Đăng bởi 3 phản hồi

NÔNG GIA ĐẦU BẾP NỮ – CHƯƠNG 2

 

Chương 2

Solane… Phải gọi Lan nương, nàng mở hai mắt ra, hai mắt bất đắc dĩ nhìn hết thảy trước mắt, nàng nằm trên giường trọn vẹn ba ngày thời gian, không có gì thay đổi, nàng còn ở nơi này…

Hết thảy đều không phải là mộng, như thế chân thực tồn tại.

Ba ngày, cũng đủ nàng tỉnh táo lại nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện…

“Mẫu thân, nãi nãi gọi ngài rời giường ăn cơm… sớm.” Tiểu thạch đầu gặp ánh mắt nàng nhìn quá khứ, thanh âm yếu đến như ruồi muỗi, ngay cả con mắt cũng không dám cùng nàng đối mặt.

Lan nương ngồi dậy, có chút nhức đầu nhìn đứa trẻ trước mắt này, thật đúng là hoang đường, bất quá mấy ngày thời gian, nàng liền nhặt được một cái tiện nghi tương đương. Bất quá, Tiểu thạch đầu hình như rất sợ nàng? Nàng không phải mẹ của hắn sao?

Nàng vừa định há mồm gọi Tiểu thạch đầu tới, đã nghe được một đạo hung ác thanh âm, “Là tìm đường chết vẫn là thế nào, trên giường nhiều ngày như vậy, còn chưa chịu rời giường làm việc, ta Lý gia cũng không nuôi loại nàng dâu hết ăn lại nằm.”

Lan nương ngước mắt, trông thấy cha mẹ chồng nàng, một bộ hung thần ác sát đứng ở nơi đó, tựa như là, nàng phạm vào tội lớn ngập trời, chết không yên lành.

Ba ngày nay, những lời khó nghe này, nàng nghe không dưới mười lần.

Thật sự là khó nghe muốn chết.

Tiểu thạch đầu thấp giọng nói: “Nãi nãi, nương bệnh còn không có tốt, liền để nàng nghỉ ngơi nhiều một hồi a!” Vẫn như cũ là rụt rè bộ dáng.

Trần thị hung hăng trừng Lan nương một chút, cả giận nói: “Ta nhìn cũng đều tốt, đứng lên ăn cơm cho ta, chẳng lẽ lại còn muốn ta lão bà tử này đến hầu hạ ngươi rời giường?” Nói xong, liền giận đùng đùng lại quay người đi ra.

Lan nương nhìn xem tấm lưng kia, lông mày cũng nhíu lại, thời gian này, thật đúng là không biết có thể hay không qua được.

Tiểu thạch đầu khuyên nhủ: “Mẫu thân, nãi nãi chỉ là…” Hắn nghĩ giải thích, nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào, nhất thời nghẹn lời.

Lan nương khom người đem giày gót nhấc lên, tại trong phòng này ba ngày, là thời điểm nên ra ngoài đi một chút, đi hai bước, quay người nhìn xem Tiểu thạch đầu rụt cổ đứng ở nơi đó, nói: “Không ăn cơm?”

Tiểu thạch đầu ngẩn người, khóe miệng giật giật, nói: “Ta cái này đến.”

Lúc này mới mở ra tiểu cước bộ đi theo.

Ra phòng, đứng ở trong sân, Lan nương lúc này mới cẩn thận thấy rõ hết thảy trong viện.

Gian phòng không nhiều, một gian nhỏ nhà chính mang theo hai gian phòng ngủ, khác đơn giản dựng một gian đơn sơ phòng bếp, tại hậu viện, còn có một gian chuồng heo phòng, bên trong chỉ nuôi mấy cái gà mái, một con lợn đều không có.

Cả viện dùng hàng rào vây lại, có lẽ là trong nhà có nam nhân tham gia quân ngũ, hàng rào đã rách nát không chịu nổi.

Trong viện, có hai khối thức nhắm, bên trong trồng vài cọng cải trắng cùng một huề hành lá.

Ngày xuân, gió mát thổi qua, ngoài viện một gốc cây lê bên trên như tuyết cánh hoa bay xuống tới, rơi vào trong đất bùn.

“Còn đứng ở nơi đó làm gì, không nhanh chút tới dùng cơm rồi xuống làm việc?” Trần thị nhìn xem hai mắt mới lạ Lan nương, cau mày.

Lan nương nói: “Cái này đến.”

Tiến phòng bếp, Lan nương chân mày nhíu chặt hơn, đối với kiếp trước là món cay Tứ Xuyên đầu bếp nổi danh tới nói, sinh hoạt lại nghèo khó đều có thể chịu đựng, nhưng dạng này phòng bếp còn kém cường nhân ý.

Trong phòng bếp, bếp lò bên trên đặt một cái nồi, mặt khác còn mang theo một cái cái hũ, nghĩ đến, là tiện thể dùng để nấu nước nóng. Bếp lò tương liên, có một cái tảng đá làm thành cái thớt đơn giản, phía trên không có đồ vật dư thừa, một cái thớt gỗ phía trên bày biện một thanh dao phay có chút rỉ sét. Mặt khác, còn có mấy cái bình sứ nhỏ, nhưng lại không biết bên trong chứa cái gì.

Có trong phòng tấm cuối cùng, còn trưng bày một cái vạc nước, bên trong nước cũng không có nhiều, thế nhưng là, kia vạc ngọn nguồn là cái gì, thật nhiều tro bụi!

Ngoại trừ những thứ này, còn bày một cái bàn gỗ.

Cứ như vậy, phòng bếp đất trống thì càng nhỏ, nhiều mấy người đều căn bản chuyển không đến.

“Còn muốn ta nói bao nhiêu lần, ngay cả ăn cơm đều như thế giày vò khốn khổ, ngươi đi ra xem một chút, đến lúc nào rồi, thật nhiều người đều gieo xong hạt giống xuống đất, chúng ta kia trong đất lại trồng thứ gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng cứ như vậy hao tổn, liền có ăn?” Trần thị nhắc tới công phu cũng không phải bình thường, líu lo không ngừng nói: “Ăn xong rồi xuống đất, giả bệnh cũng vô dụng.”

