Chương 5

Lúc này, Manh Manh đứng ở cửa nhà hàng xóm mới, nhìn đôi dép trên chân mình, một đôi dép đàn ông bự chảng, chân của cô đều có thể khiêu vũ ở bên trong luôn.

Trần Mặc đứng ở phía trước, ngón tay chỉ: “Nhà bếp ở bên kia.”

Manh Manh “À” lên, đạp dép xềnh xệch đi qua. Nếu như biết vào nhà hàng xóm sẽ mất tự nhiên như thế, trước đó một phút cô cũng sẽ không đưa ra yêu cầu như vậy: “Tôi có thể qua nhà anh đổ nước vào ấm được không?”

Dép dưới chân mang loạng chà loạng choạng, dường như lúc nào cũng có thể từ trên chân rớt xuống. Cô đi rất cẩn thận, rất sợ sẽ lúng túng ngã trước mặt anh.

Vốn Trần Mặc đứng ở phòng khách, cũng đi tới phòng bếp. Đứng ở cửa nhìn cô đổ nước xong, chuẩn bị đi bưng tô mì trên tấm thớt, thì nhìn thấy cô đang bưng nước ở trước mặt mình trợt xuống, muốn tự tay đi đỡ, thế nhưng đã muộn.

Manh Manh bị đôi dép này hại chết luôn rồi, thân mình tự nhiên ngã ngửa ra sau, mông hôn với mặt sàn. Chiếc ấm ôm trong tay cũng đổ theo. Trước khi trượt chân cô ném ấm đi, lúc này ấm nước ở trên tấm thớt lay động hai cái “Bộp bộp” thì rơi trên mặt đất.

Tiếng “Bộp bộp” này hoàn toàn làm cho cô tỉnh táo, mắt mở trừng trừng xem tất cả đã xảy ra trước mắt. Hoàn toàn không biết kết cục như thế nào.
Mặt lập tức đỏ lên: “Kia, kia…”

“Cô không sao chứ?”

Trần Mặc cắt đứt lời của cô, muốn chìa tay đi đến đỡ cô đứng lên. Tay ở sau lưng lại không biết làm sao, cuối cùng vẫn thò tay ra, nhưng Manh Manh đã lồm cồm bò dậy.

Khom lưng nhặt ấm từ mặt đất lên, rất xin lỗi mà nhìn tô mì của anh. Bên trong vừa rồi rơi vào một ít nước uống, nhất định là không thể ăn, cơm tối của anh cứ như vậy bị mình hủy diệt rồi.

Manh Manh rất xin lỗi, mỗi lần cảm thấy xấu hổ xin lỗi liền thích cắn ngón tay của mình, lúc này cũng đang cắn nó.

Trần Mặc lặp lại câu nói vừa nãy: “Cô không sao chứ.”

Lúc này Manh Manh mới xoay người nhìn anh: “Tôi không sao, nhưng mà bữa ăn của anh có sao rồi đó.”

Ngón tay như búp măng chỉ vào tô của anh, rất xin lỗi: “Tôi làm hư bữa ăn của anh rồi, không bằng anh qua nhà tôi ăn đi, vừa lúc tôi sắp nấu cơm.”

Đối với Manh Manh lòng dạ hiền lành mà nói rất là ngại ngùng í. Người ta giúp cô, kết quả ngược lại mình lại hủy bữa ăn của anh. Vì để anh chấp nhận chỉ vào tô mì nói: “Thứ này ăn nhiều không tốt, ăn một gói phải trừ độc 32 ngày lận đó.”

Trước mắt Trần Mặc đều là đôi môi khẽ đóng khẽ mở của cô, trong đầu đều là giọng nói mềm mại lại hoạt bát của cô. Giống như dòng suốt trong trẻo mát mẻ từ trong lòng anh chầm chậm chảy qua, không dừng lại chút nào.

“Đi đi nhé, tôi làm rất nhanh.”

Manh Manh vẫn còn đang khuyên anh. Lần này, Trần Mặc có phản ứng, cũng ngoài dự liệu của anh: “Ừm, được.”

Kỳ thực sau khi nói xong Trần Mặc hơi hối hận. Anh cảm giác mình giống như chiếm được tiện nghi ăn cơm chùa nhà người khác. Vì vậy thu dọn trong nhà xong thì đi qua mang theo một trái dưa Ha-Mi, đó là trái cây chỉ có trong nhà hiện nay.

Manh Manh trở về trước tiên lau nhà sạch sẽ, sau đó ở phòng bếp làm cơm. Bởi vì tắt nước, chỉ có thể làm vài món đơn giản.

Sau khi Trần Mặc đến, trước tiên đặt dưa Ha-Mi lên bàn, sau đó dạo quanh một lượt. Phòng ở có một phòng ngủ một phòng khách, đi vài bước liền đến đường cùng, ánh mắt nhìn qua cũng không kém lắm.

Sàn nhà rõ ràng đã quét dọn qua, còn có một chút ẩm ướt. Trên chân anh mang chính là dép của cô, gót chân phía sau lòi ra đụng trên nền nhà, có cảm giác mát mẻ.

Đi hai bước về phòng bếp, nghe cô kêu nhìn phía ngoài: “Lập tức ăn cơm rồi.”

Trần Mặc dừng lại tại chỗ, nghiêng người kéo ghế ra. Bàn rất nhỏ, có hai mặt dựa vào tường. Ừm, ghế cũng không lớn, nhưng vẫn có thể ngồi.

Chương 6