Chương 9

Hầu Tử vô cùng thất vọng, lão đại và Manh Manh là hàng xóm, có câu nói như thế này, gần quan được ban lộc, vị trí địa lí tốt như vậy, chẳng qua cũng có ngoại lệ, vẫn có thể tranh thủ được.
“Manh Manh, cô thích ăn bánh bao à, tôi cũng thích ăn.”
Hầu Tử cắn bánh bao, một tay cầm một bánh, bên trái một miếng, bên phải một miếng. Manh Manh vô cùng ngạc nhiên: “Anh không ăn đồ ăn à?”
“Ha ha, tôi cũng thích ăn cơm.” Hầu Tử lập tức bỏ bánh bao xuống ăn thức ăn, rơi vào trong mắt Manh Manh, một anh chàng đậu bỉ thật lớn à nha ~~.
*Đậu bỉ: là từ xuất phát từ anime, do nhân vật ふるで りか nói giọng địa phương nên được dịch thành như vậy. Nghĩa là ngốc, nhà quê.
Trần Mặc ăn nhanh, rất nhanh thì ăn xong rồi, trong khay ăn sạch sạch sẽ sẽ, chỉ thừa lại chút canh, quét mắt Hầu Tử đối diện nói không ngừng, còn không ăn xong.
Manh Manh ăn không nhiều lắm, miệng nhỏ đang húp canh, lát sau Dương Dương cũng ăn xong. Cô và Dương Dương chào hỏi xong thì rời đi.
Manh Manh đi rồi, Hầu Tử bỏ bánh bao xuống không ăn nữa, bỗng nhiên lý tưởng hào hùng mở miệng: “Tổng giám, em muốn theo đuổi Manh Manh.”
Trần Mặc vẫn im lặng như cũ, cho cậu ta một cái liếc mắt, trực tiếp bưng khay rời đi.
Hầu Tử gấp gáp cầm bánh bao đuổi theo phía sau, cậu ta cảm giác mình đã gặp phải mệnh trung chú định rồi, tình duyên tốt là phải nắm chặt trong lòng bàn tay, vì hạnh phúc tương lai của mình, nhất định phải cúi đầu.
*Mệnh trung chú định: thiên định, số mệnh đã định.
Lúc nghỉ trưa, Trần Mặc từ phòng toilet đi ra, mới vừa đẩy ra cửa ngành kỹ thuật bước vào, Hầu Tử từ bên cạnh xông tới, trực tiếp ngồi xổm xuống ôm lấy bắp đùi anh mà gào lên: “Tổng giám, em thuê anh một căn phòng nhé, em cam đoan không quấy rầy đến anh.”
” … “
Đồng nghiệp vây xem càng ngày càng đông, Trần Mặc một cước đá cậu ta ra xa, cậu ta lại ôm lấy từ phía sau, gân giọng gào: “Tổng giám, thuê một tháng thôi.”
” … “
Trần Mặc lại đá cậu ta một cước, lần này nhanh chóng chạy về phòng làm việc đóng cửa lại, Hầu Tử lên cơn rồi.
Về vấn đề cẩu FA của phòng làm việc, hắn làm cấp trên cũng có ý giúp bọn họ giải quyết, nhưng lần này không phải Trần Mặc rất nguyện ý, anh còn muốn ăn cơm trộn lần nữa.
Buổi tối Manh Manh tan làm sớm, sau khi đi một chuyến đến chợ thì trở về nhà nấu cơm, từ lúc biết Trần Mặc và cô cùng một công ty, càng phát giác có duyên phận, thật là trùng hợp à nha.
Trần Mặc tan làm vừa ra khỏi phòng làm việc, Hầu Tử lại xuất quỷ nhập thần xông tới: “Tổng giám, anh cho em thuê một căn phòng đi mà, kiếp sau em sẽ vì anh làm trâu làm ngựa.”
” … “
Mang theo túi nhanh chóng đi, ở phía sau Hầu Tử đuổi theo không bỏ, bị Tiểu Từ ngăn lại an ủi: “Là của cậu thì sẽ là của cậu, không phải cậu tranh thủ rồi cũng sẽ là của cậu.”
“Cậu líu lưỡi nhỉ.”
Hầu Tử rất là đau lòng, tổng giám đã không cho cậu ta thuê, vẫn có thể thuê trong tòa nhà đó, lập tức lên mạng đứng xem thiếp tiểu khu thuê phòng, phát hiện còn thật có mấy nhà đang cho thuê.
Đây là chuyện vô cùng tốt đẹp, tìm một căn cách bọn họ gần nhất, còn ở phòng cùng tòa nhà, lập tức gọi điện cho chủ nhà, hẹn thời gian xem phòng.
Xem phòng thì đêm nay, vì tình yêu cậu ta muốn tốc chiến tốc thắng, cũng giống như Tiểu Từ, năm nay ôm bà xã về nhà.
Trần Mặc đi xe trở về, từ thang máy đi ra, thì xem tin nhắn mà Hầu Tử gửi đến: “Tổng giám, buổi tối đi nhà anh đánh liên minh anh hùng.”
Anh nghi ngờ cất điện thoại lại, nhất định Hầu Tử không uống thuốc, trực tiếp xem như không quan tâm, mở cửa nhà, nấu nước, lấy gói mì tôm từ trong thùng ra.
Hầu Tử thuận lợi nói chuyện tốt với chủ nhà, tiền thuê nhà là cuối kỳ trả, cọc trước ba tháng, trước thời hạn một tháng đóng tiền nhà, ngoại trừ ngoài tiền nhà, mỗi tháng còn có mười mấy đồng tiền phí bảo an, sau khi nói chuyện tốt Hầu Tử lập tức đóng tiền cọc ký hợp đồng.
Tình yêu tới nhanh làm cho đầu cậu ta xung huyết, lập tức nóng lên, đến khi chủ nhà đưa chìa khóa cho cậu ta, sau khi rời đi, một mình cậu ta đứng trong phòng. Bỗng dưng nghĩ đến một vấn đề, vạn nhất Manh Manh có bạn trai, hoặc là kết hôn rồi thì làm sao đây, cậu ta không phải là ngu ngốc bận việc rồi.
Hiện tại cần phải đi lên xác định, Hầu Tử vội vã lên lầu, Trần Mặc mới vừa ăn mì tôm, thì nghe thấy tiếng chuông cửa, lẽ nào Hầu Tử tới thật?

Chương 10

Comments

comments