Lan nương ngồi xuống, nhìn xem thức ăn trên bàn, sững sờ tại nơi đó.

Hai ngày trước, trong phòng nàng, mỗi bữa ăn trong chén, đều có một quả trứng gà, nhớ kỹ bữa trưa hôm trước, trong chén còn giống như có thịt … Khi đó, nàng có chút mất hồn mất vía, nguyên lành nuốt xuống… Nhưng cái này cũng không đại biểu, nàng liền quên đi những vật kia.

Có thể là do làm đầu bếp, khẩu vị của nàng rất kén chọn, hai ngày đồ ăn kia, thật sự là để cho người ta có chút khó mà gật bừa, cho nên, mới có thể như thế khắc trong tâm khảm.

Nhưng lúc này, trên bàn bày biện trong chén, chứa, cũng chỉ có bắp ngô cùng canh cải trắng.

Liền ngay cả trong chén Tiểu thạch đầu, cũng là như thế.

Đột nhiên, Lan nương cảm thấy trong lòng căng thẳng, giống như là ai dùng tay nắm một cái.

“Nhìn cái gì vậy, còn không mau ăn?” Trần thị ngữ khí vẫn như cũ là như thế xông.

Ngay cả Tiểu thạch đầu đều thấp giọng nói: “Nương, ngài uống canh cải trắng đi, uống rất ngon.” Mặc dù như cũ sợ hãi, nhưng hoảng hốt trên bàn trưng bày liền là tiệc, cái kia dạng hạnh phúc cười.

Trần thị lại nói: “Muốn ăn được, liền hảo hảo làm việc cho ta, chẳng lẽ dạng này ở lại liền có đồ tốt để ăn?” Nàng ăn cơm, tựa như là tính cách của nàng đồng dạng, phong quyển tàn vân.

Lan nương cũng bưng chén lên, bắp ngô vẫn như cũ khó nuốt như vậy, nàng vẫn là tận lực há mồm từng ngụm cắn, cùng nhàn nhạt canh cải trắng nuốt xuống.

Trông thấy nàng động đũa, Tiểu thạch đầu cười đến càng vui vẻ hơn.

Lan nương mới ăn một nửa, Trần thị đã đã ăn xong, nàng thả tay xuống bên trong bát đũa, “Ăn xong cầm chén đũa rửa sạch sẽ, ngươi thêu thùa tốt, liền tranh thủ thời gian làm thêu cho ta kiếm sống a!”

Ném lại một câu nói như vậy, nàng liền đứng dậy khiêng cái quốc ở cửa phòng bếp phía sau, vội vã xuống đất đi.

Thêu thùa tốt?

Lan nương đều không có ý tứ nói.

Ăn cơm qua đi, lan nương cầm chén đũa thu thập một chút, thanh tẩy tranh thủ thời gian qua đi cất kỹ.

Nàng một bên xoa trên tay nước bẩn một bên ra phòng bếp, lại tùy ý quét trong viện một vòng, mới phát hiện Tiểu thạch đầu đang đứng tại nhà chính bên cửa, rụt rè nhìn xem nàng.

Nhìn bộ dáng sợ hãi của hắn, Lan nương sờ lên mặt mình, dung mạo của nàng cũng không phải dọa người, làm sao con của mình lại sợ thành dạng này?

Nàng hướng về phía Tiểu thạch đầu vẫy vẫy tay.

Tiểu thạch đầu lại định thần nhìn nàng, đứng yên bất động.

Nàng có chút tức giận, trầm giọng nói: “Tới.”

Tiểu thạch đầu lúc này mới dời bước, nhưng gương mặt kia lại là tràn đầy ủy khuất.

Tại Tiểu thạch đầu cách Lan nương còn có năm bước chân, Lan nương không có kiên nhẫn, dứt khoát mấy bước liền đi qua đem hắn kéo đến trước mặt mình, thế nhưng là, cái này một động tác lại là đem Tiểu thạch đầu giật nảy mình.

Tiểu thạch đầu trên cơ bản là phản xạ có điều kiện hai tay nhất cử, liền cầu khẩn nói: “Mẫu thân, ngài đừng đánh ta, ta cam đoan rất ngoan.” Cúi thấp đầu, căn bản cũng không dám nhìn Lan nương.

Lan nương ngẩn người, nàng lúc nào nói muốn đánh hắn?

“Bảo đảm không đánh ngươi. Được rồi!” Ngữ khí có chút cứng nhắc. Tiểu nam hài tuy là đáng yêu, nhưng cái này làm mẹ nhân vật lại không phải một lát liền có thể thích ứng.

 <<            >>

Đăng bởi 3 phản hồi

[XK-ĐV] Xuyên Qua Thị Tỉnh Điền Viên – Chương 15

Cao thị đã sinh năm đứa bé , ở giữa còn mất qua một đứa , nàng cảm giác Đường Diệu là đứa con cuối cùng của cuộc đời nàng . Cũng không hiểu tại sao trong lòng luôn có cảm giác đặc biệt thân thiết với đứa bé này. Đứa nhỏ giống như có thể hiểu được tâm tư nàng , ban đêm ngoài trừ đi tiểu cũng không khóc nháo , hơn nữa lúc nàng giật mình thức dậy sẽ lộ ra một ánh mắt áy náy. Từ lúc cha nàng nói bú sữa dùng lực quá lớn làm rách da , mỗi lần hài tử bú cũng cẩn thận nhẹ nhàng hơn nhiều . Cũng không giống những hài tử khác , bóp hoặc là cắn.

