Sau giờ hoạt động trên sân golf, Gin cùng đoàn người dừng lại dùng cơm trưa một chút liền tiếp tục đi đến bãi nuôi chim ưng, Conan như cũ bị Gin ném qua một bên cho người vệ sĩ da đen chăm non, còn chính hắn thì lại cùng đám người kia mang chim ưng đi săn bắn.

Trại thuần dưỡng chim ưng có chuyên môn thuần dưỡng chim ưng, Gin cùng đám người lại là khách quen nơi này, bởi vì chim ưng đều có người trông nom thuần hóa chúng.

Conan tuổi còn nhỏ, lại là lần đầu tiên tới đây vì thế khi người huấn luyện mang chim ưng đến lại là một người đàn ông trung niên xấu xí.

“Tiểu khách quý, không biết là ngài muốn chọn loại chim ưng nào?” Người đàn ông trung niên tên Zoe, bởi vì khách hàng là một đứa bé nên lúc ong nói chuyện đều hơi hơi cúi người xuống, cố gắng không để cho Conan cảm thấy áp lực.

“A… Để…”Từ trên người đàn ông bay tới một mùi nước hoa, bởi vì đột nhiên tiến tới quá gần khiến cho Conan không khỏi hắt hơi một cái.

Đây là mùi hương hoa quả, hẳn là nước hoa dành cho phụ nữ.

Xem ra người huấn luyện này cũng thật lãng mạn, mùi vị nồng đến như vậy cũng không giống như bị vương phải, hay là người bị phái tới đây xem chừng cậu thực chất là một người Scotland nào đó đang đùa giỡn với cậu.

“Tiểu quá khách, nếu như không ngại có thể sử dụng khăn của tôi.” Zoe trong người lấy ra một tấm khăn mùi xoa màu trắng, đưa tới trước mặt Conan. Dưới góc phải của khăn có thêu một dòng chữ tiếng Anh, lại là thêu bằng sợi tơ màu trắng, nên nếu như không phải là quan sát ở khoảng cách gần thì căn bản sẽ không chú ý đến.

Conan lắc lắc đầu, cậu chỉ là hắt hơi một cái cũng không phải bị cảm mạo, có điều bàn tay người đàn ông này cũng quá mềm mại rời. Mà vừa nãy cậu nhìn thấy nhứng người huấn luyện viên không mang găng tay khác, trên tay đều có một ít vết thương nhưng trên tay của người đàn ông này đến một vết thương nhỏ cũng không có.

Cái ý nghĩ này chợt lóe lên, Conan đi qua bên trái ngó ngó một vòng, cuối cùng cũng chọn được một con chim ưng không lớn cũng không nhỏ.

So với việc để cho chim ưng sải cánh bay lượn, Conan lại càng muốn theo Gin ra ngoài kia bắt thú hơn, mà hiện tại đã bỏ mất một cơ hội tìm kiếm tin tức khiến cho cậu một chút cũng không còn hứng thú gì nữa.

Tới gần chạng vạng, Gin mới trở về mà vị Adelaide kia lại chủ trì đặc biệt mời Gin đến ăn tối.

Gin không từ chối, ngay cả những lời mời của các vị khách khác cũng nhận, Gin liền dẫn theo Conan đi tới nhà hàng Strathearn của The Gleneagles Hotel.

Gin dùng bữa tối trên chiếc ghế đầu tiên phía bên phải, Conan ngồi bên cạnh hắn, còn vị Adelaide bởi vì là chủ nhân của bữa tiệc nên ngồi vị trí đầu tiên phía bên trái, điều khiến Conan hơi ngạc nhiên đó là người phụ nữ ngồi bên cạnh cậu lại là nữ nhân thân mặc trang phục xinh đẹp kia.

Theo như lễ nghi thịnh hành quốc tế, vị trí chỗ ngồi đều phải lấy bên phải làm chủ, mà trong trường hợp này, người chủ trì lại ngồi bên tay trái và để khách mời của mình ngồi bên phải, bên cạnh đó, người đàn ông kia lại chủ động ngồi bên trái, trong khi người phụ nữ kia lại ngồi bên tay phải; người trẻ tuổi ngồi bên trái, người lớn tuổi hơn thì ngồi bên phải; người có chức vị thấp ngồi bên trái trong khi người có chức vị cao hơn thì ngồi bên phải.

