Chương 19
Bọn họ tìm được Dương Dương đang ngồi chồm hổm dưới đất vẽ vòng tròn trước cửa.
Manh Manh chạy qua trước, Dương Dương ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ, tâm trạng liền tốt hẳn lên: “Trần tổng giám, ngày hôm nay làm phiền anh rồi.” Nghiêng đầu cho Manh Manh một ánh mắt khen ngợi, vậy mà lại chụp được tổng giám ngành kỹ thuật mang đến, hiện tại coi như cãi nhau cũng tăng thêm dũng khí.
“Khách sáo rồi, đi vào đi.”
Dương Dương dẫn đường, lần này dẫn theo tổng giám tới, nhất định có thể giải quyết vấn đề, Trần Mặc đi bên cạnh Manh Manh, tay trong lúc lơ dãng đụng phải tay cô, mềm mại, ấm áp, rất muốn chạm vào. Vì vậy Trần Mặc làm bộ trong lúc lơ đãng đụng phải tay cô.
Manh Manh cũng không để ý, chỉ coi là trong lúc lơ đãng, đến chỗ mua máy tính, Dương Dương lấy máy tính ra, nhân viên công tác liếc nhìn bọn họ, cũng gọi nhân viên công tác khác tới, Manh Manh quét mắt thấy có tận mấy người đàn ông, bọn họ lại không phải quánh lộn, sao tư thế nhìn giống như muốn quánh lộn thế chứ.
Lặng lẽ đụng đụng Trần Mặc, nhỏ giọng nói: “Anh đánh nhau lợi hại không?”
“…”
Trần Mặc nghĩ thể thao của mình trước đây không tệ lắm, thêm vào đó bình thường đi phòng tập gym, có lẽ cũng được coi là không tệ.
“Ừm, chắc hẳn cũng được.”
“Vậy em yên tâm rồi.”
Trần Mặc lại nhìn nhìn mấy người đàn ông, sắc mặt như thường, đứng bên cạnh Dương Dương, mở máy tính ra nhìn.
Máy tính trực tiếp mở không được, anh thuận tay lấy công cụ trên bàn mở mặt sau của máy tính, Manh Manh thấy sau khi mở ra anh liền cau mày lại, cũng không biết làm sao đây?
“Tôi đã nói mấy lần rồi, máy tính hoàn toàn là do người gây ra, nếu như mỗi khách hàng sau khi mua máy tính phá hư, chúng tôi đều phải bồi thường, thế cái cửa hàng này sớm đóng lâu rồi.”
“Tôi cũng nói mấy lần, căn bản không phải do người gây ra, là máy tính nhà mấy người có vấn đề, người bên cạnh tôi chính là chuyên gia sửa chữa, không tin lát nữa anh có thể hỏi ảnh đến cùng là do gì.”
“Đầu óc tôi hư rồi mới nghe cậu ta nói, cô tìm đến khẳng định là cùng một giuộc với cô, tôi chỉ tin tưởng giám định sữa chữa bên tôi.”
Manh Manh chọt chọt Trần Mặc, để anh nói chuyện, Trần Mặc ngẩng đầu nhìn vài lần nhân viên sửa chữa bên đối phương, chỉ là lấy linh kiện bên trong đặt trên bàn: “Đây đều là linh kiện cũ, tôi không biết hiện tại công ty đều trực tiếp lấy linh kiện thu mua làm máy tính mới, hay là có người bán mới đi, cầm cũ đến.”
Lời nói của Trần Mặc làm cho không khí hiện trường cứng ngắc, đối phương khí thế hung hăng chỉ vào Trần Mặc: “Thằng nhóc kia mày nói mò gì đó.”
“Không nói mò, tôi luôn không nói mò.”
Mắt nhìn thấy đối phương muốn tới đánh người, Manh Manh từ phía sau kéo lại Trần Mặc, để anh đừng kích động, đã nhìn thấy anh ra dấu tay cho mình, nói cô biết không có chuyện gì.
“Đánh nhau chả giải quyết được vấn đề, sẽ chỉ làm vấn đề phức tạp hơn.”
Đối phương nghe anh nói như vậy, dường như hơi do dự, Manh Manh thấy loại chuyện như này cũng không cần làm lớn, nếu không đến lúc đó quá nửa chịu thiệt là bọn họ, bản thân chính mình liền làm chuyện trái lương tâm.
“Mấy người muốn làm gì?”
“Đổi máy tính mới.”
Dương Dương cũng nói: “Chúng tôi cũng không muốn làm lớn chuyện ra, đổi máy tính là được, những thứ khác chúng tôi cũng không truy cứu.”
“Được. Đổi máy tính cho cô.”
Bên kia đã bằng lòng đổi máy tính, Manh Manh cũng thở phào nhẹ nhõm, chờ bọn họ cầm máy tính tới, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình, ngẩng đầu nhìn thấy Cố Đào đang đi về phía này.
“Tớ còn tưởng rằng mình nhìn lầm, thật là cậu, Manh Manh.”
Cố Đào bước sãi tới, vẻ mặt xuân phong đắc ý, Dương Dương nhìn hình mẫu người đàn ông đang đến còn kém há miệng ra, MAN quá đi mất.
Trần Mặc tự nhiên cũng thấy, hé mắt nhìn người bạn này của Manh Manh, trực giác của đàn ông, dường như rất là không đơn giản?