Chương 82.2
Edit: Trường Uyên

Ngự Hoa Viên đèn đuốc sáng trưng, Tứ quốc Quân, Long Lân chúng thần đang ngắm trăng, trúc ti chi nhạc đinh đang dễ nghe, vũ cơ xinh đẹp nhanh nhẹn nhảy múa, ăn uống linh đình, thật hoà thuận vui vẻ! Chỉ là tam quốc Thái tử lại rõ ràng không yên lòng, ánh mắt không hướng vào Ngự Hoa Viên. Cho đến khi một thân ảnh quen thuộc lọt vào mắt, tinh thần lâm vào chấn động.

Người nọ không chớp mắt đi tới ngồi bên người Long Lân Hoàng. “Cuồng nhi, Minh Tông trưởng lão tìm con có chuyện gì?” Mạc Long Khải nhịn không được xuất khẩu hỏi, hắn nghĩ nàng sẽ dẫn người Minh Tông vào, không ngờ lại trở về một mình. “Không có việc gì, chỉ là tìm nhi thần ôn chuyện, thuận tiện mời nhi thần đi tham gia sự kiện 70 nằm gì đó của bọn họ mà thôi.” Khuynh Cuồng ‘đè thấp’ giọng nói, nhưng thanh âm đè thấp có chút lớn, ít nhất tam quốc Hoàng đế đều nghe được nhất thanh nhị sở, không khỏi dựng dài lỗ tai nghe hai phụ tử đối thoại.

Cái gọi là cha con liền tâm, Mạc Long Khải mặc dù không biết Khuynh Cuồng trong hồ lô bán gì, nhưng biết nàng lại quỷ kế gì đó, cũng ‘hạ giọng’ nói tiếp: “À, ha ha, Cuồng nhi có giao tình sâu như vậy với Minh Tông từ khi nào?” “Nhi thần không phải đã nói với Phụ Hoàng rồi sao? Lần trước ở Nguyên Đô, Minh Tông sư mời nhi thần đến gặp mặt, bất quá lúc ấy thật không khéo, Nhi thần có hẹn, không thể đến phó ước, vì biểu thị lòng xin lỗi, đêm đó thiết yến khoản đãi bọn hắn ở Túy Tiên Lâu, tuy Minh Tông sư không đi, nhưng Nhi thần cùng Lôi trưởng lão trò chuyện với nhau thật vui, thấy hợp ý, từ đó liền lui tới, dần dần có qua lại với bọn họ.” Khuynh Cuồng nói xong, sau đó ‘không dấu vết’ liếc qua Tam quốc Quân đang nghe trộm, hì hì, lúc ấy Minh Tông trưởng lão đến thanh lâu oanh tạc cả Nguyên Đô, bọn họ cũng có nghe thấy, về phần nội dung nói chuyện, tất nhiên là chỉ có nàng cùng Minh Lôi bọn họ biết mà thôi.

Hơi khuynh thân đến trước, Khuynh Cuồng tới gần bên tai Mạc Long Khải, tiếp tục ‘lặng lẽ nói’: “Kỳ thật Minh tông đã sớm cùng nhi thần đạt thành nhận thức, bọn họ hội tuyệt đối ủng hộ quốc gia ta, lấy danh vọng của bọn họ âm thầm lung dân tâm, khiến tam quốc mất lòng dân …” Nghe hai phụ tử kia nói ‘lặng lẽ’, tam quốc Hoàng đế đôi mắt dần dần trở nên thâm trầm, mặt ngoài làm như không nghe, vẫn nâng cốc vui vẻ, kì thực trong lòng âm thầm nói: Minh tông thế đã muốn quy thuận Mạc Khuynh Cuồng? Muốn giúp hắn đối phó bọn họ?

