẽ không dám bỏ tiền ra thu mua.

 

Bào chế dược hoàn tuy còn cần thêm vài vị thuốc bổ trợ. Nhưng nàng không ngại, nàng có thể để mọi người lên rừng tìm hái cái vị thuốc đó, hoặc có thể ra tiệm thuốc mua về. Dù làm cách nào, dược hoàn vẫn dễ bán hơn dược liệu.

 

Còn về việc làm sao cho tiệm thuốc tin tưởng vào dược hoàn của mình, An Bình lại không hề lo lắng. Thuốc tốt tự có người cầu, nàng đã hành nghề hơn ba mươi năm, nàng tin chắc thuốc của mình công hiệu thế nào, cũng tin chắc bệnh nhân sẽ tin tưởng mà mua dược hoàn của nàng. Có thể mới đầu sẽ có nhiều trở ngại, nhưng nàng không sợ, nàng có thời gian chờ cho người khác tin vào dược hoàn của nàng.

 

Công việc phân loại Mộc Nhĩ và đúng là vất vả không ít, cả nhà châu đầu làm siêng suốt, phải đến tận tờ mờ tối mới phân loại xong. Chính là tham quá thì thâm, nhìn đống Mộc Nhĩ trùng ngụng trước mắt, An Bình cắn cắn môi than thở.

 

“Cha, hay là ngày mai cha và đại bá đi hái thảo dược thôi đi, còn nương và đại bá mẫu, để ở nhà phụ con phơi Mộc Nhĩ có được không?”

 

 

 

….

 

Qua gần chục ngày, nhà kho mới xây của An Gia đã chất được kha khá dược liệu. Tính toán có trên trăm cân. Mầm móng thảo dược cũng được An Bình chọn xong, nàng quyết định trồng Đảng sâm, Hà thủ ô đỏ, và ba vị thuốc quen thuộc đó là Gừng, Nghệ, và Tỏi.

 

Tuy chỉ năm loại thảo dược, nhưng cộng thêm một số thảo dược khác hái từ trên rừng về là đã có thể bào chế ra rất nhiều dược hoàn khác nhau. Huống hồ, cho dù không bào chế dược hoàn, đem phơi khô rồi bán lại cho các hiệu thuốc giá cả cũng không thấp. Đem bán cho các tửu lâu làm nguyên liệu nấu ăn cũng không sợ không thu được bạc.

 

 

Trong đó Đảng Sâm, có hình dạng thân cây màu tím, lá hơi tròn, phần cuốn có hình tim, phần đuôi hơi nhọn. Đảng Sâm xanh sinh trưởng tốt vào mùa xuân, khi thu hoạch thì đem đi rửa sạch rồi ủ nước một đêm, sau đó đem đi sao lại cho thành dược liệu. Có thể dùng chung với các loại dược liệu khác để chủng trị một số bệnh như tiêu chảy, lỵ, khí  hư, thoát giang…vv… là một vị thuốc rất thông dụng.

 

Còn Hà Thủ Ô Đỏ thì có  thân mềm dạng dây leo quấn với nhau, rễ phình to, củ màu đỏ.  hình tim, đầu nhọn. Hà thủ ô đỏ chính là vị thuốc quý hiếm, chỉ một gốc Hà Thủ Ô đã có thể sao chế ra cả trăm vị thuốc, chủ yếu được dùng nhiều nhất là vị thuốc bổ, trị suy nhược thần kinh, ích huyết, khỏe gân cốt, đen râu tóc. Hà Thủ Ô đỏ thường trồng vào mùa xuân và mùa thu, vào lúc thời tiết mát mẻ hoặc có mưa nhỏ. Thích hợp trồng ở đất vườn, hoặc nương rẫy.

 

Kế đến là ba vị thuốc quen thuộc, Gừng, Tỏi và Nghệ. Các loại cây này không khó trồng, chỉ cần siêng tưới nước và chăm bón, nhất định thu hoạch sẽ không tệ.

 

 

Muốn bào chế dược hoàn tất nhiên không thể thiếu những dụng cụ chuyên dụng, hồi cuối năm ngoái An Bình đã vẽ ra những dụng cụ này rồi để An Thành đi mua về. Tuy vậy tới lúc bào chế vẫn thiếu vài ba dụng cụ mà An Bình bỏ quên.