Chỉ cần bản thân mình nhìn nàng thì hài tử sẽ lộ ra vẻ mặt vui vẻ , làm cho mọi người đều yêu thích. Mấy ngày này là ngày mùa , tất cả mọi ngươi đều mệt , ban đêm sau khi đút sữa xong thì liền ngủ. Có đôi khi ngủ quên , giật mình nhớ đến cho nàng bú thì lại phát hiện đôi mắt to đang chịu đựng đói bụng mà nhìn mình. Cao thị đều nghe được tiếng kêu đói bụng của nàng nhưng nàng cứ mím cái môi nhỏ nhắn , mở to mắt mà nhìn không khóc loạn , khiến mình tự trách bản thân thật không tốt.

Nếu như là hài tử còn trong bụng , không sinh được thì sẽ đau buồn một thời gian . Nhưng là đã sinh ra và nuôi lớn như vậy , đột nhiên không còn nữa, Cao thị cảm thấy mình sẽ sống không được , trước mắt đều là một mảnh tối đen.

Có mấy tiểu tử trẻ tuổi bơi lội tốt đều nhảy xuống , cứu lên cũng là một đứa trẻ tám chín tuổi. Hắn bơi rất giỏi , nâng hài nhi không có chút nào tốn sức, giống như một con cá bơi rất nhanh liền đi lên bờ. Vừa lên tới thuần thục mà đặt hài nhi ở trên đầu gối giúp nàng dẫn nước ra.

Đường Diệu sau khi rời nước lập tức tỉnh táo lại , cũng không có sặc nước , tất cả cảm giác đều bình thường.  Cái tay kia vẫn ở sau lưng nàng dùng sức mà vỗ , trong lòng nàng khổ sở van xin , ta không có chết, không có bị sặc nước chết , ngươi đừng vỗ nữa được không… để cho ta nghỉ một chút thì tốt rồi , chỉ là cơ thể không cử động được mà thôi , ngươi đi vỗ nữa .

Mấy đại nương đem Cao thị cứu tỉnh lại , đỡ nàng chạy tới xem hài tử . Đường Diệu ho khan một trận lại chuyển ánh mắt to nhìn xem xung quanh.

Nàng muốn nhìn một chút ân nhân cứu mạng của mình , còn muốn nhìn cái tên đầu sỏ gây chuyện này.

Cao thị ôm nàng vào lòng khóc rống lên.

Đường Diệu ngoan ngoãn vùi đầu vào cổ nàng , hít lấy mùi mồ môi trên người mẫu thân . Một lát sau nàng thả hai tay nhỏ bé ra phía sau vỗ vỗ lấy lưng của mẫu thân.

Mọi người thấy đứa nhỏ rơi xuống nước đã được một hài tử khác cứu lên , không bị hoảng sợ cũng không có bất kỳ tổn thương nào liền nhao nhao nói ” Nha đầu Đường gia thật là một tiểu thần kì .”

Cao thị khóc xong mới nhớ tới người cứu Đường Diệu , muốn cùng hắn nói lời cảm ơn liền vội vàng đi tìm.

Hài tử tám , chín tuổi có diện mạo rất tốt , mặc dù là trẻ con nhưng lại có một loại khí chất trầm ổn. Quần áo ướt sũng dính trên người là tơ lụa thượng hạng , vừa nhìn đã biết không phải là trẻ con nông thôn .

Mọi người ồn ào hỏi hắn từ đâu tới , là thân thích nhà ai.

Thiếu niên cười ha hả một tiếng , cúi chào ” Chào các vị đại thúc , đại thẩm , ca ca , tỷ tỷ . Ta gọi là Liễu Vô đến từ huyện Mật Châu. Ta tới đây để bái phỏng Trần lão tiên sinh , người đã từng đậu cử nhân.”

Có người từng đi qua huyện thành gặp qua một số việc kinh ngạc nói ” Liễu gia ở Mật Châu ? Là nơi cưỡi ngựa đi nghìn dặm cũng không ra được đất của Liễu gia?”

Vẻ mặt Liễu Vô không thay đổi vẫn bình tĩnh ” Không dám , đó là bổn gia.”

Mọi người nhao nhao bàn tán , nói Liễu gia ở Mật Châu này vậy mà còn muốn nổi tiếng hơnTiêu gia ở đào hoa trấn. Ngoại trừ cây đào ở hai trấn thì Liễu gia ở huyện Mật Châu còn có ruộng đất trải rộng mọi nơi, người đời đều nói dân chúng ở huyện Mật Châu có một nửa là làm cho Liễu gia. Lời này một chút cũng không giả.

Mọi người thấy Liễu Vô tuổi còn nhỏ nhưng khí chất trầm tĩnh không tầm thường , lại không có nửa đêm kiêu căng nên càng tán dương hắn.

Cao thị vội ôm lấy hài tử quay đầu nói lời cảm tạ.

Liễu Vô vội vàng chào đáp lại ” Không dám nhận , vừa lúc gặp phải , cộng thêm ta biết bơi từ nhỏ nên chỉ là tiện tay mà thôi. Kính xin đại thẩm ngàn vạn lần đừng nên khách sáo.”

Sau đó hắn tò mò quay sang nhìn hài nhỉ khen ngợi ” Thật là một hài tử có phúc , gặp chuyện mà không sợ về sau nhất định có tiền đồ.”

Đường Diệu hơi cười quan sát hắn , nghĩ hắn đã cứu mình nên muốn tỏ lòng biết ơn nhưng nàng thực sự không có khả năng …. Đột nhiên nhớ tới ngọc bội của bản thân liền đổ mồ hôi , mình vậy mà liều mạng không bỏ được tiền tài , ngọc bội không biết khi nào đã nằm chặt trong lòng bàn tay.

Dáng dấp hắn thật đẹp mắt , về sau nhất định là một bạch cốt tinh tuổi trẻ tài cao . Trong lòng nàng vừa suy nghĩ liền đem ngọc bội đưa tới , y y nha nha muốn đưa cho hắn.

Liễu Vô cười cười ôn nhu nói ” Cảm ơn ngươi, nhưng ta không thể nhận vật này của ngươi được , chính bản thân mình tự giữ lấy đi.”

