“Chị ơi, có thể cho em một đồng xu không?” Conan nhoài người về phía quầy bar, hai mắt ừng ực nước.

Conan trưng ra bộ dạng vô cùng đáng thương, lập tức thu hút được sự chú ý của nữ phục vụ viên, một người phụ nữ trẻ tuổi bước tới, xoa xoa mái tóc mềm mượt của Conan, dò hỏi: “Cậu bé đáng thương, có phải là lạc mất người nhà rồi không?”

Conan gật gật: “Da, chị ơi, em lạc mất Daddy rồi, chị có thể cho em mượn một xu gọi điện cho Daddy không?”

Nữ phục vụ viên bị thanh âm nhỏ nhẹ manh ngốc của Conan hoàn toàn đánh bại, lập tức đồng ý cho Conan mượn một xu, nếu như không phải có quy định không được phép sử dụng điện thoại khi đang trong giờ làm việc chỉ sợ là cô đã trực tiếp đưa điện thoại di động của mình cho cậu rồi.

“Cảm ơn chị.” Conan nhận được tiền xu, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, lần này là vui sướng thật sự.

Máy điện thoại bỏ xu kia từ sớm đã bị lãng quên, để ở chỗ này đều không có người dùng, Conan đẩy cái băng ghế nhỏ lại đây, hai chân bé xíu dẫm lên, đưa bàn tay quay đủ bàn phím tròn.

“Tiểu thiếu gia, ngài cần trợ giúp gì không?” Một giọng nam ôn hòa vang lên, Conan quay đầu nhìn lại, là người huấn luyện viên chim ưng ở buổi chiều hôm đó.

Một người phụ nữ khác bước đến đứng bên cạnh Zoe, bàn tay phải của cô nắm chặt lấy bàn tay trái Zoe vói vào sâu bên trong túi áo khoác.

Conan khẽ khựng lại vì bầu không khí quỷ dị giữa hai người, lắc đầu nói: “Điện thoại này có vẻ chơi rất vui, con ở trong phim truyền hình đã từng thấy qua loại này!”

“Thiếu gia Kurosawa, bọn họ vô lễ với người sao?” Người vệ sĩ da đen Munday không biết từ nơi nào xuất hiện, che ở trước mặt Conan.

“A anh, sao anh lại ở đây vậy?” Conan trong lòng khẽ chấn động, chắc không phải là bị phát hiện rồi đi.

Munday vẻ mặt tự nhiên nói: “Ngài Kurosawa sai tôi bảo vệ thiếu gia.”

Người đàn ông này đang nói dối! Đây là phản ứng đầu tiên của Conan, Gin mới không thèm lo lắng đến vấn đề an toàn của cậu, hơn nữa hành tung của cậu hắn cũng không quan tâm, cứ như Gin tự tin rằng cậu sẽ không tự mình trốn đi được.

Có thể quả thật không phải do Gin phái tới, vậy tại sao Munday lại xuất hiện ở nơi này?

“ ’Boy’ quá nghịch ngợm sẽ bị đại nhân đánh đòn, nơi này không phải là nơi có thể tùy tiện náo động.” Nữ phục vụ viên quỷ dị kia thả tay Zoe ra, hai vai khẽ nhún một cái liền xoay người lắc hông đều đều đi về phía phòng bếp.

“Chim ưng so với loại điện thoại cổ lỗ sĩ này thú vị hơn nhiều, hoan nghênh cậu trở lại nha, tiểu quý khách tôn quý.” Zoe cúi người xuống, rút ra tay phải đặt ở túi áo khoác, vỗ vỗ đầu Conan.

Cái túi áo khoác mất đi bàn tay phải che chở liền trông có vẻ hơi phình lên.

Conan sửng sốt một chút, thoáng xuất ra bộ mặt tươi cười “Vâng, dạ được.”

Zoe đạt được mục đích liền xoay người rời đi, hướng về phía quầy bar.

