Chương 12

Trần Mặc chuẩn bị đi đến sô pha ngồi xuống, quay đầu dùng mắt ra hiệu với Manh Manh, hai người cùng nhau đi qua, Hầu Tử từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy Manh Manh ngồi bên cạnh tổng giám, nhất thời sinh ra cảm giác như một đôi bích nhân.
Đây là ảo giác rất không tốt, đây nhất định là ảo giác, ảo giác.
“Hầu Tử, bồn cầu nhà cậu làm sao mà dội nước không được vậy.”
“Để tớ xem thử.”
Ngày đó thuê phòng vội vội vàng vàng, ngay cả cái này cũng quên nhìn, Hầu Tử vội vã nhìn bồn cầu, Manh Manh nói chuyện với đồng nghiệp của anh, đều là vượn trình tự, nói chuyện cũng rất hài hước.
Gọi là Thang Viên mở miệng: “Bọn anh chính là khắc họa đích thực của vượn trình tự đấy, chính là một trò chơi một gói thuốc lá, một máy tính, một buổi chiều, một hộp mì, một bình nước, chỉ vậy no hết cả ngày.”
Manh Manh dò theo từng cái, phát hiện Trần Mặc đúng là hơi giông giống, có lẽ vượn trình tự bọn họ đều như vậy.
“Em gái tài vụ, em đừng cười, mặc dù vượn trình tự bọn anh không có thời gian bồi bạn gái, nhưng chúng anh cũng sẽ lãng mạn à nghen.”
“Ví dụ như?”
“Lễ tình nhân người ta tặng hoa, chúng anh tặng phần mềm.”
Ặc??? Phần mềm, mãnh mẽ như thế, Manh Manh sùng bái bọn họ lại tăng thêm một cấp bậc rồi.
“Chẳng qua viết phần mềm lợi hại nhất ở chỗ bọn anh là lão đại, anh ấy quá lợi hại luôn ấy.”
Lão đại thì là Trần Mặc, người cũng như tên, là người yên lặng ít nói, tuy không thích nói chuyện, lại làm cho mọi người không thể quên sự tồn tại của anh, an an tĩnh tĩnh, quy củ ngồi ở kia, một tay cầm điện thoại, một tay đặt hờ trên ghế sô pha, bên trong tư thế ưu nhã lại mang theo sự lười biếng.
“Lão đại, anh cũng nên kiếm bạn gái đi, bằng không đợi đến lúc anh 40 tuổi rồi, con anh học mẫu giáo thì con đồng nghiệp đã tốt nghiệp trung học cơ sở rồi.”
Bị điểm tên, Trần Mặc cất điện thoại: “Chuyện này gấp cũng chẳng làm được gì, không gặp được.”
“Không phải không gặp được, là phải chủ động xuất kích.” Thuận tiện chỉ chỉ Hầu Tử ở phòng vệ sinh, người ngành kỹ thuật đều biết có ý gì, chỉ có Manh Manh không rõ, nghi hoặc nhìn bọn họ.
“Ăn trái cây nào.”
Tiểu Từ bưng trái cây từ phòng bếp ra, đặt ở trước mặt Manh Manh, Manh Manh cầm dưa bỏ vào miệng, phát hiện Trần Mặc không ăn, dùng cùi chỏ đụng nhẹ anh: “Anh không ăn à, ngọt lắm luôn í.”
Cô theo thói quen kéo nhẹ âm cuối, nghe có chút mùi vị nũng nịu, cộng thêm giọng nói của bản thân rất dịu dàng, mí mắt Trần Mặc giật một cái, cầm miếng dưa hấu cắn.
Quả thật như cô nói ngọt, lượng nước cũng đủ, cảm giác không tồi.
“Lập tức nướng đây, mọi người qua đây nào.”
Tiếng hô hào của Hầu Tử làm Manh Manh phát hiện đám đàn ông của ngành kỹ thuật một người chạy còn nhanh hơn một người, đều là đồ tham ăn à nha. Cô và Trần Mặc là người cuối cùng đi qua, còn có ba cái ghế, cô ngồi ở giữa, một bên là Trần Mặc, bên kia là Hầu Tử, chỉ có Hầu Tử không ngồi.
Quét dầu, bắt đầu nướng, ăn rất nhiều, bày ra mấy cái mâm lớn, Manh Manh phát hiện đặc biệt nhiều thịt, đám hàng này cũng đặc biệt có thể ăn thịt, cầm ra nướng từng cái cũng toàn là thịt.
“Manh Manh, cô ăn gì, tôi giúp cô nướng.”
“Oh, tự tôi làm đi.”
Cơ hội biểu hiện tốt như vậy, Hầu Tử mới không bỏ qua đâu, trước cô một bước cầm lấy: “Tôi tới tôi tới, đừng làm dơ tay.”
“…”
Manh Manh cạn lời, cô ngẩng đầu lên, phát hiện bọn họ đều đột nhiên cúi đầu, đây là tình huống gì, dường như ngoại trừ Trần Mặc vẫn tính bình thường thì mấy hàng khác không thể nào bình thường cả.
Hầu Tử rất nhanh nướng cho cô mấy xiên thịt đặt trong bát cô, chuyện ẩm thực thì Manh Manh rất thích ăn kèm với rau trộn, nhìn thịt nhiều như vậy, muốn đi cầm mấy xiên rau dưa nướng, bỗng nhiên Trần Mặc cho cô một xiên rau dưa và nấm kim châm.

Chương 13

Comments

comments