Đăng bởi Để lại phản hồi

TỔNG HỢP CÁC TRUYỆN

 

XUYÊN QUA ĐIỀN VIÊN CỐ TỬ TÌNH (hoàn) 

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, sạch, sủng.

CÙNG CHÀNG TIÊU DAO (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, y thuật, sạch, sủng

MẠT THẾ TRÙNG SINH HẠ ANH (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Mạt thế, dị năng, không gian, nữ cường, sủng, sạch

CÁO GIÀ TRONG VỎ BỌC CỪU NON (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, nữ cường, giới giải trí, báo thù

YÊU NGHIỆT QUÂN CHỦ SỦNG THÊ (hoàn)

Tác giả: Đang cập nhật…

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, sủng, sắc

DUYÊN PHẬN NGÀN NĂM (hoàn)

Tác giả: Lưu Thiên Thiên

Thể loại: Xuyên không

THỨ NỮ DU NHIÊN (hoàn)

Tác giả:  Xuân Ôn Nhất Tiếu

Thể loại: Xuyên không, thứ nữ, cực sủng

XUYÊN QUA ĐIỀN VĂN YẾN HỒI (hoàn)

Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh

Thể loại: Xuyên không, điền văn, dị năng, nữ cường, nuôi con, mẹ chồng nàng dâu hòa hợp.

NÔNG GIA DƯỢC NỮ (hoàn)

Tác giả: Niệm Nhĩ Niên Thiểu

Thể loại: Xuyên không, điền văn, hài tử từ từ trưởng thành, gia đình ấm áp.

NGÂY NGỐC LÀM RUỘNG (hoàn)

Tác giả: Cẩm Tú Vân Nhiên

Thể loại: Đam mỹ, chủng điền, sinh tử, ấm áp.

NỮ CHÍNH LÃNH DIỄM CAO QUÝ (hoàn)

Tác giả: Thu Thủy Tình

Thể loại: Xuyên không, nữ chính pk nữ phụ, nữ cường

TRÙNG SINH TRA THÊ BIẾN HIỀN THÊ (hoàn)

Tác giả: Thiển Toái Hoa

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN 

Tác giả: Phượng Kim

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, bói toán, nữ cường, nữ chính nhỏ tuổi từ từ trưởng thành.

TRỐN GẢ THẾ TỬ PHI

Tác giả: Hoặc Loạn Giang Sơn

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, hài, sạch, sủng

NGỤY MỸ IDOL

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, ngụy dam mỹ

ĐỒNG NHÂN BẰNG CHỨNG THÉP

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni & Trung Y

Thể loại: Trùng sinh, Đồng Nhân phim bằng chứng thép.

XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI SỐNG AN NHÀN

Tác giả: Nữ Tôn Trưởng & Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, điền văn

XUYÊN QUA THỊ TỈNH ĐIỀN VIÊN

Tác giả: Đào Hoa Lộ

Thể loại: Xuyên không, điền văn, sủng

TRÙNG SINH TRINH THÁM SƯ

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, tra án, nữ cường, huyền huyễn

ĂN THỊT CHI LỮ 

Tác giả:: Thịt Nướng

Thể loại: Xuyên nhanh, sắc, H+

CẤM LUYẾN VẪN YÊU

Tác giả: Nguyễn Lực

Thể loại: Hiện đại, sủng, sắc, H+

TÂM SỰ CỦA MỘT THẰNG GAY KÍN

Tác giả: Nguyễn Lực

Thể loại: Đam Mỹ, sắc, H+

CƯỜNG GIẢ NGÂY NGÔ

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Võng du, sủng, nữ cường

NỬA CÁI THÂY MÀ TỚI LÀM RUỘNG

Tác giả: Thái Hồng Ngư

Thể loại: Xuyên không, nữ cực cường, hài, điền văn làm ruộng

HỌC Y Ở THẾ GIỚI SONG SONG

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không hiện đại, y thuật, nữ cường, từ nhỏ tới lớn

TRÙNG SINH THẦN Y NỮ

Tác giả: Niên Tiểu Hoa

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, nữ cường, báo thù, y thuật.

PHÚC HẮC THẾ TỬ PHI

Tác giả: Tố Tố Tuyết

Thể loại: Xuyên không, nữ cường

TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT SAU KHI KẾT HÔN

Tác giả: Nhất Cái Mễ Bính

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, cưới trước yêu s

Đăng bởi Để lại phản hồi

ƯU ĐÃI GÓI VIP NĂM DÀNH CHO CÁC BẠN ĐỌC

Nhân dịp năm mới tết đến, từ mùng 1 tết tới mùng 6 tết, các bạn ĐĂNG KÝ hoặc  GIA HẠN tài khoản VIP trên web trangtruyenmang.com sẽ được ưu đãi như sau:

 

Gia hạn 5 tháng: 88K

Đăng ký hoặc gia hạn 5 năm: 666k

Đăng ký hoặc gia hạn 8 năm: 888k

Đăng ký hoặc gia hạn 1 năm: 150k

50USD: 10 năm

TRANG TRUYỆN MẠNG cảm ơn các bạn đã duy trì và ủng hộ TRANG TRUYỆN MẠNG. 
Năm mới, TRANG TRUYỆN MẠNG kính chúc các bạn độc giả có một năm như ý, phát tài phát lộc, bình an, thịnh vượng.
Chúc mừng năm mới 

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

TRỐN GẢ THẾ TỬ PHI – Q2 – CHƯƠNG 50C

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ ĐẦN GẢ CHO HOÀN KHỐ CÔNG TỬ – chương 5

 

“A…! Chết thật rồi chết thật rồi!” Tạ Hàm ôm đầu ngồi xổm xuống.

“Toàn bộ người trong kinh thành đều biết rõ Lam Nhụy kia vừa kiêu căng còn hay ghen tị, nếu như ta lấy nàng ta về nhà còn không bị phiền chết hay sao.”

Hắn vốn là không muốn cưới vợ, cưới vợ rồi không thể đi thanh lâu, càng không thể cùng với hảo huynh đệ đi ra ngoài xông pha.

Mùa hè tổ chức tiệc tùng, mùa thu săn bắn cùng mùa đông làm tiệc tất niên, toàn bộ kế hoạch đều bị ngâm nước nóng.

Hắn bản tính lại ham vui, lấy vợ về chẳng phải là làm khổ con gái nhà người ta hay sao.

“Nếu như phải lấy Lam Nhụy, còn không bằng lấy một cái kẻ đần làm vợ!” Tạ Hàm tay đấm chân đá, trong giọng nói tràn đầy thống khổ.

“Ồ?” Tạ Hàm gào khóc thảm thiết một hồi lâu đột nhiên giống như ý thức được cái gì, hắn ngay lập tức đứng lên nhìn về phía Lam Tuyết, “Nều như nói đến kẻ đần, chỗ này không phải đang có một cái hay sao?”

Lam Tuyết: “?”

Cảm giác ánh mắt Tạ Hàm đột nhiên trở nên nóng bỏng, Lam Tuyết không khỏi lui về phía sau một bước.

Ánh mắt Tạ Hàm hiện tại cùng với cún con giống nhau sáng lóng la lóng lánh, không ổn.

“Tiểu thế tử người đang ở đây nói cái gì vậy chứ….” A Thất nóng nảy, lập tức kéo Tạ Hàm đang ngồi chồm hổm dưới đất đứng dậy, “Người tương lai sẽ kế nghiệp Vương phủ, sao lại có thể lấy một cái kẻ đần làm thê tử được.”

“A Thất, ngươi đừng cản ta.” Tạ Hàm giãy ra khỏi tay của A Thất, hắn phe phẩy cây quạt đi đến trước người của Lam Tuyết.

Lam Tuyết so với Tạ Hàm thấp hơn một cái đầu, hắn liền khom người xuống nhìn nàng.

Cây quạt của Tạ Hàm quạt ra gió thổi nhẹ bên tóc mai của Lam Tuyết, làm vài sợi tóc đen bay tán loạn.

Nếu phải chọn lấy một kẻ đần hay là lấy cái người điên cuồng kia, Tạ Hàm liền lựa chọn người phía trước mặt hắn.

Lam Nhụy bản tính kiêu căng đã lan truyền toàn bộ kinh thành, hắn cũng không muốn lấy phải một người đàn bà chanh chua về làm vợ.

“Ngươi hiện tại ở phủ thượng thư ăn không đủ no mặc cũng không đủ ấm, còn không bằng cùng với ta về vương phủ, ít nhất ta đây có thể đảm bảo sẽ không có bất luận kẻ nào dám khi dễ ngươi.”

Tạ Hàm cũng không có ý định sẽ ép buộc Lam Tuyết, dù Lam Tuyết là một kẻ đần, nhưng cũng là một con người, hắn muốn để cho Lam Tuyết tự mình lựa chọn.

“Ngươi nếu gả cho ta, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi, mẹ và cha cùng với ca ca của ta cũng sẽ không vì ngươi là một kẻ đần mà khinh thường ngươi.”

“Nhưng mà cũng có một điểm xấu.” Tạ Hàm lời nói xoay chuyển, ánh mắt đào hoa đa tình nhìn thẳng vào mắt Lam Tuyết, “Ta thích đi chơi ở bên ngoài, ngươi buổi tối về cũng chỉ có thể ngủ một mình. Bất quá ngươi muốn ăn cái gì hay muốn đồ vật gì, khi ta trở về cũng sẽ mua cho ngươi.”

