Chương 14

Một nhà xưởng bỏ hoang, tường nhà rách nát chắc cả chục năm không tu sửa rồi cũng lên, trong không khí tản mát ra một cổ hơi thở ướt át, ẩm mốc.

Nhân Nhân nhướng mày, cười đến châm chọc, là bị bắt cóc đi.

Hôm qua sau khi đi ăn xong, Lâm Tuyết Nhi đột nhiên muốn kéo mình đi quán bar chơi, vẻ mặt biểu tình hoa lê đái vũ, nói là bản thân gặp phải chuyện phiền lòng muốn tùy hứng một buổi.

Nhân Nhân đáp ứng, đi theo cô ta vào một quán bar gần nhà, kỳ thật đơn giản là muốn nhìn một chút nữ chủ muốn chơi gì. Nhưng là ở trong mắt Lâm Tuyết Nhi đây lại là biểu hiện của sự ngu ngốc đến ngông cuồng.

Sau đó là tình tiết cũ rích, uống ly rượu vang đỏ trộn lẫn mê dược, bị bắt cóc đến kho hàng bỏ hoang này. Đôi tay bị bẻ lại sau người, dùng một sợi dây thừng thô ráp buộc chặt, có vẻ buộc nút chết, thật đúng là không phải cẩn thận bình thường đâu, đối với chính mình một cô gái nhu nhược như vậy cũng xuống nặng tay như vậy, từ tiếng bước chân tới xem, bên ngoài kho hàng tựa hồ cũng đứng mười mấy người canh chừng.

Nhân Nhân híp mắt nhìn lướt qua cửa kho đóng chặt, liếm liếm cánh môi khô nứt cười đến vô cùng câu nhân. Cô thực tò mò tiếp theo sẽ là điều gì đây? Nữ chủ thiện lương thánh thiện ở kiếp trước có thể bị hắc hóa đến mức độ nào.

Bỗng cánh cửa bật mở, ánh sáng tràn ngập căn phòng tối tăm khiến cô phải nheo mắt lại hích ứng, đến rồi sao?

“ Tô Liên, thực vui khi thấy cô chật vật như vậy, cảm giác sinh mạng của mình bị người khác nắm trong tay như thế nào?” – Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Nói sao nhỉ? Là vô cùng kích thích đi!

“ Ai, mà thôi hỏi cô cũng vô dụng dù sao cũng chẳng sống được bao lâu nữa tôi cũng không nên làm khó một người chết mà.” – Nhìn vẻ mặt kham khổ của Nhân Nhân gương mặt xinh đẹp của Lâm Tuyết Nhi trở lên vặn vẹo.

Cô ta không cam lòng, dù đã phát sinh quan hệ với cô ta tại sao Phó Dực Khiêm có thể nhẫn tâm thoải mái ôn nhu đối xử với Tô Liên, tại sao nói sẽ chịu trách nhiệm với cô cuối cùng vẫn không bỏ xuống được Tô Liên. Anh ta hoàn toàn bị Tô Liên mê hoặc, không hiểu sao trong suy nghĩ của cô ta lý ra người được ôn nhu săn sóc kia phải là cô ta mới đúng. Là Tô Liên đã cướp đi hết thảy của cô, đúng vậy cô ta đáng chết. Chỉ cần cô ta chết đi mọi thứ mà cô ta đang có sẽ là của cô, mọi thứ mà Tô Liên chiếm đi từ tay cô, cô đều phải lấy lại.

Ngoài dự đoán của Lâm Tuyết Nhi, Tô Liên chẳng hề khóc lóc hay sợ hãi mà còn nở nụ cười, ánh sáng xuyên thấy chiếu lên nụ cười đầy ôn nhu nhưng không hiểu sao lại khiến Lâm Tuyết Nhi thấy rùng mình sợ hãi.

Oooooooooooo

“Đã xác định được?” – Siết chặt nắm tay Phong Vô hỏi người trước mặt.

“ Tô tiểu thư hiện đang ở một kho hàng bỏ hoang ngoại thành phía đông nam.” – Ánh mắt tổng giám đốc quá đáng sợ khiến hắn không giám nhìn thẳng.