 

Chế Dược cần có một nơi riêng biệt, cho nên An Thành đã thuê người đến xây cho An Bình một cái phòng, trong đó có bếp lò và những dụng cụ bào chế dược. Còn xây thêm một cái nhà kho chứa dược, một cái nhà nhỏ để mấy người Trần thị ngồi thái dược.

 

Lúc đầu Cụ An và bà Nồng thấy An Bình cứ bung bạc ra làm cái này, mua cái kia thì có phần lo lắng, họ sợ An Bình thùng rỗng kêu to, sợ nàng cáng đáng không nổi. Nhưng bạc là từ tam phòng xuất ra, này nọ mua về cũng nhìn ra khuôn ra dạng, cho nên hai lão cũng không tiện nói gì, chỉ có thể đứng ở một bên nhìn An Bình từ từ làm việc.

 

 

Chính là, khi nhìn thấy An Bình dựa vào những thứ dụng cụ kia, một hồi xoay, một hồi lắc. Động tác liên tục liền mạch, còn rất thuần thục bốc từng bốc thuốc thêm vào, chừng một canh giờ, những dược liệu sền sệt không ra gì lúc đầu đã trở thành từng viên dược hoàn nho nhỏ bóng bẩy. Mùi vị còn thực sự giống dược hoàn bán trong tiệm thuốc. Lúc này cụ An và bà Nồng mới tạm an tâm.

 

….

 

Thời gian này An gia bận bận rộn rộn đã làm cho người trong thôn chú ý. Có nhiều người tò mò chạy tới An gia, hỏi đông hỏi tây xem bọn họ đang làm cái gì. Mấy lúc như vậy cụ An chỉ cười cười rồi trả lời bâng quơ cho qua chuyện, không có tỉ mỉ giải thích.

 

Cụ An nghĩ, hiện tại còn không biết có làm được hay không, không nên đem ra khoe mẽ. Ông dự tính khi nào An Bình thành công bán được dược rồi thì mới nói cho người trong thôn biết.

 

Lại nói, hiện tại mỗi ngày đều bận bịu tối mặt tối mày, nhưng dù bận thế nào thì đến ngày tư thục trên trấn mở cửa ba người An Vũ, An Du và An Dật vẫn bị bắt đến trường đọc sách.

 

Việc để ba người An Vũ, An Du và An Dật đi học An Thành đã từng nói qua với cả nhà. Lúc đầu cụ An vẫn bán tín bán nghi, ông không cho rằng An Thành thật sự sẽ bỏ được bạc cho An Vũ đi học, bởi vì dù sao mọi người cũng đã phân gia, nhà ai nấy ở, bạc ai nấy giữ. An Thành nói sẽ xuất bạc lo cho nhi tử đại phòng, ông cảm thấy thật không dám kỳ vọng và chờ đợi.

 

Nhưng hiện tại, đến ngày tư thục mở cửa, An Thành lại rất hào phóng xuất bạc đóng tiền cho An Vũ đi học. Việc làm này của An Thành đã làm cho phòng lớn và Đại phòng vừa mừng vừa sợ.

 

Cũng từ đó, thái độ của An Trung và Trần thị đối với một nhà An Bình đã hoàn toàn buông xuống tính toán, triệt để đem tam phòng trở thành người trong nhà mà đối đãi. Phải biết, trước giờ Trần thị chỉ là cảm kích đối với tam phòng, cũng vì cảm kích cho nên bà mới đồng ý để một nhà phụ giúp tam phòng làm việc mấy ngày nay. Nhưng hiện tại, thấy Tam phòng không hề tính toán mà lo cho nhi tử bà đi đọc sách, Trần thị nghĩ, có lẽ bà nên buông xuống thiệt hơn mà cùng với tam phòng hoà hoà thảo thảo chung sống với nhau.

 

Nếu nói An Trung và Trần Thị vui mừng vì con mình được đi đọc sách thì cụ An và bà Nồng lại vui vì con cháu xum vầy. Làm cha làm mẹ, khi nhìn thấy con cháu của mình hoà thuận khắn khít liền cảm thấy đủ. Mỗi tối khi lên giường ngủ, cụ An cứ luôn miệng cảm thán rằng bản thân có phúc, là ông bà tổ tiên đã tích đức cho nên con cháu mới hoà thuận như vậy.