Đường Diệu đánh giá hắn , cảm thấy càng xem càng thích. Nam nhân ôn nhu như vậy thật là hiếm thấy , nhất định phải kết thân một chút biết đâu về sau sẽ có lúc nhờ vả tới.

Nàng cố gắng y y nha nha thử đưa ngọc bội lần nữa.

Cao thị không nghĩ tới tiểu hài tử ba tháng có thể hành động như vậy làm nàng sửng sốt , người vây xem cũng nhao nhao cười to lên.

Đại Mai từ lúc nghe muội muội rơi xuống nước tới lúc muội muội được cứu lên mới tỉnh táo lại , nhắc nhở Đường Diệu ” Hoa đào , ngọc bội là của Tiêu Lãng tặng cho ngươi nha.”

Đường Diệu khẽ nhíu mày một cái , lại không có đưa ngọc bội nữa. Lại có chút không cam lòng liền nhìn chằm chằm Liễu Vô.

Liễu Vô cười cười , nói mình còn muốn đi bài phỏng Trần lão tiên sinh nên cáo từ.

Cao thị vội vàng nhờ người dẫn đường cho hắn , sau đó ôm lấy hài tử nhờ một vị hàng xóm tiễn hắn. Người nọ tự nhiên là đồng ý, không nói hai câu liền dẫn Liễu Vô rời đi.

Cảnh Lâm bên này gào khóc như heo bị giết , Vương thị một tay đè lấy hắn , một tay hung hăng đánh vào cái mông của hắn. Cao thị thấy vậy liền ngăn nàng ” Đừng đánh hắn nữa , hoa đào không có việc gì là tốt rồi.”

Lúc này , Cao thị cũng cảm giác được toàn thân mềm nhũn , nếu như không phải đang ôm hài tử có lẽ đã đứng không vững rồi.

Cảnh Lâm khóc đến đỏ bừng cả khuôn mặt , Cao thị quay đầu tìm Hạnh nhi nhưng lại không thấy vội hỏi Vương thị, nàng nói chỉ lo dạy dỗ Cảnh Lâm nên không để ý . Cao thị gấp gáp lại hỏi Đại Mai cùng những người khác , ai cũng nói chỉ lo xem hoa đào nên không biết.

Những người bận việc cũng ngừng tay vội vàng giúp đỡ đi tìm Hạnh nhi , tìm một vòng lớn cũng không phát hiện , Sau lại nghe có người nói thấy một bé gái đi về phía nam.

Cao thị sốt ruột không nói được , chỉ sợ là nàng vụng trộm chạy về nhà bà ngoại. Trở lại sân phơi cũng không thấy Tam nhi , mọi người nói hắn đã đuổi theo hài tử rồi , bảo Cao thị trước ôm hài tử về nhà nghỉ ngơi một chút. Sau lại kêu người báo tin cho Đường Văn Thanh , để hắn về nhà thăm vợ một chút.

Cao thị suy nghĩ Tam nhi đi bằng xe ngựa khẳng định chạy mau nên cũng chỉ có thể chờ đợi.

Đường Diệu vùi ở trong lòng mẫu thân không bao lâu đã ngủ. Mơ đến ân nhân cứu mạng của mình nàng cười đến ngọt ngào , làm cho người khác nhìn nàng đến ngạc nhiên.

Trước khi ngủ Đường Diệu thở dài một cái , nàng nghĩ bản thân mình nhất định phải trở thành Đường Diệu chứ không phải Đường Miểu nữa rồi. Mặc kệ Đường Miểu ở thế giới bên kia là ai chỉ cần cha mẹ nàng hạnh phúc vui vẻ là tốt rồi.

Cuối cùng nàng cũng buông xuống tất cả thanh thản ở đây làm hoa đào.

Cao thị ôm hài tử về nhà , Lý thị nghe tin bị hù đến ngã quỵ trong sân. Nàng chạy nhanh đi đốt giấy tiền phân chia đều cho các vị thần thờ cúng , nơi nào cũng đốt giấy tiền. Sau đó lại cuống quít cầm giá nến đi đến Miếu thổ địa trước thôn dập đầu , bái xong lại đi đến bên cái ao đốt giấy cúi lạy rồi mới về nhà.

Hạnh nhi bởi vì làm sai chuyện mà cho rằng hoa đào đã chết , sợ bị cha mẹ đánh chửi mới lén chạy về nhà bà ngoại. Mặc kệ Tam nhi dụ  dỗ cũng không chịu về nhà. Cao thị liền để cho nàng ở đó mấy ngày , chờ thời điểm mình rảnh rỗi lại đi đón nàng trở về.

Người trong tộc biết chuyện liền đến thăm đứa nhỏ , thấy hài tử ngủ được an ổn đều nói là phúc lớn mạng lớn , là một tiểu phúc tinh.

Lý thị cảm thấy hài tử có chút nóng lại càng hoàng sợ , vừa bận rộn nấu cơm một bên vừa trông nôm đứa nhỏ . Kết quả hài tử không có việc gì, nàng lại bái tạ trời đất.

Đường Diệu không biết Lý thị bị dày vò như vậy , trong lòng nàng chỉ muốn nhanh lớn lên. Trẻ con quá yếu đuối rồi , người khác chỉ cần không chú ý một chút mình có thể liền ngủm !!!

Thời điểm sinh ra được chín mươi chín ngày liền chuẩn bị làm lễ một trăm ngày cho nàng . Nhưng đúng lúc đó lại là thời gian thu hoạch lúc mạch nên nhà mẹ đẻ Cao thị cũng chỉ có Cao lão phu nhân cùng nữ nhi tới, thuận tiện mang Hạnh nhi dẫn trở về.

