Chương 6: Gia Nhập Bang Phái
       
 
        Mà lúc này trong bảng thuộc tính của Y Linh kế bên tên cô lại xuất hiện một lá cờ màu xanh có hình cỏ bốn cánh ở chính giữa. Y Linh tò mò giơ tay chạm vào lá cờ. Rất nhanh, cô đã thấy một đốm sáng lóe lên, kế đến thân thể được dịch chuyển. Khi mở mắt lần nữa cô đã thấy mình đứng ở trong một căn phòng xa lạ, xung quanh người qua lại rất đông.
 
        Y Linh ngơ ngác giương mắt nhìn bên này một lát nhìn bên kia một lát. Tự hỏi… ủa… đây là đâu? Vì sao mình ở chỗ này?

Loay hoay nhìn một hồi, mới chợt nhớ mà nhìn vội về bên cạnh. Giật mình phát hiện… cái cậu trai có tên Xích Diễn biến mất rồi!

 
        Y Linh một bộ dạng mê hoặc, đột nhiên có một người tới vỗ nhẹ vai cô. Quay đầu nhìn qua… Người này hình dáng đường đường chính chính rất giống những người quân tử trong phim kiếm hiệp mà cô từng xem.
       
        Người đứng gần sát bên cô, ánh mắt sâu đen nheo nheo nhìn thẳng cô, trong mắt có hứng thú, có tò mò, cùng sự giảo hoạt. Chỉ thấy hắn hé miệng, ôn hòa nhẹ giọng nói:

 
        Hộ Thiên: “Chào muội, muội là thành viên mới gia nhập bang à? Tên An An sao? Ồ… level 5. Chật…. nhìn tuổi tác của muội thế này chắc chơi game cũng được nhiều ngày rồi chứ, làm sao chỉ mới lên level 5? Muội…bolobala….”

Y Linh trợn trắng mắt. Nếu nói lúc mới nhìn thấy cái người này, cô liền cho rằng hắn là một công tử ưu nhã mang chút phúc hắc, còn hiện tại… thấy thế nào cũng giống mấy bà tám bán rau ế ở ngoài chợ, cố gắng nói nhiều kêu gọi khách tới mua rau, vì sợ rau úng.
 
        Chính là nhìn cái miệng tua liên hồi không ngừng nghĩ kia Y Linh có cảm giác bực bội mà muốn triệu hồi tiểu Lục ra mổ chết hắn.
 
Cô nhíu mày, hít sâu một hơi dằn xuống cảm xúc muốn đánh người, cố gắng đem tạp âm từ người trước mặt gạt ra khỏi lỗ tai, sau đó quay phắt người bỏ đi không thèm đếm xỉa tới Hộ Thiên. Trên đời này cô ghét nhất chính là người nói nhiều, nói nhiều mà không đúng trọng tâm thì giống như một con muỗi oe oe bên lỗ tai vậy. Làm người ta khó chịu.
 
        Hộ Thiên rất bất ngờ vì phản ứng của Y Linh. Vốn hắn chỉ muốn đùa một chút xem phản ứng của tiểu muội mới do cái tên tóc đỏ kia mời vào, không ngờ… tính khí của tiểu muội mới này đúng là khiến người ta không kịp phản ứng. Theo lý, người lần đầu bị hắn nháo thế này hoặc là mắng lại hắn, hoặc là hùa theo hắn cười đùa, hoặc là chửi vài câu rồi mới bỏ đi. Chưa có ai làm như hắn vô hình mà rời đi như vậy. Ặc… không phải hắn thích bị ngược, chính là… bị người làm lơ so với bị ngược hắn lại thấy bị ngược dễ chấp nhận hơn.

Nuốt khan một ngụm, Hộ Thiên đầy bất đắc dĩ tốc tốc đuổi theo bước chân của Y Linh, miệng vẫn không ngừng mà kêu gọi liên tục.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội chờ một chút… chờ ta với a, ta còn chưa nói xong đâu đấy!”

        Bị người khác kêu tên bước chân Y Linh dừng một chút. Lúc này Hộ Thiên cũng vừa đuổi tới.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội chậm một chút, sao muội lạnh nhạt như vậy a. Ta là Hộ Thiên, là người quản lý bang hội. Chào muội, rất vui vì muội đã gia nhập bang hội.”
 
