Chương 6

Manh Manh bưng cơm đi ra, cô làm rất đơn giản, cơm chiên và cơm trộn, không nấu ăn được bởi vì tắt nước, không rửa rau được. Cơm trộn là cô tham khảo cơm trộn của Hàn Quốc, riêng nước tương là cô mua ở ngoài về.
Trần Mặc ngồi trên ghế lặng lẽ xem tô bự trước mặt, không phải, nói đúng ra chắc là thau. Một cái thau cơm trộn bự chảng, phân biệt ra được bên trong có giá đỗ còn có rong biển, thịt bò, trứng chiên, dưa chuột.
Ngoại trừ một thau cơm trộn, còn có một chén nhỏ cơm chiên hải sản. Hai người cơm nước giống nhau như đúc, nhưng cô dùng thau nhỏ hơn mình rất nhiều, có thể nói là tô.
Nhất thời sinh ra cảm giác như đang nuôi heo, Trần Mặc không nói chuyện, cầm muỗng yên lặng múc một muỗng to cho vào miệng, mùi vị rất tốt, cũng không thua gì ở bên ngoài.
Manh Manh thấy anh ăn một muỗng lớn như vậy, vội vàng đến tủ lạnh lấy đồ uống ra, mỗi người một lon QQ ngôi sao, Trần Mặc liếc mắt, lại tiếp tục ăn.
“Là vầy, tôi không biết lượng cơm của anh, cho nên làm hơi nhiều, anh ăn thừa cũng không có chuyện gì đâu.”
“Ừm.”
Manh Manh biết anh là người đàn ông ít nói, cũng không có quấy rối anh tiếp tục ăn cơm, uống QQ ngôi sao, ăn từng muỗng từng muỗng, thỉnh thoảng cầm điện thoại gửi Wechat, lướt lướt vòng bạn bè.
Cô đã làm qua rất nhiều lần cơm trộn, vị y như cũ, lần này cũng làm rất thành công.
Trần Mặc từng muỗng từng muỗng, cơm trong thau chậm rãi vơi đi dần, thau đơn giản này mỹ vị hơn mì tôm.
Còn có cơm chiên, tôm bóc vỏ mỹ vị, anh muốn ăn hết sạch toàn bộ. Bỗng dưng nghĩ đến một vấn đề, ở trong nhà người khác ăn nhiều như vậy dường như không tốt lắm.
Trần Mặc ngừng lại, Manh Manh cũng tò mò nhìn anh: “Sao anh không ăn? ”
“Tôi ăn no rồi.”
“Ớ? Ăn có nhiêu đó à?”
Manh Manh nhìn thau, còn dư thật nhiều, cơm chiên hải sản cũng không ăn như thế: “Là ăn không ngon à? Tôi suýt chút nữa quên mất, dường như con gái thích ăn cơm trộn Hàn Quốc khá nhiều, xin lỗi, tôi quên suy nghĩ giới tính của anh.”
Ngón tay thon dài của Trần Mặc cầm đũa, thấy trong mắt cô tràn đầy áy náy, cảm thấy hành động của mình có phải làm tổn thương cô hay không. Trong lúc nhất thời lại không biết nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là lại ăn một miếng, chứng minh không phải bởi vì ăn không ngon.
“Cơm trộn ăn ngon.”
“Vậy là tốt rồi, anh uống đồ uống nè, coi chừng nghẹn á.”
“Được.”
Anh ăn nữa làm Manh Manh rất vui vẻ, vô cùng hy vọng anh có thể ăn hết sạch. Đây là tâm trạng của người làm cơn, nhìn người khác ăn sạch, trong lòng có loại cảm giác thỏa mãn.
Trần Mặc không quên ánh mắt của cô, tiếp tục cúi đầu ăn, một thau rất nhanh thấy đáy. Manh Manh cũng ăn không sai biệt lắm, miệng nhỏ đang uống lon QQ ngôi sao.
Đồ uống trẻ con, ánh mắt Manh Manh rơi vào mấy chữ trên. Hóa ra là đồ uống trẻ con à, thảo nào cảm thấy khá ngon à nha.
“Để tôi!”
Chờ sau khi anh ăn xong, Manh Manh dọn dẹp chén đũa, Trần Mặc ngồi trên ghế, đá đá dưa Ha-Mi bên chân, khom lưng đem đến phòng bếp.
“Cắt nhé!”
“Í, sao còn mang trái cây đến.”
Trần Mặc không tiếp lời, cầm cắt trái cây ra, sau khi cắt gọn đặt ở trong đĩa bưng đi ra ngoài. Manh Manh rửa tay xong sau đó đi ra ngoài, anh đã đi rồi, chỉ có dưa Ha-Mi trên bàn.
Đối với hàng xóm mới của mình, Manh Manh thật thích, về sau có thể tăng tiến tình cảm giúp đỡ lẫn nhau.
Dường như tính cách của anh rất yên tĩnh, không thích nói thế nào, không biết là làm nghề gì. Nghĩ tới đây, Manh Manh cảm thấy lần gặp mặt sau có thể hỏi một chút.
Dưa Ha-Mi nhiều lắm không ăn hết, bỏ nửa vào tủ lạnh, sau đó tìm quần áo đi tắm.

Chương 7

Comments

comments