 

Còn An Vũ, từ khi biết bản thân thật sự được tới trường đọc sách thì kinh hỉ không thôi. Cơ hồ cho rằng bản thân đang nằm mộng. Trước khi tam bá của hắn trở về, mong ước của hắn chỉ là mỗi ngày có thể ăn no, không bị cái đói hành hạ là đã mừng lắm. Nhưng hiện tại, tam thúc nói nếu hắn muốn, tam thúc sẽ lo cho hắn đi đọc sách, về sau có thể khảo tú tài.

 

Điều này có nghĩa, nếu hắn đọc sách tốt, tương lai hắn có thể tham dự cuộc thi hương do huyện thành tổ chức. Sẽ có cơ hội trở thành một tú tài, có thể mặt trường bào đi lên trấn làm người viết thuê. Về sau sẽ không sợ đói, còn có thể chăm sóc được cho cha mẹ.

 

 

Trước ngày ba người An Vũ đi lên trấn đọc sách, An Bình cầm một trăm lượng trao cho An Thành. Nói rằng dùng để đóng học phí cho ba người An Du, cùng với mua một vài cuốn sách và ba bộ văn phòng tứ phẩm. Còn phải mua một lễ vật để tặng cho học quan (quan trông coi việc học), và tiên sinh dạy học.

 

 

Ở thời này, mỗi năm tiền học phí của một người sẽ là mười lượng bạc. Chưa kể sách vở và văn phòng tứ bảo mỗi một thứ cũng phải tính ở chục lượng. Còn chưa kể, mỗi một tư thục điều có một học quan, vị học quan này sẽ trông coi và đánh giá học trò. Nếu người nào muốn đi khảo tú tài, phải được vị học quan này đề cử. Nếu không sẽ không có tư cách bước vào vòng thi.

 

Mà thông thường muốn được học quan thông qua, thì phải hết mực lấy lòng, muốn lấy lòng tất nhiên phần lễ vật lúc nhập học phải dầy, phải nặng. Như thế lúc đi đọc sách hoặc về sau khảo tú tài mới qua được dễ dàng.

 

Đối với vấn đề này đời trước An Bình đã lãnh giáo qua. Đời trước nàng vẫn còn hành xử theo cách ở hiện đại, nàng cảm thấy một học quan mà quá chú trọng vào vật chất thì phẩm chất của học quan đó không tốt, có dạy học trò cũng không dạy được cái gì hay. Vì thế nàng cùng học quan “náo” qua. Kết quả đại ca của nàng không có tư cách đi khảo tú tài.

 

Lúc đó nàng vừa tức, vừa hối hận. Đại ca và tiểu đệ sợ nàng buồn cho nên nói rằng bản thân thật sự không thích đi đọc sách, nói rằng mỗi lần đọc chữ thì mệt mỏi nhức đầu. Nàng lúc đó còn tưởng thật, lại nghĩ đại ca không thích đọc sách thì làm thương gia thôi. Dù sao có nhiều bạc rồi ai cũng không dám khinh bạc.

 

Về sau có một ngày, nàng vô tình nhìn thấy đại ca lén lúc đọc sách, lén lúc viết chữ. Nàng mới biết được thật sự đại ca rất thích đi học. Nàng liền quyết định năm sau sẽ để đại ca qua tư thục của trấn kế bên đọc sách.

 

Chính là cùng thời gian đó trà lâu của nàng bị người ta hãm hại, cha, đại ca cùng với tiểu đệ đều bị quan phủ bắt nhốt ở nhà lao. Cũng là lúc đó người kia xuất hiện, giải cứu được người nhà của nàng. Nhưng bởi vì đã từng ngồi đại lao, đại ca của nàng liền mặt cảm, không muốn tiếp tục con đường đọc sách cầu danh nữa. Đại ca nói, đã vào nhà lao rồi, liền không có mặt mũi bước vào phòng thi. Dù rằng….

 

Nàng lúc đó rất là hối hận, nhưng đại ca vẫn cứ cương quyết không muốn tiếp tục đi đọc sách, nàng cũng không thể cường ép đại ca. Rồi về sau….

 

 

Trở lại, thông thường khi đến trường đọc sách thì sẽ phân loại làm ba lớp. Lớp thứ nhất là dạy biết tự cho các học trò nhỏ cho những người chưa biết mặt chữ. Lớp thứ hai là dành cho những người đã biết chữ rồi. Lớp thứ ba chính là lớp chuyên bồi dưỡng những học trò chuẩn bị thi hương. Ở lớp này sẽ do Học Quan tự mình dạy dỗ. Còn hai lớp còn lại sẽ do tiên sinh chỉ dạy.