Conan nhìn chằm chằm vào túi áo bên trái, bên trong chẳng lẽ là súng sao? Là người phụ nữ kia vừa cứu cậu? Munday vì nhìn thấy hành động của Zoe mới ra ngoài, hay là đã xuất hiện ngay sau đó rồi? Đáng ghét, chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng, tất cả manh mối then chốt đều ở trên người Zoe, việc cấp bách trước tiên là phải thoát li được tên vệ sĩ da đen này đã.

“Anh, anh có biết nhà vệ sinh ở đâu không?”

Rào… rào…

Conan rửa sạch tay, quay qua nói với Munday: “Anh, em xong rồi!”

Munday thả Conan xuống, theo cậu rời khỏi phòng vệ sinh.

Lúc này phía trước xuất hiện một đôi tình nhân da đen, hai người người đi trước kẻ đi sau trông chán ngán vô cùng.

Conan tâm hơi động, hai bước ba bước chạy đến bên đôi tình nhân trước mặt, nói với người đàn ông da đen rằng: “Anh gì đó ơi, em có một câu rất quan trọng phải nói với anh.”

Đôi tình nhân da đen kinh ngạc dừng bước, người đàn ông nhìn nhìn Conan một lúc, tựa hồ cảm thấy nghe một chút cũng không có việc gì, theo động tác vẫy tay của Conan liền cúi người xuống.

Conan che một bên tai của người da đen thầm thì nói ra một câu, người đàn ông sắc mặt nhất thời trông cực kì khó coi, tuy rằng là do bản thân hắn chính là đã quặm mặt lại.

Chỉ thấy người đàn ông da đen đứng thẳng  dậy, tách ra khỏi bên người bạn gái, đi về phía trước tóm chặt cổ tay Munday, liên tục xuất ra vài quyền.

Munday đương nhiên không thể bó tay chịu chết, lập tức triển khai thân thủ đánh trở lại.

Thừa dịp hai người kia còn đang bận rộn đánh nhau khó lòng phân thắng bại, Conan nhân cơ hội này chuồn đi, thoát li khỏi cái đuôi phía sau.

Conan trở lại đại sảnh, khắp nơi tìm kiếm bóng người Zoe, may mà đêm nay The Club không có quá nhiều người, Conan liền có thể tìm thấy được nhân vật mà mình đang nhắm tới.

Zoe chính là đang ở trước quầy tính tiền, đở theo bên cạnh một vị bằng hữu đã say khướt từ lâu.

Vị bằng hữu này đang định lấy bóp ra trả tiền, ai ngờ người bạn say khướt này ngã trái ngã phải liền ở trên người Zoe nôn ra một bãi.

Zoe chửi bới vài câu, giơ tay sờ sờ túi áo trên, không tìm được thứ mình muốn lại lục tìm tiếp trong túi quần nhưng vẫn không thấy.

Lúc này vị bằng hữu say khướt kia thấy thế, từ trong túi tiền của mình lấy ra một cái khăn mùi soa đưa cho Zoe.

Không lâu sau đó, giám đốc The Club không biết từ đâu chạy tới, thay Zoe đỡ lấy người đàn ông đang say rượu rồi đưa cho ông một bộ quần áo, còn người kia thì sai nhân viên phục vụ hỗ trợ đưa về phòng.

Conan theo đuôi Zoe, đợi ông tiến vào phòng nghỉ của nhân viên cởi ra bộ đồng phục rồi đi vào nhà tắm tắm vòi sen được một lúc, cậu thừa dịp nhân viên phục vụ The Club đi vào lấy quần áo mới liền lẻn vào trong phòng tìm kiếm quần áo của Zoe.

Chất nhầy bám trên quần áo tản ra từng mùi tanh tưởi, pha lẫn với hương thơm hoa quả tươi mát tạo ra mùi vị kì dị khó chịu, Conan trước tiên kiểm tra túi áo cũng không có phát hiện ra khẩu súng nào. Sau đó cậu lại sờ soạng mấy cái túi khác cũng không có dấu vết nào chứng minh nơi này đã từng chứa một khẩu súng, chỉ là ở một bên túi áo lại lấy ra được một lọ thủy tinh, bên trong còn lưu lại một ít dung dịch.

