Chương 13

“Cảm ơn.”
Trần Mặc không nói chuyện, Hầu Tử lại nhìn thấy, ở trong lòng bỗng nhiên nổi lên cảnh báo nguy hiểm, lão đại đây là muốn thọc gậy bánh xe à, không thể, tuyệt đối không thể, vội vàng cầm mấy xiên rau dưa nướng sau khi đã nướng chín đưa cho Manh Manh.
“Hầu Tử tôi có thể làm.”
Được đàn ông chiếu cố, Manh Manh cảm thấy rất ngại, hơn nữa còn là đồng nghiệp của họ, một người đàn ông chiếu cố một người phụ nữ như vậy, không ngoài mấy trường hợp, bất kể là loại tình huống nào, cô đều không hy vọng.
Chuyện tình cảm miễn cưỡng không đến, không nhận được chính là không nhận được, có cố gắng thế nào cũng không được.
“Manh Manh, cô ăn nhiều chút, muốn uống đồ uống gì?”
“Nước dừa đi!”
Nước dừa vừa lúc ở bên chân Trần Mặc, anh cầm lên muốn đưa Manh Manh lại bị Hầu Tử lập tức đoạt lấy, giống nhưu tranh công rót đầy cho Manh Manh: “Uống đi.”
Gương mặt Manh Manh nhẹ nhàng đỏ lên, dẫn đến thật là xấu hổ, ánh mắt quét quanh đồng nghiệp của cậu ta, đều giả bộ không nhìn bọn họ, mỗi người nướng đồ ăn.
Trong phòng đầy mùi khói nướng, mọi người ăn rất có cảm giác, nhiều người cùng một chỗ nướng như vậy rất có cảm giác, Hầu Tử hắng giọng mở miệng: “Mọi người về sau có thời gian tới nhà tui nướng đi ha.”
Tiểu Từ tiếp lời gật đầu: “Về sau các hoạt động của ngành đều tới, chỗ này đủ lớn.”
“Không thành vấn đề.”
Nhiệt tình mọi người tăng cao, ăn ăn bỗng ca hát lên, đám hàng trạch nam của ngành kỹ thuật này cũng biết ca hát, thật sự ngoài dự đoán của cô.
Sau khi hát hai câu, phía sau chính là âm thanh khủng khiếp, Manh Manh chưa thấy qua người nào hát dở mà còn tự tin như thế, quả thực là đổi mới thế giới quan của cô.
“Lão đại, hát một bài đi.”
Trần Mặc buông cánh gà, lúc Manh Manh cho rằng anh sẽ mở miệng, anh đứng lên: “Xin tôi, tôi đi vệ sinh.”
Đây là chuồn đó, Trần Mặc không biết hát à nha, Manh Manh nhìn anh, anh chuồn rất nhanh, đứng dậy sau đó trực tiếp chạy vào phòng vệ sinh, đoán chừng là khóa trái.
Hầu Tử nhìn lão đại chạy trối chết, tâm trạng tốt kinh khủng, nóng lòng biểu hiện: “Manh Manh à lão đại của chúng tôi ấy à tuy là trình tự lợi hại, nhưng ngũ âm không đầy đủ, tôi tới hát nha.”
Một bài tuyệt đối cuồng dại, hát đến nỗi mà thịt dê trong miệng Manh Manh thế nào cũng nuốt không trôi, Tiểu Từ lấy cuộn giấy ném qua, vô cùng không nể mặt mũi: “Hầu Tử cậu câm miệng lại, còn để chúng tớ ăn hay không.”
Hầu tử bị đập hôn mê, uất ức quay đầu hỏi Manh Manh: “Tôi hát không hay ư?”
Manh Manh hơi khó khăn, nói thật lại tổn thương tự ái, không nói thật lại cảm giác áy náy, cuối cùng quả quyết gật đầu.
“Cô cũng đừng nói gì cả, để tôi lẳng lặng.”
“…”
Rượu quá ba tuần, ngành kỹ thuật bắt đầu nói chuyện xấu, Thang Viên là người đầu tiên nói: “Lần đầu xem mắt, tui đưa cô nàng ấy về nhà, kết quả mấy người đoán thế nào không?”
“Thế nào?” Tất cả mọi người tò mò hỏi.
Thang Viên tiếp tục mở miệng: “Kết quả nửa đường đụng vào xe người khác.”
“Sau đó thì sao?”
“Người đó lại là ba cô ấy mới ghê.”
Manh Manh “Phụt” bật cười, Thang Viên cũng quá đen đủi rồi, vậy mà lại đụng vào xe trong nhà của đối tượng xem mắt, ngay từ đầu có thể có chút ý tứ muốn làm quen, hiện tại hết ráo luôn rồi.
Thang Viên nói xong, Tiểu Từ nói: “Lịch sử đen tối nhất thời trung học phổ thông của tớ chính là đi vệ sinh xong đi ra phát hiện dây kéo khóa quần chưa kéo, một đường như vậy chạy xong 1000m.”
Manh Manh cười sắp toét miệng, người bên cạnh hỏi cậu ta sao không dừng lại kéo, vẻ mặt cậu ta như nói cậu là đồ ngu à: “Dừng lại thành tích thể dục kém thì làm sao.”
Tư duy của đám đại lão gia này thật hài hước, vừa may Trần Mặc đi ra, tất cả mọi người ồn ào kêu anh nói.
“Để tôi nghĩ xem.”

Chương 14