Ngày hôm nay ở đây tổng cộng có 5 người phụ nữ, ngoại trừ chỗ ngồi của cậu ra thì toàn bộ đều ngồi ở phía ngoài bên phải chiếc bàn dài, chỉ có nữ nhân này công khai ngồi gần cạnh Gin, xem ra thân phận cô ta quả thật không đơn giản.

“Child, who is your father? (Con trai, cha của con là ai?)” Người phụ nữ ngồi cạnh Conan vẫn luôn ngó chừng cậu, ánh mắt nhìn cậu giống như đang quan sát một sinh vật kỳ lạ ngoài hành tinh, sau đó khi đã quan sát cậu được 5 phút liền đột ngột thốt ra một câu như vậy.

Conan bị dọa phun nước ra ngoài, bắn vào đĩa thức ăn trước mặt, thậm chí một ít còn bị bắn tung tóe lên tây trang màu đen của Gin.

Adelaide trách cứ: “Cecilia, cô quá thất lễ rồi!”

“Có gì sai đâu chứ? Các người không phải đều rất tò mò sao?” Cecilia căn bản không đến lời nói Adelaide, rõ ràng tất cả đều muốn biết thân phận thật của đứa trẻ này, nhưng từng người lại chỉ cắn chặt răng không dám hé răng nói ra nửa lời, đúng là một lũ đàn ông vô dụng lại dối trá!

Nhân viên phục vụ tiến lên thay Gin cùng Conan thu dọn mặt bàn, Gin có chút chán ghét liếc nhìn bộ Âu phục của mình, xoay đầu nhìn về phía Conan, giơ tay trái cầm cổ áo phía sau Conan nhấc lên, khuôn mặt tràn ngập thô bạo.

“Daddy, con không phải cố ý.” Conan nhanh chóng ôm lấy cánh tay Gin, khua tay múa chân hét to. Cậu dám cam đoan động tác kế tiếp của Gin tuyệt đối là đem cậu nhấc lên ném về phía ngực củađám vệ sĩ đứng đằng sau, sau đó ra lệnh cho bọn họ đem cậu qua phòng khác để các mỹ nhân phục vụ đút ăn từng miếng cơm miếng cháo.

Ngày hôm nay cậu đã bị xách lên quá 3, 4 lần rồi, mà hiện tại thân thể của cậu là hình dáng của một đứa con nít, bị Gin nhấc lên cũng không khác gì đang xách một bao quần áo, tiện tay liền có thể loạn ném đi, cậu không muốn lại gặp vận mệnh như vậy, vì thế mặc dù là phải ‘nhận giặc làm cha’ cậu cũng không thể không làm.

Nét thô bạo trên mặt Gin xuất hiện một tia rạn nứt, hắn chăm chú nhìn Conan một chút, lực trên tay cũng giảm bớt.

“Hô…” Conan thở ra một hơi, vì đại nghiệp thâm nhập để tìm hiểu rõ thế lực của Tổ chức áo đen, cậu phải liều mạng!

Không biết có phải là do cậu la quá to mà toàn bộ bàn ăn đều rơi vào bầu không khí trầm mặc đến quỷ dị, tuy rằng mỗi người ở đây đều đã từng nảy ra suy đoán nhưng cũng không ai nghĩ tới đứa bé này thật sự là con trai nhỏ của cái tên máu lạnh vô tình kia.

“Kurosawa, mấy ngày trước trong buổi đấu giá chuỗi ‘Sea Pearl’(1) kia, thật là nên lấy đưa cho ngài.” Người đàn ông ngồi ghế thứ ba phía bên trái khẽ đặt dĩa xuống, dùng giọng điệu trêu ngươi nói.

