Chương 82.1: Tìm tới cửa
Edit: Trường Uyên

Đang lúc mọi người bãi giá đến Ngự Hoa viên, ngoài điện vang lên âm thanh thông báo: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, bên ngoài cửa cung truyền tin, Minh Tông trưởng lão cầu kiến Thái tử điện hạ.”

Minh Tông? Khuynh Cuồng chậm rãi đứng dậy, đôi mắt linh động vừa chuyển, nhẹ giọng nói với Mạc Long Khải: “Phụ hoàng, nhi thần đi một chút sẽ trở lại.” Nghe đến Minh Tông, điều đầu tiên hiện ra trong đầu đó là Lăng ca ca mang theo nụ cười tiêu sái như tỏa nắng, nếu có thể cùng hắn đón Trung thu, thì không còn gì tốt hơn.

“Ân.” Gật gật đầu, Mạc Long Khải dẫn mọi người hướng Ngự Hoa viên mà đi, tuy rằng theo như Khuynh Cuồng nói, hắn biết Minh Tông không phải là một tông phái đơn giản, nhưng hắn tin Khuynh Cuồng tuyệt đối có năng lực ứng phó! Tam quốc Hoàng đế đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Khuynh Cuồng, làm như suy nghĩ, Minh Tông trưởng lão sao lại tìm tới hắn? Dù sao Minh Tông tuy rằng rất được dân chúng ủng hộ, nhưng luôn luôn bằng mặt không bằng lòng với triều đình các quốc gia, tuy rằng các nước luôn có vài học giả Minh Tông vào làm quan, nhưng đều chỉ là hư danh, thu mua lòng người mà thôi. Đích thân Minh Tông trưởng lão tìm tới cửa, đây tuyệt đối là lần đầu tiên.

Kỳ thật Minh Tông đối với các quốc gia mà nói là một tồn tại đặc thù. Tuy rằng Minh Tông học giả ở triều đình nhìn như râu ria, nhưng Minh Tông có ảnh hưởng khăng khít đến từng tầng lớp ở các nước. Nếu Minh Tông đột nhiên nghiên về một phía, nghiên về vị ‘Thiên hạ đệ nhất thần nhân’, như vậy Long Lân quốc không thể nghi ngờ như hổ thêm cánh, về phần cái học thuyết gì kia, chẳng phải thứ quan trọng.

Cũng bởi vì Minh Tông có địa vị đặc thù như vậy, cho nên mới dám trực tiếp đến thẳng hoàng cung, cầu kiến Thái tử một quốc gia. Vân Huyền Thiên ngoái đầu nhìn hướng cửa cung Khuynh Cuồng đi, thật sự rất muốn đi cùng, nhưng mà nhận được ánh mắt cánh cáo của Vân Chinh, chỉ dám ngoan ngoãn đến Ngự Hoa viên. Nguyệt Quân Phong ánh mắt vẫn thâm sau mịt mờ, nhưng Phượng Vũ Huyên không chút rụt rè nhìn chằm chằm Khuynh Cuồng tiêu sái mà đi, khóe miệng ý cười càng sâu.

Cửa cung. Ngoại.

Xa xa Khuynh Cuồng liền thấy dưới ánh trăng, bóng lưng thẳng tắp của Minh Lôi ở cửa cung, mà bên cạnh còn có Giang Hàn Phong, nhìn lướt qua, không thấy Lăng Ngạo Trần, không khỏi nghĩ: Lăng ca ca không có tới? Lần trước cùng hắn ước hẹn bàn luận âm khúc, hôm sau đã vội vàng về nước, cũng không nói một tiếng, không biết hắn có phải vì giận nàng mà không đến?

Ngẫm lại cảm thấy buồn cười, Lăng ca ca không phải hạng người nhỏ nhen như vậy, chỉ là nghe người của Minh Tông tới, nàng quả thật lòng tràn đầy chờ mong được gặp hắn, bây giờ có chút thất vọng rồi, lại có chút lo lắng khó hiểu, lúc trước nàng cố ý trước mặt Minh Lôi cùng hắn tỏ vẻ thân thiết, chủ yếu là muốn làm loạn quan hệ của bọn họ. Nàng rất rõ ràng, mặc kệ Minh Tông là cái dạng gì, một ngày nào đó bọn họ sẽ có tranh chấp, nàng không muốn cùng hắn thành kẻ địch, cho nên muốn hắn thoát ly Minh Tông, nay Lăng ca ca không đi theo cùng, là bởi vì có quan hệ với nàng sao?