“Gả cho một kẻ quần áo lụa là như ta đây, thanh danh của ngươi có lẽ cũng sẽ không được tốt lắm.”

“…Còn có khi ta đi chơi về nhà khuya ngươi cũng phải giúp ta mở cửa, thuận tiện chừa cơm cho ta một phần.”

Mẹ của Tạ Hàm vì phòng ngừa hắn buổi tối vụng trộm chạy ra ngoài chơi nên buổi tối sẽ không để cửa mở, cơm cũng sẽ không chừa cho hắn.

Nhưng dù vậy, Tạ Hàm mỗi ngày vẫn là đều trốn ra ngoài chơi đến trời tối đen mới chịu mò về nhà, mỗi lần về nhà đều phải chui lỗ chó, còn phải nhịn đói nguyên một đêm.

Tạ Hàm một bên liên miên vừa nói vừa cằn nhằn, một bên lại ân cần quạt gió cho Lam Tuyết, giống như hắn chỉ cần chịu khó quạt mát thì tỷ lệ Lam Tuyết đáp ứng sẽ càng lớn.

Âm thanh của Tạ Hàm đích thật rất êm tai, giọng nói của thiếu niên vừa réo rắt lại xen lẫn chút từ tính.

Hôm nay thời tiết hơi nóng, Tạ Hàm lại quạt gió thật mạnh, mát mẻ nha.

“Tiểu Tuyết à, ngươi giúp đỡ ca ca chuyện này đi.” Tạ Hàm biết chỉ số thông minh của Lam Tuyết chỉ tương đương với đứa trẻ 6 tuổi, cũng không vội mà để cho Lam Tuyết bày tỏ thái độ. Chẳng qua là bàn tay cầm quạt lại càng ngày càng tăng tốc lên.

Hắn thường hay chứng kiếu tiểu muội nhà người ta hướng ca ca của mình làm nũng, hiện tại hắn cũng ngược lại hướng Lam Tuyết làm nũng, có lẽ cũng sẽ hữu dụng.

“Nếu như ngươi đi cùng với ta, không ai có thể khi dễ ngươi. Còn có thể được chơi nhiều trò thú vị, muốn ăn được ăn, muốn mặc có mặc.” Tạ Hàm xoay người mệt mỏi, liền ngồi xuống cạnh Lam Tuyết nói chuyện.

Bây giờ vị trí của hắn lại thấp hơn Lam Tuyết, hắn phải ngước đầu lên mới nhìn thấy mặt nàng.

Từ góc độ của hắn nhìn lên, cái cằm Lam Tuyết thật gầy gò, hắn một bàn tay liền có thể bao phủ hết.

“Chỉ cần ngươi theo ta rời đi nơi này, ta nhất định sẽ đem ngươi nuôi đến trắng trẻo mập mạp!”

“Đệ đệ ngoan, nói chuyện phải chắc chắn a… ta đồng ý cùng ngươi rời đi.” Lam Tuyết suy tư mấy phút liền sảng khoái đáp ứng Tạ Hàm.

Chỗ ở hiện tại của nàng tại phủ thượng thư theo như trong sách đề cập không chỉ có nam chính mà còn có nữ xứng miệng lưỡi ác độc sống cùng, nàng còn ở lại chỗ này chính là đem mình đặt ở tâm bão.

Có thể đ thì đương nhiên phải rời khỏi đây.

Ở cốt truyện ban đầu, nữ chính cũng là một người không có bối cảnh cũng không có thân phận, chỉ là một nữ tử đến từ nông thôn, người một nhà Tạ Hàm đều đối với nàng rất tốt, thậm chí về sau còn giúp nữ chính cùng những cái… nam tử ưu tú kia nhấc lên không ít quan hệ.

Tạ Hàm cùng người trong nhà hắn chung sống với nhau rất hòa thuận, cho dù nàng có là một kẻ ngốc, cũng sẽ không vì thế mà xem thường nàng.

Hơn nữa, thời điểm Lam Tuyết còn đọc sách vẫn cảm thấy Tạ Hàm cùng với cả nhà hắn đều thật ủy khuất.

Cả nhà bọn họ ai cũng đều có giúp đỡ nữ chính, che chở cho nàng ta, cuối cùng cũng lại vì nữ chính mà rơi vào kết cục toàn gia lưu vong.

 “Quạt gió mạnh lên một chút.” Thời tiết hơi nóng, Lam Tuyết cảm thấy Tạ Hạm quạt gió cho nàng quả thật mát mẻ.

Lam Tuyết vừa dứt lời, Tạ Hàm liền dồn hết sức lực mà quạt gió cho nàng.

Bản thân Lam Tuyết cảm giác mình đều sắp bị gió thổi bay mất.

“Tiểu thế tử, người sẽ không thật sự muốn kết hôn với kẻ đần này chứ!” A Thất ở bên cạnh đã choáng váng.

“Nhị tiểu thư phủ thượng thư tuy có hơi chút kiêu căng, nhưng ít nhất nàng ta vẫn là một người bình thường.”

“Ngày lấy cái kẻ ngốc tam tiểu thư này về nhà, sự tình nối dõi tông đường phải làm sao bây giờ.”

“A Thất”. Tạ Hàm đem cây quạt xoát một tiếng thu về, có lẽ là do ngữ khí của Tạ Hàm lúc này vô cùng nghiêm túc, hoặc cũng có lẽ là do âm thanh thu quạt quá lớn, A Thất lập tức ngậm miệng lại.

A Thất mới vừa nãy cũng có chút nói hơi quá, cưới vợ cũng không chỉ là vì nối dõi tông đường.

“Về sau ngươi phải gọi tiểu Tuyết là thế tử phi.”

A Thất mặt mũi tràn đầy khó xử: “Tiểu thế tử… chuyện này…”

“Gọi”. Tạ Hàm không kiên nhẫn đóng mở quạt.

Thời điểm Tạ Hàm không kiên nhẫn hoặc là sắp nổi giận sẽ làm động tác này, đem cây quạt đóng lại rồi mở ra vô số lần, một lần so với một lần âm thanh lại càng lớn, thời điểm cây quạt khép lại mà không còn mở ra nữa là lúc hắn đã thật sự nổi giận.

Tạ Hàm bình thường luôn là một bộ dáng cà lơ phất phơ, đối với hạ nhân cũng là nói nói cười cười, nhưng thời điểm hắn nổi giận mới là đáng sợ nhất, trong đôi mắt đào hoa đa tình kia tràn đầy hàn khí lạnh như băng, một câu cũng không nói liền động thủ đánh người.

A Thất nhớ rõ lần trước có một tên quần là áo lụa ngày thường chơi đùa rất tốt với Tạ Hàm, chỉ là nói năng lỗ mãng đối với Vương phi, Tạ Hàm liền cầm cây quạt đem tên kia đánh đến vỡ đầu chảy máu, người kia hiện giờ vẫn còn đang nằm điều trị ở y quán.

“Thế tử phi”.A Thất cúi đầu ngoan ngoãn kêu một tiếng.

Tạ Hàm hướng A Thất nhẹ gật đầu, đem cây quạt mở ra tiếp tục quạt gió cho Lam Tuyết.

“Ta về sau không bao giờ…để cho người khác gọi ngươi là kẻ đần nữa.” Tạ Hàm hướng về phía sảnh trước mà đi.

Hiện tại người hắn muốn kết hôn là Lam Tuyết, cần phải ra đại sảnh nói cho rõ ràng.

“Về sau tiểu Tuyết ngươi chính là nương tử của ta. Muội muội ngoan cần phải nhớ rõ buổi tối ra mở cửa cho ta, còn phải chừa cho ta một phần cơm tối.” Chỉ qua một cái chớp mắt, khí thế làm cho người ta sợ hãi trên người Tạ Hàm đã biến mất không còn một mảnh, cà lơ phất phơ quạt gió cho Lam Tuyết.

Giống như là một kẻ quần lạ áo lụa không có gì khác lạ.

*

Tại bên trong đại sảnh phủ thượng thư.

Lễ bộ thượng thư Lam Tông cùng với thê tử của hắn Chân Mi đang ngồi ở hạ vị, lần lượt là Chân Mi cùng Lam Nhụy đều ngồi xuống, tính cách kiêu căng ngang ngược ngày thường đều biến đổi, thoạt nhìn chỉ giống như một tiểu thư khuê các ngoan ngoãn nghe lời.

Một vị thiếu phụ mặc quần áo màu xanh ngọc đang ngồi ngay ngắn ở thượng vị.

Mặt mũi của nàng vừa yên tĩnh lại có nét lịch sự tao nhã, tư thế ngồi vô cùng đoan trang, từng cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra một cổ quý khí.

Đây chính là mẹ ruột của Tạ Hàm, công chúa nước láng giềng, Khương Uyển.

“Nhụy nhi của chúng ta từ nhỏ đều đã học qua cầm kỳ thi họa, những thứ nữ công của nữ tử cũng đều có làm qua. Nhụy nhi có thể được gả cho thế tử cũng thật sự là thiên đại hảo sự, chẳng qua là ngài cũng biết những việc mà tiểu thế tử đã làm, cũng không thể để Nhụy nhi của chúng ta gả đi bị người ta khinh bỉ có phải hay không?” Chân Mi cười cùng với Khương Uyển đàm phán điều kiện.

