Buổi chiều thời gian chẳng yên ổn, bởi nhà anh có một cậu Chó Nhỏ thích ngạo kiều.  Mạnh Thuỵ nhìn thấy chẳng những không tức giận mà còn yêu yêu muốn chết, nhào qua ôm ôm ấp ấp làm cậu khó chịu, cũng không phải là khó chịu, chỉ là thẹn thùng một chút,  a! Cũng không phải, chẳng phải thẹn thùng đó chỉ con gái mới thấy vậy thôi sao?  Cậu là con trai mà… À ừm, không, cậu là đàn ông mà!!!

Náo loạn cả buổi cũng mệt, buổi tối lại muốn cùng cậu ra ngoài ăn cơm, anh muốn bế cậu đi tắm, vì sao lại bế đi à?  Là vì có ai đó làm nũng, bảo mệt không nhấc nổi tay, lão công anh đây đành phải bế đi thôi… Thế mà vừa muốn bế đi, ai kia đột nhiên nhanh nhẹn đột xuất, tốc độ đua xe bay vào nhà tắm, phía ngoài anh bị cậu làm cho cười lớn, phóng khoáng đến nổi tầng dưới cũng có thể nghe thấy.

Buổi tối anh đưa cậu ra ngoài, ngắm một vòng sự phồn hoa tráng lệ của nước Pháp. Lúc đi ngang qua trang trại hoa, quả là một trại hoa lớn, một màu vàng rực rỡ trải dài giữa đường phố náo nhiệt đầy ánh đèn, vàng rực rỡ nhưng hoàn toàn không chói mắt, mùi thơm dịu toả cả một thành phố. Cậu bị ánh vàng mượt đó hút hồn, không rời mắt suốt đoạn đường đi qua. Mạnh Thuỵ thấy vậy liền lập tức định trong lòng, sẽ lên kế hoạch tới nơi đó… Năng lực bạn trai siêu cấp Mạnh Thuỵ!

Cậu đến Pháp cũng là lần thứ ba, nhưng đều là đến làm việc,chưa có thể đi thăm quan nhiều nơi…phía ngoài phố thật khác lạ với Trung Quốc, hoàn hoàn không có các xe đẩy đầy món ăn vặt đủ vị, đều là những nhà hàng cao lớn sang trọng, cổ điển có, hiện đại cũng có.

Xe chạy một quảng đường xa rồi cũng dừng lại, biết là đã đến nơi, Vương Bắc Văn quay lại, gỡ cánh tay vòng qua ôm eo cậu từ lúc đi. Mạnh Thuỵ ngẩng đầu, biểu tình không muốn rời khỏi hõm vai mê người của cậu, lặng lẽ bĩu môi,lại cọ cọ vào cổ khiến cậu rùng mình.

    “ Mau xuống xe, người ta nhìn kìa… ” Cậu không quen phô bày tình cảm thế này, cũng may bên này là chuyện bình thường, cũng không bị ai dòm ngó. Nhưng mà là cậu xấu hổ a ~

Mạnh Thuỵ không muốn, mở cửa xe, kéo tay cậu ra ngoài,thành thạo dẫn cậu đi vào cửa.
“ Xin Chào, xin hỏi hai vị đã đặt bàn trước hay chưa?  ” 

Tiếng anh cậu nghe thật không hiểu,liền quay qua nhìn anh, ngưỡng mộ a ~~~ Mạnh Thuỵ sử dụng tiếng anh lưu loắt, lịch sự trò chuyện gì đó cùng nhân viên tiếp tân.

   “ Hai vị có muốn đặt bàn tình nhân hay không?  Nhà hàng chúng tôi hiện tại đang có một loại bàn tình nhân tặng rượi.” 

   “ Anh ta nói gì vậy ? ” Vương Bác Văn kéo kéo tay anh, hai người nói chuyện qua lại, bỏ cậu qua một bên.  Cậu cũng muốn biết anh ta nói gì mà.

    “ Anh ta nói chúng ta có muốn đặt bàn tình nhân không. ” Mạnh Thuỵ dịu dàng gải thích với cậu.