Ài, đáng tiếc, đêm Trung thu không thể cùng Lăng ca ca. Tâm tư vừa chuyển, Khuynh Cuồng đã đi tới trước mặt Minh Lôi, lễ phép cười nói: “Hoan nghênh Minh Lôi trưởng lão quang lâm đến quốc gia của ta, không tiếp đón từ xa, thất lễ, thất lễ.” Tươi cười hoàn mỹ không chê vào đâu được, ai nhìn cũng phải tán dương: Thật là một thái tử nho nhã lễ độ.

Nhưng mà Minh Lôi và Giang Hàn Phong ‘đã giao thủ’ với Khuynh Cuồng, nhìn nàng thế nào cũng không vừa mắt, âm thầm khinh bỉ, trên mặt ý cười nhưng trong lòng không cười, chấp tay nói với Khuynh Cuồng: “Bái kiến Thái tử điện hạ, mạo muội tới chơi, quấy rầy.”

“Làm sao chứ? Hôm nay vừa đúng lúc Trung thu, hai vị tới rất đúng thời điểm, trong cung đang náo nhiệt! Chi bằng cùng theo bản Thái tử vào cung?” Khuynh Cuồng thành tâm nói, đôi mắt đảo qua hai người. “Khuynh Cuồng Thái tử có ý chúng ta xin hận, chúng ta là dân chúng nho nhỏ, sao dám ngồi cùng Tứ quốc Quân.” Minh Lôi nghênh đón ánh mắt của Khuynh Cuồng, ngữ khí rất là khiêm tốn, nhưng vẻ mặt lại vô cùng kiêu căng.

“Ha ha, Lôi trưởng lão nói đùa! Thiên hạ ai không biết địa vị Minh Tông, ngài thân là Nhất tông Trưởng lão, Giang công tử cũng là học giả quan trọng của quý tông, ngay cả bản Thái tử cũng tự mình ra gặp, cùng ngồi có là cái gì chứ?” Khuynh Cuồng cười hài hước nói, nàng cảm giác được hai người có điều gì khác với lần trước gặp ở Túy Tiên Lâu, thì phải là, càng thêm không đem nàng để vào mắt, Minh Lôi che dấu rất khá, nhưng Giang Hàn Phong thì còn quá non. Khuynh Cuồng nói như lời nịnh hót lại làm cho Minh Lôi hai người trong lòng biết rõ, lời này nghe thì như nịnh hót, ngầm lại có ý tứ khác, ta đường đường thái tử một nước ra gặp các ngươi đã là nể mặt, hiện tại còn có hảo ý mời, các ngươi còn nhăn nhó cái gì, rõ ràng là không biết xấu hổ.

Trong lòng hiểu không thể phát tác, chỉ có thể âm thầm nuốt vào, hứng lấy ‘nịnh hót’ kia, ngữ khí càng khiêm tốn, cung kính nói: “Không dám, hôm nay đến, chính là có việc muốn cùng Thái tử thương lượng, thời gian cấp bách, chỉ có thể từ chối hảo ý của Thái tử”. Trải qua lần ‘giao thủ’ này, Minh Lôi cùng Giang Hàn Phong đều ra một kết luận: Chạm mặt nói chuyện, về sau tránh được thì nên tránh, nếu không sớm muộn gì cũng buồn bực mà tức chết.

Thực vừa lòng gật gật đầu, Khuynh Cuồng nhíu mày, nói thật uyển chuyển: “Thế thôi vậy, bản Thái tử cũng không ép buộc, không biết hai vị tìm bản Thái tử có chuyện gì? Hay là gần đây bản Thái tử giải quyết chuyện gì không tốt, đả thương đến ‘Thiên’ chăng?” Hừ, dám trước mặt bản Thái tử làm bộ mặt cao cao tại thượng, không bắt các ngươi cúi gập thắt lưng, bản Thái tử còn mặt mũi nào!

Khuynh Cuồng cố ý đem từ ‘Thiên’ nhấn mạnh, quả nhiên Minh Lôi nghe cả người bất giác run lên, mà Giang Hàn Phong đôi mắt trực tiếp hiện lên một tia hàn quang, thần sắc hơi phức tạp, thậm chí còn mang theo sát khí. Tuy rằng chỉ trong nháy mắt, nhưng Khuynh Cuồng vẫn là thấy nhất thanh nhị sở, đôi mắt thâm thúy trở nên càng thêm sâu thẳm.