Conan lấy đi cái lọ, sau đó đem quần áo bỏ lại chỗ cũ rồi lén lút chạy ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên.

Đi tới một góc khuất không người biết, Conan đem cái lọ lấy ra, mở nắp rồi từ khoảng cách xa ngửi một chút, cũng không có ngửi ra được mùi gì kích thích.

Conan liền để sát mũi lại gần miệng lọ, ở khoảng cách gần ngửi ngửi lại không ngửi ra được mùi gì đặc thù.

Chất lỏng trong suốt không mùi lại được người đàn ông kia cẩn thận từng li từng tí đặt sâu trong túi áo, chắc chắn không thể nào là nước được. Có lẽ đây là lọ thuốc gì đó nhưng không phải lấy từ bệnh viện tổng hợp, những người là khách quen của bệnh viện nếu đột nhiên phát bệnh thường sẽ đem thuốc nước đặt trong bóp tiền, sẽ không có chuyện để hơ hênh thứ quan trọng như thế này ở bên ngoài được. Như vậy chỉ có một khả năng lơn nhất, trong bình có thể là chứa một loại thuốc độc, dùng để hạ dược người nào đó trong The Club kia, lúc cậu nhìn thấy Zoe thì cũng chính là lúc Zoe đã xuống tay thành công đồng thời đang chuẩn bị bỏ đi.

Như vậy mục tiêu của Zoe là ai?

Conan một tay chống cằm hồi tưởng lại đoạn kí khi ở cùng với Zoe ngày hôm nay, lúc đó đã cảm thấy Zoe không giống như là huấn luyện viên chim ưng, trên tay của ông không có vết thương nào cho thấy đã bị chim ưng mổ — đương nhiên không loại trừ khả năng ông ta có kỹ thuật cao siêu, nhưng cũng không thể không phải là nguyên nhân này, Zoe thực chất đã hãm hại ai đó, bề ngoài cũng chỉ là giả trang.

Mà trên người Zoe có hương nước hoa của phụ nữ, Conan luôn cảm thấy mùi này rất đỗi quen thuộc, ngày hôm nay quả thật không chỉ ngửi thấy được một lần.

Là nơi nào? Đến tột cùng là ở nơi nào ngửi được?

Conan đau đầu suy nghĩ thêm, bữa sáng, sân golf, bãi chim ưng, bữa tối, The Club,… Không đúng, ở đâu, cuối cùng là ở… Bộ dạ phục màu đỏ thẫm, dáng vẻ kiêu kì xinh đẹp của Cecilia!

Đúng rồi, cậu ở trên người phụ nữ kia có ngửi thấy mùi hương y hệt, Cecilia cùng Zoe là đồng phạm? Hừm, lấy địa vị của người phụ nữ kia với việc thuê sát thủ tựa hồ càng thấy khít khao.

Nếu như người thuê sát thủ kia thật sự là Cecilia, vậy thì mục tiêu của bọn họ cũng rất rõ ràng, không phải là Gin thì cũng là Adelaide. Mục tiêu và hung khí đều đã đầy đủ, như vậy động cơ giết người là gì? Cecilia không có lý do gì để mà độc sát Gin hay Adelaide, Gin là người nâng đỡ cho địa vị của cô ta, trước mắt để củng cố chỗ ngồi của mình, cô ta sẽ không động thủ vơi Gin, còn Adelaide vốn đã bại dưới trướng của cô rồi, Cecilia là loại nữ nhân cao ngạo, đối với ông đều là xem thường, hoặc là mục tiêu của cô là một người khác?

Vô luận như thế nào, hiện tại đều có chuyện phải đi làm gấp.

Conan chạy đến trước quầy bar, tìm tới nữ nhân viên đã cho cậu đồng xu lúc trước, thì thầm nói với nàng một câu.

“Thiếu gia Kurosawa, rốt cuộc cũng tìm được ngài rồi, ngài Kurosawa đang gọi ngài quay trở lại.” Munday tìm kiếm Conan đã lâu, thật vất vả mơi nhìn thấy bóng người của cậu liền lập tức chạy tơi đứng bên người Conan, chỉ lo cậu lại chạy mất.

