Mặc Nhiên dựa vào trên chiếc giường điêu khắc cổ xưa, nâng tay lên xoa xoa huyệt Thái Dương phát đau, khẽ thở dài một tiếng. Xác định một việc, nàng đã xuyên không rồi!

Nàng là No.1 của giới sát thủ, mười năm chưa bao giờ đứng dưới bảng Mặc Thần, thế nhưng xuyên qua lại trở thành đại tiểu thư phế vật phủ tướng quân.

Mẫu thân mất sớm, phụ thân chẳng quan tâm nàng, càng thêm khiến người ta khó tiếp nhận chính là trên nửa mặt bên kia của nàng có một vết bớt đỏ như máu, trông giống như ác quỷ, làm người tránh như tránh rắn rết.

“Cạch一” một tiếng, một nha hoàn búi tóc mười ba tuổi đi tới.

Nàng ta trợn tròn mắt, ấp úng nói: “Tiểu thư, người… người tỉnh?”

“Vương gia bọn họ còn đang ở trong hoa viên xem ca múa, chờ người đi qua đấy!

Nếu người đã không sao, nô tỳ đỡ người qua đó.” Nàng đến gần muốn đỡ Mặc Nhiên lên.

Mặc Nhiên cười lạnh, hôm nay là tiệc mừng sinh thần 21 tuổi của Lạc Vương – vị hôn phu của Mặc Nhiên, bởi vì lúc bắt đầu yến hội nàng kính Thái tử một chén rượu, sau đó liền té xỉu nên được đưa đến khách phòng trong Lạc vương phủ để nghỉ ngơi.

Từ từ đã…

Mặc Nhiên xoa xoa đầu phát đau, ký ức vẫn chưa hoàn toàn dung hợp,à hình như nàng đã quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng.

“Phốc 一”

Lúc này, Mặc Nhiên hộc ra một ngụm máu tươi, nàng duỗi tay thì vừa thấy, máu kia thế nhưng lại màu đen!

Nàng trúng độc, kịch độc chí mạng.
Tiểu nha đầu kia nhào tới, khóc rống lên.

“Oa oa oa! Tiểu thư, người làm sao vậy?”

Ánh mắt Mặc Nhiên trầm tĩnh vô cùng, phát hiện nha hoàn này tuy khóc lóc thảm thiết, nhưng trong cái nức nở ấy lại ngầm mang theo đắc ý.

Dần dần, ký ức rốt cuộc cũng rõ ràng, nàng trúng độc đều là do Mặc Nhiên tiền nhiệm tự mình chuốc lấy.

Trước đêm mừng thọ, Lạc vương có đến tìm Mặc Nhiên, yêu cầu Mặc Nhiên giúp hắn làm một việc, đó là trên yến hội kính Thái tử một chén rượu, mà rượu kia lại có độc.

Tiểu nha đầu đó yêu hắn đến cuồng, hơn nữa Lạc Vương hứa với nàng ta một khi thành công loại trừ cái kình địch Thái tử này, liền thú[1] nàng làm phi. Mặc Nhiên đương nhiên không nghi ngờ gì mà lập tức đồng ý. Chỉ cần người mình yêu nhất nguyện ý cưới nàng, cho dù có lên núi đao xuống biển lửa nàng cũng đồng ý.

[1] Thú: cưới

Lại không nghĩ rằng chẳng những cái chén kia của Thái tử có độc mà của mình cũng có!

Mặc Nhiên lạnh lùng nói: “Hạnh Nhi, có ngươi phải biết gì đó hay không? Bổn tiểu thư vì sao sẽ trúng độc được!”

Hạnh Nhi vội vàng quỳ xuống, dập đầu nói: “Tiểu thư, nô tỳ không có làm cái gì cả. Người nhất định phải tin tưởng nô tỳ, nô tỳ đi bẩm báo Lạc vương, bảo ngài ấy tìm ngự y cho người.”

Lúc này sắc mặt Mặc Nhiên lạnh băng lại trắng bệch, trên nửa khuôn mặt kia là vết bớt đỏ như máu, tựa như ác quỷ bò ra từ địa ngục khiến Hạnh Nhi sợ tới mức muốn cất bước chạy ngay.

Ngay lúc Hạnh Nhi muốn đứng lên, Mặc Nhiên rút trâm cài trên đầu ra, ánh mắt trầm xuống, càng thêm dữ tợn khủng bố.

Một phen cầm cây trâm, để ngay cổ Hạnh Nhi, nàng nói: “Ngươi muốn đi mật báo cho Lạc vương sao?” Mặc dù thay đổi thân xác nhưng sát thủ chi vương vẫn là sát thủ chi vương, cho dù trúng độc, muốn giết một tiểu nha đầu cũng dễ như trở bàn tay.

Hạnh Nhi nhìn nữ nhân tàn nhẫn khủng bố trước mắt, đây là đại tiểu thư yếu đuối nhà bọn họ sao?

Chẳng lẽ là bị quỷ ám? Nghĩ vậy, thân thể của nàng ta run bần bật lên.

“Không… Không có…”

“Chuyện tới bây giờ, ngươi còn muốn mạnh miệng sao? Không muốn chết thì thành thật cho ta!” Cây trâm cứa lên da thịt trên cổ Hạnh Nhi, làm nàng ta đau đến run rẩy.
Nàng ta quỳ trên mặt đất, cầu xin tha thứ:

“Đại tiểu thư tha mạng, nô tỳ nói!”

