Chương 83.1: Phượng vũ cửu thiên
Edit: Trường Uyên

Mang theo Phượng Vũ Huyên đi vào Khải Vân điện, Sở Vân Yên thân là hậu cung phi tần tất nhiên là chưa gặp Phượng Vũ Huyên, nhìn nữ nhi nhà mình dẫn một người đầy ‘mùi rượu’, tiến vào, cảm thấy kỳ quái!

“Mẫu phi, vị này là Phượng Nghiêu quốc Thái nữ điện hạ, cái kia… nhất thời nhỡ tay, đổ rượu, nhi thần mang nàng đến thay y phục.” Khuynh Cuồng hướng Sở Vân Yên giới thiệu Phượng Vũ Huyên, nhân tiện cũng giải thích lí do mang nàng tới đây.

Nói đến ‘nhất thời nhỡ tay’, Phượng Vũ Huyên rõ ràng thấy khóe miệng Khuynh Cuồng mang ý cười xấu xa, mắt phượng khẽ liếc, hướng Sở Vân Yên hành lễ nói: “Phượng Nghiêu quốc Phượng Vũ Huyên bái kiến Sở phi nương nương.” Ngẩng đầu tinh tế đánh giá vị Quý phi nương nương độc sủng hậu cung Long Lân quốc, quả nhiên cao quý xinh đẹp, nhất là khí chất mê người kia, khó trách Long Lân hoàng yêu nàng hai mươi mấy năm không đổi!

“Thì ra là Phượng Thái nữ.” Sở Vân Yên tao nhã cười, lập tức sai người lấy bộ đồ mới đến, kéo tay nàng, đưa nàng vào phòng trong thay quần áo. Khuynh Cuồng chán đến chết chờ bên ngoài điện. Ngồi ghế trên, phẩm trà, so với rượu ngon, nàng càng thích phẩm trà. Đang lúc nàng nhấp ngụm trà, phòng trong mở ra, Phượng Vũ Huyên mặc y phục trắng đai lưng yên sam đi ra, tóc đen tùy ý phất phới.

Hay cho một đại mỹ nữ, đại phong tình. Phượng Nghiêu quốc là nữ tử vi tôn, nữ tử đều mặc y bào, đơn giản anh khí, nhưng không thể ngờ Phượng Vũ Huyên mặc y phục nữ tử bình thường lại có cho người ta cảm giác kinh diễm. Gặp Khuynh Cuồng bưng chung trà, không chớp mắt nhìn mình, Phượng Vũ Huyên gợi lên một nụ cười mị hoặc đi đến trước, cúi người, gần sát mặt Khuynh Cuồng, ôn nhu nói: “Khuynh Cuồng Thái tử, hoàn hồn.” Nàng thật cao hứng, thì ra nàng có thể mê đảo vị ‘thiên hạ đệ nhất thần nhân’ này.

Kỳ thật là nàng khiến Khuynh Cuồng kinh diễm, nhưng muốn nói bị mê đảo vậy thì hơi quá mức, chẳng qua là nhất thời mất hoàn hồn, lại dám đến đùa giỡn nàng, hừ hừ, đã lâu không đùa giỡn mỹ nữ, mượn ngươi tới khai trai.

Buông chung trà, Khuynh Cuồng cười vẻ mê đắm, một đôi ngươi đen gắt gao nhìn chằm chằm tuyệt mỹ dung nhan của Phượng Vũ Huyên, nhẹ nắm lấy cằm nàng, tà tà cười nói: “Đều do Phượng Thái nữ quá mức mê người, bản Thái tử bị nàng làm cho say đắm”

“Có thể mê hoặc Khuynh Cuồng thái tử, thật sự là vinh hạnh của ta, không biết, Khuynh Cuồng Thái tử có phải vì muốn ta vui vẻ mà nói vậy thôi, dù sao phong lưu đa tình như ngài, nhất định đã gặp đủ loại mỹ nữ.” Phượng Vũ Huyên xinh đẹp cười, không chỉ không hất tay Khuynh Cuồng, ngược lại còn xoa mặt Khuynh Cuồng, ân, xúc cảm thật tốt.