Mấy người dì khác của Đường Diệu đã sớm xuất giá , bây giờ họ cũng rất bận rộn. Dì hai bởi vì gả xa nên chỉ có thời điểm đầy tháng của Cảnh Phong mới tới một lần , về sau cũng không có về nhà. Bà ngoại cùng mợ đều làm giày thêu hoa cho Đường Diệu, kích thước to nhỏ đều có đủ nói để nàng có thể mang nhiều năm, mặt trên giày còn thêu hoa Hải Đường. Dì cả cùng tiểu cô may áo nhỏ cho nàng , đại cô đã xuất giá cùng nhà Tam cô thì làm quần nhỏ.

Đại cô của Đường Diệu so với Đường Văn Thanh còn lớn hơn vài tuổi, đã sớm xuất giá . Thân thể không phải rất tốt nên Lý thị không cho nàng đi lại nhiều, chồng của Đại cô là tiên sinh dạy ở trường tư thục, tuy ở trong nhà ruộng đất không nhiều nhưng cuộc sống trôi qua rất thoải mái.

Cả nhà bọn họ đi đến thôn Đại Hạ ở đó hai năm , năm nay mới trở về. Trở lại , vợ chồng hai người liền mang theo hài tử của mình đến xem.

Ngoài ra còn có thêm một người được nhờ vả mang đến kiện quần áo thêu hoa tinh xảo không tầm thường, tuy không nói là người nào nhưng Lý thị vừa nhìn thấy thủ pháp thêu thì khuôn mặt liền trầm xuống, vành mắt phiếm hồng.

Đại cô vội vàng kéo ống tay áo của nàng ” Nương , bác gái thông gia bọn họ còn ở đây,”

Lý thị vội cúi đầu xem xiêm y nhỏ được người đưa tới.

Đường Diệu quan sát Đại cô , ngẫm nghĩ người lớn trong nhà cho tới bây giờ cũng chưa từng đề cập tới việc liên quan cùng nhị cô.

<< Chương trước >>         << Chương tiếp theo >>

Đăng bởi 5 phản hồi

Bạch Liên Ti Mệnh truyện

Tác Gỉa : Bùi Giang
Văn án : Nàng là Nguyệt lão người nắm giữ nhân duyên trong thiên địa này vậy mà lại không nắm giữ được nhân duyên của chính mình
Hắn là Ti Mệnh, hắn viết số mệnh cho cả thần, tiên, yêu , ma , người nhưng số mệnh của bản thân hắn lại không viết được
Trải qua trăm đáng nghìn cay liệu nàng và hắn có đi chung đường

Chương 1: Nguyệt Bà
Trên cửu trọng thiên không có ngày đêm chỉ có thời gian là vĩnh cửu. Nàng vốn là đoá bạch liên hoa trong Dao Trì được Nguyện lão mang về Nguyệt điện, trải qua nghìn năm, nàng tu thành tiểu đồng bên cạnh lão.
Vài vạn năm sau, nàng từ một tiểu đồng trở thành Bạch Liên tiên tử trong Nguyệt điện. Từ đó, lão ngày càng lười biếng,giao tất cả mọi việc cho một mình nàng trông non.

Một ngày bỗng dưng lão ném chức chủ nhân Nguyệt điện cho nàng, để đi theo tình yêu đích thực của lão.Bắt đầu từ đó nàng trở thành Nguyệt bà trong truyền thuyết.

Hết thu đi xuân đến, nàng quanh quẩn bên những sợi tơ xanh đỏ vàng hồng,nhân duyên và thiên ý, rất ít khi nàng ra ngoài.

Mấy kiếp người nữa lại trôi qua, hôm nay Nguyệt điện của nàng có khách.

Đó là một đôi tiên đồng ngọc nữ, thiếu nữ hoàn mĩ không tì vết tựa quan âm, còn nam tử tuấn tú như từ trong tranh bước ra. Có lẽ trên thế gian này nếu không là đối phương thì không còn ai xứ đôi với hai người họ nữa.
Thì ra là Tam công chúa của Đông Hải và Tứ hoàng tử của Nam Hải họ tới cầu xin nàng kết duyên
Sau khi xem thiên ý , nàng thì vui vẻ nhận lời.

Chương 2: Ti Mệnh

Trăm năm nữa lại tới, khi nàng đang bận rộn với đám dây hồng đỏ xanh bỗng một trận cuồng phong đánh ập tới. Nàng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Tiểu Đồng người đầy vết thương chạy vào bẩm báo có một nam tử áo lam đang đánh vào. Mày phượng nhíu lại , nàng phất tay áo, xoay người tiến thẳng hướng cửa , kẻ nào dám tới địa bàn của nàng gây truyện, nàng là người dễ bắt nạt vậy sao?

Nam tử trước mắt vô cùng tuấn mĩ, tựa như ánh mặt trời trói loá, nhưng lại mang theo vẻ dịu dàng vô hại. Nàng thoáng giật mình, tim cũng đập lỗi một nhịp nhưng chỉ là một giây thôi. Nàng thật nghi ngờ liệu hắn có phải là kẻ vừa tới gây truyện ở đây không?

Nàng nén tâm trạng bất ổn lại, lạnh nhạt nhìn hắn .

– Xin hỏi bạn hữu có truyện gì?

Hắn khinh thường liếc nàng

– Gọi chủ nhân của ngươi ra gặp ta.

– Ta chính là chủ nhân nơi này

Hắn nhếch mép khinh bỉ

– Chỉ là một tiểu yêu hoa mà cũng dám xàm ngôn loạn ngữ ở đây sao ?!

Chưa đợi nàng trả lời , cuồng phong lại liên tiếp đánh tới. Lúc này nàng thật sự nổi giận, cũng là lần đầu tiên nàng nổi giận từ khi sinh ra tới giờ. Nàng là Bạch Liên tiên tử do Vương Mẫu sắc phong, là Bà Nguyệt do đích thân Ngọc Đế ngự ban. Vậy mà đang yên đang lành lại suất hiện một tên nam nhân nói nàng là tiểu yêu hoa.
Nàng phất tay, Bạch Ngọc kiếm xuất hiện đánh tan cuồng phong. Rồi nhằm thẳng vị trí tim hắn lao tới. Hắn nhẹ nhàng xoay người tránh khỏi lưỡi kiếm sắc bén đấy, nhưng bên hông lại rơi ra một cuốn sách.