Lam Tông đang ngồi nghe thấy những lời này, cảm thấy có chút hơi quá.

Mặc dù hiện tại là Khương Uyển đến nhà mình cầu hôn, nhưng nàng ta dù sao cũng là Vương phi, lại còn là công chúa nước láng giềng, Chân Mi nói như vậy lại có vẻ quá không nể mặt rồi.

Lam Tông đang muốn lên tiếng, lại cảm giác cánh tay bị người nhéo một cái, quay đầu chứng kiến bộ dáng tươi cười của thê tử, đem toàn bộ lời muốn nói đều nuốt trở về.

Hắn vốn là một cái thư sinh nghèo, còn Chân Mi lại là nữ nhi của tể tướng đương triều. Chân Mi chính là coi trọng diện mạo của hắn mới gả cho hắn.

Hắn dựa vào nhà mẹ đẻ của Chân Mi mới lấy được cái chức Lễ Bộ Thượng Thư này, chuyện ở trong nhà đều là do Chân Mi quản thúc, hắn cũng không dám tỏ thái độ với nàng.

“Đó là chuyện đương nhiên rồi.” Khương Uyển hướng Chân Mi cười cười, nụ cười kia như phát ra ánh sáng rực rỡ, lại ôn nhu làm cho người ta cảm thấy thư thái.

“Nếu như tiểu thư của quý phủ gả tới vương phủ, tiền của A Hàm tất cả đều do giao cho nàng quản lí, còn có _____” Khương Uyển lời còn chưa nói hết đã bị đánh gãy giữa chừng.

“Mẹ! Ta sẽ không cưới Lam Nhụy!”

Tạ Hàm vội vã từ phía sau bình phong lao ra, trên mặt lo lắng càng thêm hiện rõ.

Nếu cưới Lam Nhụy, ngày vui của hắn đều không còn nữa!

Tiền để cho nàng ta quản lí? Đây không phải là muốn mạng của hắn ư!

“A Hàm, ngươi đang nói cái gì đó?” Thiếu phụ một thân quần áo màu xanh ngọc mặc mày như vẽ, khóe miệng có chút câu ra, lộ ra một nụ cười vô cùng đoan trang.

Nhưng cái nụ cười đoan trang này lại để cho Tạ Hàm không khỏi run lên hai cái.

“Mẫu thân.” Tạ Hàm vội vã hướng mọi người hành lễ.

Hắn không sợ cha, không sợ huynh trưởng, sợ nhất đúng thật chính là mẹ hắn.

Ánh mắt ôn ôn nhu nhu này hoàn toàn có thể đem Tạ Hàm dọa đến sau lưng đổ đầy mồ hôi.

Nhìn thấy Tạ Hàm cấp bậc lễ nghĩa đều không có nửa điểm sai lầm, nụ cười của Khương Uyển lại càng tươi thêm một chút.

“Ta ở kinh thành nổi tiếng là một tên quần là áo lụa, nhị tiểu thư nếu gả cho ta chẳng phải là quá lãng phí hay sao?” Tạ Hàm nhẹ phe phẩy quạt, thu hồi bộ dạng cà lơ phất phơ kia, phối hợp với gương mặt tuấn mĩ của hắn, hoàn toàn chính là phong thái của một quý công tử, tự dưng làm cho người khác phải đỏ mặt.

Trong số những người đỏ mặt này đều bao gồm cả Lam Nhụy.

Chỉ thấy Lam Nhụy tiểu thư hai má ửng đỏ, thu hồi bộ dáng kiêu căng ngày thường, thanh âm mảnh dẻ nói: “Không lãng phí.”

Đều nói Tạ Hàm là một tên quần là áo lụa nổi danh khắp chốn kinh thành, thế nhưng tất cả cũng chỉ là lời đồn, hơn nữa nàng cũng chưa từng có gặp qua hắn.

Lam Nhụy nhìn thấy phong thái quý công tử kinh của Tạ Hàm, lập tức liền cảm thấy những cái … lời đồn hoang đường kia về hắn, toàn bộ đều là giả dối.

Tạ Hàm: “?”

Tác giả nói ra hoàn cảnh sau hậu trường:

Tạ Hàm: Xem ta làm nũng ngược đây!

Lam Tuyết: Ta không nhìn thấy gì hết.

Chương kế >>>

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ ĐẦN GẢ CHO HOÀN KHỐ CÔNG TỬ – CHƯƠNG 3

Thiếu niên ở trước mắt quần áo đẹp đẽ quý giá, khí chất phi phàm, lười nhác mà gục xuống bàn, ngược lại như có thêm một phong vị khác.

“Tiểu muội muội? Ngồi một mình sao?”

Thiếu niên kia tay hướng về phía Lam Tuyết vẫy một cái, xem như lên tiếng chào.

Thanh âm thiếu niên trong trẻo, lại như mang theo chút khàn khàn.

“Đúng nha.” Lam Tuyết hướng hắn cười cười, nhẹ nhàng gật đầu một cái, rủ mắt xuống tiếp tục ăn súp.

Nếu đã sắm vai một kẻ đần, thì nụ cười kia chân chính là cười một cách ngây ngô đi

Thời điểm Lam Tuyết học tiểu học cũng gặp được một cái kẻ đần, nhìn thấy người lại tươi cười như một đóa hoa. Lam Tuyết liền quyết định sẽ học tập tác phong lão luyện của hắn.

“Tiểu thế tử…” Sai vặt bên người tiểu thiếu gia kia muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là ghé vào bên tai thiếu niên nói nhỏ.

“Đây là Tam tiểu thư phủ Lễ Bộ Thượng Thư Lam Tuyết, trời sinh ngu ngốc. Chúng ta nên nhanh đi thôi.”

“Thật sự ngu ngốc…?” Thiếu niên kia từ trên xuống dưới liếc nhìn Lam Tuyết, tựa hồ muốn đem tiểu cô nương nhu thuận đáng yêu đang ngồi ăn canh trước mắt cùng hai chữ “ngu ngốc” liên hệ với nhau.

Thiếu nữ đoan đoan chính chính ngồi ở trên ghế, ánh mặt trời xuyên qua tán cây mà chiếu vào trên người của nàng, quần áo cũ kỹ mà tóc lại càng rối tung, sợi tóc nhàn nhạt như là phát ra ánh sáng.

Chính giữa trán có một nốt ruồi son được ánh mặt trời chiếu qua lóe sáng.

Rõ ràng chính là một nữ hài tử đáng yêu, bộ dáng tươi cười vừa nãy vừa thuần khiết lại vừa ngây thơ.

Tạ Hàm phe phẩy quạt nói: “Ta là Tạ Hàm.”

“Ta là kẻ đần.” Lam Tuyết lại cười cười, bất quá tay cầm đũa duỗi ra khẽ dừng một chút.

Hình như thiếu niên có vẻ hăng hái trước mắt gọi là Tạ Hàm.

Là một trong những nam xứng của quyển sách này.

Có mẫu thân là công chúa nước láng giềng, phụ thân là đệ đệ duy nhất của đương kim hoàng đế Tạ Vương gia, ca ca là đại tướng quân, từ nhỏ liền nhận hết sủng ái, sau khi lớn lên liền coi trời bằng vung, cả ngày chỉ biết ăn chơi. Cùng mấy cái hồ bằng cẩu hữu lăn lộn khắp kinh thành.

Có gia thế như vậy, toàn bộ người trong kinh thành đều không có mấy ai dám trêu chọc hắn.

Hắn không thích học tập, đem toàn bộ phu tử trong kinh thành đều chọc giận qua một lần. Hắn yêu thích mỹ nhân, có thể vì hoa khôi của Xuân Phong các vung tiền như rác.

Hắn cũng rất đơn thuần, khi yêu thích nữ chính vẫn luôn che chở cho nữ chính, tại thời điểm khó khăn nhất của nữ chính cũng chỉ có mình hắn ở bên cạnh.

Mang theo nữ chính lăn lộn kinh thành mấy đợt, nữ chính có khó khăn gì cứ trực tiếp tìm hắn, hắn cũng nhiều lần vì nữ chính mà dọn đường.

Nhưng hắn lại bị nữ chính ngược đến thê thảm.

Ở trong nguyên tác, Tạ Hàm bị người trong nhà bức hôn, trong cơn tức giận liền giục ngựa đến ngoại ô kinh thành giải sầu, sau đó gặp nữ chính.

Khi đó nữ chính là từ nông thôn đến kinh thành tìm thân nhân, không nơi nương tựa, Tạ Hàm gặp nữ chính một thân một mình trên đường, liền đem ngựa của mình tặng cho nàng.

Không may là, chuyện của Tạ Hàm bị mọi người trong nhà biết được, cảm thấy Tạ Hàm cùng nữ chính là có ý tứ kia, liền lập tức truy ra nữ chính, tiến hành đàm hôn luận gả.

Nữ chính là một người đến từ nông thôn khi nào gặp qua thế trận lớn như vậy, quần áo cùng trang sức mà những người kia ăn vận hầu như làm nàng choáng váng hoa mắt, lập tức đồng ý..

Tạ Hàm bị bức đến bất đắc dĩ, phải cưới nữ chính.

Mà nữ chính cũng là dựa vào Tạ Hàm, chính thức tiến vào vòng tròn lẩn quẩn trong kinh thành, mở ra con đường tài nữ được vô số nam nhân ưu tú không ngừng theo đuổi ái mộ.