Này không phải biến thành đang nói nàng là kẻ hoa tâm sao? Hay cho một Phượng Vũ Huyên mắng chửi người không một chữ thô tục a! Khuynh Cuồng linh mâu vừa chuyển, hài hước nói: “Bản thái tử nói lời thật, so với cô nương ở hoa lâu, nàng còn đẹp hơn, bản Thái tử thực sự bị nàng hấp dẫn!”

Tốt lắm! Nàng đường đường là Thái nữ một quốc gia vậy mà so với thanh lâu nữ tử? Đúng là ô nhục, trong lòng muốn phóng ám khí, bên ngoài lại cười đến càng thêm xinh đẹp, mặt cũng tiến lại gần hơn, nói: “Phải không?” Thanh âm mang vẻ lành lạnh, khoảng cách gần như thế, hai người đều có thể cảm thấy hơi thở lẫn nhau.

“Đương nhiên…” Khuynh Cuồng đang định đè thấp cằm của nàng, khóe mắt lại thoáng nhìn thấy mẫu thân đang ngây người, mới đột nhiên nhớ, mẫu thân nàng vẫn còn ở đây! Nhìn thấy nàng cùng một nữ tử đùa giỡn nhau, không sợ hãi đến ngốc mới là lạ! Vội vàng buông cằm mĩ nhân, đoan chính ngồi, nụ cười mê đắm lập tức chuyển thành cười nhẹ hoàn mĩ, bộ dạng mỹ nữ phía trước có ngồi trong ngực mà lòng vẫn không loạn, như thể ‘hoa hoa công tử’ vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Phượng Vũ Huyên kỳ quái nhìn Khuynh Cuồng đột nhiên chuyển biến, lúc này Sở Vân Yên rốt cục nhịn không được ho nhẹ một tiếng, cười yếu ớt nói: “Khụ, Phượng Thái nữ mời ngồi.” Lập tức liền phân phó cung nhân thượng trà. “Tạ Sở phi nương nương.” Phượng Vũ Huyên cũng lập tức đứng lên, chấp tay hành lễ nói, như thể nữ tử xinh đẹp, phong tình lúc này cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

Ngồi một hồi, Phượng Vũ Huyên liền đứng dậy cáo từ, ánh mắt như vô tình nhìn Khuynh Cuồng, ý tứ thực rõ ràng! Gặp Khuynh Cuồng không có gì tỏ vẻ, cũng không để ý, đối với Sở Vân Yên nói: “Sở phi nương nương, Vũ Huyên mới đến, đối với hoàng cung không quen thuộc, không biết…”,

“A, là Bản cung sơ sẩy…” Sở Vân Yên ôn hòa cười, đang định muốn nói, tìm một người đưa nàng trở về, Phượng Vũ Huyên đã tiếp. “Chẳng biết có được Khuynh Cuồng Thái tử đưa Vũ Huyên về một chuyến?” Nói xong, nhìn Khuynh Cuồng, đôi mắt có ý tứ như đang nói ‘Ngài thân là chủ nhà, đưa ta về là việc phải làm, huống chi Long Lân hoàng còn bảo phải chiếu cố ta đấy!’.

Nhận được ánh mắt của nàng, Khuynh Cuồng câu thần cười: “Đương nhiên.” Sau đó xoay người đối Sở Vân Yên nói: “Mẫu phi, nhi thần đưa Phượng Thái nữ trở về.” Xem ra Phượng Vũ Huyên này còn không chưa chơi đủ! Vậy nàng liền ‘tận tình địa chủ’, bồi nàng ta chơi đến cùng!

