Chương 7

Cảm giác ăn quá no là gì, chính là buổi tối nằm trên giường, cảm giác cơm muốn ọc ra từ trong miệng, sau một đêm tiêu hóa, vẫn không muốn ăn đồ gì.
Sáng sớm Trần Mặc không ăn sáng, tóm lại nguyên nhân là vì tối hôm qua ăn quá no, sáng sớm đi làm trước liếc nhìn cửa đối diện, cửa đóng thật chặt, quay đầu vào thang máy.
Đi công tác vài ngày sáng sớm trở về công ty, mới vừa vào ban đã nhìn thấy Tiểu Từ vui sướng đang phát kẹo cưới, phát lần lượt, cuối cùng phát đến anh: “Tổng giám, em sắp kết hôn rồi, cám ơn mẹ anh giới thiệu đối tượng.”
” … ”
Trần Mặc giật nhẹ khóe miệng, nếu như mẹ anh biết lời cảm ơn của Tiểu Từ, phỏng chừng muốn lột da anh, chuyện này nói ra rất dài dòng, kỳ thực cũng chính là thay thế xem mắt, ngày đó anh có việc nên không đi, Tiểu Từ xung phong nhận việc đi, sau đó thì thành đôi rồi.
“Được, tôi sẽ chuyển lời.”
Trần Mặc đang cầm kẹo cưới chuẩn bị đi, lại bị Hầu Tử gọi lại: “Tổng giám, nhặt được điện thoại của anh là mỹ nữ à, giọng nói mềm mại lắm luôn, thật dễ nghe.”
Anh im lặng lúc lâu: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Hầu Tử chưa từ bỏ ý định: “Có thể đưa số điện thoại của cô ấy cho em không? Em có phòng có xe, chỉ thiếu một người bạn gái.”
“Cậu không phải có bạn gái rồi à?”
Khuôn mặt Hầu Tử ngượng ngùng hơi đỏ: “Tối hôm qua đã bay hơi rồi.”
” … “
Trần Mặc bấm ngón tay tính toán, mùa xuân đến rồi, thảo nào khác thường như vậy.
“Tôi đã quên số.”
“Ai, không phải còn có nhật ký cuộc gọi à.”
Hầu Tử ở phía sau kêu, Trần Mặc đi nhanh, “bịch” một tiếng đóng cửa lại, cắt đứt âm thanh không hài hòa bên ngoài.
Cởi áo khoác để lên ghế, rất nhanh cửa phòng làm việc bị người đẩy ra, vẫn là Hầu Tử.
“Chuyện gì?”
“Tổng giám, chuyện xin nghỉ kia.”
“Vào đi.”
Sáng sớm Hạ Manh Manh phải đi vào phòng làm việc mà chủ nhiệm gọi đến, hỏi cô có thể sửa máy tính hay không, Manh Manh lắc đầu, dường như mình không có kỹ năng này.
“Tôi giúp anh xem một chút.”
Máy tính chủ nhiệm có thể mở ra, cũng có thể lên Internet, QQ có thể dùng, chính là không thể mở ra trang web, 360 mở không ra, đại khái là trục trặc máy tính.
“Có phải vấn đề internet hay không?”
“Không phải, chắc là trục trặc máy tính.”
“Trục trặc máy tính à, tôi đi tìm người tới sửa.”
Chủ nhiệm đi tới cửa lại ngược trở về, nghĩ đến mình còn có việc phải làm: “Manh Manh à, cô giúp chủ nhiệm đi đến bộ kỹ thuật tìm người xem máy tính nhé, bây giờ tôi còn có một ít chuyện phải xử lý.”
Chủ nhiệm đều đã nói như vậy, Manh Manh không có lý do cự tuyệt, gật đầu đồng ý, đi đến ngành kỹ thuật.
Trước đó Dương Dương đã nói về ngành kỹ thuật rồi, đều là sinh vật giống đực, Manh Manh đứng trước cửa ban của họ, thấy bên trong đi ra một người đàn ông đeo mắt kiếng, vội vàng kêu anh ta: “Tôi là Hạ Manh Manh của ngành tài vụ, máy tính của chủ nhiệm chúng tôi bị hư, anh có thể đi xem được không?”
Hầu Tử liếc mắt nhìn cô, máy tính ngành tài vụ làm sao hư rồi, luôn tới ngành bọn họ bắt người, bọn họ là làm chương trình phần mềm, không phải sửa máy tính, đây hoàn toàn không phải cùng một khái niệm, đám phụ nữ này luôn lẫn lộn.
Hắng giọng mở miệng nói với em gái tài vụ: “À, tôi không biết sửa máy vi tính.”
“Anh không phải ngành kỹ thuật ư?”
“Đúng vậy, chúng tôi là người viết mã, không phải thợ sửa kỹ thuật.”
Manh Manh nhụt chí: “À, vậy anh đi đi.” Quay đầu dự định lại bắt một người đến, Hầu Tử ngốc tại chỗ lại không muốn đi rồi, em gái tài vụ bộ dáng hình như rất đáng cả, ngay cả tên cũng đáng yêu nữa ~~.
“Hạ Manh Manh, nếu không tôi giúp cô đi xem thử.”
“Nhưng anh không phải là không biết à?”
Hầu Tử miễn cưỡng vui cười: “Vừa rồi chỉ đùa một xí, chỉ cần không phải quá phức tạp, trên cơ bản tôi có thể.”
Đã có người xung phong nhận việc rồi, Manh Manh cũng vui vẻ, mang theo anh đến ngành tài vụ.
Trần Mặc ra khỏi phòng làm việc, dạo qua một vòng không tìm được Hầu Tử, Tiểu Từ giả bộ xảo trá lại gần: “Tổng giám, Hầu Tử theo em gái tài vụ đi rồi, em cảm thấy có kịch hay rồi.”
Thang Viên cũng phụ họa theo: “Làm không tốt chúng ta lại phải gói bao lì xì.”
Trần Mặc không nói chuyện, trực tiếp đi ra ngành kỹ thuật.

Chương 8

Comments

comments