Chương 15B

Editor: Jyn

Biên Tập: Ni

“Bằng hữu của ta trước kia ở kinh thành không nhiều lắm, cũng có vài người làm quan trong kinh.”

“Rất tốt, như vậy Khế nhi sẽ không tịch mịch. Đứa nhỏ này chính là thích kết giao bằng hữu. Đêm nay gặp được Mạnh đại nhân, Mạnh đại nhân mang theo hai con trai, phong thái như Lan Chi, Ngọc Thụ, thực làm người ta hâm mộ. Khế nhi nhìn thấy ngũ cô nương nhà Mạnh đại nhân, vui sướng khó tả nổi.” Trương Chiêu trong lúc vô ý nhắc tới.

Nghe Trương Chiêu nhắc tới Du Nhiên, Võ thị có chút buồn bực, thì thầm thì thầm nói nửa ngày rằng ngũ cô nương có cái gì tốt. Lại nhớ tới Khế nhi lúc trở về nắm tay bà hào hứng kể cái gì Du Nhiên tốt, Hân Nhiên đáng yêu, làm cho Lệnh Gia nhìn mà ngơ ngẩn, nghĩ tới đó, bà càng thêm buồn bực.

Tâm ý của Lệnh Gia Võ thị tự nhiên biết, chính là bà tâm cao khí ngạo, bà nghĩ, nữ nhi do tỳ nữ sinh ra, cha nàng còn là cấp dưới của trượng phu mình, bà căn bản không coi trọng. Đã mấy lần muốn làm cho Mạnh Du Nhiên khó xử. Đáng giận Mạnh Du Nhiên tuổi còn nhỏ, da mặt lại dày, coi như không nghe ra ý tứ châm chọc nói móc của nàng, thủy chung cứ nho nhã lễ độ, khéo léo ứng đối, làm Võ thị giống như đánh vào bịch bông. Cũng may Mạnh Du Nhiên cũng là từ từ có chút xa lánh con bà. Ừ, coi như nàng có ánh mắt, biết tiến thối.

“Khế nhi lần này làm Thưởng Hoa hội, quốc công phu nhân đáp ứng một tiếng rất là sảng khoái. Ngoại trừ bằng hữu của Khế Nhi, ta còn mời trưởng nữ của Hàn Lâm viện Tề đại nhân, trưởng nữ của Tống Phò mã, đều mới mười ba mười bốn tuổi.” Võ thị đã tính toán chu toàn.

“Cũng tốt, để cho Khế nhi quen biết thêm nhiều bằng hữu. ” Trương Chiêu đối với thê tử rất thuận theo. Không gì khác, từ nhỏ hắn đã là con thứ không có người thương, nhận được sự thưởng thức của Võ Các lão thành nên công danh, mới cưới được kiều thê mỹ lệ như thế. Hưởng thụ sự ấm áp của gia đình, tất nhiên hắn lại càng thêm quý trọng.

“Đó không phải vì Khế nhi, là vì Lệnh Gia.” Võ thị lạnh nhạt nói.

“Nga? Là để Lệnh Gia xem mắt?” Trương Chiêu có chút ngạc nhiên, tự hỏi, chẳng lẽ thê tử không biết Lệnh Gia đã có người trong lòng rồi sao.

“Phải.” Võ thị đáp.

Trương Chiêu nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, chần chờ một lát mới nói, “Lệnh Gia còn nhỏ, không cần nóng vội.”

“Như thế nào không vội?” Võ thị phản đối, “Lệnh Gia tính tình không chững chạc, nên sớm ngày thành thân, có con dâu khuyên bảo cũng tốt. Ta mời hai vị cô nương kia đều là đích nữ nhà danh gia vọng tộc, vậy mới xứng với Lệnh Gia.”

“Nhất định phải là cô nương danh gia mới xứng sao?”. trong lời nói của Trương Chiêu có chút phiền muộn.

“Đó là tự nhiên.” Võ thị thanh âm chắc nịch, “Lệnh Gia dung mạo tuyệt thế, chỉ có đích nữ nhà cao cửa rộng mới xứng đôi.”

“Kỳ thật chỉ cần là một cô nương tốt, thân phận địa vị không quá quan trọng.” Trương Chiêu uyển chuyển khuyên nhủ.

Võ thị biết rõ Trương Chiêu xuất thân là con vợ kế, cũng không ở trước mặt hắn nhắc tới chữ “Thứ”. “Nếu là nam nhân, tất nhiên là anh hùng không luận xuất xử, nhưng đổi là nữ tử, thân phận địa vị thập phần quan trọng. Nam nhân có thể kiến công lập nên xuất thân siêu việt cho bản thân, nhưng nữ nhân lại không có cơ hội này. Một nữ nhân vừa mỹ vừa tuệ, không có xuất thân cao quý cũng là uổng công. (Ni: Ghét bà này, bà sẽ hối hận)

Trương Chiêu thở dài, không nói nữa. Võ thị nhớ tới tính tình bướng bỉnh của Lệnh Gia, cũng liền cảm thấy phiền não. Lệnh Gia trưởng thành giống nương, tính tình cũng giống nương, không dễ nói chuyện như phụ thân hắn.

“Lần này trở về, phụ thân đối với ngươi dường như đã tốt hơn rất nhiều?” Võ thị dời đề tài.

Trương Chiêu mỉm cười, tự nhiên tốt hơn rất nhiều, bởi vì dòng chính của quốc công phủ thế hệ này không có nhân tài.

<<             >>