Nàng đâu thể bỏ qua cơ hội này cơ chứ , khẽ mỉm cười như gió xuân, tiên lực đánh thẳng vào cuốn sách, cuốn sách bốc hơi rồi biến mất. Không đánh được hắn thì phá huỷ đồ của hắn cũng là một thú vui.

Nàng đắc ý nhìn hắn, quả nhiên mặt hắn tái xanh. Chắc là tiếc của lắm, chậc chậc chậc… Nếu không tới đây gây truyện thì đã không mất sách rồi,là do hắn thôi.

Họ giao chiến hơn một canh giờ thì Thái Thượng Lão Quân và chúng tiên kéo tới. Chắc nghe được tiếng động của hai người. Vô số tiếng xì xào to nhỏ,nàng nghe thoáng có ai đó nhắc tới Ti Mệnh thần quân nhưng không nghe rõ là gì.
Lão Quân chạy vào can ngăn nhưng bị kiếm khí và cuồng phong hất ra ngoài cho tới tận lúc chúng tiên cùng hợp sức lại mới cản lại được trận quyết chiến.

Lão Quân nghiêm mặt

– Hai ngươi theo ta tới Kim Loan điện

Nam tử áo lam nhíu mày, cũng không nói gì.

Nguyệt Bà chỉ nhẹ nhàng nhếch môi

-Xin Lão Quân đợi ta một chút

Nguyệt Bà nhìn cảnh tượng trước mắt khẽ thở dài. Nguyệt điện trở thành bãi chiến trường thật sự, đổ nát thê lương , những sợi tơ hồng xanh đỏ vốn được buộc vào vị trí của mình , đã bị rối tung rối mù.
Nàng đưa ngón tay vào miệng cắn nhẹ, một giọt máu theo đó chảy ra rồi niệm vài câu, luồng hào quang theo đó sáng loá. Chỉ vài khắc sau Nguyệt điện lại trở lại dáng vẻ vốn có của nó. Tựa như những gì xảy ra lúc trước chỉ là ảo giác.

Chương 3: Cùng xuống nhân gian

Trên Kim Loan điện Ngọc Đế và Vương Mẫu oai nghiêm ngồi trên ngai. Hoá ra hắn là Ti Mệnh thần quân do cứu nhân gian khỏi đại kiếp nạn và phong ấn Ma Thần nên đã hôn mê rất lâu mãi tới ba tháng trước mới tỉnh lại. Hắn lại bắt gặp thiên tượng báo điềm xấu

Sau khi điều tra, hắn nghi ngờ nguyên nhân là do Nguyệt Lão kết duyên nhầm nên tới Nguyệt điện muốn xem xét rõ ràng, vì ngủ quá lâu nên Tiểu Đồng đâu biết hắn là ai, thấy hắn có vẻ lén lút nhìn ngang ngó dọc nghĩ hắn là người ma giới chà trộm vào thiên đình, nên ngăn cản hắn, lại còn ra tay với hắn, làm hắn nổi giận. Đánh vào trong đòi gặp Nguyệt Lão cho bằng được.

Nào ngờ, ngàn năm thế sự ngàn thay đổi Nguyệt Lão Mạnh Tử Thiên đã đi tru du tứ hải, hắn lại tưởng Nguyệt Bà cố ý cẳn trở hắn nên gia tay với nàng
Ngọc Đế nghe xong, chỉ biết đưa tay xoa thái dương, trách cứ hắn vài câu rồi ôn tồn nói.

– Thôi! kẻ không biết cũng không có tội. Ti Mệnh thần quân vì chúng sinh đã nhọc lòng nhiều rồi. Mà Nguyệt điện cũng không sao. Nhưng truyện này bỏ qua như vậy cũng không hợp lý.

Ngọc Hoàng nói tới đây lại nhìn Ti Mệnh, cũng đảo mắt qua Nguyệt Bà

– Nhân gian đang bị ma giới quấy nhiễu, phong ấn năm xưa của ngươi đang bị lung lay. Ngươi tiếp nhận truyện này đi. Coi như ta cũng có câu trả lời thoả đáng với Bạch Liên tiên tử.

Nguyệt Bà thấy người gặp hoạ trong lòng vui vẻ cười như điên. Đáng đời cái tên áo lam đó, dám tới địa bàn của ta làm loạn à. Mong cho ngươi bị yêu ma giết luôn đi khỏi phải về. Nàng đang đắc ý thì Vương Mẫu dịu dàng lên tiếng.

-Tiểu Bạch Liên! Ta biết lần này ngươi chịu uỷ khuất, Ti Mệnh Thần Quân sai, nhưng ngươi đã huỷ đi Ti Mệnh cuốn truyện này ảnh hưởng vô cùng lớn tới nhân gian. Ngươi cũng xuống trần giúp đỡ hắn đi.

Bà dừng lại nhìn nàng rồi nhìn hắn.

– Truyện Nguyệt điện cứ giao cho Tiểu Đồng đi. Nó cũng lớn rồi. Còn Ti Mệnh điện vẫn do Đại Hùng quản lý đi.
Ngọc Hoàng tiếp lời

– Hai ngươi có gì muốn nói

Mặt nàng hết đen lại trắng, muốn khóc thật to ,oán hận nhìn hắn. Hắn lại như không biết gì cúi đầu tuân lệnh.
Thấy thái độ của nàng Ngọc Hoàng uy nghi nói.

– Bạch Liên tiên tử! Nhà ngươi có ý kiến gì với phán xét của trẫm không?

Nàng cười khổ trong lòng “ ông là ngọc hoàng tôi có ý kiến thì ông sẽ đồng ý sao” nhưng miệng vẫn phải nói

– Ngọc Hoàng thánh minh. Thần tuân lệnh!

