Chương 11.

“ làm loạn sao?” Từ đôi môi mỏng vang lên giọng nói khàn khàn cũng ý cười không rõ phiêu đãng trong không gian, không khí như bị thiêu đốt, nhiệt độ ngày một tăng cao. “ Tôi đầu làm loạn, chỉ là đang cưỡng đoạt em mà thôi.”

 

Oooooo

Dưới tác dụng của dược liệu cùng kích thích của nam nhân bên cạnh cả gương mặt Nhân Nhân trở lên đỏ ửng, thân thể nóng bừng muốn giải thoát nhưng lý trí lại không ngừng ngăn cản cô không được để bản thân bị kìm hãm. Hai tay đặt trước ngực Phong Vô không ngừng dùng thêm lực muốn đẩy hắn ta ra. Nhiệt độ nóng bỏng trên người nam nhân này khiến cô trở lên sợ hãi.

Phong Vô hừ nhẹ một tiếng. thực là vật nhỏ quật cường đến mức này rồi còn cố gắng chống cự. Cô càng phản kháng lại càng kích thích dục vọng muốn chinh phục của hắn. hắn muốn cô. Rất muốn!

“ roạt” tiếng vải rách toạc vang lên kèm theo đó là tiếng a nhỏ của cô gái. Hai cánh tay của Nhân Nhân bị nắm chặt trên đỉnh đầu tạo thanh vết ứ đỏ nơi cổ tay.

“ Đừng .. Buông..” Thân thể chợt lạnh, nhìn chiếc váy nhỏ nhắn trên người bị xé bung Nhân Nhân thực sự sợ hãi. Cô hối hận rồi, lý ra cô không nên tới đây, càng không  nên vì lời đe dọa của hắn ta mà do dự để rồi đánh mất chính mình. Cô tuyệt đối không muốn mọi chuyện đi lệch khỏi quỹ đạo, lệch khỏi bản tay khống chế của cô.

Phong Vô lúc này cũng dần biến thành một con thú đói khát, mặc cho người con gái dưới thân có cầu xin ra sao. Hắn ta chỉ biết, hắn muốn cô.

Ai nói thuốc đó không có tác dụng với nam nhân? Hệ thống đúng là luôn biết cách lừa người. Thuốc khiến nữ  nhân không thể phản kháng, nhưng khiến nam nhân trở lên kích thích như dã thú, chỉ còn biết đến dục vọng nguyên thủy. Không ảnh hưởng đến thân thể nam nhân, mà như một thứ thuốc trợ hứng. Nhưng có lẽ đã tốt hơn nữ dùng rất nhiều, còn không phải nam nhân được lợi? Hệ thống trong lòng thầm khinh bỉ tên Vô Phong này, hạ dược cô thì thôi đi, còn sẵn sàng hạ trên chính mình để tăng tình thú. Đúng là tên điên!

Cúi đầu tiếp tục ngậm lấy đôi môi hồng nhạt hé mở của cô gái mà cắn xuống, tia máu nhỏ theo vết thương mà trào ra lại bị con sói hung hãn liếm sạch. Bàn tay cũng không hề chịu yên ổn mà du ngoạn vuốt loạn trên nàn da mịn màng của cô, từng mảnh vải cuối cùng cũng bị xé rách đến thảm thương mà rơi xuống đất để lộ cơ thể hoàn mỹ đến không tỳ vết.  Mặc cho cô phản kháng, hắn chính là muốn cô đau đớn, muốn cô nhớ kỹ cảm giác ngày hôm nay. Cô là của hắn!

“Ô..ô..” Nhân Nhân chỉ có thể phát ra âm thanh phản kháng yếu ớt. Hai tay bị đè chặt không thể cựa quậy. Thân thể trắng muốt bại lộ trước tầm mắt người đàn ông. Nước mắt tích tụ nơi hốc mắt như muốn vỡ oà ra. Cô gái nhỏ hoàn toàn không biết hiện tại cô đẹp đến nhường nào đâu.

Đôi môi tê dại, toàn thân khẽ run lên, dược liệu lại khiến cô không thể phản kháng, lý trí trong đầu cô đã hoàn toàn trôi dạt đến tận phương nào chỉ còn lại .. xuân tình quấy phá.

Con sói nào đó vẫn trên người cô càn quét, vươn đầu lưỡi tàn phá khoang miệng,quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho hút đi chất dịch ngọt ngào, âm thanh ‘chậc chậc’ đầy dâm mị vang lên quanh quẩn trong không gian. Quyến luyến rời đi đôi môi sưng đỏ, chiếc lưỡi nóng hổi ướt át quét qua mặt cô ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn cắn nhẹ. Bàn tay không an phận tại bầu ngực cao ngất không ngừng xoa nắn.

Toàn thân Nhân Nhân nổi da gà run rẩy theo từng cái vuốt ve, một cảm giác khác lạ chạy rần khắp cơ thể cô, đôi mắt to tròn long lanh bao phủ bởi một tầng sương mù.