Cậu ngạc nhiên thiếu chút há hốc miệng :“ Quá lộ liễu rồi, anh ta làm sao biết được… Thuỵ, anh nói gì với anh ta rồi phải không hả? ”

Mạnh Thuỵ không giải thích với cậu, quay qua nói với nhân viên tiếp tân: “ Bà xã của tôi muốn hỏi tại sao anh lại biết được mối quan hệ của chúng tôi. ” Vương Bác Văn cố gắng lắng nghe, cuối cùng thì cũng không thể hiểu anh nói gì.  Ngơ ngác nhìn anh, sau đó lại nhìn sang anh nhân viên còn cao hơn cả cậu kia.  Vừa lúc anh nhân viên đồng thời quay qua thân thiện cười cùng cậu “ Tay hai vị đây từ lúc vào vẫn luôn nắm chặt nhau.˝ 

Bàn tay to lớn đang nắm tay cậu đưa lên, nói: “ Anh ta nói vì tay anh luôn nắm chặt tay em. ” Nghe xong thoáng chốc mặt cậu đỏ lụm, xấu hổ vội vàng muốn gỡ tay ra, nhưng lại bị anh đoán được mà siết chặt hơn.
Sau lại tiếp tục nói gì đó với nhân viên.

“ Em ấy rất dễ xấu hổ.  Tôi muốn đặt một bàn tình nhân. ”

“ Đúng là một cậu bé dễ thương. ”

“ Phải, em ấy dễ thương nhấn chìm tôi, khiến tôi càng yêu, càng muốn cưng chiều….” 

Người này nói một câu, người kia vui vẽ trả lời một câu.  Hại cậu bực mình!  Hai người làm gì vậy hả, tôi đói nha!

Anh có vẻ biết cậu tức giận, cũng có thể vấn đề trò chuyện đã kết thúc, bàn tay của anh lại vững vàng nắm lấy tay cậu bước đi. Cậu lại không muốn, dùng dằng muốn thoát khỏi tay anh.

Anh dẫn cậu vào trong , theo tiếp tân đi phía trước . những lúc nắm tay anh , à phải nói là được anh nắm tay như thế này , mới thật   sự cảm thấy bàn tay anh to lớn như thế nào , ấm áp như thế nào . Như trong một lần thu tay , anh có thể bao được cả thế giới …

Mãi đắm trong suy nghĩ của mình , cậu quên cả ngắm nhìn khung cảnh xa hoa của nhà hàng tây âu này . Ánh mắt luôn nhìn về phía bàn tay được bao lấy , đến khi tiếp tân hướng dẫn chọn nón xong , bị ánh mắt khó hiểu lại nuông chiều của anh nhìn tới tỉnh.

    “ Em làm gì mà thất thần vậy ? ” Mạnh Thụy nhìn cậu thẫn thờ có hơi lo lắng , có phải hồi nãy anh làm làm gì cho cậu nhỏ này giận dỗi rồi không, đến lúc cậu nhẹ nhàng nói không có gì anh mới yên tâm , đưa Menu toàn thứ tiếng mà cậu không hiểu cho cậu chọn , liền bị cậu một hồi chất vấn “ Anh có phải muốn khi dễ trình độ tiếng anh của em ….” Anh rõ ràng là cố ý mà !

    “ Anh làm gì có , phía dưới có dịch sang tiếng Trung mà , anh đâu dám khi dễ em” Anh đưa tay chỉ xuống dòng nhỏ phía dưới của mỗi món ăn đều có dịch sang tiếng trung , nhìn cậu nhỏ trước mặt mà cười cười , ngay cả lúc ngơ ngẫn cũng thực đáng yêu ~

Xấu hổ quá rồi , tại sao bản thân lại không nhìn kĩ cơ chứ , cậu chột dạ không biết nói gì mà ngồi nghiêm chỉnh lật tới lật lui Menu .

Một lúc sau khi lật hết cả gần năm trang của Me­­nu cậu mới ủy khuất nói : “ Thật nhiều nón , không thể ăn hết , nếu ăn hết sẽ mập lên , các bảo bảo sẽ không thích em nữa …” ánh mắt có vài tia long lanh đắn đo.

Ai còn dám nói bảo bối của anh mập ? Thật không muốn sống rồi !

“ họ không thích cũng không sao anh cảm thấy em mập lên một chút mới đẹp”

“ Vậy bây giờ em rất xấu sao !”

Mạnh Thụy cười khổ “ Bảo bối của anh , rất khả ái …”

“ Khả ái ?”

“ Không , là xinh đẹp!