Munday giống như keo dán sắt dính chặt lấy bên người cậu, Conan thở dài một hơi, lặng lẽ đem lọ thuốc bỏ vào sâu trong túi, cùng với nữ nhân viên phục vụ ‘say goodbye’.

Trong phòng vẫn nhiệt tình như lửa, thời điểm Conan đi vào cơ hồ không ai chú ý tới, ngoại trừ một người — Gin động tác nhanh nhẹn đánh vào quả bóng sau đó đứng thẳng người lên, một tay luồn vào mái tóc màu vàng óng nhạt xõa ra trước trán vuốt ra đằng sau, lộ ra cặp mắt xanh sẫm, cười lạnh nói: “Tiểu quỷ, lại đây.”

Ở đây bị gọi là tiểu quỷ cũng chỉ có cậu, Conan liền nhận mệnh tiêu sái đi tới.

“Tiểu quỷ, cũng đánh một quả đi.” Gin trực tiếp đem gậy bi-a nhét vào trong tay Conan, bên cạnh liền lập tức có nhân viên phục vụ mang đến một chiếc ghế nhỏ lại đây cho Conan đứng lên.

“Này này, người đàn ông này cũng không hỏi mình một chút có muốn đánh bi-a hay không đã tự quyết định rồi.” Conan ở đáy lòng lặng lẽ kháng nghị, cầm trong tay gậy bi-a luống cuống đứng trên ghế nhỏ.

Gin tựa như nhìn thấu được quẫn bách của Conan, hắn đứng ở phía sau Conan, cúi người xuống nắm lấy hai tay Conan hướng dẫn cậu chuẩn bị tư thế.

Thân thể trong nháy mắt cứng đờ, Conan cảm nhận được Gin ở bên tai cậu nhỏ nhẹ nói thầm, hơi thở nóng bỏng phả lên một bên mặt cậu, hai bàn tay lớn đặt trên bàn tay nhỏ của cậu như cái bàn là, khiến cậu hận không thể bỏ chạy đi được.

Đây không phải là một cảnh nên có giữa hai người bọn họ, sát thủ cùng thám tử ở giữa chính là ranh giới tuyệt đối như ánh sáng và bóng tối, lời nói ôn tồn lại nhỏ nhẹ của Gin thật giống như muốn đặt một cạm bẫy người, cho dù biết rõ phía trước là một vùng tăm tối nhưng vẫn việc nghĩa chẳng từ nan.

“Đánh bi-a cũng giống như bắn súng, xác định chính xác mục tiêu, nắm chắc cơ hội, một phát phải trúng… Nhớ kỹ, tuyệt đối không được do dự, một khi ngươi khiếp đảm nhu nhược chính là cho kẻ địch một cơ hội giết ngươi.” Gin giống như một người cha có trách nhiệm cứ như thế nghiêm túc chỉ dạy cho con trai nhỏ nhà mình, hắn gần như nửa ôm Conan đưa tay đẩy cây gậy, cuối cùng đánh trúng một quả bóng, kết thúc một trận bi-a này.

Conan cảm thấy Gin là cố tình ám chỉ điều gì đó, trong đầu hỗn độn một mảnh, nơi thân thể tiếp xúc với nhau nóng rực như lửa đốt nhưng trong lòng lại lạnh giá như băng.

“Ngài Kurosawa, chúc mừng ngài.” Cecilia vỗ tay chúc mừng, những người khác cũng tiếp nối theo, trong không gian rộng lớn vang lên tiếng vỗ tay vang dội.

Trận so tài bi-a kết thúc, Ellen cam tâm chịu thua, uống cạn hai ly rượu sâm banh cực lớn, Gin cũng nể mặt uống một ly. Những người khác thấy thế gọi nhân viên phục vụ mở ra vài chai, chuẩn bị hướng về phía Gin mời rượu.

Mỹ nhân viên ở bên người lui tới, Conan trong lúc cố ý nhìn lướt qua người phục vụ gặp lần đầu tiên ở trong này, đáy lòng đột nhiên sinh ra nghi hoặc.