Tạ Hàm cái trượng phu này, chẳng qua chỉ là một cái bày trí.

Lam Tuyết nhìn nhìn Tạ Hàm, trong mắt ánh lên vẻ đồng tình.

Tạ Hàm xuất phát từ đồng cảm cứu nữ chính một lần, nhưng lại bị nữ chính biến thành bàn đạp tiến vào giới quý tộc trong kinh thành. Nữ chính vốn không hiểu quy củ của kinh thành, đem danh gia vọng tộc trong kinh thành mấy lần chọc giận, vì giải quyết tốt hậu quả do nữ chính gây ra, Tạ Hàm khiến cho gia tộc của mình đắc tội rất nhiều người, cuối cùng dẫn đến toàn gia gặp đại họa phải lưu vong.

Mà nữ chính cuối cùng lại cùng với nam chính song túc song phi, không nhớ nổi đến Tạ Hàm cùng cả nhà của hắn.

“Tiểu thế tử, chúng ta đi nhanh đi.”

Gã sai vặt A Thất bên cạnh nhìn thấy thế tử rõ ràng là đang cùng một kẻ đần nói chuyện, lập tức nóng nảy.

Một tiếng “Tiểu thế tử” này của A Thất cũng làm cho Lam Tuyết nhớ tới địa vị của Tạ Hàm qua cách xưng hô.

Theo lý mà nói, Tạ Hàm là nhi tử thứ hai của Tạ Vương gia, tự nhiên chức thế tử không đến lượt hắn đảm đương.

Nhưng vì đại ca của hắn vẫn luôn ở trong quân doanh, là đương kim đại tướng quân, đã sớm công khai buông tha cho tước vị thế tử.

Đây cũng là làm cho hoàng đế an tâm. Vương gia cùng đại tướng quân không thể là cùng một người, liền để cho tiểu nhi tử Tạ Hàm này đến kế thừa tước vị, bởi vị Tạ Hàm trong nhà vị trí chính là nhỏ nhất, liền gọi hắn là tiểu thế tử.

“Đi làm cái gì?” Tạ Hàm khóe mắt hơi nghiêng, A Thất sẽ không nói ra.

Phụ thân hắn hôm nay lại để cho hắn tới tham dự thọ yến của lão phu nhân phủ Lễ Bộ Thượng Thư, học tập một chút tác phong của tân khoa trạng nguyên năm nay Lam Mộc, thuận tiện có thể xin chỉ giáo vài câu.

Nếu như có thể mà nói, chính là ý tứ thuận tiện nhìn xem có vừa mắt cô nương nào hay không.

Nhưng bản thân hắn ghét nhất chính là đọc sách, những sách kia hắn nhìn một cái liền muốn buồn ngủ, xem lần thứ hai đã thấy đau đầu, đến lần thứ ba liền có suy nghĩ muốn xé sách.

Còn việc mang về một cô con dâu, càng đúng là không có khả năng.

Nếu không phải cha hắn xách gậy đuổi hắn tới đây, hắn còn lâu mới muốn đi.

“Trên đời này còn ai có thể so với kẻ đần càng đơn thuần hơn?” Tạ Hàm vẫn lười biếng gục xuống bàn, hắn đem cây quạt mở ra rồi lại khép lại.

Người nơi này đều mang một cái mặt nạ dối trá, cùng bọn họ nói chuyện còn không bằng cùng một kẻ đần nói chuyện.

Kẻ đần rất đơn thuần, sẽ không a dua nịnh hót, cũng sẽ không trợn tròn mắt nói lời bịa đặt, bọn họ chỉ biết dựa theo cảm nhận của mình biểu đạt một cách trực tiếp trước mọi thứ mà họ nhìn thấy.

Bọn họ đều là nói thật.

Mà Tạ Hàm hắn lại càng ưa thích người đơn thuần.

“Muội muội, ngươi cảm thấy ta đẹp trai không?” Tạ Hàm dùng cây quạt nhẹ nhàng đánh một cái lên bả vai Lam Tuyết, tiến đến bên cạnh nàng.

Kẻ đần, lời nói thường là thật lòng.

Lam Tuyết: “?” Đây là cái chuyện gì xảy ra?

Đến nói xem

Lam Tuyết ngẩng đầu, cặp mắt yên lặng nhìn Tạ Hàm, nói: “Quá xấu.”

Tươi cười trên mặt Tạ Hàm lập tức nứt ra.

“Tiểu Tuyết à, ngươi phải nói lời thật lòng nha…” Tạ Hàm bên ngoài tươi cười nhưng trong lòng thì không, tiếp tục cầm cây quạt chọc chọc bả vai Lam Tuyết.

Kinh thành đệ nhất soái ca hắn mà đứng hạng hai thì không một ai dám xưng đệ nhất.

Nói hắn xấu đã đành, tại phía trước chữ “Xấu” lại còn thêm một chữ “quá”, đúng là quá đả thương người mà.

“Quá xấu.”

“Xấu quá đi.”

“Cơm đều cũng ăn không vô rồi.”

Đối mặt với dạng người ngả ngớn như Tạ Hàm, Lam Tuyết trực tiếp đả kích liên tiếp ba đợt, thuận tiện còn tặng thêm một bộ dáng tươi cười sâu sắc.

Tạ Hàm nghe Lam Tuyết nói xong, không giận ngược lại hóa cười, tiếng cười trong trẻo mà hăng hái của thiếu niên lấn áp cả âm thanh của người nói chuyện trong phủ.

Những người trong sân đều không phải thuộc về phủ thượng thư, tiếng cười của Tạ Hàm như lấn át hết những thứ thảo luận linh tinh từ những kẻ đáng ghét kia, để cho khóe miệng của Lam Tuyết… ngoéo một cái.

Tạ Hàm cảm thấy tiểu cô nương này thật thú vị, cùng tiểu cô nương nói chuyện so với nghe những kẻ a dua nịnh hót kia nói chuyện quả thật thú vị hơn nhiều.

Tạ Hàm vốn là ưa thích tiểu hài tử, Lam Tuyết ở trước mặt của hắn cùng với những tiểu hài tử kia cũng không khác nhau là mấy, nếu như có điểm gì khác nhau giữa bọn họ, chính là hắn nhìn thấy bộ dáng Lam Tuyết càng ưa nhìn hơn.

Lam Tuyết ăn cơm, Tạ Hàm liền ghé vào bên cạnh bàn chơi với cây quạt. Hai người này nhìn qua cũng thật hài hòa.

Mái tóc của nguyên chủ rất dài, lúc ăn có vài lần thỉnh thoảng sẽ rớt xuống vào trong dĩa rau, Lam Tuyết có vài lần đem tóc nhai luôn vào trong miệng, hơi nữa mái tóc dày nặng lại để cho nàng cảm thấy hơi nóng.

Đột nhiên, bên cổ cảm thấy một trận mát mẻ, một bàn tay ấm áp xẹt qua cổ của nàng.

Tạ Hàm dùng một tay ôm gọn tóc của nàng, từ trong ngực áo lấy ra một cái dây lưng màu đỏ, sau đó đem tóc dài của nàng buộc chặt, còn buộc thành hình một con bướm đơn giản.

“Cám ơn” Lam Tuyết nhỏ giọng nói cảm tạ, lập tức tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Tóc buộc gọn lên, cái cổ thiếu nữ lộ ra có chút nhỏ, giống như chỉ cần dùng một bàn tay là có thể nắm được.

“Ta đây cho ngươi một cái dây cột tóc, ngươi có phải là nên gọi ta một tiếng ca ca hay không…?” Tạ Hàm nắm chặt đuôi tóc của Lam Tuyết, dáng vẻ lưu manh nói.

Hắn từ nhỏ đã mong muốn có thêm một muội muội, nhìn thấy muội muội nhà người ta cũng đã hâm mộ rất lâu rồi, cũng không biết vì sao mỗi lần bản thân cầu xin mẹ sinh thêm một muội muội chơi cùng hắn, cha hắn lại đem hắn đánh một trận.

Nếu là những người khác nói ra lời này, Lam Tuyết sẽ chỉ cảm thấy hèn mọn bỉ ổi, nhưng những lời này do Tạ Hàm nói ra, bên trong lại nhiều hơn vài phần thiếu niên háo hức mong chờ.

“…Đệ đệ thật biết nghe lời.” Nghe được lời thoại cùng nhìn bộ dáng lưu manh của Tạ Hàm, Lam Tuyết cười gọi hắn đệ đệ.

Cho dù là Tạ hàm tặng nàng dây buộc tóc, nhưng nàng cũng không muốn thuận theo ý của hắn.

Tạ Hàm: “……” Đây có thật là một kẻ đần không?

“Muội muội, ngươi muốn ăn cái gì, ca ca gắp cho ngươi.” Tạ Hàm bỏ qua hai tiếng “đệ đệ” của Lam Tuyết, chủ động đem mình trở thành ca ca.

Thiếu niên khuôn mặt tươi cười như mặt trời rạng rỡ, giống như thật sự đem Lam Tuyết trở thành muội muội.

“Nghe lời đệ đệ, tỷ tỷ ta muốn ăn thịt vịt nướng của Túy Tiên lâu”. Lam Tuyết từ trong trí nhớ lục lọi ra, tìm được cái tên có liên quan.

Trong ký ức của nguyên chủ, thịt vit  nướng của Túy Tiên lâu chính là nổi danh tại Đại Tấn, mỗi ngày chỉ nướng 100 con, bình thường chỉ 1 canh giờ liền bán hết rồi.

