Chương 11

Manh Manh vẫn là cẩu độc thân, cẩu độc thân, mấy chữ này cả đêm đều nhảy nhót tưng bừng trong đầu của Hầu Tử, quá tuyệt rồi, cậu ta hầu như thấy được tương lai của bản thân, cưới vợ Manh Manh, thăng chức tổng giám, nghênh đón đỉnh cao cuộc đời.
Buổi sáng Manh Manh ra ngoài, vừa lúc gặp phải Trần Mặc cũng đi ra, hai người đứng chờ thang máy đi xuống. Trần Mặc thấy trong tay Manh Manh mang theo một hộp cơm nhỏ, bấm vào nút lầu 1, sau một lát mở miệng: “Ngồi xe tôi đi nhé, rất thuận đường.”
Manh Manh nhìn thời gian một chút, sáng nay cô ra hơi trễ, nếu như ngồi xe buýt đi, khó chắc sẽ không trễ.
“Được, vậy làm phiền anh rồi.”
“Không phiền.”
Xe Trần Mặc không phải loại xe sang trọng, ít nhất xem nhãn hiệu không phải, nhưng trong xe rất rộng rãi, trên ngăn đựng hồ sơ còn có một chuỗi phật châu, đoán chừng là xin từ chùa miếu.
“Tối hôm qua bọn anh chơi game đến mấy giờ, buối sáng dậy không mệt à?”
Trần Mặc hà hơi một cái, thắt dây an toàn: “Khoảng 12 giờ mới đi ngủ, không mệt là giả.” Tối hôm qua Hầu Tử rất hăng hái, khăng khăng tới tình huống game, anh chơi một lát thì đi tắm, Hầu Tử vẫn còn tiếp tục, đến khi kim đồng hồ chỉ đến 12 giờ, anh trực tiếp ngắt mạng.
Hầu Tử rớt tuyến, lập tức gào lên trời long đất lở, anh không nói hai lời trực tiếp thu lại máy tính đá Hầu Tử ra.
“Ngành kỹ thuật của bọn anh có phải đều thích chơi game không?”
“Đa số là như vậy, chẳng qua nên làm việc thì phải làm việc.”
“Nghe Dương Dương nói, ngành kỹ thuật của bọn anh rất tốt bụng, bình thường giúp các cô ấy sửa máy tính.”
Trần Mặc cũng nghe nói cái này, đám hàng kia chỉ thích sửa máy tính giúp con gái, còn nguyên nhân à, khẳng định khỏi cần nói làm chi.
“Máy tính nhà tôi cũng có vấn đề, buổi tối anh có thời gian giúp tôi xem chút nhé!”
“Được.”
Trần Mặc tích chữ như vàng, Manh Manh biết tính cách của anh, cũng không tính toán, xe đến dưới lầu công ty, cô trước đi ra, quay ở ngoài xe nói bai bai, trước mắt Trần Mặc vẫn là khuôn mặt tươi cười đáng yêu của Manh Manh, lái xe vào bãi đỗ.
Mới vừa vào cửa ban, thấy Hầu Tử ở trong ban vọt lên, Tiểu Từ cũng qua: “Tổng giám, Hầu Tử thuê phòng lầu dưới nhà anh.”
“Ừm, tôi biết.”
“Xem dáng vẻ là muốn phóng đại chiêu.”
“…”
Cùng Hầu Tử làm hàng xóm chắc chắn sẽ không là chuyện vui vẻ gì, Trần Mặc hầu như có thể đoán được, quay đầu vào phòng làm việc.
Hầu Tử ngồi trên bàn làm việc, nghĩ như thế nào tạo cơ hội với Manh Manh, bỗng dưng nghĩ đến một biện pháp tốt, lập tức nhảy xuống bàn đi làm.
Dời đến nhà mới, xem như là chuyện vui lớn, Hầu Tử mời vài đồng nghiệp cùng ngành, còn có hàng xóm tổng giám lầu trên, Manh Manh đã ở trong phạm vi được mời. Buổi tối cô trước tan ca, vốn định đi về trước, kết quả ở cửa thang máy gặp phải Trần Mặc, hai người cùng nhau về.
Đêm nay nhà Hầu Tử nghiễm nhiên là một loại party nhỏ, cũng may mắn cậu ta thuê là hai phòng ngủ một phòng khách, nếu không nhiều người đi như vậy đều không có chỗ ngồi xổm.
Giữa phòng khách đặt một giá nướng, là sắp ăn đồ nướng, Hầu Tử trước sau bận rộn. Manh Manh không phải cùng ngành với bọn họ, đi vào rất nhiều người không biết, cô chỉ biết Trần Mặc và Hầu Tử, dĩ nhiên là đi tới đứng bên chỗ Trần Mặc.
Ngành kỹ thuật tôi nhìn anh anh nhìn em, bọn họ đều biết nguyên nhân Hầu Tử chuyển tới đây, đang nhìn Hạ Manh Manh đứng bên cạnh tổng giám, ăn ý sinh ra loại ý nghĩ hoang đường, sẽ không phải đào góc tường chứ.
“Ngành bọn anh tôi đều không quen biết.”
Manh Manh nói như vậy, Trần Mặc nhếch khóe miệng, giới thiệu từng người cho cô, Manh Manh tung ra chiêu bài mỉm cười, gật đầu chào hỏi từng người.

“Trần Mặc, dường như chỉ có mình tôi là nữ.”
“Ừm, không cần để ý.”
Đây không phải là để ý, chỉ là không có thói quen cùng một đám đại lão gia trà trộn cùng một chỗ, sẽ không phải nói không nên lời chứ.

Chương 12

Comments

comments