“ Tốt, rất tốt.”- Phong Vô dường như nghiến răng nghiến lợi mà nói ra, người của hắn cũng dám bắt cóc. Hôm qua hắn đợi cả buổi tối không thấy cô đến, tuy không phải lần đâu tiên cô trốn tránh hắn nhưng lần này trong lòng luôn cảnh báo, một lỗi bất an khiến hắn nghi hoặc lập tức sai người đi điều tra tung tích của cô. Cũng may từ lần đâu tiên không tìm thấy hắn đã cho người gài một thiết bị định vị trong di động của cô, nên việc tìm kiếm cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hắn còn nghĩ tìm được cô nhất định sẽ phải trừng phạt thực nặng để cô biết rõ hậu quả của việc này,nhưng thực không ngờ cô bị bắt cóc.

Tài sản trên người cô không có nhiều, cũng không hề thấy thư tống tiền vậy bắt cóc cô vì mục đích gì. Có chút khó hiểu nhưng hắn không muốn nghĩ thêm, hoạc nói không dám nghĩ đến.

Lại nói đến nam chính Phó Dực Khiêm của chúng ta, sau khi gọi cho Nhân không liên lạc được liền cảm thấy nghi hoạc, trước giờ Nhân Nhân chưa bao giờ tắt máy liền lập tức đến nhà tìm. Dạo một vòng quanh không gian quen đến không thể quen hơn hắn không hề thấy có dấu hiệu khả nghi nào. Chẳng lẽ cô tự đi ra ngoài?

“ Có khi nào cô ấy gặp chuyện gì không may ở ngoài không?”- Càng nghĩ càng gấp, càng nghĩ càng tự dọa bản thân.

Không chỉ thế hắn còn nhận được tin nhắn tống tiền từ bọn bắt cóc. 500 triệu. Một con số không nhỏ những với hắn cũng chỉ là một cái chớp mắt. Sao bọn cóc lần này đòi ít như vậy? nhưng hắn cũng chẳng quan tâm.

Lập tức không yên làm theo những gì tin nhắn chỉ dẫn Phó Dực Khiêm cầu nguyện Tô Liên không có chuyện gì, bởi lẽ không biết từ lúc nào trong lòng của hắn cô đã có một vị trí không thể thay thế được.

Nói đi cũng phải nói lại, Lâm Tuyết Nhi dường như chọn không đúng ngày để hành động, nhưng dù sao cũng là nữ chính nên lão thiên vẫn vô cùng iu ái cô ta. Đại điểm cô ta chọn lại ở khu có nhiều nhà kho bỏ hoang nhất nên Phong vô muốn xác định cụ thể đến nơi cũng mất một khoảng thời gian không hề nhỏ, còn nam chính thì không hề nghi ngờ cô ta.

Lâm Tuyết Nhi đưa ra một con số không hề lớn so với một phú đại nhị như Phó Dực Khiêm cơ bản vì tự tin chỉ cần Tô Liên chết mọi thứ của cô ta sẽ là của mình, bao gồm cả Phó Dực Khiêm, con số cô đưa ra chủ yếu để đề phòng cùng trả tiền cho đám người bắt cóc giúp cô mà thôi.

“Nếu phát hiện thân thể này thực dơ bẩn, liệu Dực Khiêm sẽ nghĩ sao nhỉ?” – Nở nụ cười cuồng vọng Lâm Tuyết Nhi tưởng tượng đến tình cảnh Tô Liên bị vất bỏ cảm thấy trong ngươi vui sướng mong chờ đến lạ thường.

“ Dù tôi có bị vất bỏ, Dực Khiêm cũng vĩnh viễn không để ý đến cô. Lâm Tuyết Nhi, cô cũng thực đáng thương.” – Sẵn sàng làm tất cả để cướp đi một thứ vốn không thuộc về bản thân mình, đối với Nhân Nhân hạng người như vậy là đáng thương nhất.

“ Câm miệng.” – Lâm Tuyết Nhi lập tức gắt lên, chuyện này luôn là sự lo lắng lớn nhất trong lòng cô ta nay lại bị Nhân Nhân nhắc đến khiến cô ta sợ hãi. – “ Cô đã không biết điều thì đừng trách tôi. Mấy ngươi mau vào đây.”