        Y Linh an tĩnh nghiên đầu nhìn Hộ Thiên, ánh mắt bình thản vô ba, có chăng là một cảm xúc lạnh cấm người xâm phạm. Hộ Thiên nhìn thấy ánh mắt này, xấu hổ xoa xoa lỗ mũi, cười gượng nói:

“Em… em đừng nhìn tôi như vậy, sẽ khiến tôi yêu em đó!”

Y Linh nhíu mày, cho anh một ánh mắt khinh bỉ. Hộ Thiên lại tiếp tục xoa mũi. Hắn ah, đường đường là quản lý bang, thế nào lại bị người xem thường như vậy? Chính là… theo lẽ bình thường, người dám dùng ánh mắt xem thường hắn kiểu này, hắn nhất định sẽ không vui, sẽ đem hắn một bước tiễn ra khỏi bang. Nhưng…. vì sao đối diện với cái tiểu cô nương này hắn lại không làm được? Quái lắm ah…

Hộ Thiên: “Ha ha… lúc nãy… là tôi đùa thôi. Được rồi, tôi không đùa nữa. Em… cũng đừng để bụng chuyện vừa rồi nhé!”

Liếc mắt nhìn Hộ Thiên một cái, lúc này An Bình mới mím mím môi mở miệng. Giọng khô khốc:

“Tôi là An An, gia nhập bang vì muốn có chỗ dựa!”

        Y Linh thẳng thắn nói. Cô vốn là người thẳng tính, nếu không phải chuyện cần thiết cô sẽ không thích nói chuyện úp mở.
 
        Hộ Thiên nghe Y Linh nói vậy liền sặc một cái, hắn xoa mũi cười gượng nói: “Ách…. Muội nói chuyện cũng thẳng quá đó!”
 
 
Hộ Thiên quả thật có chút bất ngờ vì thái độ và sự lạnh nhạt của Y Linh. Nhưng hắn là người có chuyên môn, trong công việc hằng ngày của hắn cũng tiếp xúc rất nhiều người. Cho nên cái loại lạnh lạnh này của Y Linh cũng không làm cho hắn thấy khó chịu lắm, ngược lại hắn còn cảm thấy có chút hứng thú.

Trong khi Y Linh và Hộ Thiên đang mắt đối mắt nhìn nhau thì từ phía sau Y Linh đã vang lên giọng nói của Xích Diễm. Chất giọng vừa to rõ lại chứa đầy lên án.
 
Xích Diễm: “Tiểu An, muội không thể vô tình như vậy, muốn dịch chuyển cũng phải nói với ta một tiếng chứ, tại sao bỏ ta lại một mình a.”
 
        Nói xong hắn quay mặt nhìn Hộ Thiên đang đứng bên cạnh đanh mặt mắng:
 
            “Ông không biết mời muội ấy lại bàn ngồi à. Đàn ông con trai gì không có ga lăng gì hết vậy?”

        Hộ Thiên giống như đã quen với thái độ này của Xích Diễm, hắn chỉ cười một tiếng rồi nháy mắt với  Xích Diễm: “Thành viên mới là do ông dẫn vào? Thật lạ nha, người trước giờ làm việc tùy tiện lại đi mời người khác. Nói đi, có phải là hai người quen biết bên ngoài rồi hay không?”
 
        Xích Diễm hùng hổ: “Nói bậy bạ cái gì? Tui tình cờ gặp Tiểu An ở bên ngoài, thấy muội ấy là người mới chơi game, muội ấy bị người ta lừa gạt nên mới đem về đây. Hừ,ông chỉ giỏi tưởng tượng.”
 
        Hộ Thiên: “Hèn chi muội ấy chơi lâu như vậy mà chỉ mới cấp năm… chật…..”
 
        Xích Diễm đen mặt: “Thì sao chứ? Chẳng lẽ ông còn định để một tiểu cô nương đi công thành cho các ông?”
 
        Y Linh nghiêng đầu nhìn hai người ở trước mặt của mình đấu võ mồm, mặc dù chủ đề đấu võ mồm đó có liên quan tới cô nhưng Y Linh vẫn thờ ơ. Không hiểu sao, mặc dù mới gia nhập nhưng cô lại có cảm tình với cái bang phái này. Có lẽ là vì sự thân thiện của hai người trước mặt, cũng có lẽ vì Hộ Thiên không giống như người khác thấy cô lạnh nhạt liền chán ghét mình.
 
