Chương 14

Manh Manh nhìn Trần Mặc, đợi lời nói tiếp của anh, không chỉ cô, mọi người đều nhìn anh.
“Lão đại, anh nghĩ xong chưa?”
Trần Mặc gật đầu: “Ừm, có lần đi nhà sách, không thấy được cửa tiệm thủy tinh, trực tiếp đụng vào.”
“Ha ha ha ha, lúc đó có người nhìn anh không?”
“Dì vệ sinh luôn luôn hỏi tôi có đau hay không.”
Manh Manh cũng nở nụ cười, thật là đáng yêu quá xá, nói chuyện xấu xong cả mặt đã đỏ rần, làm sao lại xấu hổ như thế chứ.
“Lão đại anh đừng ngại nhé, chúng em sẽ không cười anh.”
“Cười thì cười đi.”
Trần Mặc ngồi bên cạnh Manh Manh như trước, mọi người tiếp tục nướng, khóe môi Manh Manh nhếch lên nụ cười, đám hàng này sau khi ăn xong còn dự định đánh bài nữa cơ. Kỹ thuật Manh Manh không tốt, ngồi một bên nhìn bọn họ đánh. Vừa hay Trần Mặc cũng không đánh bài, cầm điện thoại chơi game, Manh Manh đi qua chạm anh một cái, hai người trước sau đi ra.
Đứng trong thang máy đi xuống, Manh Manh mở cửa để anh bước vào, mình thì đi mở máy tính ở phòng ngủ, cô dời ra ngoài đặt trên bàn ở phòng khách.
Trần Mặc ngồi trên ghế, một tay mở máy tính, một tay đè nút mở máy: “Có vấn đề gì à?”
“Tốc độ rất chậm, thế nhưng mới mua không bao lâu, có phải nguyên nhân do hệ thống hay không, đây là bản gia đình.”
Trần Mặc khởi động máy tính nhìn một lát, phát hiện những mặt khác của máy tính không thành vấn đề, e rằng nguyên nhân thật do hệ thống.
“Cài lại hệ thống cho cô nhìn thử xem.”
“Ừm, được.”
Trần Mặc về nhà cầm đồ qua, chuyển tài liệu của cô qua đĩa khác, tiếp theo bắt đầu cài đặt hệ thống, Manh Manh cắt trái cây để anh ăn chút.
Tiếp xúc mấy lần phát hiện ra dường như anh không thích ăn trái cây lắm, chẳng qua mình vừa nói vậy, vẫn cho mặt mũi ăn mấy miếng.
“Cài đặt hệ thống này bao lâu vậy?”
“Rất nhanh cài xong.”
Cài hệ thống là chuyện nhỏ đối với Trần Mặc, tùy tiện cử động chuột thì xong rồi, Manh Manh ngu máy tính cho nên cảm thấy cực kỳ khó.
“May mắn anh biết, nếu không tôi phải đi chỗ sửa máy tính rồi.”
“Không cần khách sáo.”
Ánh mắt Trần Mặc từ trong máy tính dời ra, rơi tại trên người Manh Manh đang ăn trái cây đối diện. Cột tóc đuôi ngựa đơn giản, miệng nhỏ cắn trái cây, giống như bé chuột hamster, da thịt trắng noãn dưới ánh đèn có vẻ càng trắng noãn thêm, hai má hơi ửng đỏ, chiếc mũi nhỏ xinh, còn có… Trần Mặc phát hiện ánh mắt anh nhìn trên người cô quá lâu, lập tức thu lại, làm bộ như cài hệ thống.
“Cài hệ thống xong, có phải QQ và Kugou đều bị mất hay không?”
* QQ là ứng dụng chat và Kugou là ứng dụng nghe nhạc bên Trung Quốc.
“Không cần lo lắng, tôi sẽ làm cho cô.”
“Vậy cảm ơn anh nhiều.”
Manh Manh lại đi rót nước cho anh, vui vẻ đặt trên tay anh: “Từ từ làm, không cần gấp gáp.”
“Ừm.”
Trần Mặc lại bắt đầu im lặng, bởi vì anh phát hiện một vấn đề, chính là ánh mắt anh không chút nào sai khiến được, luôn sẽ nhìn chỗ khác, đây là một vấn đề nghiêm trọng.
Vì vậy mặt của Trần Mặc lại bắt đầu chậm rãi đỏ lên, sau khi Manh Manh phát hiện thì tò mò hỏi: “Anh nóng hả? Lỗ tai làm sao mà cũng đỏ luôn.”
Trần Mặc lau mặt: “Hơi nóng, hệ thống cài xong rồi.”
Manh Manh đi qua nhìn thử, cài đặt hệ thống mới, tốc độ nhanh rất nhiều, sau khi mở trang web chuột cũng không lắc, mấy chuyện kế tiếp cũng nhanh hơn nhiều.
“Cảm ơn anh, cái bản này nhanh hơn nhiều.”
“Ừm, có chuyện tìm tôi.”
“Được.”
Trần Mặc phục hồi lại các tài liệu của cô đến các vị trí như cũ, chỉ thấy tay anh không ngừng gõ trên bàn phím, một lát đều làm xong cả.

Chương 15