“ Xinh đẹp ?”

“ Hảo soái !!!”

Nhận được cậu trả lời hài , cậu hừ hừ nói : “ Vậy còn được , tha cho anh đó .”

Có lẽ cùng anh nói chuyện nên cậu không rõ còn nhớ tới ăn nhiều là sẽ mập lên như hồi nãy cậu nói hay không , mà sau khi gọi món , bày các món ăn lên bàn , tổng cộng cả thảy là 9 món ăn và một tráng miệng !­­­­

Mạnh Thụy ngồi một bên chống cằm , ánh mắt hướng về phía bảo bối của anh , thầm thán , A ~ dễ thương dìm chết anh rồi !

Cậu một bên xắt xắt thịt , kiên trì ăn , một miếng lại một miếng , lại nhìn tới một bên có người không chịu ăn mà chỉ chăm chăm nhìn cậu , cậu ăn không ngon nha , nên thỉnh thoảng quay lại , đút cho người kia một miếng , cứ như vậy , cậu ăn một miếng , đút anh một miếng .

Khuôn miệng không ngừng động , nếu cắn một cái hẳn là tư vị rất tuyệt , vuốt vuốn cằm , Mạnh Tổng giống ông chủ , còn Vương tham ăn lại giống cún nhỏ , ông chủ nhìn ngắm thật kỹ , nghĩ làm thế nào để có thể yêu thương cún nhỏ này thật tốt !

Được một chút , anh lại quay qua sờ sờ đầu cậu , ừm ….tóc thật mềm . Vương Bác Văn khó chịu , bị người làm phiền thì né sang , anh lại không cam chịu , ôn nhu lại xích qua , xoa xoa đầu cậu !

Cuối cùng chịu không nổi , cậu mới lên tiếng “ Anh đừng có phiền !”

Mạnh ông chủ đương nhiên ngắm tới ngẫn người , hoàn toàn không nghe thấy Vương cún nhỏ nháo , lại xoa xoa đầu cậu. [ =)) ]

Cảm thấy hình như mình nói nhẹ nhàng quá , anh không nghe , nên dứt khoát quay lại , đối diện với anh , cau cau có có nói : “ Mạnh Thụy , anh đừng có xoa đầu em nữa , kì lắm , em vẫn hay làm thế với mấy chú cún nhà bên đó !”

Anh không có ý định ngừng , lại cười mờ ám hỏi cậu : “ Tại sao em lại xoa xoa đầu chúng ?”

Vương cún nhỏ ngây thơ liền trả lời lại , không rõ Mạnh ông chủ có ý đồ !

“ Vì chúng nó dễ thương .”

Ngay sau khi nghe cậu trả lời , anh cười , rất dễ dụ , cậu nhỏ này ngay cả mình bị gài cũng còn không rõ : “ Anh cũng thấy em dễ thương nên mới xoa đầu em , hơn nữa em vừa hay cũng là Bảo bối Tiểu Cẩu Bạch của anh , vậy có cái gì không đúng?” Vừa nói xong , anh lại vươn tay ra xoa đầu cậu , lực đạo lại mạnh hơn một ít so với lúc nãy , nên làm tóc cậu loạn hết lên .

“ Anh….!!!” Không nói lại anh , nghĩ quả đúng là không có gì sai , thế là cậu chẳng thèm quan tâm nữa , anh muốn thì xoa đi !

Một người nhìn , một người chăm chú ăn , không gian đột nhiên tĩnh lại , thật lâu sau cậu mới từ từ vừa ăn vừa nói : “ Lần trước tới đây , em cùng một người bạn đến một của hàng ăn tối , lúc đi Cannes đó , đồ ăn ở chỗ đó thực ngon , vẫn muốn thử lại lần nữa….”

Cậu đột nhiên nhắc tới Canness lần đó , biết là cậu không cố ý , chỉ là nhớ tới chuyện không vui sắc mặt anh liền trầm xuống , nhưng sau đó lại nở nụ cười với cậu : “ Lần sau anh sẽ dẫn em tới đó .”

Anh đột nhiên đổi giọng như vậy , Vương Bác Văn đột nhiên cảm thấy có chút kì quái , quay qua nhìn anh một cái cậu mới biết , mình nói sai nữa rồi…

Cậu biết mình sai rồi , cận lực cúi mặt xuống bàn ăn muốn hối lỗi . Mạnh Thụy nhìn cậu lại không khỏi cười thầm , mở tay ra xoa xoa đầu cậu .