Hiện tại chính là buổi chiều, thịt vịt nướng đã sớm bán hết.

Phần thịt nướng mà nàng muốn xác thực không có khả năng mua được, Tạ Hàm hắn nhất định sẽ thấy mất mặt mà không để ý tới kẻ ngu là nàng nữa.

Lam Tuyết chẳng qua chỉ là không muốn dính líu đến những nhân vật có liên quan trong sách, nàng nói những lời này chính là muốn để cho Tạ Hàm rời đi.

Nhưng mà nàng cũng thực sự rất muốn ăn món vịt nướng này.

Nguyên chủ khi còn bé cũng từng bắt gặp tỷ tỷ ăn, nhưng khi đó nàng trời sinh ngu ngốc lại không được sủng, chỉ có thể lặng yên nhịn xuống.

Đứng trong góc tường, đem mùi hương lưu lại trong trí nhớ.

Quả nhiên, Tạ Hàm nghe xong những lời này của Lam Tuyết, liền mang theo gã sai vặt A Thất lập tức rời đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ: hậu trường chập 1:

Tạ Hàm: Ta thật là đẹp trai.

Chương kế >>>

Đăng bởi Để lại phản hồi

Kẻ đần gả cho hoàn khố công tử – chương 2

 

Nếu như một kẻ đần vô duyên vô cớ trở nên bình thường nhất định sẽ khiến cho người khác hoài nghi, Lam Tuyết dự định sẽ tìm một cơ hội tốt để cho mình khôi phục thành người bình thường, ví như rơi xuống nước phát sốt các loại.

Huống hồ, nàng cảm thấy thân phận kẻ đần đối với tình huống bây giờ quả thật có lợi a.

Nếu như nàng có hành động gì không thích hợp, người khác cùng lắm chỉ nói một câu: “Chẳng qua là kẻ ngu mà thôi.”

Cái danh kẻ đần này còn muốn phải ngụy trang thêm một thời gian ngắn.

Nhưng, ngụy trang cũng không cần thiết phải ăn thiệt thòi.

Kẻ đần độn theo lối hiền lành, sẽ bởi vì người khác lừa mình ăn lá cây dính nước bùn mà thật sự đem nó nhét vào miệng.

Mà kẻ đần táo bạo hơn, sẽ đem lá nhét vào trong miệng của kẻ xúi giục.

Hiện tại, nàng đây sắp từ một kẻ đần độn hiền lành chuyển thành một kẻ đần táo bạo, lá cây này cũng không phải gấp cho bản thân nàng ăn, mà là cho Lam Nhụy ăn.

“Tỷ tỷ”. Lam Tuyết ngọt ngào gọi Lam Nhụy, khóe miệng có chút câu ra, nhìn xem thật đúng là biết điều.

Chỉ làm cho người ta cảm giác đây quả là một tiểu cô nương vừa đáng yêu, vừa nhu thuận.

“Đáng tiếc, nếu như tam tiểu thư này không phải bị đần, cũng sẽ là một vị mỹ nhân danh chấn Đại Tấn.”

“Ai, nhị tiểu thư kiêu căng có tiếng, tam tiểu thư muốn chống lại nàng, cũng thật thê thảm.”

Chứng kiến Lam Tuyết đối với Lam Nhụy mỉm cười ngọt ngào, người khác lại thấy không đành lòng.

“Muội muội, nhanh ăn đi.”

Nghe được những người xung quanh nghị luận, tươi cười trên mặt Lam Nhụy giảm xuống.

Người xung quanh đang cảm thấy Lam Tuyết đáng thương nhất thời càng sinh khí.

Nàng là Nhị tiểu thư Lễ Bộ Thượng Thư, thân phận cao quý, những người này vậy mà lại mang nàng đánh đồng cùng một kẻ đần do tiểu thiếp sinh ra, thậm chí ở trong mắt của những người kia, nàng còn không bằng một kẻ đần.

“Tỷ tỷ đây cũng chỉ muốn tốt cho ngươi, chỉ là muốn thử một chút xem bệnh ngu dại của muội muội liệu có còn hay không.”

“Tốt lắm.” Lam Tuyết cười cười, xem thời cơ chuẩn bị đem lá cây nhét chuẩn xác vào trong mồm của Lam Nhụy.

Chỉ cần nàng nhanh tay một chút, Lam Nhụy là tuyệt đối không thể tránh khỏi.

Trong trang viên rất nhiều người đều nhìn về phía bên này, bọn họ hiếu kỳ Lam Tuyết là có thật ngu dại như lời đồn đại hay không.

Dù sao bộ dáng của Lam Tuyết cũng thực rất mê hoặc, nếu như không có ngốc lắm, rất nhiều người thậm chí còn muốn nhấc lên một chút quan hệ với phủ thượng thư, hỏi Lam Tuyết về nhà làm tiểu thiếp.

“Tỷ Tỷ, tỷ đi lại đây một chút đi.” Lam Nhụy đứng cách Lam Tuyết một khoảng hơi xa, Lam Tuyết lại cố ý dẫn dụ nàng ta tới gần thêm chút nữa.

Vạn nhất lỡ lát nữa nhét vào không lọt thì chẳng phải là rất phiền toái sao.

Lam Nhụy tuy cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn nghe theo lời Lam Tuyết nói mà tiến đến gần nàng thêm một chút.

Lam Tuyết ngọt ngào cười cười, giơ đũa lên nhanh chóng hướng lại gần miệng Lam Nhụy.

Ngay tại thời điểm Lam Tuyết muốn đem lá cây nhét vào trong miệng Lam Nhụy, cổ tay của nàng đột nhiên bị đánh gãy, lá cây cùng đũa tất cả đều rơi xuống đất.

“Lam Tuyết!” Lam Nhị tức giận đến dậm chân.

Nàng vừa mới nhìn thấy, nếu như vừa nãy không có người ngăn cản, lá cây đó chính là muốn nhét thẳng vào miệng của nàng.

Lam Tuyết mắt thấy tình huống có vẻ không ổn liền nhanh chóng trốn sang một bên. Nhờ thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, nếu không thật đúng là khó luồn lách từ trong đám người chui ra ngoài.

Người vừa nãy đến tột cùng là ai…! Lam Tuyết trong lòng bùng nổ.

Nếu như không phải bị ngăn cản thoáng qua, lá cây sớm đã nhét vào trong miệng của Lam Nhụy rồi.

Tình huống hiện tại chính là lá cây còn không có nhét vào, cũng triệt để đắc tội đến Lam Nhụy.

Thua lỗ, thua lỗ.

“Bắt Lam Tuyết lại cho ta!”

Lam Nhụy dùng khăn lau lau mặt, lại dùng sức giẫm thêm mấy cước vào lá cây cùng chiếc đũa rơi trên mặt đất.

Cái kẻ đần này chính là muốn đem lá cây nhét vào trong miệng của nàng đi, đúng là làm phản rồi!

Lam Tuyết thấy thế lập tức bỏ chạy, nàng chính là ôm tâm lí đồng vu quy tận với Lam Nhụy, không nghĩ tới người còn chưa có bị gì ngược lại chính mình sắp bị đánh.

Lam Tuyết bất quá cũng chỉ là một tiểu cô nương 16 tuổi làm sao chạy thoát những gia đinh đã được huấn luyện nghiêm chỉnh này, vừa mới chạy không quá ba bước đã bị bắt lại.

Lam Tuyết bị hai tên đại hán nhấc bổng lên, hai chân lơ lửng trên mặt đất, không thể nhúc nhích.

Nàng nhanh chóng thúc giục suy nghĩ trong đầu tìm ra biện pháp thoát thân.

“Lam Tuyết”. Lam Nhụy thoáng nở nụ cười, dùng chiếc đũa ném trên mặt đất đã bị giẫm qua ban nãy gấp lên lá cây, “Tỷ tỷ không phải nói sẽ cho ngươi ăn ư?”

“Tỷ tỷ ta thế nhưng đều là hảo tâm, Lam Tuyết ngươi làm như vậy thật sự là làm ta thương tâm nha…” Lam Nhụy đem lá cây quơ quơ ở trước mặt Lam Tuyết.

Lá cây đã bị giẫm qua mấy cước hiện tại đều đã dập nát, nước bùn màu đen bám ở phía trên, vừa nhìn đã khiến cho người ta buồn nôn.

Xong rồi xong rồi.

Lam Tuyết nội tâm âm thầm kêu khổ, người trong phủ tất cả đều sủng ái Lam Nhụy, hiện tại ai cũng cứu không được nàng.

“Nhụy nhi, muội rối cuộc muốn náo loạn đến khi nào.” Một đạo âm thanh quạnh quẽ vang lên.

Lam Tuyết men theo thanh âm nhìn đến trên người của hắn, người nọ mặc áo lam, khuôn mặt anh tuấn, khí chất lạnh lùng.

Nàng nhanh chóng bên trong trí nhớ tìm ra thông tin về người này.

Lam Mộc, là đại ca của nguyên chủ, cũng là nam chính trong nguyên văn. Tính cánh cô quạnh. Hắn chính là trạng nguyên của năm nay, đang trên thời điểm quan lộ rộng mở, trong viện tử này có hơn phân nửa người đều là nhìn vào mặt mũi của hắn mà đến.

