Chương 15

Đưa tiễn Trần Mặc xong Manh Manh bưng máy tính về phòng, đợi lúc tắm rửa xong đi ra thì phát hiện đồ vật của anh bỏ quên trên bàn, là vừa mới dùng cài hệ thống.
Nghĩ hiện tại cũng không tính là quá muộn, chi bằng đưa qua cho anh ấy, tìm khăn lau đầu một chút, kéo áo khoác lại thì đi qua luôn.
Nhấn chuông cửa đợi một lát lại không thấy người ra mở cửa, cô đang chuẩn bị đi thì cửa mở rồi.
Manh Manh đẩy một lát cửa đã mở, Trần Mặc đứng sau cánh cửa, đầu tóc vẫn còn ướt, quần áo trên người mặc loạn thất bát tao (lộn xộn, không ngay ngắn), có lẽ vừa nãy đang tắm rửa, nghe tiếng gõ cửa mới hoang mang đi ra mở, Manh Manh cảm thấy hơi ngại, đưa đồ qua: “Anh để quên ở trên bàn, tôi đưa đến cho anh.”
“Cảm ơn.”
Trần Mặc duỗi tay ra lấy, không may chạm phải ngón tay ấm áp, trơn bóng của cô, ngực lập tức đập liên hồi, khắp mặt đều đỏ lên.
Sau khi Manh Manh đưa đồ cho anh, đang định xoay người đi, trùng hợp lại nhìn thấy khuôn mặt đỏ lên của anh, rất kì lạ, vừa nãy còn tốt sao giờ đỏ lên rồi, nhưng cũng không hỏi gì, sau khi nói ngủ ngon thì rời đi.
Buổi sáng Manh Manh đi làm, lần này ra ngoài không gặp được Trần Mặc, trực tiếp ngồi xe đến công ty, mua đồ ăn sáng dưới lầu rồi đi vào.
“Manh Manh, buổi tối cậu có thời gian không?”
Đồng nghiệp Dương Dương đi qua hỏi, Manh Manh ăn bánh bao gật đầu: “Có thời gian thế nào?”
“Cùng tớ đi mua máy tính nhé.”
“Tớ không biết về mặt này đâu.”
“Không có gì, chúng ta cùng đi, càng cảm giác chân thực.”
Nếu Dương Dương nói như vậy, Manh Manh cũng không từ chối, chờ buổi tối tan ca hai người cùng đi mua máy tính, cô ấy muốn mua một cái laptop, cặt đặt tốt nhất thì giá hơi cao tầm 4000 (~13.600.000VND) đến 5000 (~17.000.000VND), vẻ ngoài còn phải đẹp chút.
Đây là yêu cầu của Dương Dương, Manh Manh cảm thấy không khác nhau lắm với yêu cầu mua máy tính khi đó của cô, sau khi tan việc hai người trực tiếp đi siêu thị máy tính.
Trong siêu thị máy tính có nhiều máy lắm, các nhãn hiệu cơ bản đều ở chỗ này, các loại giá đều có cả, các cô đi xem Dell trước.
Manh Manh thực thích máy tính Dell, chất lượng không tồi, vẻ ngoài cũng được.
“Chúng ta đi xem Apple đi.”
“Cậu giàu quá rồi đấy.”
Hai người nhìn Apple, màn hình nhỏ một chút cũng phải bảy hay tám ngàn, nhiều cái còn hơn 10000, Manh Manh thử một lát, cảm giác thật không tệ chút nào, tốc độ khỏi phải bàn, thảo nào mà người ta đều thích mua sản phẩm điện tử của Apple.
“Cậu thử xem.”
“Ừm.”
Dương Dương thử xong lại nhìn giá cả, không bỏ được mà kéo Manh Manh đi: “Giá máy tính này đã hoàn toàn vượt qua dự tính của tớ rồi.”
“Có điều tốt mà.”
“Chậc, thật ước ao những người có tiền ấy mà, về sau ai mà mua cho tớ máy tính Apple, tớ liền gả cho hắn.”
“…”
Đây không khỏi quá tính toán rồi, hai người lại đi xem hp và Lenovo, cuối cùng mua cái laptop Lenovo siêu mỏng, giả tiền vừa đúng 5000, trực tiếp quẹt thẻ đi ra.
Manh Manh trở về đã gần chín giờ rưỡi, vào thang máy vừa hay đụng phải Trần Mặc và Hầu Tử hết giờ làm, hai người đều trong thang máy.
“Hiện tại các anh mới tan ca à?”
Hầu Tử thấy Manh Manh, trước một giây vì tăng ca cực khổ, sau một giây liền sống lại tại chỗ.
“Đúng vậy, Manh Manh cô làm sao lại về muộn vậy?”
“Tôi vừa nãy đi cùng đồng nghiệp đến siêu thị máy tính mua máy tính.”
Hầu Tử nghe xong nở nụ cười: “Tôi có bạn ở siêu thị máy tính, lần sau đi có thể ưu đãi cho cô.”
“Được, cảm ơn anh.”
Thang máy đi lên, Hầu Tử thấy Manh Manh như thấy thuốc vậy, cực kì phấn khích, nói liên tục, Trần Mặc ít nói, ánh mắt thỉnh thoảng rơi vào trên người Manh Manh, mang theo túi công sở đứng một bên.

Chương 16