Năm tên côn đồ thân hình cao lớn, gương mặt đầy dữ tợn bước vào, tên đại ca cầm đầu nhíu mày khó chịu với cách ra lệnh của Lâm Tuyết Nhi, nhưng nhìn đến dung nhan xinh đẹp đến không giống người thường của Nhân Nhân liền bỏ qua. Đời hắn chưa từng thấy ai đẹp như vậy, chỉ nghĩ đến mỹ nhân sắp nằm dưới thân mình khóc lóc rên rỉ liền cảm thấy dục vọng kêu gào.

Nhân Nhân nhìn thoáng qua liên hiểu Lâm Tuyết Nhi muốn làm gì, hơi thoáng qua sợ hãi cô liền lập tức lấy lại bình tĩnh nở nụ cười. – “ Lâm Tuyết Nhi, chỉ mong sau này cô đừng hối hận với quyết định ngày hôm nay.”

“ Hối hận..Ha..Ha…Ha..Nực cười, Đợi một lúc nữa người thấy hối hận phải cầu xin tôi là cô mới đúng.” – Nói xong liền ra hiệu cho những người mới bước vào tiến lên.

Đè nén lại sự bất an càng ngày càng rõ ràng trong lòng, Lâm Tuyết Nhi quyết định nhanh chóng rời khỏi nơi này. Dù sao cũng đã căn dặn những người đó quay video lại, nơi này đã không còn gì cân cô phải lo, Tô Liên đó còn mạng để quay về hay không cũng là mộ điều cần phải suy nghĩ.

“ Có cách nào thoát khỏi dây trói không?”

“ Có.” Hệ thống lập tức đáp, nãy giờ nó đã ngầm cắt dây,là một hệ thống toàn năng sao nó có thể để ký chủ của mình gặp nguy hiểm, còn chuyện lần trước bỏ mặc cô cùng Phong Vô nó lựa chọn mất trí nhớ.

Tiếng nói cứng nhắc vừa vang lên Nhân Nhân lập tức thấy tay mình dễ chịu hơn hẳn. Hừ, chỉ cần không có trói buộc những ngươi này muốn kiềm chế được cô hẵn còn là cả một vấn đề khó khăn. Thân thể này đã được hệ thống thay đổi hoàn toàn đến tối đa, cả giá trị vũ lực cũng vậy. Mấy ngươi này nhin to xác nhưng thực ra cũng chỉ là mấy tên du côn đường phó không có bài bản gì, muốn đấu lại cô, nằm mơ đi.

 

Chương 15:

Lúc Phong Vô hốt hoảng chạy tới, đập vào mắt hắn chính là một cảnh làm cho lòng người hoảng hốp, người người đau lòng.

Trên  mặt đất rải rác vài xác chết đang lặn lộn kêu gào, ngươi hắn lo lắng đang thản nhiên vắt chân ngồi trên ghế, gương mặt ửng hồng hơi thở hỗn loạn, chắc là kết quả của việc vận động quá độ. Nhìn qua là biết nguyên nhân kết quả của chuyện này.

Dù có đoán được phần nào Phong Vô vẫn lập tức lo lắng hỏi: “ Liên nhi, em không sao chứ?”

“ Không sao.” Chỉ là có chút thoát lực vì ‘ Lao động’ quá độ mà thôi.

Ôm lấy thân hình mảnh mai vào lòng, lúc này Phong Vô mới cảm thấy an tâm. Có trời mới biết hắn đã lo lắng cho cô đến mức độ nào lần đầu tiên trong đời hắn có cảm giác như vậy, đến lúc này hắn mới hiểu cảm giác bao lâu nay là gì. Hắn đã yêu cô, yêu đến không thể quay đầu.

Trong lúc nãy Phong Vô lơ đãng nhìn ra cửa lại thấy một họng súng đen ngòm chĩa về phí này mà mục tiêu lại là người đang ngồi trong lòng hắn.

Không chút suy nghĩ Phong Vô lập tức đẩy Nhân Nhân ra, thân thể nặng nề chấn động. “ Liên Nhi, cẩn thận.”

Bị đẩy ra khỏi, Nhân Nhân vô lực ngăn cản chi có thể trơ mắt nhìn một màn gai mắt như vây. Cô chưa bao giờ sợ máu, cũng chẳng phải lần đầu tiên nhìn thấy một ngươi chết đi.. Nhưng….

“ Không, không đúng…” Hiển nhiên lúc này Lâm Tuyết Nhi cũng phát hiện mình bắn sai người, vốn dĩ định rời khỏi nhưng cuối cùng lại không an lòng nên trốn ở một nơi gần đó.