Có lẽ bởi vì Lam Mộc cũng là do tiểu thiếp sinh ra, hắn đối đãi với cái muội muội ngu ngốc này cũng không tệ lắm, có đôi khi còn đưa đến một ít đồ vật cho nguyên chủ. Nếu như không phải nhờ có Lam Mộc này, nguyên chủ hẳn là đã sớm chết đói.

“Ca! Ta không có náo loạn.” Lam Nhụy hung hăng trừng mắt liếc Lam Tuyết, “Vừa nãy chính là nàng ta muốn đem lá cây nhét vào trong miệng của ta.”

“Hồ đồ!” Lam Mộc hất tay áo, nghiêm nghị quát lớn Lam Nhụy. “Tiểu Tuyết vốn là thần trí không rõ, làm sao có thể nghĩ ra chuyện đem lá cây nhét vào trong miệng của muội chứ?”

Gia đình bất an là kiêng kỵ lớn nhất. Hắn là ca ca của bọn họ, lẽ ra nên che chở cho hai cái muội muội, nhưng là Nhụy nhi luôn thường xuyên khi dễ tiểu Tuyết, để cho hắn cảm thấy thật khó xử..

Lam Mộc vừa mới nghe nói Lam Nhụy thế mà bắt Lam Tuyết ăn lá cây, lập tức đem tay của Lam Tuyết bắt lấy, bất quá bởi vì biển người đông đúc, hắn lại bị chen lấn lui ra phía sau.

“Nhụy nhi, muội ấy tốt xấu gì cũng là muội muội của muội.” Lam Mộc khẽ nhíu mày.

Lam Tuyết động tác vừa rồi xác thực cũng đánh lừa ánh mắt người khác, nàng muốn đem lá cây nhét vào miệng Lam Nhụy, hành động này cũng chỉ có mình Lam Nhụy là nhìn thấy rõ được.

Lam Mộc vội vã chạy tới liền chứng kiến Lam Tuyết bị người ta giữ chặt, tự nhiên cho rằng chỉ có Lam Tuyết là đơn độc yếu thế.

Lam Nhụy hiện tại chính là không thể giải thích được, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ nói không nên lời.

“Còn giữ chặt Tam tiểu thư không buông làm cái gì?” Lam Mộc lên tiếng, hai tên gia đinh lập tức thả Lam Tuyết xuống.

Lam Mộc xoay người, đem lá cây trên tóc Lam Tuyết gỡ xuống, vỗ vỗ đầu nàng, “Đi đi.”

Lam Tuyết nhìn Lam Mộc ngọt ngào cười nói “Cảm ơn ca ca.”

Lam Mộc thường xuyên trợ giúp nguyên chủ, nhưng nguyên bởi vì ngu ngốc, chưa bao giờ gọi hắn một tiếng ca ca. Nếu như nàng gọi hắn một tiếng ca ca, Lam Mộc chắc chắn sẽ rất vui vẻ có phải không?

Quả nhiên, nghe được Lam Tuyết gọi mình là ca ca, Lam Mộc khóe môi có chút câu ra.

Tiểu Tuyết thật sự ngu ngốc, nhưng hắn là ca ca, hắn phải che chở cho nàng.

Hơn nữa hôm nay cặp mắt của tiểu muội thoạt nhìn cũng rất tỉnh táo, còn gọi hắn là ca ca, chẳng lẽ đã khỏe lại rồi sao?

Lam Mộc lại liếc nhìn vào mắt Lam Tuyết, nhưng là nàng đã nghiêng đầu qua bên khác.

Lam Nhụy ở một bên nhìn thấy đại ca của mình lại cười với đứa ngốc kia, trong nội tâm càng thêm tức giận.

Nàng mới là muội muội của đại ca, đại ca đối với nàng cũng chưa từng cười qua, dựa vào cái gì lại cười với con ngốc kia.

Ban nãy rõ ràng là Lam Tuyết muốn đem lá cây nhét vào miệng nàng đi, vì cái gì ca ca ngược lại đi an ủi nàng ta chứ?

Lam Nhụy vừa muốn mở miệng nói chuyện, Lam Mộc lại đi trước lên tiếng.

“Nhụy nhi, mau theo ta đến chỗ phụ thân bên kia đi.” Lam Mộc sờ đầu Lam Tuyết, chuẩn bị rời đi.

Nếu như tiếp tục để cho Nhụy nhi ở lại chỗ này, nhất định lại sẽ khi dễ tiểu Tuyết.

Lam Nhụy tuy kiêu căng, không sợ cha không sợ mẹ, nhưng nhìn thấy đại ca của mình lại yên tĩnh xuống.

Nàng như gà con đi theo đằng sau Lam Mộc, thỉnh thoảng xay người trừng mắt với Lam Tuyết.

Màn kịch hạ một nửa, diễn viên chính rời đi, quần chúng vây xem thấy cũng không còn gì. Mọi người lục đục về lại bàn tiếp tục ăn uống.

Lam Tuyết cũng chạy tới bên kia sân nhỏ.

Sân nhỏ rất rộng, cũng bởi Lam Nhụy vừa nãy làm kinh động đến người xung quanh, chứ những người bên kia căn bản là không ai để ý đến sự tồn tại của Lam Tuyết.

Hiện tại bỏ chạy là không có biện pháp, Lam Tuyết cũng còn chưa có ăn đủ no.

Vừa mới ăn hơn nửa chén cơm đã bị Lam Nhụy cắt ngang, bụng vẫn còn đói. 

Cái bàn lớn bên trên bởi vì nằm ở góc khuất che lấp không ai thấy, Lam Tuyết lại vùi dầu tiếp tục ăn, thuận tiện đem bán ngọt hình hoa đào nhét vào trong ngực.

Bánh ngọt hoa đào này chính là để dành cho tối nay, nha hoàn đưa cơm cho nguyên chủ thường xuyên ăn vụng cơm của nàng, nguyên chủ ăn không đủ no cũng không biết phản kháng. Có nhiều lần buổi tối bị đói tỉnh lại, cũng chỉ có thể uống nước no bụng..

“Công tử, ngài muốn ngồi ở đây ư?”

Lam Tuyết đang anw, một giọng nói truyền đến, bên người lại nhiều thêm một tên.

Lam Tuyết nghiên đầu qua liền nhìn thấy hắn.

Vừa nhìn chính là một đôi mắt đào hoa đa tình, khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ, nháy mắt liền có thể câu dẫn ngàn vạn tâm hồn thiếu nữ.

Thiếu niên này tuấn mĩ dị thường, y phục trắng như tuyết, bên trong lại mang theo vẻ lười biếng, như là không có xương cốt sắp gục xuống bàn, ngọc quan có chút nghiêng lệch, vài sợi tóc tán ra ngoài.

Đối phương cầm trong tay một cây quạt, cây quạt nhẹ lay động mang đến gió mát, cũng kéo theo sợi tóc hắn phiêu lãng. Bên trên cây quạt hình như có viết một bài thơ, chữ viết rồng bay phượng múa, làm cho người ta vô ý bị hấp dẫn..

“Cứ ngồi ở đây đi.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: nhân vật chính lên sàng.

Lam Tuyết: Thượng thư phủ quả nhiên hiểm ác, phải nhanh chóng ly khai. 

Chương kế >>>

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ ĐẦN GẢ CHO HOÀN KHỐ CÔNG TỬ – CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 1

Tháng năm kinh thành thời tiết nóng bức, trên đường người đi bộ thưa dần.

Hôm nay là đại thọ 80 tuổi của lão phu nhân phủ Lễ Bộ Thượng Thư, toàn bộ kinh thành đều đến để chúc mừng.

Chức Lễ Bộ Thượng Thư ở trên triều nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, sở dĩ người đến đông đúc như vậy cũng bởi vì Lễ Bộ Thượng Thư chính là con rể của Thừa Tướng đương triều, tỷ tỷ còn là quý phi đang được hoàng thượng sủng ái nhất.

Trong sân vô cùng náo nhiệt, người hầu bưng điểm tâm liên tục qua lại.

“Thật sự xúi quẩy, ngày đại hỉ lại bắt ta đi mang một kẻ ngu tới đây.”

Một bà tử bên miệng có nốt ruồi lớn mở mồm liên miên cằn nhằn, đem một tiểu cô nương ngọc tuyết đáng yêu nhét vào cửa nhỏ ở sân, sau đó liền lẫn mất vào đám người.

Tiểu cô nương bất quá độ chừng mười sáu tuổi, tóc đen rối tung, làn da trắng nõn, giữa trán điểm một nốt chu sa màu đỏ nhạt, đích thực mỹ nhân linh động.

Nàng một thân quần áo cũ kỹ nhưng lại vô cùng sạch sẽ, ngoan ngoãn đứng ở cửa ra vào, một đôi mắt to chớp chớp, ngơ ngác nhìn vào trong sân.

Vốn là một bộ dáng đáng yêu, chẳng qua trên mặt lại biểu lộ vô cùng ngây ngốc.

Đột nhiên, tiểu cô nương đóng lại tầm mắt. Lần nữa mở ra, biểu lộ trên mặt lập tức thay đổi.

“Cái này Lam gia tam tiểu thư mặc dù là cái đại ngốc, nhưng hời hợt cũng tốt, bộ dáng so với nhị tiểu thư Lam Nhụy còn đẹp hơn vài phần.”

“Cái này tam tiểu thư không phải vài ngày trước vừa bị rớt xuống hồ ư, có thể hay không bị ngu hơn rồi?”