 

Ba người An Vũ, An Du, An Dật đều biết chữ, nhất là An Du, bởi vì từng làm tên sai vặt cho thiếu gia ở phủ thị lang, đã đọc ké được không ít sách, An Dật cũng vậy, tuy tiểu tử kia chỉ mới bốn năm tuổi nhưng đã nhận biết không ít tự. Chỉ có An Vũ, vì không có điều kiện nhiều cho nên chỉ biết đọc viết được vài chữ.

 

 

Sau khi khảo nghiệm nhập học xong, An Vũ và An Dật được phân vào lớp thứ nhất, còn An Du thì trực tiếp được học quan nhận vào lớp thứ ba, có nghĩ, bắt đầu kỳ thi hương sắp tới, nếu An Du học tốt thì có thể sẽ bước vào trường thi khảo tú tài.

 

 

Chương 16                                     Chương 18

 

 

Đăng bởi 4 phản hồi

Cùng Chàng Tiêu Dao – Chương 16

 

Chương 16: Qua Tết, Tháng Giêng

 

 

An Ngọc về nhà, bà Nồng là người vui vẻ nhất, cứ nắm tay khuê nữ vừa cười vừa khóc. Tuy rằng An Ngọc gả đi không xa, nhưng mà, một năm số lần gặp mặt cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bởi thế, cứ mỗi lần nhìn thấy An Ngọc, bà Nồng lại cứ y như rằng vừa khóc vừa cười vừa lau nước mắt.

 

 

Nhị cô An Ngọc năm nay tuổi khoảng ba mươi, là người thích nói, bình thường cũng thích lên mặt dạy dỗ người khác. Xong bản tính cũng không phải xấu. Chồng của An Ngọc là Lưu Phẩm Chất, năm nay đã gần bốn mươi. Tính tình thành thật hàm hậu, . Xong, lại là một người có chủ kiến.

 

An Ngọc có một người con gái tên Lưu Mỹ Mỹ, năm nay mười tuổi. Nếu hỏi kiếp trước vì sao An Bình chán ghét một nhà nhị cô thì chính là bởi vì cô nàng Lưu Mỹ Mỹ này.

 

Lưu Mỹ Mỹ từ khi sinh ra đã được bà nội dạy dỗ, mà bà nội nàng là một người tham lam tính toán, thành ra dạy ra một đứa trẻ cũng có bản tính giống bà. Kiếp trước bởi vì muốn được gả cho nhà giàu, Lưu Mỹ Mỹ không ngại tính kế những tỷ muội xung quanh. Thật sự chính là một người có tính tình ác độc. Đối với Lưu Mỹ Mỹ, dù kiếp trước hay kiếp này An Bình đều không hề muốn đến gần.

 

Dù trọng sinh sống lại, tự dặn với lòng sẽ đối tốt với một nhà An gia. Nhưng An Bình không nghĩ sẽ có gia đình nhị cô trong đó. Vì vậy cho nên lúc mọi người chạy ra cổng đón một nhà An Ngọc, An Bình lại đi vào nhà bếp giả vờ trông chừng bếp lửa đang nấu nước.

 

Nhị Cô An Ngọc về nhà, mang theo một giỏ quà cùng với hai cân thịt heo. Bà Nồng vừa cầm thịt vừa luôn mồm hô “mua chi mà nhiều vậy!…” Xong liền đưa cho Thẩm thị bảo đem vào bếp nấu thêm vài món.

 

Xế chiều, một nhà đại bá An Trung cũng trở về, vừa trở về An Trung liền đem về một tin tức làm cho cả nhà kinh động. Nhà họ Lý bàn hôn sự với nhà họ Trương ở thôn bên cạnh, chính là thôn nhà mẹ đẻ Trần thị. Nghe nói, hôn sự sẽ được cử hành vào đầu tháng hai.

 

Này tin tức trừ một nhà An Ngọc ra thì cả An gia đều kinh sợ. Qua một hồi, cụ An rủ mặt thở dài. Ông không đầu không đuôi nói:

 

“Xem ra chúng ta giúp một nhà lại vô tình hại một nhà rồi!”