Sau đó thành thành thật thật, “Là Lạc vương sai nô tỳ giám sát người, không cho bất kì kẻ nào phát hiện người trúng độc bỏ mình, sau đó gài hết thảy vào trên người Thái Tử, để Thái tử phủ vĩnh viễn không thể được tướng quân phủ nâng đỡ. Hơn nữa nếu người chết thì hôn ước của cả hai có thể giải trừ, ngài ấy có thể cưới nhị tiểu thư làm phi, liên hôn với Hộ Quốc tướng quân phủ.”

“Nô tỳ cũng chỉ biết có như vậy, thỉnh đại tiểu thư tha mạng, nô tỳ không dám phản bội người nữa.” Nàng ta nói, rồi “Banh bang 一” dập đầu.

Việc hạ độc Thái tử nào có dễ dàng như vậy, nếu không thì đã không phải Lạc vương. Hơn nữa nếu Thái tử xảy ra chuyện ở Lạc vương phủ, Lạc vương bụng làm dạ chịu.

Nhưng hạ độc Hách Liên Mặc Nhiên lại rất đơn giản, một cái mạng của Mặc Nhiên, đổi lấy Thái tử phủ và Tướng quân phủ bất hòa, lại còn có thể vứt bỏ cái vị hôn thê bát quái như nàng, cớ sao lại không làm!

Vân Thiên Lạc, kế hoạch thật đúng là hay a! Mặc Nhiên cười lạnh.

Đột nhiên nàng cảm thấy đầu choáng váng, này tuyệt đối là độc dược chí mạng, nàng vốn rất tinh thông về độc dược, nhưng hiện giờ nàng mới tới dị thế, lại còn có người khác trong phủ đệ. Thật là không bột đố gột nên hồ a!

“Ngươi cho rằng ta sẽ chết sao?” Mặc Nhiên hỏi.

Hạnh Nhi giấu kín sợ hãi trong mắt, vội vàng a dua nịnh hót nói: “Không có không có, đại tiểu thư phúc lớn mạng lớn, sao có thể chết được!”

Vốn dĩ Lạc Vương nói đại tiểu thư hôn mê sẽ không bao giờ nữa tỉnh lại nữa, vậy mà bây giờ lại tỉnh lại, hơn nữa tính tình đại biến, nàng… nàng hoài nghi đại tiểu thư căn bản là đã bị quỷ ám.

“Lấy cho ta một thùng nước sạch, đừng hòng chạy trốn, cho dù ngươi có chạy đến nơi nào, bổn tiểu thư đều có thể kéo ngươi xuống địa ngục.”

“Dạ dạ…” Hạnh Nhi muốn chạy, nhưng lại không dám. Đặc biệt là sau khi cảm thấy người này là quỷ, càng thêm không có lá gan phản kháng Mặc Nhiên.

Mặc Nhiên cố nén cơn đau đầu, đi ra ngoài liền thấy được bên ngoài trồng đầy hoa mẫu đơn, khóe miệng nàng gợi lên một nụ cười, đúng là trời không tuyệt đường người a!

Nàng hái xuống một đóa mẫu đơn, lúc này Hạnh Nhi cũng múc nước lại, nhìn nàng cắn nát hoa mẫu đơn rồi nuốt xuống, sau đó bắt đầu uống nước.

Hạnh Nhi quỳ trên mặt đất nhìn nàng điên cuồng uống nước mà thật sự muốn trực tiếp ngất đi, đại tiểu thư thật sự bị quỷ ám vào người, bằng không cũng sẽ không làm ra chuyện quỷ dị như vậy!

Sau khi uống xong một ngụm nước, Mặc Nhiên chợt “Ọe 一” ói mửa, phun ra người Hạnh Nhi.

“Ọe 一” Hạnh Nhi cảm thấy ghê tởm không thôi, nhưng lại không thể trốn.

Sau khi Mặc Nhiên nôn rồi lại nôn thì sắc mặt đã tốt nên rất nhiều, rửa ruột tuy rằng không thể thanh trừ hết độc tố, bất quá chỉ miễn cưỡng bảo vệ cái mạng nhỏ này trong chốc lát.

May mà nàng nhớ rõ có một lần Tam muội nàng khiến nàng trong lúc vô tình đã ăn phải một gốc mẫu đơn, sau đó ói mửa gần nửa ngày, thiếu chút nữa ói chết, bằng không hôm nay nàng cũng không biết cách rửa ruột như này.

“Tiểu thư…” Khuôn mặt tiểu nha đầu nhăn nhó như bị ném vào trong mương.

Nàng ta không biết ác quỷ trước mắt này sẽ còn làm chuyện nào nữa.

“Đỡ ta dậy, hồi phủ.” Mặc Nhiên lạnh lùng nói, nơi này là Lạc vương phủ, Lạc vương lại hại nàng, nếu còn ở đây quả thực là tìm chết.

Tuy rằng trong tướng quân phủ lão cha không yêu thương nàng, nhưng ít nhất còn có một gia gia thương nàng đến tận xương.

Nhớ đến lão nhân đáng yêu lúc nào cũng che chở nàng trong ký ức, khuôn mặt lạnh như băng của Mặc Nhiên rốt cuộc cũng có chút ấm áp.

Nhưng một chút tươi cười như vậy lại càng khiến Hạnh Nhi thêm bất an, cái ác quỷ này không phải muốn đến tướng quân phủ gây họa hại người khác đấy chứ!

Thời điểm Mặc Nhiên và Hạnh Nhi chuẩn bị rời khỏi đây để trở về tướng quân phủ thì lại truyền đến một thanh âm.

“Hoàng hậu nương nương giá lâm 一”

“Lạc vương điện hạ giá lâm 一”

Hạnh Nhi kích động không thôi, Lạc Vương điện hạ tới, nhất định có biện pháp tìm người đối phó cái ác quỷ này.