‘Nói thầm’ xong, Khuynh Cuồng tiếu ý thưởng thức vũ đạo, khóe mắt nhất tà, đem vẻ mặt biến hóa của Tam quốc Hoàng đế thu hết vào đáy mắt, bưng chén ngọc lưu ly, nhấp một ngụm rượu ngon, thầm nghĩ: Hì hì, Minh Tông à Minh Tông, các ngươi thừa dịp tứ quốc tụ họp mà tìm tới cửa, gián tiếp nói cho tam quốc, các ngươi cùng ta quan hệ ‘ái muội’, muốn mượn điều này khiến tứ quốc ‘tranh đoạt’ các ngươi, do đó tăng địa vị của Minh Tông ở các quốc gia, ngươi đã hảo tâm mời ta đi tham gia sự kiện, ta há có thể không [bánh ít đi, bánh quy lại] giúp các ngươi một phen, trực tiếp cho Minh Tông đứng về Long Lân quốc, ngươi xem, bản Thái tử đối với các ngươi thật tốt a!

Về phần Tam quốc Quân hoàn toàn không biết Khuynh Cuồng trong lòng có tâm tư nho nhỏ kia, Vân Huyền Thiên tâm tư tất cả đặt lên Khuynh Cuồng, không để ý lúc hắn ‘lặng lẽ nói’, chỉ thấy môi đỏ mọng kia nhấp một ngụm rượu ngon, quả nhiên tao nhã mê người, hắn nhìn mà miệng khô lưỡi đắng, trong cơ thể càng không ngừng náo động, nếu không phải ở tình cảnh này, hắn thật sự không nhịn được xông lên phía trước, đem người đó ôm vào trong ngực.

Nguyệt Quân Phong ngồi bên Phụ hoàng hắn, tất nhiên là cũng nghe Khuynh Cuồng ‘nói thầm’, nắm chén rượu uống nhanh, không khỏi hồi đầu nhìn Phụ hoàng, tuy rằng thần thái bình thường, nhưng hắn làm con hơn 20 năm, hắn rõ ràng hiểu được, vừa một khắc kia, Phụ hoàng động sát khí. Trong lòng chua sót không thôi, hắn thật sự không muốn chọn giữa tình và hiếu, bất luận lựa chọn như thế nào đối với hắn mà nói đều là thống khổ tra tấn.

Phượng Vũ Huyên học theo Khuynh Cuồng, bưng chén nhấp rượu, ánh mắt một khắc không rời Khuynh Cuồng, cảm giác so với ‘sắc nữ’ không khác lắm. Cảm thấy hai luồng ánh mắt, Khuynh Cuồng linh mâu vừa chuyển, hướng tới hai người trực tiếp phóng một ánh mắt mị hoặc chúng sinh.

‘Choang’, ‘Đinh’ hai tiếng đồng thời vang lên, đưa tới ánh mắt mọi người, chỉ thấy Sở Vân Thái tử của chúng ta ngồi trên ghế trực tiếp té xuống, mà Phượng Nghiêu Thái nữ ngay cả chén rượu cũng cầm không xong, một thân ướt vì rượu.

“Huyền nhi.” Vân Chinh đỡ Vân Huyền Thiên theo cái bàn dưới đứng lên, thanh âm mang theo đầy trách cứ. Vân Huyền Thiên đứng lên, cũng không để ý những người khác giễu cợt, hắn chỉ nhìn Khuynh Cuồng, khi hắn ngẩng đầu, đã thấy Khuynh Cuồng mang vẻ xem kịch vui nhìn hắn, khóe miệng cười ác liệt vẻ trò đùa dai đã thực hiện được. Hắn vừa mới cố ý, Vân Huyền Thiên lập tức hiểu được, nhưng mà không hề tức giận, nhìn hắn vui vẻ, mình có tức thế nào cũng sớm tiêu tan, nếu ngã có thể khiến hắn vui vẻ, vậy cứ ngã thêm vài lần cũng được. Nghĩ nghĩ, Vân Huyền Thiên cũng hướng Khuynh Cuồng cười rõ tươi, sau đó ngồi xuống như không có chuyện gì phát sinh.

Vốn tưởng rằng hắn sẽ tức giận, nào ngờ hắn còn cười đến vui vẻ, chẳng lẽ hắn nhìn không ra, vừa mới nàng là cố ý làm hắn ngã sao? Khuynh Cuồng miệng cười cứng lại, trong lòng vừa động, có điểm rối loạn.

