Chương 83.2
Edit: Trường Uyên

“Phượng Vũ Huyên bình thường mặc y bào, mang vẻ anh khí. Không ngờ lúc mặc bạch y thúy yên sam của nữ tử bình thường lại có vẻ mềm mại kinh diễm như vậy”  – Mạc Khuynh Cuồng

Hai người đi vào Cuồng các, Khuynh Cuồng lập tức đóng cửa lại, sau đó cười dâm đãng nhìn Phượng Vũ Huyên đang đi qua đi lại, như muốn làm chuyện xấu. Phượng Vũ Huyên thu hồi ánh mắt đánh giá Cuồng các, nhìn Khuynh Cuồng hướng nàng từng bước một đi tới, cười như một đại sắc lang, nhưng nàng lại không chút khẩn trương, bộ dạng như chờ đợi hắn xông lên.

Nhưng mà ở khoảng cách hai bước, Khuynh Cuồng ngừng lại, hai tay khoanh trước ngực, dương thần cười nói: “Nói đi! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Ha ha, nghĩ nàng sẽ tin biểu hiện vô hạn ái mộ kia sao? Chê cười, nàng cũng không phải này ‘nam nhân tự đại’, tuy rằng hôm nay mới các nàng lần đầu tiên ở chung, nhưng Phượng Vũ Huyên là loại người nào, nàng đã sớm điều tra rõ ràng, có thể từ một hoàng nữ không được coi trọng, trở thành Thái nữ như hôm nay, sao có thể là người dùng ‘sắc đẹp’ mà mê hoặc ‘Thái tử’ nước khác. Ở Ngự Hoa viên, nàng cảm giác được nàng ta cố ý mượn cớ, mục đích cũng chỉ vì nàng.

Phượng Vũ Huyên đầu tiên là sửng sốt, về sau liền sửa lại vẻ si mê Khuynh Cuồng, ngửa đầu cười to: “Ha ha… Không sai không sai, khó trách Nguyệt hoàng thúc từ Nguyên Đô trở về, liền tán thưởng ngươi, thật không hổ là ‘thiên hạ đệ nhất thần nhân’.” Trong thanh âm cũng mang vẻ tán thưởng, còn có ý tứ khiêu khích.

“Đa tạ tán thưởng, Phượng Thái nữ mượn cớ ở cùng ta, không phải chỉ vì muốn tán thưởng ta đấy chứ!” Khuynh Cuồng cười cười như trước, híp ánh mắt đánh giá Phượng Vũ Huyên, lúc này nàng ta cho nàng cảm giác hoàn toàn bất đồng, tuy là vẫn hào sảng, nhưng tràn ngập ý tứ xâm lược, nhưng không phải vì nhìn thấy ‘mĩ nam’ mà muốn chiếm, mà cảm giác như một người đứng chỗ cao, cô tịch đột nhiên phát hiện đối thủ, Phượng Vũ Huyên quả nhiên không phải đơn giản.

“Biết không? Tháng trước, Hoàng thúc mỗi ngày ở ta bên tai ta nói Khuynh Cuồng Thái tử tài trí hơn người thế nào, kinh tài tuyệt thế, mưu kế sâu xa thế nào, ta liền muốn gặp nhân vật truyền kỳ này, ta tuyệt không tin thế nhân lại có nhân vật như thế, nhưng một khắc khi nhìn thấy ngươi, ta tin, đồng thời cũng cho ta xúc động muốn cùng ngươi so chiêu.”Phượng Vũ Huyên lui về phía sau từng bước, trên mặt ý cười thu liễm, y phục bạch thúy yên sam hơi bay lên.

Sẽ không thật sự muốn cùng nàng so chiêu chứ! Cảm thấy trên người nàng ta ẩn ẩn lưu động chân khí, Khuynh Cuồng có xúc động muốn vỗ trán, thì ra nàng ‘đùa giỡn’ mình cũng chỉ vì hạ chiến thư a! Đồng thời cũng giật mình không thôi, Phượng Vũ Huyên thoạt nhìn so với nàng cùng lắm thì bằng tuổi, đúng là thất giai cao thủ cao nhất, hơn nữa hơi thở che dấu tốt như vậy, nếu không ngưng thần cảm giác, khó có thể phát hiện!

“Ha ha, Phượng Thái nữ hạ chiến thư với bản Thái tử sao?” Tuy là nàng đột phá thập giai, người khác không biết, nhưng dù mình là cửu giai cao thủ, nàng là thất giai cao nhất, hẳn là sẽ không ngốc đến mức hạ chiến thư với cửu giai cao thủ! Căn bản là không cùng cấp bậc!

“Đúng vậy, Khuynh Cuồng thái tử có dám tiếp a?” Phượng Vũ Huyên nhíu mày nói, thần thái kiêu căng, làm như tuyệt không đem Khuynh Cuồng là ‘cửu giai cao thủ’ trong mắt. “Ha ha… Trong từ điển của bản Thái tử chưa từng có 2 chữ ‘không dám’.” Khuynh Cuồng cuồng tứ cười, lại có vẻ buồn rầu nói: “Chính là, bản Thái tử có chút lo lắng.”