Nhân Nhân vừa sợ hãi lại vừa bị mê hoặc nhịn không được khép lại ánh mắt, hàng mi dài cong cong nhẹ run rẩy.  Từ lúc nụ hôn kèm theo bá đạo của hắn rơi xuống cô dường như không thể thêm phản kháng, quên mất đi những kế hoạch nhưng suy nghĩ trong đầu, dần dần lẳng lặng đem gương mặt nhỏ nhắn của mình dâng hiến mà ngước lên, tùy ý để hắn cắn nuốt hương thơm thuộc về riêng mình.

Thuốc đã hoàn toàn phát huy tác dụng!

Hơi thở càng ngày càng trở lên gấp gáp, không khí xung quanh như nóng lên muốn hòa tan thân thể cả hai người vào trong đó.

Thần trí mơ hồ. lý trí cũng theo nụ hôn kia mà biến mất, nụ hôn nóng bỏng của hắn khiến các tế bà trên cơ thể dường như mở ra, ửng hồng  sẵn sàng nghênh đón hơi thở đang xâm nhập. Nụ hôn đàn ông nóng rực áp xuống đầu vai trơn mịn, da thịt của cô như bị phỏng, thân thể không khỏi khẽ run lên

“ Thực đẹp..”  Cần cổ thon dài, làn da trắng nõn, bờ vai gầy yếu mà uyển chuyển, vòng tay mềm mại tựa cành liễu đón gió chưa nói đến nơi tròn trịa căng đầy nho lên, từng đường cong quyến rũ lòng người, tất cả đều kết hợp hoàn hảo tạo lên một thân hình kiều mị mê người. Cúi đầu hôn lên da thịch nhẵn nhụi để lại những vết hồng hồng trên da thịt trắng nõn. “ Hương vị của em thực tuyệt, đều làm tôi điên cuồng muốn chiếm lấy em, hung hăn khi dễ em. Tiểu yêu tinh, là em câu dẫn tôi.”

Ánh mắt Phong Vô lúc này chỉ còn lại một mày nguyên thủy của dục vọng. Bàn tay hắn như có ma lực, kích thích từng sợi dây thần kinh nhỏ bé khiến cô vừa đau đớn khổ sở lại vô cùng thoải mái. Nhân Nhân vô lực nằm dưới thân hắn, mặc cho hắn ở trên ngươi mình châm lên vô số ngọn lửa dục vọng. Cả thân hình nhỏ nhắn toát lên một tầng đỏ rực kiều mị, đâu còn vẻ bình tĩnh cùng cao ngạo trước đó. Ánh mắt đầy sương mù, cách môi sưng đỏ, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, hơi thở gấp gáp – quả thực là phong tình vô hạn.

” Ưm..” Cảm giác kích thích chạy thẳng lên não,  Nhân Nhân nhịn không được phát ra thanh âm đầy thoả mãn. Trong cơ thể có một luồng khí nóng chạy qua. Dưới hạ thể cảm giác có chút ẩm ướt làm cho cô xấu hổ quẫn bách vô cùng, lại vì dục vòng càng thêm hưng phấn.

Phong Vô tà mị dừng lại tại hõm cổ cô hít lấy một hơi, rồi lại hôn dọc xuống bầu ngực căng tròn đầy nhựa sống kia, ngậm lấy một bên mút nhẹ giống như một đứa trẻ con thèm khát dòng sữa tươi mát.

” Ưm…Đừng..” Bàn tay nhỏ bé muốn giải thoát, muốn ngăn cản cảm giác nóng rực này lại bị hắn giữ chặt mà chẳng thể động đậy. cô khó chịu mà vặn vẹo cơ thể cầu giải thoát.

” Tôi…Muốn em.” Thanh âm trầm đục mang theo dục vọng vang lên bên tai cô. Dục vọng to lớn đặt tại nơi hoa huyệt ẩm ướt của cô đã sớm không kìm nén được nữa. Hắn muốn nhiều hơn, muốn tiến vào hoa tâm ấm áp của cô ….Súng đã nên nòng không thể không bắn.

Nhân Nhân nghe người đàn ông kia nói muốn mình, ý thức mơ hồ còn sót lại muốn chạy trốn. Khuôn mặt hoảng hốt đầy sợ hãi.

“ Không.. không cần….”

“ Hảo hảo cảm nhận tôi, bảo bối.” Vừa dứt lời, hắn cúi người xuống đưa bàn tay to lớn giữ chặt lấy eo nhỏ của nàng mạnh mẽ đưa thắt lưng xông tới.

“Aaaaaa…” Nhân Nhân đột ngột trừng lớn hai mắt. Sự đau đớn kịch liệt bất ngờ xuất hiện bao trùm thân thể khiến cô cơ hồ muốn hôn mê bất tỉnh. Thân thể bất giác thẳng tắp, hét thành tiếng đau đớn, nước mắt thi nhau chảy xuống, tràn tới khoé mắt ướt đẫm gương mặt nhỏ bé. Sức mạnh khổng lồ của hắn như muốn đem cô xé thành hai nửa. Thân thể nhỏ bé sớm đã không chịu nổi sự xâm lược mạnh bạo vậy mà hắn lại trực tiếp muốn đem cô nối liền, hơn nữa còn không hề có thời gian thích ứng ,thật sâu đem thân thể cô chiếm giữ.