“Hoàng Thượng, thỉnh cho phép Vũ Huyên ra khỏi đây.” Giọng nói mềm nhẹ mang vẻ hào sảng, thì ra là Phượng Vũ Huyên một thân đầy rượu, nhưng nàng không chút kích động, rất có phong phạm đế vương. Mạc Long Khải biết nàng muốn trở về thay quần áo, khẽ cười nói: “Phượng Thái nữ xin cứ tự nhiên.”

“Khuynh Cuồng Thái tử, Vũ Huyên có một yêu cầu quá đáng.” Phượng Vũ Huyên không lập tức ra khỏi hội trường, đối với Khuynh Cuồng cười một cái thật xinh đẹp nói. “Phượng Thái nữ khách khí, mời nói.” Khuynh Cuồng khoát tay, không thể không thừa nhận, Phượng Vũ Huyên này cũng là một đại mỹ nữ hiếm có, vẻ đẹp của nàng khác với các mỹ nhân nàng đã từng gặp. Xinh đẹp còn mang anh khí, hình thành một loại mị lực của riêng nàng.

“Chẳng biết có được phiền Khuynh Cuồng Thái tử mang Vũ Huyên đến hậu cung thay y phục, đêm dài gió lạnh, Vũ Huyên một thân y phục ẩm ướt trở về thế nào cũng nhiễm lạnh.” Gặp Khuynh Cuồng đánh giá nàng, Phượng Vũ Huyên cũng thoải mái nhìn, không hề nhăn nhó, nói cũng thập phần dõng dạc. Lời vừa nói ra, mọi người không khỏi bội phục Phượng Vũ Huyên, cho dù ái mộ Khuynh Cuồng Thái tử, làm thế cũng quá rõ ràng!

Không có một chút rụt rè của nữ nhi, nhưng nghĩ lại, Phượng Nghiêu quốc là quốc gia nữ tử vi tôn, coi như là bình thường. Khuynh Cuồng mắt lộ thưởng thức, đứng lên, dương môi khẽ cười nói: “Vinh hạnh, Phượng Thái nữ mời.” Quay lại đối với Mạc Long Khải nói: “Phụ hoàng, nhi thần cáo lui.”

“Hảo hảo, Cuồng nhi, chiếu cố Phượng Thái nữ, không thể chậm trễ.” Mạc Long Khải liên tục gật đầu, thật là nóng vội nói, trong lòng thầm nghĩ, thật tốt quá, Cuồng nhi rốt cục đã ‘bình thường’, hắn cũng không bỏ qua ánh mắt thưởng thức của Cuồng nhi đối Phượng Vũ Huyên, chỉ cần để hai người ở chung nhiều hơn, nói không chừng, Cuồng nhi sẽ thích nàng, sau đó liền chặt đứt ‘nghiện duyên’ của hắn cùng Vân Huyền Thiên.

“Ách… Nhi thần sẽ chiếu cố Phượng Thái nữ.” Khuynh Cuồng hơi kinh ngạc nói, Hoàng đế lão cha đột nhiên kích động như vậy a! Nếu nàng biết suy nghĩ của Hoàng đế lão cha, sẽ một phen dở khóc dở cười. “Ta…” Vân Huyền Thiên mắt thấy tình cảnh này, liền cũng muốn đi theo ra khỏi hội trường, trong lòng không khỏi hối hận, vì sao vừa rồi không phải hắn đổ rượu chứ! Nói như vậy, hắn còn có thể quang minh chính đại cùng tiểu Cuồng nhi ở một chỗ. Đáng tiếc, hắn còn chưa có nói xong, liền bị Mạc Long Khải đánh gãy: “Vân Thái tử, trẫm kính ngươi một ly.” Đùa cái gì vậy, đây chính là cơ hội tốt để Cuồng nhi trờ về “bình thường’, hắn để ai làm rối loạn mới là lạ.

“Không dám, Hoàng Thượng mời.” Bị Mạc Long Khải chặn lại, Vân Huyền Thiên chỉ có thể ai oán nhìn Khuynh Cuồng cùng Phượng Vũ Huyên rời đi.

=>Chương 83