 

An Ngọc nhìn thấy thái độ kỳ lạ của người nhà thì nghi hoặc, nhịn không được mở miệng hỏi:

 

“Cha, mẹ. Có chuyện gì sao? Vì sao mọi người lại thở dài như vậy?”

 

Bà Nồng hé miệng định nói, nhưng bị ánh mắt của cụ An cấp ngăn cản. Ông nhàn nhạt nói:

 

“Không có gì, chỉ là nghe đồn nhà họ Lý đó không phải người tốt.” Cụ An lại thở dài cảm khái. “Aizz….zz.. Thôi kệ vậy, mỗi người một mệnh, phúc hoạ khó tránh”

 

 

…….

 

 

Những ngày tết nhanh chóng trôi qua, người An gia liền bắt tay vào kế hoạch trồng cây thảo dược. Nhưng bởi vì chưa nắm chắc, cho nên cụ An chỉ chừa lại năm mẫu ruộng cạn để trồng, còn lại thì thì vẫn tiến hành gieo mạ trồng vụ lúa đầu năm.

 

Đối với quyết định của cụ An, An Bình cũng không nói cái gì. Cảm thấy, nếu làm như vậy mà một nhà an lòng hơn thì cũng tốt. Dù sao hiện tại cũng không cần gấp gáp kiếm tiền.

 

 

Đầu tháng giêng, thời tiết vẫn còn se lạnh, buổi sáng trên những ngọn cỏ vẫn còn đọng đầy sương. Hôm nay người An gia dậy rất sớm, bà Nồng cùng An Thuỷ từ sớm đã vào bếp nấu một nồi cơm to, đợi mọi người thức dậy liền tụ hợp về nhà lớn ăn cơm, xong thì cùng nhau vác gùi lên rừng hái thuốc.

 

Cụ An và Nồng đã lớn tuổi nên ở nhà, Tiểu Dật còn nhỏ, An Thuỷ là cô nương, tạm thời không cần vất vả lên rừng. Cuối cùng đoàn người đi hái thuốc chỉ có mấy người An Trung, An Thành, Thẫm Thị, Trần thị, An Du, An Vũ và An Bình.

 

Lúc đầu mọi người không muốn cho An Bình đi theo, bởi vì đường rừng khó đi, sợ nàng đi không nổi. Nhưng An Bình nhất quyết đòi theo, nàng nói phải cho nàng đi cùng, để nàng tìm hiểu tình hình thuỷ thổ ở trên rừng, sẵn tiện nhìn thử môi trường sống của các cây thuốc.

 

 

Mọi người không hiểu thuỷ thổ mà An Bình nói là cái gì, nhưng thấy bộ dạng nghiêm túc của nàng, một nhà cũng liền đồng ý cho nàng đi theo.

 

 

Từ Vũ Thôn đi tới bìa rừng mất gần hai khắc. Vừa tới bìa rừng, An Thành liền nắm tay An Bình dặn dò:

 

“Bình nhi, con nhớ đi theo phía sau cha, cẩn thận coi chừng dưới chân. Ở đây cây cối nhiều, đường rất nhấp nhô. Đi đứng nhớ cẩn thận, chớ để vấp ngã.”

 

An Thành nói xong, làm như còn chưa an tâm. Ông vội quay sang dặn An Du.

 

“Du nhi, hay là con không cần hái dược, cứ đi phía sau trông chừng tiểu muội, đừng để muội muội con vấp ngã!”

 

Đi hái dược thì phải chia nhau hai người một hướng. An Thành sợ trong lúc mọi người chia đường sẽ vô tình không trông chừng được An Bình, cho nên mới đặc biệt để An Du đi bên cạnh trông chừng nàng. Việc này chiếm lấy sự tán thành của mấy người An Trung và Trần thị.

 

“Đúng vậy, Du nhi, cháu cứ đi bên cạnh trông chừng tiểu muội thôi, việc hái dược cứ giao cho chúng ta.” An Trung vội nói thêm “À, các ngươi nhớ không được đi sâu vào trong rừng đâu nhé, đi bên ngoài thôi, tuy hiện tại là mùa xuân, nhưng cũng không bảo đảm sẽ không có dã thú. Nhớ đấy, nếu có cái gì thì thổi kèn báo hiệu”

 

An Trung vừa nói vừa cầm một cái kèn nhỏ được đeo ở trên cổ lên quơ quơ, cái kèn này được làm bằng ống trúc, khi thổi lên âm thanh rất là chói tai, nhưng được cái vang rất xa. Thông thường những người đi rừng đều mang theo cái kèn này, nếu xảy ra chuyện gì mọi người sẽ đem ra thổi. Như vậy những người ở gần đó sẽ nghe thấy và chạy tới giúp đỡ. Tất nhiên, chỉ những lúc cấp bách mới thổi, chứ bình thường để tránh làm người khác hốt hoảng nên không được phép thổi kèn này.

