Chương 17
Sữa chua và sữa đậu nành, rốt cuộc cái nào tốt hơn, nhất định là sữa chua, cho nên trong lòng tìm được điểm cân bằng.
“Lão đại, sữa chua ở đâu ra đó?”
“Bạn cho.”
Thang Viên nhìn bóng lưng của lão đại, sao lại ngửi được mùi vị thả thính vậy ta, chẳng lẽ mùa xuân tới rồi?
Buổi trưa Manh Manh ở căn tin ăn cơm, lần nữa gặp phải Hầu Tử, cô hơi chút chẳng biết làm ra sao đối với Hầu Tử thao thao bất tuyệt ngồi đối diện, ý tứ của Hầu Tử quá rõ ràng, cô cũng phải người mù không biết.
Tưởng tượng mình và Hầu Tử là một đôi, Manh Manh còn thật là tưởng tượng không được, cô thích đàn ông đáng yêu cơ ~~
“Manh Manh, tôi có hai vé phim, chúng ta đi xem điện ảnh nhé.”
“Ấy, buổi tối tôi có hẹn với Dương Dương, xin lỗi.”
Dương Dương bị Manh Manh đạp một cước, không thể làm gì khác hơn là cười phụ họa: “Đúng vậy, anh chậm một bước rồi, buổi tối Manh Manh hẹn em đấy.”
Hầu Tử cũng không nản lòng, bỏ vé phim vào trong túi: “Không việc gì, lần sau có cơ hội.”
Dương Dương mấy lần liếc Manh Manh, Manh Manh cho cô một cái liếc mắt, có chuyện gì lát về phòng làm việc hẵng nói.
Bữa trưa ăn được một nửa, Trần Mặc cũng tới, anh vừa rồi bị chuyện khác làm chậm trễ, cho nên đến bây giờ mới đến.
“Lão đại, phong cách bữa nay không tồi à nha, còn có sữa chua nữa.” Sữa đậu nành của Hầu Tử đã sớm bị cậu ta uống xong, sớm biết liền giữ làm kỷ niệm.
Trần Mặc cũng không nói chuyện, xé ra uống một hớp, tiếp đó bình tĩnh ăn cơm, một lát lại uống một hớp, Hầu Tử nhìn anh ăn một miếng cơm lại uống một hớp sữa chua, càng cảm thấy kì lạ mà cũng không nói gì.
“Manh Manh, mấy ngày nữa ngành chúng tôi tụ hội, cô tới nhé.”
Manh Manh cắn đũa, đang nghĩ ngợi làm sao từ chối đây thì nghe được Trần Mặc nói: “Qua chơi một chút đi, ngày đó vừa lúc nghỉ ngơi.”
Hai người cùng nhau khuyên, Manh Manh đang nghĩ từ chối thế nào, không thể nói gì hơn, cuối cùng chỉ có thể đồng ý, nhưng lại đi sẽ ngại nên lôi kéo Dương Dương đi cùng cô.
“Tôi mang một người không có chuyện gì chứ?”
“Không có việc gì đâu.”
Hầu Tử muốn nói lại bị lão đại giành trước, bỗng nhiên cảm thấy cả người không tốt, đây là tình huống gì, lúc nào Lão đại và Manh Manh thân như vậy?”
“Được, vừa lúc có xe đi nhờ.”
Dương Dương cũng vui lắm, ngược lại còn có thể biết thêm mấy người, có ăn có uống còn có chơi, không đi làm gì chứ.
Hầu Tử vừa nghe đi nhờ xe, lập tức liền khóc gào lên: “Manh Manh tôi cũng có xe nha, cô ngồi xe của tôi, tôi ở dưới tầng lầu của cô.”
Manh Manh: “…” Cớ gì cô cứ cảm thấy Hầu Tử thật đậu bức (ngu, đần, ngốc)?
Sau khi ăn xong bốn người đi lên lầu, đứng ở cửa thang máy đợi thang máy, Hầu Tử mang theo một túi bánh bao, Manh Manh rất tò mò, hỏi cậu ta mang nhiều bánh bao như vậy làm gì.
“Trà chiều đấy, ăn một cái tinh thần tăng gấp bội.”
“…”
Hầu tử nhất định là người phương bắc, thích ăn bánh bao như thế, người phương nam cũng không thích ăn lắm.
Từ thang máy đi ra, đều là một tầng lầu, mỗi người trở về phòng làm việc, mới vừa ngồi xuống Dương Dương liền hỏi có phải Hầu Tử đang theo đuổi cô hay không?
Tuy ngoài miệng Hầu Tử chưa nói, từ lời nói và việc làm của cậu ta có thể nhìn thấy một hai, thật là có chút ý đó, bằng không cũng sẽ không ba lần bảy lượt hẹn cô.
“Có lẽ đó.”
“Còn có Trần tổng giám, cũng ở cùng một khu với cậu?”
“Ừm, nhà đối diện á.”
“Đậu xanh, cậu thực sự quá hạnh phúc rồi đấy.”
“…”
Giờ này Manh Manh mới biết được, thì ra Trần tổng giám của ngành kỹ thuật bị nhiều cô gái coi trọng như vậy, nhưng sao giờ còn chưa kết hôn vậy?