Chương 1

Bốn mùa thay đổi, vạn vật tuần hoàn, một mùa xuân nữa lại đến, hoa nở khắp núi, nhiệt độ ấm áp hẳn lên. Hạ Manh Manh một đường bình an vượt qua mùa đông giá rét, lại ngã bệnh vào mùa xuân gió nhẹ ấm áp.

Cô tỉ mỉ nhớ lại lần bị cảm nặng này, thực ra là có nguyên nhân đấy, buổi tối không nên mặc váy ngắn đi ra ngoài nhé, đẹp đẽ đến lạnh người. Đây là tự làm tự chịu, nhiệt độ cơ thể cao đến nỗi miệng khô lưỡi khô, đầu váng mắt hoa.

Cô mặc áo khoác vào rồi mang theo túi đứng ở cửa khu nhà đón taxi đến bệnh viện. Chờ đến bệnh viện mới phát hiện dường như người trong toàn thành phố đều tập trung ở đây. Trong đại sảnh người đông như vỡ chợ, ầm ĩ không ngừng, thật vất vả xếp hàng lấy số, thế nhưng phải chờ mấy chục người nữa mới đến phiên mình.

Cô lấy di động ra nhìn thời gian, may mắn còn sớm chán, hẳn là còn kịp về ăn cơm, cầm di động đi lên lầu, tình cờ ở cửa cầu thang đụng vào một người đàn ông. Hạ Manh Manh á một tiếng, nhìn hai cái điện thoại Apple rơi trên mặt đất, nhanh chóng nhặt của mình lên. Tiếp theo, người đàn ông cũng khom lưng nhặt điện thoại của mình, nhẹ nhàng hời hợt nói: “Xin lỗi.”

“Không có gì.” Ngược lại không bể, Hạ Manh Manh cười nhẹ, nói xong ném điện thoại vào trong túi, cũng không nhìn người đàn ông nữa mà tiếp tục lên lầu.

Đến khi đo nhiệt độ cơ thể xong, lúc đi phòng chờ truyền dịch cô mới từ trong túi lấy điện thoại ra. Vừa nhìn mắt trợn tròn lên, đây căn bản méo phải điện thoại của cô nha.

Nhất định là người đàn ông vừa rồi, cô sơ ý không phát hiện ra, không ngờ anh ta cũng không phát hiện luôn. Thế nào mà hoa hoa lệ lệ cầm nhầm điện thoại rồi.

Trước tiên Hạ Manh Manh gọi số điện thoại mình, tiếc là đầu bên kia không chuyển cuộc gọi được. Cô chưa từ bỏ ý định lại gọi tiếp, lần này vẫn là tắt máy. Lẽ nào đối phương coi trọng điện thoại của cô rồi.

Lúc này trong lòng nháy mắt như hàng nghìn hàng vạn thảo nê mã từ ngực chạy như điên qua. Đều là kiểu dáng Apple mới nhất, sao lại thích điện thoại của cô cơ chứ, chuyện này không khoa học chút nào.

Liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay, Hạ Manh Manh mở ra nhìn. Bên trong có một đống phần mềm không biết, oh, lại còn có Wechat, sau khi nhìn thấy Alipay, vẻ mặt cô chợt thay đổi. Điện thoại của cô cũng cài Alipay á, hẳn là bị người ta trộm rồi đi.

Lại nghĩ có mật khẩu, đối phương sẽ không đánh cắp được đâu. Mật khẩu của cô đủ phức tạp, trừ phi là cao thủ í.

Truyền nước xong đi về, điện thoại đặt trên tủ đầu giường, Hạ Manh Manh nhớ tới buổi tối hẹn chủ nhà đóng tiền. Phòng này là cô mới thuê, kết cấu một phòng ngủ một phòng khách, chỉ mới trả tiền cọc, còn tiền thuê nhà ba tháng tới chưa đóng.

Trước khi ra cửa lại liếc nhìn điện thoại một lần nữa, chưa có gọi lại, đối phương sẽ không phải là chưa phát hiện cầm lộn điện thoại chứ!

Gặp chủ nhà xong trở về, Hạ Manh Manh cầm quần áo sắp sửa vào phòng tắm tới nơi thì vừa lúc nghe tiếng chuông điện thoại, trước tiên chạy tới nghe điện thoại đã.

“Alô, chào bạn.”

“Ớ, tổng giám đâu rồi?”

Hạ Manh Manh lập tức biết là tìm chủ điện thoại, đơn giản nói rõ sự việc, đối phương hoài nghi không tin lắm.

“Hai người cầm lộn điện thoại?”

“Đúng thế, anh mau nói với tổng giám của anh, chúng tôi đổi lại điện thoại.”

“Được đấy, nhưng mà hiện tại tổng giám đang ở nước ngoài rồi, phỏng chừng phải đợi anh ấy về nước cơ.”

Hạ Manh Manh rất là đau lòng, mình lớn như vậy còn chưa được đi nước ngoài, điện thoại – kun thế mà lại được đi, xem như là điện thoại rùa biển đi.

Điện thoại của mình không ở bên cạnh, đành phải dùng điện thoại của anh ta đặt đồng hồ báo thức, thuận tiện nhìn phần mềm ở trong. Nhìn từng cái một, phát hiện rất nhiều phần mềm không biết. Lại nhìn album, cô biết như vậy là không được, thế nhưng tò mò lắm luôn. Bên trong mở ra thế mà lại trống không, không có hình ảnh.

Hạ Manh Manh ở trong đầu tưởng tượng, chủ điện thoại khẳng định không phải Weibo khống, thì là Wechat khống. Nếu không như thế nào lại không có hình ảnh chứ.

Cẩn thận nhìn qua máy điện thoại, thật là giống nhau như đúc, ngay cả vỏ phía ngoài cũng giống luôn, cầm nhầm cũng là hợp tình hợp lý.

Chương 2