Chương 14: Con Riêng

 

Editor: Jyn

Biên Tập: Ni

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Du Nhiên ngẩng đầu, ở ngoài cửa một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang đứng, đang cười như không cười nhìn nàng.

Thiếu niên này mi thanh mục tú, dung mạo tuấn mỹ, mặc áo lĩnh dài màu vàng trắng, thêu hoa văn hình đoàn mây, eo buộc một cái thắt lưng bạch ngọc, mái tóc đen dùng thanh quan bạch ngọc buộc lại, môi hồng răng trắng, đích thị là nhân vật phong lưu.

Trương Khế vội chạy ra, lôi kéo mỹ thiếu niên nhỏ giọng nói gì đó. Ở đây, Hân Nhiên kéo Du Nhiên qua thấp giọng hỏi “Người kia là ai?”

An Nhiên bất động thanh sắc, cũng chống lỗ tai lên lắng nghe. Thật sự là hồng nhan họa thủy ah! Du Nhiên liếc nhìn thiếu niên kia một cái thầm cảm thán. Mới nói:

“Hắn là thứ tử của thị Lang bộ hình Trương Chiêu, là tứ gia của Ngụy quốc công phủ. Hắn tên là Trương Mậu, tự Lệnh Gia, năm nay mười lăm tuổi, dường như đã là giám sinh.” Tin tức cơ bản đều nói hết rồi, tỷ muội vừa lòng chứ?

(*Giám Sinh: Là học sinh ở quốc tử giám)

Ánh mắt Hân Nhiên lộ ra một tia vừa ý, “Đại gia công tử, quả nhiên phong độ văn nhã.” Du Nhiên lắc đầu “Lệnh Gia chỉ là một mỹ thiếu niên văn nhã, tính tình lại thích đùa bỡn người khác.”

Mạnh Lãi ngồi một bên, lúc này mới lên tiếng mỉm cười nói, “Hiền chất nếu đã đến thì mời vào nói chuyện.”

Huynh muội Trương gia vào phòng, Trương Mậu đi đến trước mặt Mạnh Lãi, lạy dài coi như chào hỏi, đứng dậy cất cao giọng nói “Mạnh bá bá có khỏe hay không, rời tới Quảng châu đã lâu, hôm nay mới có duyên gặp lại. Gia phụ rất hay nhắc tới người.” Mạnh Lãi mỉm cười vuốt cằm, “Rất tốt, lệnh tôn cũng khỏe chứ?”

Trương Mậu cười nói, “Tạ bá bá đã quan tâm, gia phụ rất khỏe. Đêm nay gia phụ mang theo tiểu chất huynh muội vài người tới đây ăn uốn, thấy Lệnh Nghi ra ngoài thay quần áo chậm chạp mãi không về, tiểu chất liền ra ngoài đi tìm. Vừa hay gặp bá bá ở nơi này.”

Mạnh Chính Tuyên cùng Mạnh Chính Hiến cũng đã đứng lên, cùng chào hỏi Trương Mậu sau đó hàn huyên một phen, ba người đều là thiếu niên ngọc thụ lâm phong, dáng người cao ngất, khiến cô nương nào cũng có tâm ý nhung nhớ. Trương Mậu liếc mắt nhìn về phía này, nhìn thấy Du Nhiên, Trương Khế và hai tiểu cô nương khác đang im lặng ngồi cùng nhau, căn bản không nhìn về chỗ hắn, trong lòng âm thầm tức giận nhưng không dám lỗ mãng, chỉ có thể tiếp tục trò chuyện với ba phụ tử Mạnh Lãi.

Một lát sau, một gã sai vặt của Trương gia cung kính đi đến mời “Tứ gia nhà ta cho mời Mạnh gia đi qua.” Trương Mậu cười nói “Bá bá, nhã gian này kêu là Tẩy Tâm cư, nghe tiếng nước chảy róc rách quả nhiên khiến tục niệm đều tan biến. Tiểu chất nghĩ, phụ thân bên kia còn có vài vị đường huynh của ta, đều là người thô tục, suốt ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, sợ sẽ làm thế muội kinh sợ, thế muội hẳn không tiện đi qua, hay để Lệnh Nghi bồi tiếp bọn muội muội đi.” Mạnh Lãi gật đầu “Vậy cũng tốt.”