Thấy Phong Vô vội vàng bước đến cô ta sững người, lần đầu tiên cô ta thấy một người nam nhân đẹp đẽ như vậy, anh như một vị thân cao ngạo trên gương mặt hoàn mỹ đó hiện lên vẻ lo lắng làm cô ta ghen tỵ. Tại sao những người bên cạnh Tô Liên đều xuất sắc như vậy. Lâm Tuyết Nhi ghen tỵ, ghen tỵ đến phát điên!

Không đúng! Tại sao lại như vậy, người chết phải là Tô Liên, chỉ cần cô ta chết Dực Khiêm mới có thể thoát khỏi sự mê hoặc của cô ta, nam nhân kia cũng sẽ có thể bị cô chiếm lấy, cô có thể hạnh phúc như trong những giấc mơ của mình.

“ Liên nhi… em không có việc gì, thực tốt..” Đây là câu duy nhất Phong Vô có thể thốt ra trước khi bất tỉnh.

Trong mắt hắn chỉ có một người, trái tim cũng chỉ hướng về một người.. Thương người đó, yêu người đó thâm chí yêu hơn cả bản thân hắn. Chỉ cần cô không sao, dù có đánh đổi bằng tất cả mạng sống này hắn cũng không để ý.

Sau khi Nhân Nhân đờ đẫn gọi 115, ôm Phong Vô và ngực Nhin Lâm Tuyết Nhi giật mình ở gần đó,tuy biết nữ chủ xưa nay không đơn giản, nhưng không thể ngờ cô ta có thể thay đổi đến mức này. Lần đầu tiên trên gương mặt nhỏ nhắn của cô hiện lên nụ cười ác ý.

Rốt cuộc.. đã đến lúc phải kết thúc.

Trong bệnh viện, Nhân Nhân ngồi bên ngoài phòng cấm cứu nhìn ngón đền đỏ vẫn bật sáng chứng tỏ người trong phòng vẫn còn đang còn nguy hiểm, trầm mặc không nói.

“ Liên nhi..” Nhìn cô như vậy Phó Dực Khiêm cảm thấy trong lòng trần ngập nguy cơ cùng đau lòng. Cô bị bắt cóc nhưng người ở bên cô lại không phải hắn, nhưng dù ghen tỵ hắn lại cảm thấy may mắn Liên nhi của hắn không sao. Dù người năm trong phòng cấp cứu kia là anh trai của hắn nhưng so với người trong lòng cũng không là gì cả.

Trong lúc Phó Dực Khiêm lo lắng, cửa phòng cấp cứu mở ra. Nhìn ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, bác sĩ dừng một chút sau đó lắc đầu tiếc nuối.

Sau cùng, bác sĩ tuyên bố Phong Vô đã qua đời, thân hình Tô Liên liền lảo đảo.

“Liên nhi..” Dù không biết quan hệ của hai người đã đến mức nào, nhưng trong hoàn cảnh này có lẽ đã đoán ra phần nào.

“Em không sao. Em về nhà trước” Tô Liên không nói thêm, co còn chuyện phải làm.

Cô không thể quên giây phút Phong Vô đẩy cô ra, cô liền nghe thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.

‘ Độ hảo cảm đo được là 100: Yêu đến bất chấp tất cả.

Hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt: phần thưởng nhận được “ Vạn Tâm đan.” – đả thông kinh mạch, cải tử hoàn sinh.

“Nhân Nhân, cô không sao chứ?” hệ thống cuối cùng ấp úng hỏi.

Hệ thống tuy không muốn để lộ bản thân mình có tâm tư tình cảm của riêng mình nhưng nó cảm thấy bây giờ ký chủ của mình rất không đúng. Tuy rằng không hiểu những chuyện ra hay những tình cảm khó nói của con người nhưng nó cảm thấy Nhân Nhân bây giờ khiến cho người ta cảm thấy thật mờ ảo, tựa như một cơn gió cũng có thể thổi bay cô.

“Ta không sao.”

Những ngày tiếp theo Nhân Nhân nói được liền làm được, cô thực sự không có việc gì tựa như sinh hoạt trước đây đều không có thay đổi gì ngoài trở lên trầm mặc ít nói hơn.

Phó Dực Khiêm vẫn luôn ở bên âm thầm quan tâm săn sóc cô.