Nhân viên phục vụ của The Gleneagles Hotel đã trải qua những cuộc huấn luyện thống nhất, tố chất đều cực kỳ cao, bọn họ khi rót rượu cho khách hàng luôn là rót đủ hai phần ba ly, vậy mà nữ phục vụ kia mới chỉ được một phần hai ly đã thu tay lại rồi.

Lẽ nào… Conan siết chặt hai bàn tay, lông mày khẽ nhíu lại, trong lòng sinh ra một chút lưỡng lự.

Gin quả nhiên là âm hiểm khó lường! Dù ở thời điểm đối mặt với người đàn ông, cho dù được gọi là Holmes thời đại mới, Kudo Shinichi cũng không cách nào có được tự tin tất thắng, hắn tao nhã mà cao quý, thực lực không cách nào đánh giá được, lòng dạ nham hiểm, hơn nữa thế lực lại sâu không thấy đáy.

Bỗng nhiên bên tai lại phảng phất câu nói của Gin, đánh bi-a cũng giống như bắn súng, xác định chính xác mục tiêu, nắm chắc cơ hội, một phát phải trúng… Nhỡ kỹ, tuyệt đối không được do dự, một khi ngươi khiếp đảm nhu nhược chính là cho kẻ địch một cơ hội giết ngươi.

Ác ma bên tai thầm thì, như muốn mê hoặc cậu phạm tội, muốn lôi kéo cậu đi thẳng hướng vực sâu tuyệt vọng.

Conan nhìn Gin nâng ly rượu lên, chậm rãi hướng đến trước môi, hai cánh môi từ từ chạm vào vành ly.

Tất cả các động tác phảng phất đều bị thời gian quay chậm lại, Conan nghe tim mình đập thình thịch, giơ bàn tay nhỏ muốn ngăn cản động tác của Gin dừng lại một chút…

Thịch, thịch, thịch…

Điều chỉnh trái tim đập càng ngày càng trầm ổn, Conan một phát bắt được ống tay áo của Gin, thấp thỏm thở hổn hển một hơi..

Đang uống rượu, tất cả mọi người đều kinh ngạc đặt ly rượu xuống, nhìn về phía Conan đang cúi đầu.

Conan lặng im trong chốc lát liền ngẩng đầu trưng ra khuôn mặt tươi cười: “Daddy, Mommy nói không thể uống nhiều rượu như vậy.”

“Tiểu thiếu gia, Mommy của ngài ở trên giường cũng còn phải nghe Daddy ngài, ngài không cần phải quản rộng như vậy đâu.” Trong lời nói Adelaide lộ ra mùi khả nghi, đứng một bên Cecilia không khỏi cười lạnh một tiếng.

“Adelaide, ông ngày hôm nay rất không bình thường, là đang muốn phản bội ta?” Gin đặt ly rượu xuống, nhếch miệng cười trào phúng.

Ngày hôm nay Gin đã nói câu này đúng hai lần, Adelaide run rẩy một hồi, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra.

“Kurosawa, tôi… tôi thề với trời…” Adelaide rút ra từ trong quần một tấm khăn mùi xoa lau mồ hôi trên trán, môi không ngừng run lẩy bẩy, run đến độ có chút bất thường.

Có điều không lâu sau đó, Adelaide miệng sùi bọt mép, hướng đằng trước đổ ầm xuống.

“Cảnh sát đây, không được nhúc nhích!”

Phòng riêng bị người từ bên ngoài đá văng, cảnh sát cầm súng phá cửa mà đi vào, trong không gian rộng, người người đều náo loạn.

Conan nhân cơ hội chạy đến bên người Adelaide, xác nhận Adelaide đã mất đi dấu hiệu của sự sống, cậu ở trên người ông lục lọi một phen.

Thì ra là như thế, hết thảy manh mối đều liên kết với nhau, hung thủ hóa ra chính là hắn.

Conan tức giận ngẩng đầu lên, cùng ánh mắt của Gin đối diện, băng cùng lửa va chạm vào nhau phát ra luồng ánh sáng kinh người.