Trong phòng chỉ còn lại bốn tiểu cô nương. Trương Khế một tay lôi kéo An Nhiên, một tay lôi kéo Hân Nhiên, “A Du, tỷ tỷ muội muội của ngươi đều mỹ mạo như vậy, ngươi so ra còn không bằng đâu.” Du Nhiên gật đầu, “Tính ra ngươi cũng thật tinh mắt.” khuôn mặt hưng phấn của Hân Nhiên, An Nhiên mỉm cười khiêm tốn ” Trương gia tỷ tỷ quá khen rồi, ta cũng không đuổi kịp Ngũ muội muội, lại càng không kịp Trương gia tỷ tỷ. Nhân phẩm, khí độ của Trương gia tỷ tỷ mới đúng là hình tượng của chúng tiểu muội.”

Trương Khế cười, đôi mắt như trăng rằm, “Lời này ta thích nghe!” Du Nhiên lắc đầu “Thực không biết xấu hổ.” Trương Khế lôi kéo Du Nhiên uy hiếp, “Về sau không được kêu ta là Trương Điềm Tâm (ngọt ngào).” Du Nhiên đồng ý “Về sau sẽ không gọi ngươi là Trương Điềm Tâm.”

“Vậy gọi là gì?” An Nhiên cùng Hân Nhiên ăn ý cùng nhau hỏi.

“Thập Tam Muội.” Du Nhiên đáp thực chắc chắc. Trương Khế làm bộ muốn đánh, bốn cô gái cười đùa thành một đoàn.

Thời điểm Mạnh Lãi tới nhậm chức tri phủ tại Quảng châu, Trương Chiêu là đề hình án sát tại Quảng Đông, thủ trưởng và cấp dưới đều là người có tài, quan hệ qua lại hòa hợp. Tư giao của tiểu nữ nhi giữa hai nhà lại càng tốt, thật là tương hảo. Đề hình án sát chấp chưởng tư pháp một tỉnh cũng phụ trách chỉnh lý trị thương, đại sự cùng với Bố Chính Sứ, Đô Chỉ Huy Sứ, đều nghe theo lệnh của hình bộ. Đô Sát viện lần này, Trương Chiêu được điều nhiệm tới Thị Lang Hình bộ, tuy rằng đều là quan tam phẩm, nhưng là làm việc trong kinh. Mà hình bộ thượng thư, Nghiêm lão thượng thư tuổi đã lớn, mấy lần dâng tấu muốn về quê an dưỡng, Trương Chiêu không lâu sau đó chỉ sợ sẽ được bổ nhiệm làm thượng thư.

Mạnh Lãi hồi kinh đã đón tiếp qua Trương Chiêu, lần này hai người ngoài ý muốn gặp nhau rất là cao hứng, sau khi hàn huyên liền kêu con trai tới chào hỏi. Bên Mạnh Lãi là hai con trai, bên Trương Chiêu là nhi tử cùng ba chất tử. Ba người cháu một người dũng cảm uy vũ là Ngụy quốc công phủ thất thiếu gia của đại phòng tên Trương Ân, một người trắng nõn nhã nhặn là cửu thiếu gia của ngũ phòng tên Trương Trung, còn một người, Trương Chiêu mang theo một tia lúng túng, chỉ nói qua loa rằng tên là Trương Tịnh. (Nam Chính lên sàng)

Không đươc xếp trong hàng thứ con cháu, không có tên trong gia phả, nhưng Trương Tịnh ngồi cùng một chỗ với đệ tử Trương gia, rõ ràng nhìn ra chính là huynh đệ một nhà, chắc có lẽ là con riêng.

<<         >>