“ai, tam tiểu thư kể từ khi mẹ đẻ bỏ đi về sau cũng không có ai quản chuyện của nàng.”

Nghe những tiếng nghị luận xung quanh, Lam Tuyết sửng sốt.

Nàng không phải đột tử do tăng ca thức đêm sao? Như thế nào đến một chỗ như vậy.

Trong sân trồng đầy liễu quỳnh hoa, gió thổi qua liền lả tả rụng xuống, như là hoa tuyết bay đầy trời.

Quỳnh hoa vạt áo trứ yến hôij, những người mặc cung trang cổ đại nâng ly cạn chén, nói cười oanh oanh yến yến.

Đầu của nàng đột nhiên đau xót, ký ức không thuộc về nàng mãnh liệt tuôn ra, làm nàng lập tức minh bạch tình cảnh của mình.

Nàng lúc nhàn hạ đã từng xem qua một quyển sách tên là “Vô cùng sủng ái” , mà nàng ở bên trong, đã xuyên thành một cái nữ xứng pháo hôi vận mệnh vô cùng thê thảm.

Đây là một quyển ngọt sủng văn.

Nguyên chủ là một kẻ đần, bị tỷ tỷ lợi dụng đi ngáng chân nhân vật chính, gây ra những việc vô pháp vô thiên như xô nữ chính xuống hồ, thời điểm đi săn mùa thu lại làm cho ngựa của nữ chính chấn kinh,…

Cuối cùng lại chết đói trong cái sân nhỏ bẩn thỉu.

Nguyên chủ đúng là một kẻ đần, nhưng nàng Lam Tuyết lại không phải.

May mắn hết thảy vẫn còn chưa có phát sinh, còn kịp.

Vì không làm cho kẻ khác sinh nghi, Lam Tuyết quyết định trước hết cứ giả ngu, đợi đến lúc thời cơ thích hợp lại khôi phục “bình thường”

Nàng kiếp trước cũng chỉ là một nữ tử bình thường, không hề muốn bị cuốn vào cốt truyện vừa phức tạp vừa nguy hiểm như vậy, hiện tại sự tình nàng muốn làm duy nhất chính là ly khai khỏi phủ Thượng Thư.

Phủ Thượng Thư không chỉ có nữ xứng ác độc nhất toàn văn, mà còn có nam chính, nếu như dùng tiêu chuẩn game để mà nói, cái kia chính độ khó cấp Địa Ngục.

Bất quá nàng là một nữ hài  tử muốn tại nơi này bên ngoài một mình sinh tồn quả thực độ khó có thể so với lên trời, Lam Tuyết chỉ có thể chờ thời cơ thích hợp để ly khai.

Trong lòng quy hoạch rõ lộ tuyến về sau, Lam Tuyết tạm thời yên lòng.

Thời tiết có chút nóng, nàng thổi thổi tóc trên trán, tìm một cái địa phương không ai để mắt ngồi xuống.

Không biết có phải hay không bởi vì nguyên nhân bàn lớn, lại bị cây cối ngăn trở, trên bàn chỉ có một mình nàng, đồ ăn cũng bày rất ít. Lam Tuyết cũng lười ở trước mặt người khác tiếp tục giả ngu, nàng cầm đũa bắt đầu ăn.

Nguyên chủ không biết bị bỏ đói hết bao nhiêu ngày, bụng vừa đói vừa đau nhức.

Có thể là do bàn bị thân cây che chắn, bên này cũng không ai tiến đến, Lam Tuyết vui vẻ chính mình được ăn một bàn lớn đồ ăn.

Trong sân vô cùng náo nhiệt, ăn uống linh đình, Lam Tuyết ở dưới cái bàn lớn bên cạnh đại thụ ăn đến vui vẻ, thậm chí còn muốn bỏ bao mang về.

Xa xa, một nữ tử cẩm y hoa phục chứng kiến nàng ngồi ăn dưới tàng cây cười khinh miệt.

“Kẻ ngu này tại sao lại ở đây?”

Lam Nhụy vuốt tóc, hỏi nha hoàn bên cạnh.

“Là Đại công tử cho người mang biểu tiểu thư tới” Tiểu nha hoàn do dự trong chốc lát mới trả lời.

“Đại ca lại để cho đồ ngốc kia tới làm gì?” Quả nhiên, Lam Nhụy lập tức nhăn mày, nhấc váy hướng Lam Tuyết đi tới.

Nàng ghét nhất chính là kẻ ngu này

Rõ ràng là một kẻ đần, đại ca lại đối với nàng ta chiếu cố nhiều hơn một chút.

Mỗi lần nàng muốn khi dễ ả ta lại có đại ca che chở. Hôm nay đại ca lại để cho kẻ đần này đến trên thọ yến, nàng lại càng muốn nhục nhã ả.

Bên người Lam Nhụy tụ tập không ít nữ tử tới tham gia thọ yến, một đám tiểu thư xinh đẹp tụ họp cùng một chỗ giống như một đám hoa kiều diễm, đại bộ phận người trẻ tuổi tài tuấn ánh mắt cũng lần theo chỗ bọn họ, tự nhiên cũng nhìn thấy Lam Tuyết ngồi ở gốc cây.

“Cô gái này sinh ra thật là xinh đẹp! Nhìn xem tuổi cũng không lớn lắm, trưởng thành tuyệt đối là một cái dung mạo hại nước hại dân.”

“Dung mạo như vậy so ra còn vượt đệ nhất mỹ nhân kinh thành Tiêu Nguyệt nha?”

“Kinh thành từ lúc nào có nữ tử xinh đẹp như vậy?”

Người xung quanh lại bắt đầu nhỏ giọng nghị luận, cũng đều là sợ hãi thán phục trước dung mạo của Lam Tuyết.

Lam Nhụy còn đang tốt đẹp bị tiếng nghị luận làm cho sắc mặt dần trở nên khó coi, nàng vốn là ôm tâm tư muốn nhục nhã Lam Tuyết, không nghĩ tới đột nhiên bị đoạt đi danh tiếng.

“Lam Tuyết” Lam Nhụy cười dịu dàng đi đến trước mặt Lam Tuyết, nàng tuy có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng nàng có người chống lưng a, “Bệnh ngốc của muội có khá hơn chút nào không?”

Lam Nhụy những lời này nhìn như quan tâm, kỳ thực là châm chọc.

Rất xinh đẹp lại có thể thế nào?

Còn không phải chỉ là một kẻ ngu.

“Ồ, xinh đẹp như vậy mà lại là một cái kẻ ngu?!”

“Ta nhớ ra rồi! Tam tiểu thư phủ Lễ Bộ Thượng Thu không phải là một cái kẻ ngu ư!”

Người xung quanh nhao nhao lắc đầu thở dài.

Lớn lên đẹp mắt thì thế nào, trong nhà cũng không thể nuôi dưỡng một cái kẻ ngu a, lỡ như sinh đứa bé ra cũng ngu luôn thì sao?

Lam Tuyết không có đáp lời, như là không nghe thấy tiếp tục ăn cơm.

Lam Nhụy đã nghe được những lời nghị luận xung quanh, nụ cười trên mặt càng rõ ràng hơn.

Nàng nhặt một mảnh lá cây ở bên cạnh Lam Tuyết nói: “Tiểu muội nhà ta từ nhỏ đã si ngốc, ta đây làm tỷ tỷ vẫn phải một mực chiếu cố nàng.”

Lam Nhụy thò tay muón sờ sờ đầu Lam Tuyết, nhưng bị nàng né tránh.

Nghe lam Nhụy diễn trò, Lam Tuyết nhếch miệng.

Cái Lam Nhụy này rõ ràng là trợn mắt nói lời bịa đặt, nếu như nói Lam Nhụy một mực chiếu cố nguyên chủ, nguyên chủ ăn mặc cũ nát, mỗi ngày ăn không đủ no, một cây trâm cũng không có là do chính tay nàng ta chiếu cố ư?

“Ta đem cái lá rụng này cho nàng, nếu như nàng ăn hết vậy nói rõ tiểu muội như cũ vẫn còn ngu dại, nếu không ăn có lẽ bệnh tình của muội muội đã tốt lên rồi.”

Lam Nhuy đem lá rụng còn dính nước bùn đặt ở trong chén của Lam Tuyết nói: “Lam Tuyết, đây là tỷ tỷ đưa đồ ngon cho ngươi, ngươi nhanh ăn đi.”

Lam Nhụy cười cười.

Trong hội trường khách nhân hầu như đều nhìn lại đây, bọn hắn thuần túy chỉ là muốn xem náo nhiệt, đồng thời cũng rất tò mò.

Tam gia Lam tiểu thư thật sự ngốc đúng như lời đồn ư.?

Trong nội tâm âm thầm thương hại Lam Tuyết, Lam Nhụy có ngoại công là Thừa Tướng đại nhân, nàng ta ở kinh thành nổi tiếng kiêu căng, chống lại Lam Nhụy, kết cục của Lam Tuyết sẽ rất thê thảm.

Lam Nhụy nhìn đám tiểu tỷ muội nở nụ cười, mỗi cái đều giống như một đóa hoa.