Đăng bởi 6 phản hồi

NÔNG GIA ĐẦU BẾP NỮ – CHƯƠNG 1

 

 

Quyển 1: Quả phụ trước cửa không phải

Chương 1:

“Đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, van cầu ngài nhất định phù hộ con đâu nhà ta bình an tỉnh lại a! Tiểu thạch đầu đã là hài tử không cha, không thể lại không có mẹ… Thực sự không được, liền đem ta bộ xương già này cho thu đi cho rồi a!”

Một giọng già nua mang theo tiếng khóc nức nở vang vọng bên tai, Solane mơ mơ màng màng mở ra hai mắt, đau đầu cảm giác duy nhất của nàng hiện tại.

Đây là nơi nào? Nàng nhìn xem hướng trên đỉnh đầu, u ám mảnh ngói, đen nhánh xà ngang, xà ngang bên trên còn có mấy sợi mạng nhện… Nhìn nhìn lại chăn mền trên thân, vốn có màu sắc đã cởi sạch, mà lại chăn mền sợi bông hẳn là dùng thật lâu, bằng không thì cũng sẽ không thật dày lại không có giữ ấm hiệu quả.

Solane khẽ giật mình, nàng miễn cưỡng chống lên thân thể, nhìn xem bài biện trong phòng.

Bùn đất dựng thành vách tường mấp mô, mười phần không bằng phẳng. Trong phòng không có mấy thứ đồ, ngoại trừ một tấm ván gỗ dựng thành giường lớn, còn có một cái ngăn tủ đã phai màu hoàng sơn, bên vách tường còn đặt vào một đầu băng ghế… Phòng mặc dù nhỏ hẹp, nhưng vẫn như cũ lộ ra trống rỗng.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Solane càng mê mang, đây là địa phương nào, nàng tại sao lại ở chỗ này? Nàng không phải đang lái xe trên đường đi khách sạn sao? Đối… Nàng hoảng hốt nhớ lại, một chiếc xe tải hướng phía nàng nhanh chóng lao tới… Nàng vội vàng cúi đầu sờ toàn thân trên dưới, lại không có một vết thương nào!

Chẳng lẽ nàng đã chết? Thế nhưng là hết thảy trước mắt đây vì cái gì lại chân thực như thế.

Trong một gian phòng khác, đạo tiếng khóc kia lại truyền tới, lần này còn có thể nghe thấy một thanh âm non nớt an ủi: “Nãi nãi, ngài đừng khóc, mẫu thân nhất định sẽ tỉnh lại, nhất định.”

Solane sinh lòng nghi hoặc, xuống giường mang giày, liền hướng bên ngoài đi đi.

Tựa tại trên khung cửa, nàng trông thấy trong phòng một vị lão phụ nhân quỳ trên mặt đất, chắp tay trước ngực, thành kính nhìn xem trên vách tường tượng Quan Thế Âm Bồ Tát, trước mặt Quan Thế Âm Bồ Tát cắm ba nén hương, nhàn nhạt trong sương khói, nàng lại cảm giác được kia Quan Thế Âm Bồ Tát tại triều thấy mình cười.

Nàng bỗng nhiên thu hồi tầm mắt không còn dám nhìn xem kia Quan Thế Âm Bồ Tát.

Mà lão phụ nhân bên người, đứng đấy một nam hài tử ba bốn tuổi, tuy đang là tuổi ăn tuổi chơi, nhưng trên thân lại sạch sẽ, nhìn không ra có chỗ nào dơ dáy bẩn thỉu.

Lão phụ nhân vuốt nước mắt, hướng về phía nam hài tử miễn cưỡng cười nói: “Đối, nương tiểu thạch đầu nhất định sẽ tỉnh lại.”

Nam hài tử tiến vào trong lòng lão phụ nhân, lão phụ nhân nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng của hắn, mềm giọng thì thầm dỗ dành.

Nhìn tràng diện hai bà cháu trước mặt, Solane vốn không muốn quấy rầy, nhưng nàng vẫn là không có nhịn xuống, sợ hãi mà hỏi: “Cái kia…” Mới vừa nói, kia hai bà cháu liền nhìn lại, ánh mắt kinh ngạc. Solane bị nhìn thấy có chút xấu hổ, nhưng vẫn là nói: “Ta có thể hỏi một chút, đây là nơi nào sao?”

Trong ánh mắt của nàng tràn đầy mê mang cùng nghi hoặc.

Lão phụ nhân còn đang khiếp sợ, trong ngực nàng, nam hài tử gọi tiểu thạch đầu đã hướng phía Solane chạy tới, vừa lên trước, liền ôm thật chặt hai chân Solane, khóc ròng nói: “Mẫu thân, ngài rốt cục tỉnh.”

Solane sững sờ, nàng nghi hoặc nhìn tiểu nam hài trước mặt, vốn muốn đem hắn kéo ra, nhưng khi nàng trông thấy tiểu nam hài kia nâng lên khuôn mặt nhỏ, mặt mũi tràn đầy nước mắt, trong lòng mềm nhũn, cũng liền mặc cho hắn ôm, chỉ là như cũ hỏi: “Tiểu nam hài, ngươi gọi ta cái gì? Mẫu thân hai chữ này cũng không thể tùy tiện gọi a!”

Lúc nói chuyện, trên mặt nàng tận lực mang theo tươi cười, nhưng rơi vào trong mắt tiểu thạch đầu, liền là mẫu thân không cần hắn nữa… Vốn là cao hứng thút thít, ngược lại liền biến thành thương tâm gào khóc.

Mà lúc này, lão phụ nhân kia cũng lấy lại tinh thần, đứng dậy mấy bước tiến lên đem tiểu thạch đầu ôm vào trong ngực, hai mắt hung ác trừng mắt Solane, trách cứ: “Con của mình cũng không nhận ra, cũng không biết là thật hồ đồ hay là giả bộ hồ đồ!”