“ Cái đứa nhỏ này , anh đâu trách em”

Cách đây khá lâu rồi , anh được một nhà đại diện mời đi dự Liên Hoan Phim Cannes , anh biết đây chính là một cơ hội học hỏi của mình . Cannes chính là một thảm đỏ lớn , không phải đơn giải ai muốn tới là tới , anh may mắn được mời đi , một cơ hội học hỏi không hề nhỏ. Bất quá , thôm đó không được như ý muốn…

Gặp một vài rắc rối , lần đó cậu cũng tới dự , nhưng anh lại không có cơ hội cùng cậu gặp nhau . Anh không có thói quen kể lễ chuyện mình với người khác , đó không phải con người anh , nhưng anh lại muốn kể tất cả với cậu , còn lý do thì anh chẳng thể rõ. Hôm đó suýt chút nữa là không thể mướn được phòng , anh nói với cậu , sau đó cậu bảo chỗ cậu cách chỗ anh không xa. Mạnh Thụy biết là cậu đang lo lắng cho anh , trong lòng có vài tia vui vẻ , nhưng anh không thể qua chỗ cậu . Bản thân lúc đó còn chưa biết , chỉ muốn kể tất cả với cậu , biết cậu lo lắng cho mình , tâm tình cũng không còn xấu nữa.

Nhìn anh thất thần một hồi , cậu biết anh lại nhớ đến chuyện cũ , cậu bèn bỏ dao nĩa trên tay xuống , bất thình lình bưng lấy mặt anh , để anh đối mặt với mình , cậu thấy được thân ảnh của mình trong đôi mắt có chút đượm buồn ấy.

“ Bây giờ có em rồi , nghĩ nhiều sẽ mau già đó ! họ luôn bảo anh hơn em ba giáp , nếu thật nghĩ nữa sẽ thành gia gia !”

Anh bị câu nói của cậu làm phì cười , cái đứa nhỏ này , Mạnh Thụy vương tay ôm cậu , áp cậu vào lồng ngực mình . Đột ngột bị ôm khiến cậu giật mình , nhưng rất nhanh sau đó cậu cũng nhẹ vươn bàn tay nhỏ của mình ra vỗ vỗ vai anh an ủi .

“ Thụy ngoan ngoan nha …”

Anh muốn sụp đổ rồi ! cái gì mà Thụy ngoan ngoan vậy hả ?

Tâm trạng của anh hiển nhiên vui vẽ , đây là cảm giác được người yêu an ủi đó sao ? Nếu thật thì anh chẳng có cơ hội để buồn nữa rồi. Cậu nói không không giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói , đối với anh cái đó giường như không quan trọng , chỉ cần đó là cậu , mọi thứ đều ổn cả , như hiện tại cậu chỉ cần ôm anh một cái , vụng về an ủi một cái , đều ổn cả rồi.

Cậu quả thực không biết nên an ủi anh như thế nào , chỉ có thể vụng vụng về về nói một câu , dùng phương thức của cậu để an ủi anh , nhìn thấy anh cười cũng làm cậu an tâm , ít nhất thì cậu biết cách an ủi anh rồi . Nhớ lại thì hầu như cậu có chuyện buồn đều là anh dịu dàng dỗ dành , chẳng tốn nhiều thời gian để làm cậu vui vẽ , ngược lại thì cậu có được mấy lần nhỉ ? Vương Bác Văn cố nghĩ , ngây ngốc tự nghĩ lại mà đếm đếm , thật sự đã đem suy nghĩ lấn át cả hành động , còn xòe tay ra đếm nữa kia !

“ A !” Suy đi nghĩ lại thì hình như chỉ có hai lần , có quá ít rồi không , cậu bĩu môi , sau này nhất định phải an ủi khiến anh vui vẽ thật nhiều lần mới được nha ! Quyết tâm vừa được định , cậu đã bị cảm giác nhột ở vành tai làm giật mình , thất thanh hét một tiếng . Bưng tai trừng mắt nhìn anh …..

“ Chịu nhìn anh rồi sao ,tưởng em bận rộn suy nghĩ liền quên mất anh chứ”

Mạnh Thụy Cười tà nhìn cậu , rồi lại bất thình lình nghiêng người cắn vào cổ cậu .