 
 
        Vì thế, trong tình huống còn chưa biết bang phái là gì, Y Linh đã được Xích Diễm và Hộ Thiên mang về bang, cũng vì vậy cho nên bang phái  Nhàn Tản sau này hai người Xích Diễm và Hộ Thiên được tôn vinh là một công thần vì “thỉnh” được một vị đại thần về bang hội. Có điều lúc này mọi người còn chưa biết. Mà Hộ Thiên và Xích Diễm dẫn Y Linh về bang phái chủ yếu vì một người đối với nàng sinh ra cảm giác muốn bảo hộ, một người lại vì thấy hứng thú.
 
 
        Ở bang phái Nhàn Tản Y Linh được cấp cho một căn phòng, bên trong có một cái giường, một cái bàn trang điểm và một cái tủ treo đồ. Ngoài ra còn có một cái phòng tắm. Nhà xí thì ở bên ngoài.
 
        Nhận được phòng ở, Y Linh liền nhanh nhẹn trang hoàng lại căn phòng. Cô thích đơn giản và ấm cúng. Vì vậy căn phòng mới của cô cũng được bài trí theo phong cách đơn giản mà đầy ấm áp.
 
        Trang trí căn phòng xong, lúc này có tiếng gõ cửa, Y Linh bước ra xem. Người tới chính là Hộ Thiên, Hộ Thiên thấy Y Linh mở cửa liền cười tươi rói.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội sắp xếp xong chưa? Ta dẫn muội đi dạo căn cứ, sẵn tiện chỉ cho muội biết chỗ nhận nhiệm vụ của bang” Hộ Thiên hắn giọng vờ nghiêm túc nói.
 
        Y Linh gật đầu, cô xoay người đóng cửa liền đi theo Hộ Thiên.
       
        Bang Nhàn Tãn được xây dựng giống như một tửu lâu cổ đại, gồm có ba lầu. Mỗi lầu có khoảng năm mươi phòng. Theo lời của Hộ Thiên, mỗi khi bang phái lên lv thì số phòng ở sẽ được mở rộng thêm.

Trong ba tầng lầu đó thì tầng trệt bên dưới là đại sảnh. chính là nơi tụ hợp của các thành viên, kèm theo ăn uống, giao nhận nhiệm vụ đều hoạt động ở đây. Lầu một là dùng cho buôn bán các loại vũ khí, vật liệu do các thành viên thu thập được có thể gửi ở đây để bán. Lầu hai là phòng ở dành cho các thành viên, có tổng cộng 50 phòng. Cuối cùng là lầu ba, nơi ở của các thành viên kỳ cựu của bang, đồng thời cũng là nơi họp hội của các bang chủ và trưởng lão. Thành viên bình thường thì không được phép đi lên tầng ba, nếu không sẽ bị xử phạt.
 
        Hộ Thiên dẫn Y Linh đi dạo một vòng, sau đó dẫn cô đến chỗ giao nhận nhiệm vụ bang phái. Theo lời giải thích của Hộ Thiên thì những thành viên của bang nếu muốn trụ lại trong bang thì mỗi tuần ít nhất phải có trên 10 điểm cống hiến. Để có được điểm cống hiến thì mỗi tuần sẽ nhận làm khoảng chừng 5 nhiệm vụ. Nhiệm vụ sơ cấp sẽ nhận được hai điểm cống hiến, trung cấp là sáu điểm, cao cấp là mười điểm. Có nghĩa nếu làm nhiệm vụ sơ cấp thì mỗi tuần phải hoàn thành ít nhất là 5 nhiệm vụ bang.
 
        Trong đó nhiệm vụ sơ cấp như sau: Quét dọn, giặt giũ, xách nước, trực bang..vv. Có thể làm nhiệm vụ ở chế độ đăng xuất, nhưng đa phần mọi người đều thực hiện khi họ đang online. Bởi vì nếu để chế độ làm nhiệm vụ khi đăng xuất thì nhân vật lúc đó sẽ không thể tiến hành tu luyện tâm pháp ở chế độ offline như người khác.
 
        Nhiệm vụ trung cấp thì khó hơn một chút. Ví dụ như đi đánh quái để thu thập dược liệu hoặc thu thập vật liệu nguyên liệu gì đó để chế tạo đồ.
 
