Chương 13B

 

Editor: Nhung

Biên tập: Ni

 

Cũng may, tôm hùm nướng hương bay mười dặm và canh suông cá muối hương vị tuyệt ngon khiến Du Nhiên ăn uống thỏa thuê. An Nhiên cùng Hân Nhiên ăn uống cũng vô cùng vui vẻ. Mạnh Lãi chậm rãi uống bạch lê hoa, thấy mấy cô con gái vùi đầu vào ăn uống chỉ đành cười khổ.

 

 

Mạnh Chính Hiến cười nói, “Mấy muội muội thích là tốt rồi, về sau con sẽ dẫn các muội ấy đến đây ăn.”

 

 

Mạng Lãi gật đầu, “Có điều là con không được cho mấy đứa ăn đồ tươi sống, nghe không?”

 

 

Mạnh Chính Hiến cười đáp, “Dạ.”

 

 

Phòng bên cạnh bỗng ồn ào, có vẻ là đang tranh cãi ầm ĩ, Mạnh Chính Hiến nhíu mày, kêu bồi bàn đang bước tới, “Bảo họ im tĩnh chút đi.”

 

 

 

Bồi bàn cười nói, “Quý khách thông cảm, phòng bên cạnh toàn là quý nhân, mong quý khách thông cảm.”

 

 

Mạnh Chính Hiến bực mình, nói, “Ở kinh thành này có rất nhiều quý nhân, cho dù kẻ đó là ai thì cãi nhau ở chốn thanh tịnh này quả thật là đang quấy rầy người khác.”

 

 

Mạnh Lãi ôn hòa nói, “Mặc kệ bọn họ đi. Chúng ta cũng sắp đi rồi.”

 

 

Mạnh Chinh Hiến thấp giọng đáp, “Dạ.”

 

 

“Đại nhân quả thật là người rộng lượng, bên cạnh là Ngụy quốc công phủ Tứ gia dẫn theo gia quyến tới đây, nô tài quả thật không dám nói gì với họ.”

 

 

Du Nhiên chớp chớp mắt, “Ngụy quốc công phủ Tứ gia, đây không phải phụ thân của Trương Điềm Tâm sao?”

 

 

“Trương Điềm Tâm là ai?” An Nhiên và Hân Nhiên đều tò mò, đồng thanh hỏi.

 

 

Du Nhiên cười rộ lên, “Trương Điềm Tâm sao, tên của nàng ta là Trương Khế. Lần đầu tiên gặp nàng ta, ta thấy nàng ta viết tên mình lệch khiến số bảy thành số 8, chữ viết rất to, ta liền kêu nàng ta là Trương Điềm Tâm kể từ đó.”

 

 

An Nhiên cùng Hân Nhiên cũng cười ồ lên, phải rồi, chữ khế viết to như vậy thì trở thành Điềm Tâm là đúng rồi!

 

 

“Là nha đầu nào dám ở sau lưng ta nói bậy hả?” Cửa lập tức bị mở ra, một cô gái mang trên mình bộ quần áo đỏ thẫm xuất hiện ở cửa, hùng hùng hổ hổ, đứng chống tay ở thắt lưng, khí thế bừng bừng.

 

 

Du Nhiên vỗ tay khen hay, “Quả không hổ danh là tướng môn hổ nữ, khí thế như vậy, ta rất thích.”

 

 

Hồng y thiếu nữ khẽ cười giễu cợt, “Tiểu A Du, ngươi giỏi nịnh như vậy, hôm nay tỷ tỷ đây nhất định phải tính sổ với ngươi.”

 

 

Mạnh Chính Tuyên và Mạnh Chính Hiến thấy Mạnh Lãi cười vô cùng thích thú, biết là không có việc gì nguy hiểm nên chỉ ngồi xem. An Nhiên và Hân Nhiên cũng mở to hai mắt ngồi xem kịch hay.

 

 

Hồng y thiếu nữ bày bộ mặt dữ tợn ra, bắt đầu dọa nạt, “Tiểu nha đầu ngươi trở về kinh thành mà không đến thăm tỷ tỷ, muốn chết có đúng không?”

 

 

Du Nhiên bĩu môi đáp, “Không phải tỷ đã gửi thiệp mời đến rồi sao, mấy ngày nữa ta sẽ đến chỗ tỷ ngắm hoa còn gì.”