“Ân…” Chần chờ gật đầu, Sở Vân Yên lo lắng nhìn hai người rời đi, tuy rằng nàng không muốn cho hai người ở một chỗ, nhưng Phượng Vũ Huyên thân là khách nhân, nàng cũng không thể trực tiếp cự tuyệt, không cho Cuồng nhi đưa nàng trở về đi! Nhưng là… Nàng không phải người mù, ánh mắt Phượng Thái nữ nhìn Cuồng nhi, người sáng suốt đều nhìn ra. Nếu Cuồng nhi của nàng là nam tử thì sẽ không có vấn đề, nhưng vấn đề là Cuồng nhi là nữ tử a!

Vừa thấy hai người bọn họ dựa vào gần như vậy, thật làm nàng bị kinh hách không ít, nhất là Cuồng nhi, vậy mà lại nhìn một nữ nhân đến ‘ngây người’, hơn nữa nghe hai người nói, rõ ràng chính là khiêu khích nhau, này không khỏi làm nàng lo lắng, Cuồng nhi có phải làm nam nhân lâu quá, thật sự xem mình là nam nhân? Này không thể được… Sở Vân Yên cúi đầu, làm như đang tự hỏi một vấn đề trọng đại.

Ra khỏi tẩm cung của Sở Vân Yên, Khuynh Cuồng không khỏi đánh một cái hắt xì, kỳ quái, tuy nói là mùa thu, nhưng thân mình hẳn sẽ không thụ hàn mới đúng, có lẽ là có người nhắc tới nàng. “Khuynh Cuồng Thái tử chớ không phải là thụ hàn?” Phượng Vũ Huyên dừng bước, một tay khoát lên vai Khuynh Cuồng, ngữ khí mang vẻ quan tâm hỏi.

“Phượng Thái nữ thực quan tâm bản Thái tử nga!” Khuynh Cuồng gợi lên ý cười tà tứ, một tay phủ lên ngọc thủ kia, cười nói, như thể bộ dạng đứng đắn như ‘Liễu Hạ Huệ’ vừa rồi mới là ảo giác.

“Ha ha, Khuynh Cuồng Thái tử giờ mới phát hiện sao! Vũ Huyên đối với ngài ái mộ thật sự a! Vừa mới nghe được Khuynh Cuồng Thái tử nói bị ta khuynh đảo, ta thật cao hứng, khó được người tình đầu ý hợp, nghĩ là một giai thoại đấy!” Phượng Vũ Huyên một đôi phượng mâu nghiền ngẫm, lại cúi người, gần sát Khuynh Cuồng nói.

Khuynh Cuồng không khỏi sửng sốt, Phượng Vũ Huyên này thật đúng là lớn mật a! Không muốn làm ám muội, trực tiếp bày tỏ tình yêu, cho dù Phượng Nghiêu quốc lấy nữ tử vi tôn, cũng không cởi mở như vậy, dù là nam tử nước khác cũng rất ít người dám thẳng thắn nói yêu với một nữ tử, chỉ có một câu này, Phượng Vũ Huyên… Thật sự rất hợp vị nàng.

“Nga, có thể được Phượng Thái nữ ái mộ, là vinh hạnh của bản Thái tử, về phần giai thoại …” Khuynh Cuồng trừng mắt nhìn, rất là chân thành nói, nhưng không có động tác gì tiếp, giọng cũng nhỏ dần, khiến Phượng Vũ Huyên không khỏi buồn bực, cứ như vậy, không có?

Nhưng mà không đợi nàng buồn bực xong, Khuynh Cuồng đã nắm lấy tay nàng đặt trên vai mình, cười đến rất là mờ ám nói: “Phượng Thái nữ, không biết có hứng thú đi thăm tẩm cung của bản Thái tử?” Lời này nếu nói cùng nữ tử khác, tuyệt đối sẽ đổi lấy một câu ‘đại sắc lang’, nhưng mà Phượng Vũ Huyên chỉ kinh ngạc một chút, cũng cười ái muội nói: “Cung kính không bằng tuân lệnh.” Sắc mặt như thường, ngay cả hồng một chút cũng không có, không biết còn tưởng rằng nàng kinh nghiệm phong phú!

=> chương 83.2