Còn một sự khác biệt khác là cô bắt đầu tự nấu ăn, osin coi nhà của cô đã biến mất thay vào đó trong quán bar Mị Sắc, quán bar lớn nhất thành phố xuất hiện thêm một kỹ nữ tên Liên Hoa, chuyên phục vụ những đại hát thô kệch đến từ nông thôn.

Mọi chuyện vẫn sẽ như thế thẳng đến 3 ngày sau xuất hiện một người phá vỡ tĩnh lặng này, ông ta là ba của Phó Dực Khiêm cùng Phong Vô.

Ba Phong Vô xưa nay là một người nhu nhược vô dụng, tuy làm việc có lỗi với hắn cũng không mấy khi thể hiện tình yêu với con trai mình, nhưng người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, thấy con trai mình như vậy ông sao có thể không đau lòng. Ông không yêu cầu hay trách móc gì nặng nè, chỉ mong cô có thể đến nhìn Phong Vô lần cuối.

Đối với thỉnh cầu của một ngươi cha, Nhân Nhân cũng không từ chối huống chi lại là…hazz, cuối cùng cô vẫn theo ông ta đến bệnh viện.

“ Nó nhất định sẽ rất vui.” Đối với người gián tiếp hại chết con trai mình không phải ông không oán trách, mà có lẽ ông có thể lý giải. Ông cũng từng yêu một người đến mức bất chấp tất cả cuộc sống bình yên của mình, tình yêu là thứ khiến con người ta không thể tự khống chế được. Dù cho đến cuối cùng con trai cũng chỉ có thể nằm trên giường bệnh duy trì sự sống giả tạo bằng máy móc nhưng ông cũng không thể nói ra lời nào độc ác, bởi vì đây là đứa con khiến ông cảm thấy có lỗi nhất.

Nhân Nhân đi vào phòng bệnh, thuận tay khóa trái cửa lại. Nhìn người nằm bất động trên giường trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Một người luôn ở bênh cạnh mình hàng ngày bỗng nhiên cứ nằm trên giường bệnh như vậy, đên giờ chỉ có thể nằm đây đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời… sao có thể không đau lòng đây.

“Nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng thực không ngờ kết quả cuối cùng lại thành ra như vậy, càng không ngờ.. lại dẫn đến cái chết của anh. Từ lúc bắt đầu đã là sai lầm, đến bây giờ kết thúc cũng là sai lầm.”

Nhân Nhân thở dài một tiếng, cô biết người trên giường bệnh cơ bản là không nghe thấy cậu nói gì, nhưng đến sau cùng câu không muốn cứ để y như vậy mà ra đi.

“ Phong Vô, ta thiếu ngươi một mạng vậy nên giờ ta trả lại cho người.”

Từ trong người lấy ra một viên đan nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng dịu dàng Nhân Nhân cẩn thận ngập lấy sau đó đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên môi người đàn ông bên dưới.

“ Vạn Tâm Đan, vì ngươi mà có vậy liền trả lại cho ngươi, chúng ta coi như đã không còn nợ nhau.”

Một tiếng súng trong phòng bệnh vang lên, mọi người lập tức phá cửa chạy vào chỉ thấy Nhân Nhân vài phút trước còn cười đến dịu dàng lúc này đã yên nặng nằm bên cạnh Phong Vô.

“ Liên Nhi…”

Một giây trước khi mất đi ý thức, Nhân Nhân nghe thấy âm thanh đầy tuyệt vọng của Phó Dực Khiêm. Dực Khiêm thực sự rất tốt, nhưng đời này cô chỉ có thể như vậy xin lỗi hắn chúc hắn sẽ tìm được một nửa hạnh phúc cho riêng mình.

00000

p/s: Vậy là cuối cùng thế giới thứ nhất cũng đã kết thúc, nếu ai đó hỏi ta tại sao để một kết cục đầy sầu thảm như vậy thì có lẽ phải nói đến tính cách của Nhân Nhân. Cô vẫn chưa đủ nhẫn tâm, chưa có đủ sự lạnh lùng mà ta muốn nên ta muốn cái chết của Phong Vô sẽ khiến cô hiểu rõ một điều: Nhân nhượng với kẻ thù là tự giết chính mình.

^^ chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ.

 

Chương 13