 

 

Hồng y thiếu nữ lại buông lời quở trách: “Mấy ngày nữa? mấy ngày nữa? Ngươi không biết tỷ tỷ này rất nhớ ngươi hay sao?”

 

 

Hai người lại bắt đầu ồn ào, Mạnh Lãi chỉ biết cười giải thích với mấy người còn lại, “Hai tỷ muội này từ xưa đã vậy rồi, tính cách đều rất trẻ con.”

 

 

 

Hồng y thiếu nữ này là con gái của Quảng Đông Đề Hình Án Sát Sử Trương Chiêu, Trương Khế. Trương Chiêu là Ngụy quốc công phủ Tứ gia, lần này trở về kinh thành là do tới nhậm chức Hữu Thị Lang ở Hình bộ.

 

 

Ngụy quốc công phủ là thủ lĩnh của Chư quốc công phủ, tổ tiên của Ngụy quốc công phủ là Trương Công. Trương Công xuất thân là nông dân, nhưng lại là nhà quân sự thiên tài, từ nhỏ đã đi theo Thái tổ hoàng đế, trải qua thập tử nhất sinh, tinh thông mưu lược, là người rộng lượng, khoan dung. Trương Công tuy là người quyền cao chức trọng, lại vũ dũng cương nghị, nhưng lại vô cùng khiêm tốn, không kể công cũng không kiêu ngạo. Điều đó khiến cho Thái tổ hoàng đế từ đầu đến cuối vẫn luôn tín nhiệm ông ta.

 

 

Các thế hệ sau của Ngụy quốc công đều có người nhậm chức quan trọng trong quân đội, uy danh cực lớn. Ngụy quốc công phủ quả là có danh tiếng hiển hách nhất trong triều.

 

 

Trương Chiêu là con thứ của Ngụy quốc công, thuở còn nhỏ không tập võ giống các ca ca mà đi theo con đường khoa cử, ban đầu làm Đường tri huyện, trải qua hai mươi mấy năm thì thăng tới chức Đề hình án sát sử ở Quảng Đông và giờ là nhậm chức hữu Thị Lang ở hình bộ.

 

 

Trương Chiếu cưới vợ là Vũ Thị sinh ra Trương Khế là con một. Thuở còn nhỏ, Trương Khế được nuông chiều nhưng tính tình lại khảng khái rộng lượng, không câu nệ tiểu tiết. Lúc ở Nghiêm Châu, Du Nhiên gặp Trương Khế, vừa mới gặp mà đã quen thân, hợp nhau vô cùng.

 

 

Trương Khế làm loạn với Du Nhiên một lát rồi mới thả Du Nhiên ra, đứng lên rồi thi lễ với Mạnh Lãi: “Mạnh bá bá, đã lâu không gặp người. Người vẫn khỏe chứ ạ?”

 

 

Mạnh Lãi đối với Trương Khế vô cùng hòa nhã, cười đáp, “Tốt, rất tốt. Trương Đại tiểu thư quả thật là ngày càng hoạt bát.”

 

 

Trương Khế cười xua tay, “Mạnh bá bá, người không thể gọi con là Trương Đại tiểu thư được, người phải gọi con là Thập tam tiểu thư mới đúng chứ.”

 

 

Mạnh Lãi sửng sốt, lập tức hiểu ra rằng ở Ngụy quốc công phủ Trương Khế xếp thứ mười ba, cười nói, “Hóa ra ở trong phủ cháu lại xếp thứ mười ba.”

 

 

Du Nhiên cười thầm, Thập Tam Muội ơi là Thập Tam Muội.

 

 

Cùng lúc, Thập Tam Muội cũng lao đến bên cạnh Du Nhiên, thấp giọng nói: “A Du, hôm nay Nhị ca của ta cũng tới đó, huynh ấy đang ở ngay phòng bên cạnh chứ không xa đâu.”

 

 

Hả, hắn cũng tới sao, trong phút chốc, gương mặt nhỏ nhắn của Du Nhiên nhăn lại như ăn phải mướp đắng, tên Hỗn Thế Ma Vương đó cũng tới, quả là sợ chết đi được.

 

 

<<                >>