Lam Tuyết để đũa xuống, lại dùng đũa gắp lấy lá cây trong chén.

chương 2

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ ĐẦN GẢ CHO HOÀN KHỐ CÔNG TỬ – TRUYỆN EDIT

KẺ ĐẦN GẢ CHO HOÀN KHỐ CÔNG TỬ

Tác giả: Nam Cành Tuyết

Thể loại: ngôn tình, xuyên không, ngọt sủng
Người dịch: Mandala

 

VĂN ÁN

Nữ chính là đích nữ bị vứt bỏ, sau khi sống lại bằng vào thủ đoạn của mình kết hợp với ngón tay vàng của kim chủ trùng sinh, cùng với phần lớn nam tử ưu tú trong kinh thành dây dưa không rõ, cuối cùng gả cho tể tướng đương triều, sủng đến một đời quang vinh.

Lam Tuyết xuyên qua quyển sách này – cũng không phải nhân vật chính, mà là nữ phụ pháo hôi ở bên trong, hơn nữa còn là nữ phụ khắp nơi gây thù với nữ chính, cuối cùng rơi vào cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ, chết đói, chết rét.

Mấu chốt là, Lam Tuyết nhớ rõ nữ phụ kiếp trước còn có một cái trượng phu pháo hôi quần là áo lụa không làm nên tích sự gì Tạ Hàm. 

Lam Tuyết: ta đây cho dù thiên phú bình thường, nhưng dựa vào bản thân tự mình thi đậu công danh, nhất định không khuất phục cái loại vận mạng máu chó này!

Nhưng cái niên đại này, nữ tử không thể đi thi khoa cử được!

Lam Tuyết đưa ánh mắt rơi vào trên người Tạ Hàm, trong lòng nhe răng cười, ngươi có muốn bị tịch biên tài sản chém đầu cả nhà hay không, nếu không thì : “Thiếu niên, cố gắng lên!”

Lam Tuyết đi vào sòng bạc, Tạ Hàm đang cùng một tên hoàn khố công tử khác ở bên trong hô: 

“Lớn! Lớn!” 

“Tiểu! Tiểu!”

Có người vỗ nhẹ bả bai Tạ Hàm: “Ai, Tạ Hàm, mẹ ngươi tới tìm ngươi kìa.”

Tạ Hàm đầu cũng không thèm nhấc: “Lớn! Mau mở lớn!”

Về sau …

Đương triều tể tướng Tạ Hàm nhớ lại công đường công danh của chính mình, nói mình hai mươi mấy tuổi mới biết đọc sách, quyển sách đầu tiên là do chính tay nương tử đưa cho …

Kinh thành dân chúng: đã sớm biết vợ chồng các ngươi ân ái, không cần thiết mượn sách để mà lái sang…

Lam Tuyết: ta cũng hiểu được, ân ái cái loại sự tình này, cũng không nên bày ra trước mặt người ngoài a.

Tạ Hàm mặt hớn mày hở:: “Ừ, phu nhân nói đúng, ân ái chỉ có thể diễn ra bên trong phòng ngủ…”

Hai kẻ bại hoại hoành hành kinh thành.

Song khiết ngọt văn

Nhân vật chính: Lam Tuyết, Tạ Hàm, phối hợp diễn cùng rất nhiều người. 

Giới thiệu vắn tắt: Sủng lên tận trời

Lập ý: Cùng ngươi kề vai sát cánh, nổ lực trưởng thành, trở thành một người có năng lực.

Mục Lục

Chương 1 Chương 31 Chương 61 Chương 91
Chương 2 Chương 32 Chương 62 Chương 92
Chương 3 Chương 33 Chương 63 Chương 93
Chương 4 Chương 34 Chương 64 Chương 94
Chương 5 Chương 35 Chương 65 Chương 95
Chương 6 Chương 36 Chương 66 Chương 96
Chương 7 Chương 37 Chương 67 Chương 97
Chương 8 Chương 38 Chương 68 Chương 98
Chương 9 Chương 39 Chương 69 Chương 99
Chương 10 Chương 40 Chương 70 Chương 100
Chương 11 Chương 41 Chương 71 Chương 101
Chương 12 Chương 42 Chương 72 Chương 102
Chương 13 Chương 43 Chương 73 Chương 103
Chương 14 Chương 44 Chương 74 Chương 104
Chương 15 Chương 45 Chương 75 Chương 105
Chương 16 Chương 46 Chương 76 Chương 106
Chương 17 Chương 47 Chương 77 Chương 107
Chương 18 Chương 48 Chương 78 Chương 108
Chương 19 Chương 49 Chương 79 Chương 109
Chương 20 Chương 50 Chương 80 Chương 110
Chương 21 Chương 51 Chương 81 Chương 111
Chương 22 Chương 52 Chương 82 Chương 112
Chương 23 Chương 53 Chương 83 Chương 113
Chương 24 Chương 54 Chương 84 Chương 114
Chương 25 Chương 55 Chương 85 Chương 115
Chương 26 Chương 56 Chương 86 Chương 116
Chương 27 Chương 57 Chương 87 Chương 117
Chương 28 Chương 58 Chương 88 Chương 118
Chương 29 Chương 59 Chương 89 Chương 119
Chương 30 Chương 60 Chương 90 Chương 120
Đăng bởi Để lại phản hồi

TRUYỆN TRÊN WEB

XUYÊN QUA ĐIỀN VIÊN CỐ TỬ TÌNH (hoàn) 

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, sạch, sủng.

CÙNG CHÀNG TIÊU DAO (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, y thuật, sạch, sủng

MẠT THẾ TRÙNG SINH HẠ ANH (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Mạt thế, dị năng, không gian, nữ cường, sủng, sạch

CÁO GIÀ TRONG VỎ BỌC CỪU NON (hoàn)

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, nữ cường, giới giải trí, báo thù

YÊU NGHIỆT QUÂN CHỦ SỦNG THÊ (hoàn)

Tác giả: Đang cập nhật…

Thể loại: Xuyên không, điền văn, nữ cường, sủng, sắc

DUYÊN PHẬN NGÀN NĂM (hoàn)

Tác giả: Lưu Thiên Thiên

Thể loại: Xuyên không

THỨ NỮ DU NHIÊN (hoàn)

Tác giả:  Xuân Ôn Nhất Tiếu

Thể loại: Xuyên không, thứ nữ, cực sủng

XUYÊN QUA ĐIỀN VĂN YẾN HỒI (hoàn)

Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh

Thể loại: Xuyên không, điền văn, dị năng, nữ cường, nuôi con, mẹ chồng nàng dâu hòa hợp.

NÔNG GIA DƯỢC NỮ (hoàn)

Tác giả: Niệm Nhĩ Niên Thiểu

Thể loại: Xuyên không, điền văn, hài tử từ từ trưởng thành, gia đình ấm áp.

NGÂY NGỐC LÀM RUỘNG (hoàn)

Tác giả: Cẩm Tú Vân Nhiên

Thể loại: Đam mỹ, chủng điền, sinh tử, ấm áp.

NỮ CHÍNH LÃNH DIỄM CAO QUÝ (hoàn)

Tác giả: Thu Thủy Tình

Thể loại: Xuyên không, nữ chính pk nữ phụ, nữ cường

TRÙNG SINH TRA THÊ BIẾN HIỀN THÊ (hoàn)

Tác giả: Thiển Toái Hoa

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN 

Tác giả: Phượng Kim

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, bói toán, nữ cường, nữ chính nhỏ tuổi từ từ trưởng thành.

 

TRỐN GẢ THẾ TỬ PHI

Tác giả: Hoặc Loạn Giang Sơn

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, hài, sạch, sủng

NGỤY MỸ IDOL

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, ngụy dam mỹ

ĐỒNG NHÂN BẰNG CHỨNG THÉP

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni & Trung Y

Thể loại: Trùng sinh, Đồng Nhân phim bằng chứng thép.

XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI SỐNG AN NHÀN

Tác giả: Nữ Tôn Trưởng & Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không, nữ cường, điền văn

XUYÊN QUA THỊ TỈNH ĐIỀN VIÊN

Tác giả: Đào Hoa Lộ

Thể loại: Xuyên không, điền văn, sủng

TRÙNG SINH TRINH THÁM SƯ

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, tra án, nữ cường, huyền huyễn

ĂN THỊT CHI LỮ 

Tác giả:: Thịt Nướng

Thể loại: Xuyên nhanh, sắc, H+

CẤM LUYẾN VẪN YÊU

Tác giả: Nguyễn Lực

Thể loại: Hiện đại, sủng, sắc, H+

TÂM SỰ CỦA MỘT THẰNG GAY KÍN

Tác giả: Nguyễn Lực

Thể loại: Đam Mỹ, sắc, H+

CƯỜNG GIẢ NGÂY NGÔ

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Võng du, sủng, nữ cường

NỬA CÁI THÂY MÀ TỚI LÀM RUỘNG

Tác giả: Thái Hồng Ngư

Thể loại: Xuyên không, nữ cực cường, hài, điền văn làm ruộng

HỌC Y Ở THẾ GIỚI SONG SONG

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Thể loại: Xuyên không hiện đại, y thuật, nữ cường, từ nhỏ tới lớn

TRÙNG SINH THẦN Y NỮ

Tác giả: Niên Tiểu Hoa

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, nữ cường, báo thù, y thuật.

PHÚC HẮC THẾ TỬ PHI

Tác giả: Tố Tố Tuyết

Thể loại: Xuyên không, nữ cường

TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT SAU KHI KẾT HÔN

Tác giả: Nhất Cái Mễ Bính

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, cưới trước yêu sau, HE.