Minh Lôi rất nhanh thu liễm tâm tư, lại khom lưng nói: “Khuynh Cuồng Thái tử nói đùa, tuy rằng Minh Tông ta không đồng ý cách của ngài, nhưng hùng tài vĩ lược của Thái tử thì Sư tông lại rất tán thưởng, nhất là chế độ quận huyện, có thể nói là chế độ kinh thế tuyệt nhất từ trước đến nay, môn hạ đệ tử trong Tông phái đều thán phục trước phong thái của ‘Thiên hạ thứ nhất thần nhân’, bởi vậy Sư tông ta thành tâm mời ngài lên Thiên Viêm Cốc, tham gia sự kiện 70 năm của Tông phái.” Dừng một chút, lại nói: “Đương nhiên, cũng không phải Tông phái kiêu căng tự đại, xem nhẹ Khuynh Cuồng Thái tử, hy vọng Thái tử điện hạ nể mặt đến.”

A, thế nhân đều nói nữ tử lòng dạ hẹp hòi hay mang thù, nam tử cũng thế thôi! Thiên Viêm Cốc? Ổ của Minh Tông? Muốn dẫn nàng vào hang hổ sao? “Quý tông có hảo ý, bản Thái tử xin nhận, chỉ là bản Thái tử chính sự bận rộn, chỉ sợ…” Khuynh Cuồng khó xử buông tay nói, lại không nói hết, chờ bọn họ tung mồi! Minh Lôi tự mình đến, nhất định là có vương bài.

Quả nhiên, Minh Lôi thấy Khuynh Cuồng do dự, xuống giọng: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, với khả năng của Khuynh Cuồng Thái tử, triều chính sao có thể làm khó ngài! Hơn nữa không sợ nói cho thái tử biết, năm nay vào trận tuyết đầu tiên, ngọai trừ bỏ sự kiện 70 năm của Minh Tông, cũng là ngày thánh vật ngàn năm ‘Băng nguyên hỏa liên’ xuất thế, nói vậy Thái tử sẽ không muốn bỏ lỡ giờ khắc kỳ tích này chứ!” Nói xong lời cuối cùng, Minh Lôi mang theo ý cười tự tin, làm như chắc chắc, lời này vừa nói ra, Khuynh Cuồng nhất định là sẽ đáp ứng.

“Nga? Băng nguyên hỏa liên ở Thiên Viêm Cốc?” Khuynh Cuồng nhướng đuôi mày, ngữ khí rất bình thường, hoàn toàn không thấy chút kinh ngạc, nhưng lòng nàng giật mình không thôi. Lão nhân lưu lại cho nàng [Hỗn nguyên thiên bí quyết], trong trang cuối cùng có nhắc tới ‘Băng nguyên hỏa liên’ này, tuy rằng cũng không nhiều lời, nhưng nếu viết trong [Hỗn nguyên thiên bí quyết], thì tất nhiên có liên quan đến công pháp nàng tu luyện, vì thế, nàng lật xem rất nhiều sách, nhưng không có tìm được gì, cho đến kia xem một quyển sách cổ trong Tàng Thư Các của Hoàng Cung mới biết cái gì gọi là “Băng nguyên hỏa liên”.

Sách cổ ghi: Băng nguyên hỏa liên ngàn năm nở hoa, ngàn năm kết quả, là thánh vật thiên cổ, hoa có hình ngọn lửa, liên tâm lấy linh khí tụ làm băng châu, tính hỏa, tác dụng bách độc bất xâm, kéo dài tuổi thọ, đối với tập võ người giúp tăng cường công lực, là linh dược thế gian hiếm có.