 

Kèn này là do cụ An tự tay làm, phát cho trong nhà mỗi người một cái. Ông nói làm vậy cho yên tâm, dù sau ngày trước An Trung cũng là bị thương từ trên rừng. Ông sợ lúc mọi người tách ra hái dược rồi lại gặp phải chuyện gì. Đem kèn theo, có gì cũng dễ gọi người.

 

 

An Du bị sai đi phía sau trông chừng An Bình thì gật đầu. Cảm thấy đi trước đi sau gì cũng có thể tìm được thảo dược, không quan trọng.

 

 

An Bình thấy mọi người lúc này còn lo lắng mà cử người trông chừng nàng thì có chút xấu hổ, cảm thấy bản thân vô tình đã trở thành gánh nặng rồi. Xong, bắt nàng ở nhà thì nàng thật không muốn chút nào. Phải biết, nàng cần phải lên đây nhìn xem tình hình, biết đâu tìm được thứ gì đó tốt. Lại nói, từ ngày mai nàng đã phải ở nhà để hướng dẫn mọi người cách sơ chế dược rồi, mai mốt sẽ khó có cơ hội đi lên rừng.

 

 

 

“Được rồi, Bình nhi đã có Du nhi trông chừng, vậy chúng ta chia nhau đi tìm thảo dược đi. Nắng cũng bắt đầu lên cao rồi!” An Thành vội nhìn trời nói.

 

Mọi người đồng ý, hai người một nhóm phân biệt từng hướng khác nhau mà đi. Thẩm thị đi cùng Trần thị, An Trung đi cùng An Vũ. Riêng nhóm người của An Bình thì có tới ba người, gồm nàng và An Thành, An Du.

 

 

“Chúng ta đi thôi!”

 

An Thành nói xong liền chọn hướng bên phải thẳng tiến, mấy người khác cũng lục tục chia hướng mà đi. An Thành đi phía trước, ánh mắt xuyên qua đảo lại khắp hai bên đường đi. An Du đi theo phía sau, ánh mắt cũng không ngừng tìm kiếm. Trước giờ hắn chỉ biết cây thảo dược thông qua tranh vẽ của tiểu muội, hiện tại được đi tìm cây thật, hắn rất là háo hức, rất muốn nhìn thấy được những cây thảo dược thật sự ở bên ngoài.

 

Khu rừng rộng lớn, có rất nhiều cây lâu năm. Lá rừng chen chúc khắp nơi, cho nên dù lúc này ông mặt trời đã lên cao toả nắng nhưng khu rừng vẫn rất là mát mẻ.

 

Lại nói, thời này đường rừng vẫn còn rất nguyên thuỷ. Những con đường nào thông dụng có nhiều người qua lại thì may ra còn nhận dạng được một lối mòn, cái khác, toàn phải tự đạp cỏ mà đi.

 

 

Cũng may, bởi vì sợ người dân lạc được cho nên quan phủ đã cắm rất nhiều mũi tên phân chia khu vực và hướng dẫn đường đi trở ra, chứ nếu không, đi loạn một hồi liền không phân biệt được đông tây nam bắc.

 

An Bình cùng An Du đi theo An Thành, qua chừng nửa canh giờ cả ba người đã hái được kha khá dược thảo. Nào là Bồ Hoàng, Cẩu Tích, Bồ Công Anh… còn có rất nhiều cây thảo dược mà An Bình đã vẽ. Có điều vì thời kỳ khác mùa, cho nên có một số cây không tiện hái, An Bình cũng chỉ hái những cây có thể bào chế được, hoặc những cây có thể đem về làm giống. Còn những cây không tiện hái, nàng chỉ khoanh thành vùng rồi để đó, đợi đúng mùa sẽ đến hái sau.

 

Lại đi thêm một hồi, An Bình liền mừng rỡ phát hiện một đồi Mộc Nhĩ. Đúng vậy, chính là Mộc Nhĩ, chẳng phải lẽ tẻ một hai cái, mà là cả một vùng toàn là Mộc Nhĩ.