“Mẹ đứa bé sẽ không vừa vặn mà ngồi bên trong chúng ta chứ?” Người nam nhân ngồi ghế thứ tư bên phải hai tay giao nhau đặt trên bàn, cằm dưới hơi dựa ở trên, nghiêng đầu nhìn về phía Gin.

Cecilia hai tay chắp trước ngực, bộ dáng giả bộ tiều tụy, than vãn: “Nếu như ông trời có thể cho tôi một đứa bé, tôi sẽ hảo hảo quý trọng cơ hội này.”

“Cecilia, ngài Kurosawa cũng sẽ không coi trọng loại người như cô đâu, cuối tháng này không phải cô còn phải đến gặp cái tên bác sĩ Croisy kia cơ mà, đúng không? Đây đã là lần thứ mấy rồi?” Một giọng phụ nữ vang lên, bởi vì cùng ngồi chung một dãy ghế bên phải hơn nữa khoảng cách ngồi lại khá xa nên Conan cũng không thể nhìn thấy được khuôn mặt của cô ta. Có điều, trong lời nói kia lại nồng đậm ý tứ khiêu khích, có thể nghe ra vị bác sĩ Croisy trong lời nói hẳn là một bác sĩ phụ khoa, căn cứ vào ý tứ thì nơi mà cô ta chỉ là nơi mà ‘phụ nữ chữa trị sau khi sảy thai’.

Hai người thân phận không phải là thấp, vì một người đàn mà ở trên bàn ăn đấu võ mồm, xem ra vị trí của Gin trong lòng phụ nữ cũng không thể xem thường.

“Cecilia, Aisle, hai người nên kiềm chế lại đi.” Adelaide đóng vai người giảng hòa, đúng lúc xuất hiện điều tiết lại bầu không khí.

“Adelaide, chờ ông ngồi trên chiếc ghế này vững vàng đi đã rồi hẵng quay lại giáo huấn tôi. Nhớ tháng trước nếu ông có thể hoàn thành được nhiệm vụ ‘quý ông kia’ giao phó thì toàn bộ Tây khu Edinburgh đều sẽ rơi vào tay ông rồi.” Cecilia không ưng ý nhìn Adelaide, “Ông không muốn ngồi nữa thì liến giao chiếc ghế đó ra đây. Người vô dụng mà cứ chiếm lấy ngai vàng thì ngay cả Thượng Đế cũng sẽ cảm thấy tức giận.”

‘Quý ông kia’! Conan trong lòng nảy lên từng hồi, bọn họ không phải đang nói đến BOSS của Tổ chức áo đen chứ?

“Cecilia…” Adelaide tức giận đỏ tím mặt, đúng là loại đàn bà chết tiệt!

“Câm miệng!” Gin cắt đứt lời Adelaide, “Còn chưa đủ mất mặt?”

“…Tôi sẽ nhanh chóng đoạt lại Tây khu.” Adelaide thu lời, trầm mặc vài giây lại nói ra một câu.

Gin không nói lời nào, chỉ là ánh mắt càng trở nên sắc bén nhìn chằm chằm Adelaide.

“Kurosawa…” Ngón cái tay phải Adelaide trong lức vô ý vuốt nhẹ ngón trỏ tay trái, có những người khi rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ cũng sẽ có hành động này.

“Ông muốn phản bội ta.” Lần này câu hỏi của Gin mang theo ngữ khí của câu trần thuật, có chút quả quyết không xác định.

Adelaide trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi, môi dưới trắng bệch run rẩy từng hồi, cuối cùng thỏa hiệp rút ra chiếc nhẫn đặc trưng trên ngón tay phải đẩy đến trước mặt Gin.

“Vậy là ngươi rồi.” Gin rút ra một điếu thuốc lá Mild Seven (2), nhân viên phục vụ cẩn thận châm lửa cho hắn, Conan thấy hắn không thèm nhìn tới chiếc nhẫn đặt trên bàn dù một chút, liền trực tiếp quay về phía khoảng không nói.