“Lo lắng?” Nàng có gì lo lắng? Gật gật đầu, Khuynh Cuồng làm ra biểu tình sợ hãi nói: “Ân, ngươi là khách nhân, bản Thái tử lo lắng nếu đả thương ngươi, vậy phải làm sao bây giờ! Đến lúc đó Phụ hoàng tuyệt nhất định không tha cho ta.” Nghe vậy, Phượng Vũ Huyên khóe miệng vừa kéo, phất tay áo nói: “Khuynh Cuồng Thái tử cũng lo lắng quá rồi, ai đả thương ai còn chưa biết?”

Vì sao hắn có thể dùng loại biểu tình vô tội này nói ra câu tức chết người không đền mạng như vậy chứ! Nhưng là, nàng còn thấy hắn như vậy vẫn thực mê người! Nguyệt Hoàng thúc nói không sai, Mạc Khuynh Cuồng chính là tổ tông ‘phẫn trư ăn lão hổ’, tựa như biết ‘mặt thật’ của hắn, nhưng chỉ cần không cảnh giác, tuyệt đối sẽ bị hắn bán đi, còn vui vẻ giúp hắn đếm tiền.

“Nếu Phượng Thái nữ có tin tưởng như vậy, bản Thái tử liền miễn cưỡng đáp ứng.” Dừng một chút, lại cười ngả ngớn: “Bất quá nàng yên tâm, bản Thái tử tuyệt đối sẽ thương hoa tiếc ngọc.” Trong lòng không khỏi nghi hoặc, vì sao nàng ta lại tự tin như vậy, nàng cũng không cho rằng Phượng Vũ Huyên là người nói mạnh miệng.

“Những lời này ta nói mới đúng, mỹ nhân, chàng yên tâm, ta sẽ thực ôn nhu.” Lời này nói được lắm! Thật khiến người ta sửng sốt, Khuynh Cuồng không thể không thừa nhận, Phượng Vũ Huyên có chỗ giống nàng, ân, ha ha, thú vị.

Phượng Vũ Huyên vừa dứt lời, cả người chân khí lập tức tiết ra, ẩn ẩn lưu động quanh thân hình thành vách tường chướng, tay phải vừa phất, hào quang chợt lóe, một hàn quang bảo kiếm liền lộ ra từ ống tay áo, xuất hiện trong tay, dưới chân điểm nhẹ, mũi kiếm thẳng hướng Khuynh Cuồng mà đi.

“Oa, đại tỷ, sao vừa ra tay đã xuống sát chiêu, ta có giết cả nhà ngươi sao!” Đối mặt với sát chiêu thế đến như hồng thủy, Khuynh Cuồng thân hình hơi nghiên, liền tránh được mũi kiếm của Phượng Vũ Huyên, hì hì cười nói.

“Đại tỷ? Hừ, ta già sao?” Phượng Vũ Huyên mặt lộ vẻ hờn giận, vận kiếm khí, thân kiếm vang lên, kiếm khí vô hình từ thân kiếm bắn ra, muốn đá văng Khuynh Cuồng, mà nàng lại không động đậy mảy may.

Khuynh Cuồng vẫn cười hì hì, điểm nhẹ trên mũi kiếm. Quả nhiên lợi hại, nàng bất động thanh sắc liền hóa giải kiếm khí. Phượng Vũ Huyên thất kinh không thôi, cổ tay chấp kiếm vừa chuyển, lại vận khởi hướng Khuynh Cuồng đâm tới, kiếm chiêu vừa ra đồng thời chính mình cũng phi thân lên, vừa ra chiêu vừa nói: “Đối phó loại cao thủ như ngươi, vừa ra tay ta không ra ngoan chiêu sao được?” Nàng còn chưa thực sự ra ngoan chiêu đâu! Đến lúc đó xem hắn còn tự tại như vậy không.

Lúc Phượng Vũ Huyên biến ảo kiếm chiêu, Khuynh Cuồng liền giữa không trung lộn ngược ra sau, khiến nàng ta đâm vào hư không, tiếp theo liền cảm thấy sườn mặt chợt lạnh, mũi kiếm Phượng Vũ Huyên lại gần sát thân thể, không khỏi thầm khen: Tốc độ thật nhanh, đáng tiếc đối thủ của nàng lại là mình.

“Ân, nói được có đạo lý.” Nhẹ nhàng cười, Khuynh Cuồng lấy tốc độ gấp đôi so với Phượng Vũ Huyên xoay thân, nháy mắt liền xuất hiện sau lưng, một tay cầm ngọc thủ của người ta, gần sát bên tai, thổi nhẹ cả giận: “Nhưng làm sao bây giờ! Cho dù nàng có ra ngoan chiêu cũng không ‘phá hư’ không được bản Thái tử, ha ha… Bất quá nàng thế này, thực mê người.”