Lúc ấy nàng vừa đọc xong,  ngây ngẩn cả người, ngàn năm nở hoa, ngàn năm kết quả, cảm giác như hội bàn đào của Vương Mẫu vậy! Một đóa Băng nguyên hỏa liên phải đến hai ngàn năm! Ai có mạng dài như vậy để chờ chứ. Tuy rằng ghi lại không trọn vẹn, cũng không có nói rõ Băng nguyên hỏa liên cùng [Hỗn nguyên thiên bí quyết] có quan hệ gì, nhưng chỉ nhìn một cách đơn thuần về lời ghi chép, cũng biết đây là linh vật người trong thiên hạ đều muốn có, nhất là người tu luyện công pháp. Nàng cũng từng cố ý muốn tìm kiếm một phen, nhưng chỉ bằng chút ghi chép này thật sự khó có thể tìm ra nó, vả lại cũng không biết nó đã bao nhiêu tuổi, nếu còn chưa nở hoa, hoặc là vừa mới ra hoa, cho dù nàng tìm được nó, cũng không có mệnh mà chờ một hai ngàn năm a!

Không thể tưởng được, hôm nay trong giây lát không chỉ biết được chỗ của nó, còn biết không lâu sau chính là ngày thu hoạch. Nói thật ra, nàng giật cả mình lại không khỏi hưng phấn vạn phần, lúc nàng cấp tốc muốn tăng công lực, có thể có được ‘Băng nguyên hỏa liên’, không còn gì tốt hơn. Nhất là có liên quan chặt chẽ đến công pháp nàng tu luyện.

Nhưng Minh Tông vì sao lại chắc chắc nàng sẽ biết ‘Băng nguyên hỏa liên’? Chẳng lẽ bọn họ biết nàng luyện [Hỗn nguyên thiên bí quyết]? “Đúng là, tin tưởng Khuynh Cuồng thái tử sẽ không cự tuyệt hảo ý của Tông phái ta chứ?” Minh Lôi cười cười nói, đối với thái độ ‘thờ ơ’ của Khuynh Cuồng mà giật mình. Nguyên tưởng rằng lời vừa nói ra nhất định có thể khiến nàng thất thố, không tưởng nàng lại thần thái tự nhiên, làm như ‘Băng nguyên hỏa liên’ chỉ là một gốc sen bình thường không thể bình thường hơn. Mạc Khuynh Cuồng, ngươi quả nhiên đủ thâm trầm.

“Cảnh tượng ngàn năm khó gặp như thế, bản Thái tử tất nhiên sẽ không bỏ lỡ.” Khuynh Cuồng thản nhiên cười nói. “Như thế rất tốt, chờ Thái tử xử lý xong chính sự, đến Vân Duyệt khách điếm thông tri cho Hàn Phong.” Minh Lôi vỗ tay cười, tươi cười mang theo vẻ thoải mái không thể phát hiện.

Khuynh Cuồng cười không nói, chỉ thấy bọn họ lại nói: “Không quấy rầy Thái tử, hai ta cáo từ.” Nói xong liền xoay người rời đi, bộ dáng khẩn cấp như coi Khuynh Cuồng là mãnh thú hay hồng thủy vậy, một khắc cũng không dám dừng lại. Một tay vân vê môi dưới, nhìn bóng dáng bọn họ đi xa, Khuynh Cuồng không khỏi thầm nghĩ: Minh Tông này làm sao vậy? Vì dẫn nàng đến mà đem điều bí mật báo cho nàng, không sợ ‘Băng nguyên hỏa liên’ bị nàng đoạt? Hoặc rất tin tưởng, cho rằng nàng không thể xuất thủ cướp đoạt sao? Không, có lẽ là cho rằng nàng vừa vào Thiên Viêm Cốc liền ‘có đi không có về’! Bất quá cho dù Thiên Viêm Cốc thật sự là đầm rồng hang hổ, nàng cũng phải xông vào một lần, không vào hang cọp, làm sao bắt được Băng nguyên hỏa liên!

Vốn nàng còn lo lắng, một khi nàng rời đi, Minh Tông sẽ dị động, hiện tại nếu bọn họ đã ra tay trước, như vậy nàng có thể chân chính an tâm đến Võ Vân Sơn, dù sao khoảng cách ‘Băng nguyên hỏa liên’ xuất thế còn mấy tháng, từ từ sẽ đến, nàng còn thời gian bồi bọn họ chơi đùa, xem xem cuối cùng là nàng ôm bảo vật về, hay là bọn họ có bản lĩnh lưu lại nàng. Đôi mắt vừa chuyển, Khuynh Cuồng trong lòng đã có tính toán, xoay người, trước ánh mắt vô hạn sùng bái của thủ vệ cửa cung trong tiêu sái hướng Ngự Hoa viên mà đi.

=>CHƯƠNG 82.2