Chương 8 

“Chắc là vấn đề thiết lập máy tình, tôi thiết lập cái mới, đại khái là được rồi.”
Trong phòng làm việc của chủ nhiệm, Manh Manh đứng ở một bên, xem anh trai kỹ thuật này thiết lập, cô là một người ngu máy tính, cho nên mặc kệ anh ta nói cái gì, bản thân cũng gật đầu, ngược lại có thể sửa xong là tốt rồi, nói nhiều cô cũng không hiểu.
“Vấn đề không lớn chứ?”
“Vấn đề nhỏ, một hồi là tốt rồi.”
“Cảm ơn anh.”
Lòng Hầu Tử tràn đầy vui mừng, cảm giác được sùng bái thực tốt, hoàn toàn thỏa mãn chủ nghĩa đại nam tử của anh.
“Hạ Manh Manh, cô mới tới à, trước đây chưa thấy qua cô?”
“Đúng vậy, tôi mới đến không bao lâu.”
“Thảo nào, về sau máy tính có vấn đề gì, trực tiếp tới tìm tôi.”
“Được.”
Có một đồng nghiệp giỏi kĩ thuật máy tính là chuyện vô cùng vui vẻ, máy tính rất nhanh sửa xong, Manh Manh tiễn đồng nghiệp ra ngoài.
Trước khi chủ nhiệm về máy tính cũng đã sửa xong, chủ nhiệm đặc biệt mà biểu dương Manh Manh, xem như mới tới, còn chưa qua thời gian thử việc, lưu lại ấn tượng tốt cho chủ nhiệm là vô cùng cần thiết.
Buổi trưa đi xuống ăn cơm với Dương Dương, Dương Dương mang theo phần mực thiết bản trong nhà làm, ở căn tin lại gọi vài món ăn, Manh Manh ngồi đối diện cô, gặm lấy bánh bao trong tay.
Hôm nay tới sớm, bánh bao chưa nguội, còn mềm nóng hôi hổi, cắn từng miếng nhỏ.
“Tại sao cậu lại ăn bánh bao chứ?”
“Cơm quá cứng.”
Dạ dày của cô không tốt lắm, ăn cơm cứng sẽ khó chịu, ăn cơm mềm thì không sao, cơm của căn tin có khi cứng có khi mềm, hoàn toàn là xem tâm trạng của dì nấu cơm.
“Hình như căn tin cũng có mì sợi á.”
“Ăn mì dễ đói.”
“Cũng phải.”
Manh Manh tiếp tục cắn bánh bao, nói đến chuyện sửa máy tính sáng sớm, ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, vừa lúc thấy nhân vật chính sửa máy tính sáng nay, vừa may đi ở bên này, chuẩn bị chào hỏi, lại thấy người đàn ông phía sau anh ta, tuy là cúi đầu, Manh Manh liếc mắt liền nhận ra, dùng sức gọi anh.
“Trần Mặc, Trần Mặc.”
Dương Dương một tiếng đậu xanh, cũng quay đầu qua xem, Hầu Tử vốn cho là vẫy tay với mình, đợi nghe được tên, gương mặt đã cười không nổi, sao yêu mặt trăng, mặt trăng lại yêu mặt trời.
“Tổng giám, bên kia có em gái đang gọi anh.”
Trần Mặc không phải người mù, nghe được cũng nhìn thấy, đang cầm mâm ăn đi qua, Hầu Tử nhìn tổng giám đi qua, bản thân cũng thí điên thí điên theo đi qua.
Thuận tiện không quên ở phía sau không ngừng hỏi anh tại sao biết Hạ Manh Manh, cô rõ ràng mới đến nơi này không được vài ngày, chẳng lẽ là trước đây quen biết.
Manh Manh dành ra vị trí cho bọn họ, sau khi Trần Mặc đến ngồi bên cạnh Manh Manh, Dương Dương nhìn không chuyển mắt, Manh Manh quen biết tổng giám ngành kỹ thuật, cô sao không biết nhỉ?
“Trần tổng giám.”
“Ừm, chào cô.”
Trần Mặc tích chữ như vàng sau khi nói xong câu này, cầm bánh bao cắn một miếng, anh ăn cũng là bánh bao, giống với Manh Manh.
“Anh và Manh Manh cũng biết nhau à?”
“Đúng vậy.”
Lại cắn một miếng bánh bao, Manh Manh vẫn không nói chuyện, cũng lặng lẽ cắn bánh bao, đối diện Hầu Tử hết sức tò mò quan hệ bọn họ, Dương Dương cũng theo mà hỏi ra.
“Tổng giám, Manh Manh là bạn anh à?”
“Ừm.”
Lại là một chữ, Hầu Tử muốn điên mất rồi, lão đại tích chữ như vàng không thể nhiều vài chữ à, không biết trong lòng anh ta lo lắng bao nhiêu.
“Tổng giám, tại sao anh và Manh Manh biết nhau.”
Trần Mặc ngẩng đầu, quét mắt Hầu Tử, không nói chuyện uống một hớp canh, Manh Manh trước một bước thay anh trả lời: “Anh ấy là hàng xóm của tôi, tối hôm qua còn giúp tôi không ít.”
Hầu Tử miệng chữ O lại, Dương Dương lại ồ lên, Manh Manh không chú ý tới sắc mặt của Trần Mặc, tiếp tục cắn lấy bánh bao.

Chương 9

Comments

comments