Chương 18
Máy tính Dương Dương mua ngày đó xảy ra vấn đề, sau khi trở về dùng không được bao lâu thì màn hình không mở được, mang máy tính tìm người tranh luận, còn bị nhân viên cửa hàng nói là do mình tạo ra.
Dương Dương rất tức giận, nhưng mình lại tranh cãi không bằng hắn ta, không thể làm gì khác hơn là gọi Manh Manh, Manh Manh vừa nghĩ Trần Mặc khá hiểu về máy tính, đeo túi xách đi qua gõ nhà đối diện.
Gõ mấy lần đều không ai ra mở cửa, không phải là ngày hôm nay tăng ca chớ, chuẩn bị xoay người nghe thử trong phòng có âm thanh gì không, Trần Mặc còn ngái ngủ ra mở cửa, một tay anh khoát trên khung cửa, mặc trên người bộ đồ ngủ lõng lẻo.
“Có phải làm phiền anh ngủ hay không?”
Manh Manh thấy dáng vẻ như mới bò dậy từ trên giường của anh, Trần Mặc xoa mắt, lại nhìn chằm chằm Manh Manh sau lại thờ người ra gật đầu.
“Có việc?”
Manh Manh nói câu chuyện lại lần nữa, Trần Mặc mở cửa ra: “Em vào chờ anh một lát, anh đi với em.”
“Không phiền anh chứ?”
“Không có gì.”
Trần Mặc mang dép lê vào nhà tắm, nhìn người đàn ông trong gương, hơi chán nản, dáng vẻ mới nãy bị nhìn thấy khẳng định ảnh hưởng không tốt, trong mắt dường như còn có ghèn, Trần Mặc cũng chỉ xoắn xuýt một lát, rửa mặt thay quần áo xong thì đi ra.
Manh Manh nhìn thời gian, 5 phút, cũng quá nhanh rồi, đàn ông có phải hay không đều tốc độ như vậy.
“Xong rồi.”
“Vâng, đi nhé.”
Trần Mặc đi ở phía sau, khóa cửa xong hai người cùng bước vào thang máy, nhìn hình bóng của hai người trong thang máy, lúc này Manh Manh mới phát hiện ngày hôm nay màu sắc quần áo bọn họ mặc không sai biệt lắm rất ăn ý, y như áo đôi, đều là áo lông màu vàng.
Trần Mặc thấy Manh Manh phát hiện màu sắc quần áo hôm nay không sai biệt lắm, bèn suy nghĩ nói: “Ngày hôm nay thực sự trùng hợp, đều mặc màu sắc giống nhau.”
“Vâng, anh cũng thích màu vàng à, chúng ta mặc vàng như thế đi ra ngoài sẽ không phải dẫn đến côn trùng chứ.”
“Có lẽ sẽ không.”
Thang máy đến, hai người vào bãi đỗ xe, Trần Mặc lái xe, sau khi ra ngoài anh dừng lại một lát.
“Sao vậy?”
“Em đi ra mua đồ cái.”
Manh Manh đẩy cửa xe ra ngoài, rất nhanh mua bữa sáng lên xe: “Anh ăn trước đi, đậu xe ở bên cạnh, ăn xong rồi lại đi.”
Trần Mặc nhận lấy bữa sáng, trong lòng vui mừng, cố ý quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, bữa sáng ăn xong rất nhanh, cô mua bánh bao thịt cho anh.
“Anh đừng anh nhanh thế, uống chút sữa đậu nành nè.”
“Ừm, được.”
Trần Mặc rất thích loại cảm giác được chăm sóc, trong lòng như nở hoa, sau khi ăn xong thì khởi động xe.
“Manh Manh, bánh bao ăn thật ngon”
“Oà, em cực kì thích ăn bánh bao nhà họ, phân chia đầy đủ, có lúc ông chủ còn tặng sữa đậu nành nữa đó.”
“Lần sau anh cũng mua bữa sáng chỗ này.”
“Dạ.”
Trần Mặc lái xe không nhanh, dường như vẫn còn mùi vị bánh bao thịt khi ấy, thật không tồi.
“Manh Manh, em kể lại tình huống lần nữa đi.”
“Được.” Manh Manh nói anh chuyện Dương Dương mua máy tính, hiện tại máy tính kia bị hư, sau khi bên kia mở ra không đồng ý bảo hành, chỉ nói là nguyên nhân hư do chỉnh bản thân người mua.
“Anh nói chúng ta không phải bị người lừa chứ, đời nào có chuyện máy tính mới dùng vài ngày thì hư rồi.”
“Anh qua mở máy nhìn thì mới biết.”
“Dạ, may mắn có anh hiểu mặt này.”
Trần Mặc bị khen hơi mặt đỏ, bị lâng lâng khi phụ nữ sùng bái, nghiêng đầu nhìn Manh Manh chơi điện thoại, áo lông màu vàng càng tôn thêm nước da trắng nõn của cô.
Đây là một loại tình cảm kì diệu, gió nhẹ thổi qua, mầm móng ở trong lòng lén nảy mầm, không thể tưởng tượng nổi.