Chương 15: Kế Hoạch Tuyển Thê.

Editor: Jyn

Biên Tập: Ni

“Khế Nhi ngủ an ổn chứ?” Trương Chiêu từ trong tịnh phòng đi ra, Võ thị cầm chiếc khăn nhỏ mềm mại trong tay khẽ phất, ý bảo tiểu nha đầu đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại vợ chồng hai người, Võ thị bước về phía Trương Chiêu đang ngồi ở trước gương, lấy khăn tay buộc mái tóc của Trương Chiêu lại. Hai người không nói câu nào.

“Ngủ an ổn, nha đầu kia vừa ngả đầu lên gối liền ngủ”, bên trong lời nói của Võ thị mang theo ý sủng nịnh. Hai con trai một con gái, đại nhi tử Trương Thứ khoan hậu, tiểu nhi tử Trương Mậu thông minh, ngược lại vợ chồng hai người quan tâm nhiều nhất chính là nữ nhi.

Chiếc gương này là vật được ngự ban, làm bằng thủy tinh Tây Dương. Bên trong chiếu rọi ra hai thân hình, một nam một nữ, vô cùng rõ ràng, mặc dù đều đã là trung niên, nhưng nam thì khí khái oai hùng, nữ thì xinh đẹp trẳng trẻo, đúng là một cặp trời sinh.

Trương Chiêu nhìn thê tử quyến rũ trong gương đang săn sóc cho mình, trên mặt không khỏi nổi lên ý cười “Khế nhi tính tình chất phác phúc hậu, vô ưu vô lo, như vậy cũng tốt.”

Võ thị nhăn đôi mi thanh tú lại, “Nếu chúng ta vẫn sống tách biệt như trước, tính tình của Khế Nhi như vậy tất nhiên không làm sao, nhưng chúng ta hiện tại đã trở về quốc công phủ. Sống trong đại gia đình to lớn, nếu tính tình của Khế nhi vẫn như vậy, sẽ rất dễ chịu thiệt. “

Sắc mặt Trương Chiêu ngưng trọng, “Đã có chuyện gì? Nữ nhi trong phủ bị ức hiếp sao?”

Gương mặt tinh tế nõn nà của Võ thị vì giận mà tái đi “Chúng ta vừa trở về, phụ thân trịnh trọng dặn dò mọi người sống trong 1 nhà phải hòa thuận. Mọi người đều khách khách khí khí , ngay cả quốc công phu nhân cũng rất hòa khí, sao có thể có chuyện gì? Thế nhưng lục phòng của chi thứ hai có hai nha đầu, tuy xuất thân danh môn nhưng ánh mắt lại thiển cận. Khế Nhi của chúng ra chỉ là tính tình có chút thẳng thắn, điều kiện tốt hơn các nàng một chút, các nàng lại không phục. Gần đây ngầm so đo với con gái chúng ta, tính tình Khế Nhi thẳng thắn, mấy lần suýt thì bị thua thiệt.”

Quốc công phu nhân trước giờ đối xử với Trương Chiêu cay nghiệt, ở trước mặt người ngoài, vợ chồng Trương Chiêu cùng Võ thị xưng hô nàng là “Mẫu thân”, nhưng khi không có người ngoài liền hô là “Quốc công phu nhân” .

Trương Chiêu ở bên ngoài nhiều năm, tài sản làm quan cũng tương đối phong phú, đối với Khế nhi lại rất sủng ái. Quần áo của Trương Khế đều là hàng nhất đẳng. Quần áo thường là mẫu mới, trang sức hợp thời, bên trong khuê phòng bài trí nhiều đồ dùng quý trọng tinh xảo, thị nữ đông đảo, một bước ra ngoài là tám người theo hầu, chân chính là nữ nhi nhà giàu.

Trương Chiêu ở quốc công phủ vốn là con vợ kế không được sủng, con vợ cả, lục phòng chi thứ hai luôn không xem hắn vào trong mắt, hiện tại thấy hắn phong quang trở về, chính là quan tam phẩm trong kinh thành khiến quốc công gia rất là coi trọng, cảm thấy không cam lòng. Con thứ của tứ phòng so với các cô nương dòng chính khác còn lộng lẫy hơn; lại càng.thêm không cam lòng. Người lớn có thể ẩn nhẫn nhưng tiểu nữ nhi lại không che giấu được tâm sự. Cửu cô nương của chi thứ hai Trương Tư, thập nhất cô nương của lục phòng Trương Tất, cha mẹ đều xuất từ danh môn, luôn luôn có cảm giác ưu biệt hơn người, nhưng lúc này xuất hiện một đường muội thứ xuất của tứ phòng phú quý bức người, không thể không ghen ghét Trương Khế, muốn ngáng chân nàng.