Trên bàn ăn lần nữa rơi vào trầm mặc, Conan chần chờ nhìn trái phải một vòng, vẻ mặt mọi người biểu hiện đều khác nhau, hoặc mặt không chút cảm xúc hoặc lo lắng không yên, chỉ có mỗi Cecilia ngồi bên cạnh cậu trên mặt lộ ra nét sung sướng nhàn nhạt.

“Tôi sẽ không giống tên nào đó đâu.” Cecilia trên mặt không có quá nhiều kinh ngạc, chỉ là cảm giác có chút ngạc nhiên.

Conan tuy rằng không biết quy tắc trong thế giới ngầm, thế nhưng quyền lợi khi đấu tranh thì ở nơi nào cũng đều giống nhau, bề ngoài nhìn có vẻ hời hợt nhưng kỳ thực trong lòng bọn họ đang không ngừng đấu đá lẫn nhau, kết quả này bọn họ đã có thể dự đoán được trước nhưng lại không ngờ Gin sẽ nhanh gọn liền quyết định xuống và tùy tiện vứt bỏ người của mình như vậy. Gin, địa vị tất nhiên là ở rất xa trên bọn họ.

Conan chăm chú nghĩ đến chuyện liên quan đến Gin, căn bản không có đem tâm tư đặt trên bàn ăn, tiện tay liền cầm một ly muốn hướng miệng uống.

Một bàn tay lớn thon dài mạnh mẽ bắt lấy tay nhỏ của Conan, Conan kinh ngạc giương mắt nhìn lại, cùng ánh mắt lạnh lùng của Gin trao đổi.

“Uống rượu đối với ‘kid’ còn quá sớm!” Cecilia cười nói, kỳ thực trong lòng cô ta cùng tất cả mọi người đang ngời ở đây nhìn thấy một cảnh này, cử chỉ của Gin đều khiến cho toàn bộ đều có chút kinh ngạc.

Conan đến lúc này mới nhận ra trong tay đang cầm ly rượu của Gin, bên trong chứa rượu Cognac năm 1950 (3).

“Xin lỗi, con cứ tưởng đây là đồ uống.” Conan đem ra tuyệt chiêu sở trường, bởi vì là thân thể con nít nên ở vài phương diện khác vẫn rất có ích.

Đương nhiên hành động của Gin cũng khiến cậu để tâm, cậu biết mình sẽ trở về là Kudo Shinichi nếu như uống rượu, bất kể là nồng độ bao nhiêu phần trăm đều có thể thúc đẩy cậu biến trở lại hình dáng thật. Gin không cho cậu uống rượu, cho dù đó là xuất phát từ sự quan tâm cũng khiến cậu tăng thêm vài phần cảnh giác.

Bữa tối ở trong lòng Conan cũng vì thế mà kết thúc, nhưng ngược lại đêm của người lớn cuối cùng mới thật sự bắt đầu.

Gin cùng đám người tụ tập trong The Club của khách sạn, đàn ông không phải đang vui đùa trên bàn bi-a thì chính là chơi bài, còn đám phụ nữ ngồi xem bàn đấu, tiện thể so đo bình phẩm với nhau một chút.

Gin không có kết thúc quay về, Conan chỉ có thể ngồi ở bên cạnh hắn tẻ nhạt chơi game.

Máy chơi game là do người phụ nữ tên Cecilia gọi phục vụ đem ra, vì thân phận đặc biệt của tiểu quý khách mà chăm lo chu đáo.

“Ngài Kurosawa, Abby ở đây tích trữ được vài chai sâm banh quý, ngài có hứng thú thưởng thức một chút không?” Cecilia yêu kiều lắc lư đi đến, một tay khoát lên trên thành ghế so pha đỏ phía sau Gin, hơi khom lưng sát lại gần Gin, thông qua chiếc váy dạ đỏ thẫm có thể thấy được những đường nét chuyên nghiệp.

Gin không trả lời, ngồi ở một bên, tầm mắt Conan lướt qua Gin nhìn về phía Cecilia, người phụ nữ này mới vừa thay đổi trang phục, trên người lại tỏa ra cỗ mùi vị quen thuộc, tựa như đã ở nơi nào đó ngửi qua.