 

Nhìn một dãy đều mọc đầy Mộc Nhỉ, An Bình mừng rỡ bật thốt lên. Nàng vội vàng chạy nhanh tới ngồi xuống nhìn xem. Nàng vừa chạy, An Thành và An Vũ liền hết hồn hô hoảng.

 

“Bình Nhi, cẩn thận coi chừng té!”

 

 

 

Mộc Nhĩ này chính là loại mộc nhĩ cánh mỏng, không có lông, nó màu nâu sẫm. Mộc nhĩ còn có một cái tên khác là nấm mèo, bởi vì hình dạng lúc còn ướt của nó nhìn rất giống lỗ tai mèo cho nên được người ta gọi như vậy.

 

Mộc Nhĩ thường mọc ở những nơi ẩm ướt, có nhiệt độ cao khoảng 25 đến 32 độ C. Có vị ngọt, tính mát, đặc biệt tốt cho khí huyết, phổi, dạ dày, nhuận tràng. Mộc Nhĩ có thể dùng làm vị thuốc trị đại tiện ra máu do trĩ, kiết lỵ, tiểu ra máu, xuất huyết đáy mắt, rong kinh, táo bón, viêm dạ dày mạn tính thể vị âm bất túc, thiếu máu… Ngoài ra trong Mộc Nhĩ có chứa rất nhiều chất protid, chất khoáng và vitamin. Lượng sắt trong Mộc Nhĩ còn nhiều hơn so với rau cần, vừng, gan lợn… cho nên nó có khả năng ức chế quá trình ngưng tập tiểu cầu, phòng chống huyết khối gây tắc mạch, ngăn cản sự hình thành mảng xơ vữa. Vì thế, Mộc Nhĩ ngoài việc là một vị thuốc thông dụng, còn là một loại thực phẩm vô cùng lý tưởng.

 

An Bình hái một cái Mộc Nhĩ, cẩn thận đưa lên mũi ngửi. Nàng nghĩ, với số Mộc Nhĩ trước mắt này, cả nhà không cần đi tìm thảo dược gì nữa, trực tiếp đem Mộc Nhĩ này hái về đã có thể làm được thật nhiều vị thuốc rồi.

 

Nghĩ là làm, An Bình vội quay sang An Thành nói:

 

 

“Cha, cha đi tìm mấy người đại bá và mẹ đi, bảo mọi người không cần tìm hái thảo dược nữa, trước tiên chúng ta hái hết số Mộc Nhĩ này về đã, còn thảo dược mai mốt chúng ta hái tiếp.”

 

An Bình vừa nói xong đã nghe tiếng bước chân, quay đầu lại liền thấy An Trung và An Vũ đang đi tới.

 

“Đại Bá! Vũ ca” An Bình đứng lên vui vẻ gọi một tiếng.

 

Bởi vì khu rừng không có một đường đi cố định, cho nên đi một hồi lại giáp mặt nhau là chuyện bình thường.

 

“Các ngươi đang làm gì?” An Trung vừa thấy mấy người An Bình thì mỉm cười hỏi, ánh mắt vô tình nhìn thấy một rừng Mộc Nhĩ, An Trung bất ngờ “Ồ” thành tiếng. “Đây là Mộc Nhĩ?” An Trung không xác định hỏi.

 

An Bình cười híp mắt gật mạnh đầu. “Đúng ạ, đây chính là Mộc Nhĩ mà con đã nói đấy. Thật không ngờ ở đây lại có nhiều Mộc Nhĩ như vậy, con nghĩ chúng ta nên hái hết số Mộc Nhĩ này về, chứ để lâu Mộc Nhĩ hư rồi thì uổng lắm.” An Bình quơ quơ một nắm Mộc Nhĩ cười nói.

 

An Trung gật gù. “Tốt, vậy chúng ta tập trung hái Mộc Nhĩ thôi, thảo dược ngày mai sẽ hái vậy!” An Trung quay đầu nhìn An Vũ “Vũ Nhi, con đi tìm tam thẩm và mẹ con, bảo họ đến đây hái Mộc Nhĩ thôi, khoan hãy hái thảo dược.”

 

An Vũ gật đầu hô dạ một tiếng liền vác gùi quay trở lại đường cũ đi tìm người.

 

 

Chương 15                         Chương 17