        Nhiệm vụ cao cấp thì là chế dược, tạo vũ khí, may y phục, nấu ăn.
 
        Y Linh nhìn một lượt bảng nhiệm vụ, cô nghĩ cô có thể làm được các nhiệm vụ này.
 
        Sau khi giải thích các nội quy quy định của bang xong, Hộ Thiên liền chào cô rồi rời đi. Nhìn bóng lưng cố gắng ra vẻ quân tử của Hộ Thiên,  Y Linh chỉ muốn cười. Thật ra cái tên Hộ Thiên này cũng không đáng ghét lắm. Tuy cái miệng bô lô ba la nhưng tâm tính coi như tốt. Ít lắm đối với sự nhàn nhạt xa cách của cô hắn không bắt bẻ và chán ghét.
 
 
        Chờ Hộ Thiên đi khỏi, Y Linh liền bước tới chỗ giao nhận nhiệm vụ. Cô chọn nhiệm vụ trung cấp, đó là nhiệm vụ thu thập dược liệu. Bởi vì trong túi Y Linh đã có sẵn dược liệu rồi. Cho nên vừa nhận nhiệm vụ xong, còn chưa đợi hệ thống thông báo giao nhiệm vụ cho quản lý bang biết thì Y Linh đã giao trả hoàn thành nhiệm vụ.

Cứ như vậy liên tục đúng năm lần, điểm cống hiến của cô đã lên tới hai mươi. Y Linh nghĩ, ba mươi điểm cống hiến coi như đủ cho cô ở trong bang được ba tuần rồi.
 
        Mà Y Linh không biết, bởi vì cô một lúc trực tiếp hoàn thành năm cái nhiệm vụ trung cấp đã làm cho mấy người cấp cao trong bang chấn động kinh ngạc. Phải biết nhiệm vụ thu thập dược liệu không phải dễ, bởi vì game mới phát hành, cấp level của nhân vật còn thấp nên việc thu thập dược liệu tương đối khó khăn. Chưa tính tới thảo dược không phải tập hợp một chỗ, mà rải rác rải rác. Phải đi mòn cả chân mới thu thập được nhiều. Mà để đi như vậy, đụng mặt quái cũng không phải ít. Đụng trúng quái, bị quái quây, phải vừa đánh quái vừa thu thập. Kia chỉ nói liền biết nó rắc rối lu bu tới cỡ nào. Vậy mà chỉ trong vòng một phút đã có người hoàn thành liên tục năm cái nhiệm vụ thu thập dược liệu, làm sao không khiến họ khiếp sợ cho được?

 
        Cũng may thông báo hoàn thành nhiệm vụ chỉ có những người có chức quyền trong bang mới biết được, nếu không Y Linh lúc này nhất định sẽ bị toàn bang truy tìm rồi.
 
 
 
        Hộ Thiên vốn đang đi về phòng họp, hắn định làm báo cáo miễn làm nhiệm vụ ba tháng của thành viên mới là Y Linh. Bởi vì theo hắn quan sát, Y Linh thật sự là rất ngờ nghệch trong vấn đề chơi game. Có nhiều thứ rất cơ bản mà cô cũng không nắm bắt được. Hộ Thiên là tính để Y Linh quen dần với các quy luật của game xong mới để cô tiến hành nhận nhiệm vụ bang.
 
Ai ngờ hắn chân trước vừa rời khỏi Y Linh thì chân sau đã nghe hệ thống thông báo thành viên hoàn thành nhiệm vụ. Mà còn là nhiệm vụ trung cấp nữa chứ. Quan trọng ở đây người hoàn thành nhiệm vụ đó lại là người hắn tính lập danh sách cho miễn làm nhiệm vụ bang trong hai tháng.
 
Hộ Thiên chết đứng, phút chốc không biết nên có phản ứng gì, chờ phản ứng lại hắn liền tức tốc dùng thuật dịch chuyển chạy đến chỗ giao nhận nhiệm vụ ở dưới đại sảnh, hắn muốn hỏi Y Linh một chút xem cô làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ như vậy. Hắn còn có ý nghĩ phải chăng cô là một hacker. Có điều, khi hắn đến đại sảnh thì người đã đi mất, tựa hồ đã rời khỏi tự nãy giờ.

 

<<                 >>

Comments

comments