Cecilia nhận thấy Conan đang nhìn chằm chằm vào mình, khóe môi khẽ nhếch lên, cười trêu chọc nói: “Kid, không ngờ nhóc và daddy của nhóc đều giống nhau là con sâu rượu đó.”

“Không cần để ý tên tiểu quỷ này, cho nó một ly sữa bò là được.” Gin hơi liếc mắt, lộ ra bộ mặt cao cao tại thượng.

Cecilia nghe câu nói tương đương như câu trả lời, nụ cười trên môi càng sâu hơn, ánh mắt nhìn về phía Conan cũng càng thêm mãnh liệt.

“Ngài Kurosawa, không đến chơi cùng chúng tôi sao?” Phía bên kia bàn golf đã kết thúc một trận, một người đàn ông thân mặc lễ phục màu xanh lam cầm gậy đánh golf bước tới, tay phải hắn nắm gậy thỉnh thoảng vỗ nhẹ vào lòng bàn tay trái, có vẻ quan hệ cùng Gin tựa hồ khá thân thiết.

“Ellen, cậu lại tự rước lấy nhục, ngài Kurosawa trên đời này là người hoàn hảo tuyệt đối, bất kể là đánh golf hay đánh bi-a đi chăng nữa.”

Gin cầm điếu thuốc ngậm bên môi, bên cạnh lập tức có người đi tới châm lửa, chỉ thấy tàn thuốc bị lửa nhen loáng thoáng những đốm sáng.

Gin xua tay ra hiệu ý chỉ nhân viên phục vụ lui ra, hắn tiện tay lấy cái mũ xuống chụp lên trên đầu nhỏ của Conan, tao nhã đứng dậy.

“Đấu một trận.” Gin chậm rãi nói một câu.

Conan phiền muộn nhô đầu ra khỏi bên trong mũ dạ, ngày hôm nay cậu không phải bị xem là bao quần áo thì cũng chính là giá áo hình người, con nít chính là không có nhân quyền mà.

Đều nói nam nhân khi chơi bóng là lúc đẹp nhất, Gin nguyên bản dáng dấp không tệ, sau khi cởi mũ dạ ra mái tóc dài màu vàng óng nhạt khẽ buông thõng, hắn nghiêng người hướng về phía bàn bóng, tay trái siết chặt, hai chân khẽ nhích lên, ánh mắt lộ ra một loại ép buộc.

Tim Conan đập rộn rạo, đem mũ dạ chuẩn bị rơi xuống che ngang tầm mắt cùng hai gò má đang ửng hồng.

Lão nam nhân khi vui đùa trông cũng thật soái, mị lực thật không thể xem thường.

Hiển nhiên không phải chỉ mình Conan có loại suy nghĩ này, ở đây tất cả phụ nữ như bùng nổ, đám đàn ông cũng ồn ào huýt sáo thay cho lời cổ vũ Gin cố lên.

Bầu không khí sôi động lên rồi, đây chính là cơ hội! Nếu như có thể nhân cơ hội này liên lạc với cô Jodie FBI kia, đem mọi hành tung của Gin báo cho bọn họ, vậy là đã có cơ hội bắt giữ Gin rồi.

Conan nhìn quanh hai phía một vòng, đặc biệt chú ý đến phía của Gin, thấy không ai chú ý đến cậu, Conan liền đem mũ dạ thả lại chỗ ngồi của Gin, bước từng bước nhỏ chạy ra khỏi phòng riêng.

Cậu lúc nãy vừa tiến vào đây đã từng quan sát qua, ở The Club đi về phía lối chính, bên cạnh phòng bếp có đặt một máy điện thoại đút xu, dùng nó là cậu có thể liên lạc được với bác tiến sĩ, để ông ấy thông báo cho FBI rồi!

Conan đang hưng phấn cho nên không có phát hiện ra phía sau cậu, cửa phòng riêng kia lại một lần nữa bị mở ra, một bóng người theo cậu đi ra ngoài.

¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯

(1) Sea Pearl: Ngọc trai biển.

(2) Thuốc lá Mild Seven

(3) Rượu Cognac năm 1950