“Nếu có thể chuyển ra ngoài ở thì thực tốt.” Đây là tiếng lòng của Võ thị.

Trương Chiêu cười khổ lắc đầu, “Lão gia tử làm sao có thể đồng ý. Lời này không nên nói ra, chúng ta có hai mươi năm thanh tịnh đã là chuyện không dễ dàng.”

Sau khi Võ thị cùng Trương Chiêu thành thân lập tức ra bên ngoài. Mặc dù có đủ loại vất vả khổ cực, nhưng đã làm chủ quen rồi, nay bị mẹ chồng quản thúc, có gia quy cản tay, ngay cả nô bộc cũng kiêu ngạo khó đối phó, cực kỳ không dễ chịu, vô cùng khổ não.

Trương Chiêu chần chờ, “Nếu không, chúng ta điệu thấp một chút, giảm chi phí ăn mặc xuống, tránh người khác dòm ngó bàn tán.”

Võ thị nhíu mày, “Giảm chi phí của chúng ta cũng thôi, giảm chi phí của con gái, ngươi cam lòng sao? Quốc công phủ từ trước đến giờ hàng tháng được phát tiền, nếu ngại không đủ có thể tự xuất vốn riêng ra tiêu xài. Người khác làm được, dựa vào cái gì chúng ta lại không được? Vốn riêng của chính mình không thể tiêu cho mình, tiêu cho nữ nhi sao, đâu ra cái đạo lý này?”

Trương Chiêu thở dài một tiếng, thê tử là cháu ruột của Võ Các lão, làm sao biết được nỗi khổ của con thứ? Quên đi, từ nhỏ thê tử chưa từng ăn qua đau khổ gì, gả cho mình đã là ủy khuất cho nàng, không thể vì gả cho hắn là con vợ kế mà phải chịu sự khinh bỉ ở quốc công phủ. Huống chi ở lại trong quốc công phủ này không phải ngày một ngày hai, chẳng lẽ cứ phải nhịn mãi sao? Chính mình lao lực bên ngoài, hết lòng hết sức mới lên tới chức quan tam phẩm, thê tử ngược lại phải ở nhà giấu tài (tiền tài), làm sao có đạo lý ấy. Bọn nhị ca lục đệ văn không biết văn, võ không biết võ, tổng không thể để bọn hắn tùy ý ức hiếp.

“Những năm này đều là cố gắng của chúng ta, bọn họ nếu không phục thì có thể tự mình cố gắng.” Võ thị vẫn còn giận. Võ thị vốn là mỹ nữ, dưới cơn tức giận làm mắt hạnh trợn lên, sắc mặt đỏ bừng, còn có một phen phong tình khác. Bộ dáng của nàng khi dỗi nhìn trẻ con mười phần, nhu tình trong lòng Trương Chiêu dâng trào, ôm thê tử vào ngực trấn an, nhẹ giọng dỗ “Phu nhân đừng giận, đều là do mấy tiện thị phu nhân kia.” Võ thị “Xuy” một tiếng bật cười, liếc nhìn trượng phu, mỗi cái nhíu mày mỗi nụ cười, đều vô cùng hấp dẫn.

Vợ chồng hai người nhìn nhau cười, lệch qua ngồi lên giường nói chuyện, “Khế nhi qua mấy ngày nữa phải làm Thưởng Hoa hội, đã chuẩn bị thỏa đáng ?”

“Thỏa đáng, Khế nhi lần đầu tiên làm Thưởng Hoa hội ở kinh thành, ta đã sớm sai người chuẩn bị .”

“Như vậy cũng tốt, đừng quét đi hứng thú của Khế nhi.” “Khế nhi đến kinh thành kết giao không ít bằng hữu, trưởng nữ của Vũ An hầu- Lam gia, đường muội của Cổ thượng thư, cháu gái Viên gia của Thái Bộc tự- Thiếu Khanh, nhân phẩm tính tình đều tốt, cùng Khế nhi rất là hòa hợp.”

<<                      >>