Tiểu thạch đầu trốn ở trong ngực lão phụ nhân thút thít, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Solane.

Solane tinh xảo cau mày, nếu như nói tiểu nam hài sẽ gọi bậy, kia trước mắt vị lão phụ này người dù sao cũng sẽ không a! Như vậy hiện tại cũng chỉ có một loại kết quả, nàng thật là mẫu thân tiểu nam hài, con dâu lão phụ nhân.

Suy nghĩ lóe lên, nàng lúc này mới giật mình nghĩ tới, không chỉ ngôi nhà có vấn đề, liền ngay cả trước mặt một già một trẻ ăn mặc cũng có vấn đề.

Trên người bọn họ rõ ràng không phải là quần áo của người hiện đại mặc, lại nhìn một cái trên người mình ăn mặc…

Solane ngốc ngốc đứng ở nơi đó, nửa ngày đều chưa có lấy lại tinh thần.

Tiểu thạch đầu đầu chui ra, khiếp đảm kêu lên một tiếng, “Mẫu thân, ngài đang suy nghĩ gì?”

Trần thị nhìn xem con dâu ngây ngốc, nhướng mày, sinh lòng lo lắng, sẽ không phải là thật hỏng bét a! Cũng đừng ra cái gì yêu thiêu thân mới được a!

Nàng mấy không thể gặp lắc đầu, trầm giọng nói: “Còn xử ở chỗ này làm gì? Vốn là bệnh thương hàn còn không có tốt, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục sinh bệnh? Đến lúc đó trong nhà cũng không có thừa tiền lấy ra trị bệnh cho ngươi.”

Liên tiếp hai tiếng, Solane cuối cùng cũng hoàn hồn, bất quá vẫn là có chút không có thích ứng được.

Tiểu thạch đầu tăng thêm lòng dũng cảm, bước nhỏ mở ra, lần nữa đi đến trước mặt Solane, vốn định đưa tay kéo nàng, lại chạm tới ánh mắt xa lạ của Solane lúc khiếp đảm. Hắn giơ lên khuôn mặt nhỏ, âm thanh mềm mại vang lên: “Mẫu thân, ngài thân thể còn không có tốt, nhanh lên giường nghỉ ngơi đi!”

Solane cúi đầu nhìn một chút tiểu thạch đầu trước mặt, lại nâng lên con ngươi nhìn một chút Trần thị đang xụ mặt. Ánh mắt của nàng như cũ tràn ngập mê mang cùng nghi hoặc, trong đó còn có một tia không hiểu.

Nàng chẳng lẽ cứ như vậy xuyên qua?

Vậy phụ thân và mẫu thân của nàng ở kiếp trước sẽ làm thế nào? Nếu như các nàng biết mình chết đi, lại nên như thế nào thương tâm.

Tuy nói đệ đệ sẽ thay nàng tận hiếu, nhưng nàng như cũ không bỏ xuống được cha mẹ, lòng của nàng là như thế đau đớn.

Tựa như là ai cầm cây châm bén nhọn hướng trong lòng của nàng không ngừng đâm.

Đột nhiên, Solane cảm thấy toàn thân cũng không có khí lực, nàng ngồi xổm người xuống, vùi đầu tại trên đầu gối, bắt đầu là thấp giọng khóc thút thít, chậm rãi tiếng khóc càng lúc càng lớn, đến cuối cùng thành gào khóc.

Nàng, Solane, không còn có ba ba, không có mụ mụ.

Loại kia đau nhức, loại kia đâm trái tim đau nhức, truyền khắp toàn thân!

Tiểu thạch đầu nhìn xem Solane khóc đến thương tâm như vậy, liền cho rằng mẫu thân là bởi vì mất đi cha mới khóc, nhất thời, cũng là ôm Solane khóc lên, “Mẫu thân…”

Trần thị nhìn Solane trước mắt đột nhiên khóc đến thương tâm như vậy, cũng nghĩ đến tam nhi tử theo binh ra ngoài chiến tử, tâm như bị nắm đau, cũng khóc theo.

――

Chờ Trần thị cùng tiểu thạch đầu từng người đi ra ngoài sau, Solane nằm ở trên giường lúc này mới mở hai mắt ra, hai mắt sưng đỏ trống rỗng vô thần, ánh mắt không biết rơi xuống địa phương nào. Nàng hai tay chăm chú ôm lấy chăn mền, môi mỏng cắn chặt, bộ dạng đáng thương như vậy để cho người ta không nhịn được thương tiếc.

Solane biết, nàng tựa như là nhân vật chính trong tiểu thuyết, xuyên qua đến thế giới này, đáng tiếc là, nàng không có kế thừa ký ức của thân thể này, ký ức trước kia thế nhưng lại thật sâu khắc vào trong đầu, như thế rõ ràng, rõ ràng đến để cho người ta sau khi tỉnh lại như cũ đau đớn không thôi.

Nàng không biết bản thân ở nơi nào, nàng không biết mình là ai, nàng không biết… Đối với nàng, hết thảy đều xa lạ đáng sợ.

Nhưng nàng biết là, nàng phải sống thật tốt, phụ thân từng nói cho nàng, người chỉ có còn sống, mới có tương lai.

Suy nghĩ lung tung ở giữa, nàng cảm thấy có chút vây lại, nàng nhắm lại hai mắt nặng nề.

Có lẽ, tỉnh lại lần nữa, nơi này hết thảy đều là một giấc mộng mà thôi.

Chương 2

Đăng bởi 4 phản hồi

CÙNG CHÀNG TIÊU DAO – CHƯƠNG 94

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 2 phản hồi

CÙNG CHÀNG TIÊU DAO – CHƯƠNG 93

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 3 phản hồi

CÙNG CHÀNG TIÊU DAO – CHƯƠNG 92

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 2 phản hồi

THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q3 – CHƯƠNG 11A

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q3 – CHƯƠNG 10C

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q3 – CHƯƠNG 10B

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com