“ Anh là cẩu có thói quen cắn người à !” Lực đạo bởi vì không mạnh nên khiến cậu rùng mình ,toàn thân đều nóng lên , đỏ ửng . Nhớ tới vài chuyện không đứng đắn với anh , thẹn quá hóa giậ quát lớn .

“ Anh là cẩu chỉ cắn em a ~” Tuy mỗi ngày đều thấy anh đôi lúc làm nũng với cậu , chưng ra cái bộ mặt yêu nghiệt đó để nói chuyện , nhưng anh lúc này thật quá mê người rồi !

Càng nghĩ càng muốn kiếm lỗ chui xuống , Vương Tổng nhà ngươi nha , thật là không có định lực mà !

“ Anh …Ưm …!” Cậu muốn phản bác lại , thế nhưng chưa nói hết câu đã bị anh dung cách cũ rích cũ mèm đó chặn lại , hôn tới thở không nổi ,càng không thể nói mà chỉ trừng mắt nhìn .

Từ từ buông tha cái miệng mê người của cậu , Mạnh Thụy mới gian xảo cười cười ghé vào tai cậu nói nhỏ “ Em nói lớn như vậy là muốn bên ngoài biết nhà chúng ta vợ chồng cãi nhau sao ?”

Trừng mắt lớn nhìn anh , cái người này ngay cả chỗ như thế này cũng muốn làm chuyện xấu xa , không biết tiết tháo là thứ gì rồi !

Cậu còn đang chăm chăm nhìn anh , anh đã nhanh đưa tay vào qua eo cậu , nhấc bổng cậu lên một cách dễ dàng , để cậu ngồi lên đùi mình , sau đó lần nữa hướng tới xương quay xanh của cậu cắn mạnh , khiến cậu giật mình , ôm lấy chỗ vừa bị cắn tức giận nói “ Đau !” .

“ Đã hôn nhiều lần như vậy em còn không biết cách thở bằng mũi.”

Từ lúc quen nhau cậu đã biết anh rất xấu rồi , không ngờ càng ngày càng xấu !

Mạnh Thụy nhìn cậu cậu tức giận , cả khuôn mặt đều đỏ lên , trong lòng không nhịn được lại muốn bắt nạt ,nhưng chỗ này cũng không thể làm gì , ngay từ ban đầu anh đã để ý , bàn ăn đều thiết kế theo kiểu ghế giường , hơn nữa lộ liễu mà nói ngay cả Dulex cùng Gel đều được đặt ở chỗ dễ nhìn , nơi này không phải không thể làm gì mà là anh không muốn dọa cậu nhỏ nhà mình sợ , cậu lúc vào đều là ăn , cơ bản không có để ý xung quanh . Cậu nhỏ nhà anh tuy ngày thường có chút tạc mao , trước ống kính còn rõ là cực kì tạc mao , cũng rất hay xù lông tức giận , họ thường bảo cậu là tạc mao , ngạo kiều thụ , thực chất đều là họ thấy cậu trước ống kính , ngược lại bên ngoại cậu không có như vậy , là một tiểu bạch thỏ rất dễ ngại ngùng ,chỉ cần một câu nói có phần ám muội của anh cũng khiến cậu trở thành mặt trời mọc giữa đêm rồi. Anh còn hiểu rõ cậu hơn chính bản thân cậu, cậu lúc nào cũng một mực nói mình là Vương Tổng , còn năm lần bảy lượt dụ anh gọi cậu như vậy , thực tế với anh cậu một chút khí phách của Vương Tổng cũng không có , nhưng cậu lại là Vương Tổng của tất cả cẩu bảo bảo .

Mạnh Thụy kéo cậu lại gần , chạm mũi mình lên mũi cậu , ôm nhu hỏi : “ Ăn no chưa ?”

Tức giận của cậu chỉ cần anh ôn nhu nói một cậu liền bay hết .

“ Ăn no rồi .”

Không rõ từ lúc nào , cậu lại ỷ vào anh đến mức đó rồi.

“ Vậy về nhà thôi .”

 

Bên trong phòng tràn ngập mùi vị tình ái , hai người đàn ông hơi thở quấn quýt , còn thẫm đỏ hơn cả Mạn Châu Sa.

 

Chương Trước