Thân thể nữ nhân hết sức co lại khiến Phong Vô như muốn nổ tung, hắn không thể không thừa nhận đàn ông đối với lần đầu tiên của phụ nữ đều có một cảm giác si mê điên cuồng. Đây vốn là thiên tính của dã thú, mà hắn lại hoàn toàn là người đàn ông bình thường, chưa kể đến, hắn trước giờ luôn có khả năng hô phong hoán vũ đương nhiên tính chiếm hữu lại càng mạnh mẽ.

Biết cô đau đớn nhưng hắn hoàn toàn không có ý định ngừng lại, ngừng lại lúc này thì thực sự không phải đàn ông.

Cố gắng giúp cô thả lòng thân thể thích ứng, đợi khi cô thả lỏng liền lập tức công thành chiếm đất mạnh mẽ giúp cô từ trong đau đớn đạt đến khoái cảm.

“ Bảo bối, chịu không nổi rồi sao?” Một lúc sau, có lẽ dưới tác dụng của dược liệu cô đã hoàn toàn mất đi lý trí mà hùa theo, hé đôi môi đỏ mọng mà rên rỉ khiến Phong Vô cất tiếng cười hài lòng, đột ngột tăng thêm sức lực.

“ a.. ukm…kmm..chậm…không..” Cả người Nhân Nhân cơ hồ đã bị hòa theo sự chuyển động mãnh liệt của hắn. Lúc đầu như một lòng suối êm ái len lỏi vào sâu tâm hồn cô, một lúc sau lại như bão táp mạnh mẽ xô tới. Cô chỉ cảm thấy thân thể như bị xâm chiếm đến từng hơi thở, người đàn ông bên trên như đang muốn tận lực dùng mọi cách để hành hạ cô. Sự đòi hỏi mãnh liệt của hắn khiến thân thể cô còn đang tê dại, đã lại phải tiếp nhận một đợt tấn công mạnh mẽ khác.

Từng đợt bão táp lớn liên tiếp xô tới, cô lại tựa như con thuyền nhỏ yếu ớt quay cuồng giữa cơn sóng hung dữ, vô lực kháng cự.

Điều đáng kinh ngạc nhất là, Nhân Nhân lại bắt đầu có cảm giác thoả mãn.

Giờ khắc này, cô chỉ cảm thấy mỗi lần tiến công của hắn chỉ có thể dùng từ “tận lực” để mà hình dung. Mỗi một lần tiến vào đều vô cùng dũng mãnh khiến thân thể cô sinh ra một phản ứng khác lạ. Loại phản ứng này giống như nghênh đón lại giống như chống cự làm cho cô cơ hồ rối loạn. Ham muốn của hắn dường như không có giới hạn, như muốn rút sạch toàn bộ sinh lực của cô vậy nhất đinh phải đem nàn đánh cho tan nát mới vừa lòng.

Hắn muốn lấy đi toàn bộ sức lực của cô, không chừa lại dù chỉ là một chút. Cô chỉ có thể nhu thuận bám lấy vai y khiến cho thân thể không ngã xuống.

“Thích không?” Sự chặt khít cùng vô lực của cô khiến Phong Vô càng lúc càng điên cuồng, muốn lấy được tất cả mọi thứ của nàng.

Không chịu nổi sự đòi hỏi cuồng dã của hắn, Nhân Nhân rốt cục kinh hãi đầu hàng, “Thích..ư..hm.”

“bảo bối thực ngoan…” Con ngươi của hắn tràn đầy ngọn rực lửa dục vọng . Cánh tay rắn chắc vòng lấy thân hình mảnh mai, hắn chậm rãi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên vành tai nhỏ xinh, lại từ từ di chuyển xuống cái cổ trắng ngần, hít lấy hương thơm mê hoặc. Nhân Nhân lúc này không cách nào thanh tỉnh, lý trí đã sớm bay lên chín tầng mây. Bàn tay thô ráp của hắn không ngừng vuốt ve thân thể nhỏ bé, mang theo ma lực khơi dậy từng hồi khoái cảm khó cưỡng.

Khoái cảm đưa tới càng lúc càng mãnh liệt, sự đòi hỏi cuồng dã làm của hắn làm nàng sợ hãi, cảm giác thân thể của mình không ngừng dâng cao ham muốn, không ngừng chìm nổi trong cơn dục vọng…

Cuối cùng cô mệt mỏi ngất xỉu, ít nhất, đó là việc duy nhất cô có thể làm lúc này.

Cô bây giờ mới hiểu ra rằng một người đàn ông chiếm đoạt thân thể một người phụ nữ lại mạnh mẽ đến vậy, sự cuồng của hắn khiến cô hoàn toàn choáng ngợp, vô lực chống đỡ, mỗi lần cố gắng lại càng làm cô mất đi năng lực phòng ngự cơ bản nhất, cuối cùng chỉ có thể buông lỏng thân thể đau nhức chìm vào giấc ngủ….

 

 

Chương 10           –          Chương 12