Thật sự là bản tính ‘sắc lang’, ngay cả đánh nhau cũng không quên ăn đậu hủ của người ta. Trong một khắc, Phượng Vũ Huyên hai má nhiễm đỏ ửng, cũng không biết là do Khuynh Cuồng ở nàng bên tai thổi khí hay là bị tức giận, tuy rằng chỉ hơi túng, Khuynh Cuồng vẫn thấy rõ ràng, tiếng cười thanh thúy môi đỏ mọng của nàng, thật là sung sướng.

Phượng Vũ Huyên lập tức cảm thấy trên mặt nóng bừng, thẹn quá thành giận hừ một tiếng, khửu tay trái tung về phía sau đỉnh đầu, thừa dịp Khuynh Cuồng nghiêng người tránh, khom người, thoát ly Khuynh Cuồng ‘ôm ấp’, hai chân ở trên tường, toàn thân nghiêng xuống mặt đất, nhưng không tấn công.

Khuynh Cuồng khinh phiêu dừng cách Phượng Vũ Huyên năm bước, hắc đồng thâm thúy chờ mong Phượng Vũ Huyên. Nàng biết, nàng ta muốn ra tuyệt chiêu, tuy rằng kiếm chiêu vừa rồi cũng thập phần lợi hại, nhưng không phải ‘vương bài’ làm nàng ta có tin tưởng có thể đánh bại một cái cửu giai cao thủ.

“Hôm nay, ta không nên đem ngươi ‘phá hư’ thì không được.” Phượng Vũ Huyên nổi giận như đứa trẻ nói, nháy mắt phi thân lên, cũng hướng Khuynh Cuồng tấn công, mà là dừng lại ở giữa không trung, cuồng phong nổi lên, thổi tóc nàng, sau lưng chín dải thất thải sa không gió tự bay, mỗi dải lụa bay như có sinh mệnh, như giương nanh múa biểu thị công khai sự kiêu ngạo. Khuynh Cuồng há miệng thở dốc, cuối cùng đáp lại Phượng Vũ Huyên một câu: “Thì ra là cửu vĩ hồ a!”

Gặp Phượng Vũ Huyên nháy mắt đen mặt, mới cười hì hì bổ sung một câu nói: “Bất quá, thật khá… bạch cửu vĩ hồ.” Mặc kệ như thế nào, vẫn cửu vĩ hồ là được rồi. Kỳ thật Khuynh Cuồng cố ý chọc nàng tức giận, nói thật ra, thật sự rất được, rất giống phượng hoàng phi thiên, hơn nữa áp bách mạnh mẽ như vậy, cũng không phải một thất giai cao nhất cao thủ có khả năng bộc phát ra.

“Ngươi… Hảo, ta cho ngươi xem xem, ‘cửu vĩ hồ’ ta ăn ngươi thế nào?” Phượng Vũ Huyên chán nản, thiếu chút nữa đau sốc hông, trực tiếp từ phía trên rơi xuống, hung tợn nghiến răng nghiến lợi nói, hơn nữa nhấn mạnh ‘cửu vĩ hồ’, buồn cười, xem nàng là yêu hồ.

“Đến đây đi!” Khuynh Cuồng giang tay, như muốn hô to ‘đến đây đi! đến ăn ta đi!’, lại khiến Phượng Vũ Huyên tức giận tóc dựng thẳng lên, ách, không phải dựng thẳng lên mà là bay thẳng lên. “Hừ…” Hừ lạnh một tiếng, ngưng thần mặc vận tâm pháp, chín dải thất thải sa giữa không trung gào thét vọt xuống, mỗi một dải thất thải sa như có ánh mắt, như một con linh xà, sắc bén hướng tới Khuynh Cuồng bay tới, chặt chẽ đem nàng bao vây, sa mang quanh thân quanh quẩn bảy màu sắc, như Thái Sơn áp đỉnh, hướng đến Khuynh Cuồng.

Khuynh Cuồng nhất thời cảm giác như rơi vào đại dương mênh mông, áp lực cường đại khiến cho nàng thiếu chút nữa hô hấp không thuận, bị thất thải sa vây quanh gắt gao nàng có vẻ vô cùng nhỏ bé, không khỏi thất kinh: Thật là công pháp lợi hại, không phải đơn giản chỉ là vũ kỹ, nàng rất rõ ràng, đây là một bộ công pháp thượng thừa, một khi thúc dục, tự thân chân khí có thể ở nháy mắt tăng lên, khó trách nàng ta có tự tin có thể đả bại ‘cửu giai cao thủ’, quả thật, nếu là cửu giai cao thủ bình thường, thật sự sẽ thua, nhưng, đừng nói nàng đã tiến vào thập giai, cho dù nàng vẫn là dừng lại ở cửu giai, nàng ta cũng khó mà đánh thắng được nàng, bởi vì nàng sở tu luyện [Hỗn nguyên thiên bí quyết] cũng là công pháp tối cao.

Không thể không nói, Phượng Vũ Huyên này có công pháp lợi hại đã kích thích tính khiêu chiến của nàng, tay áo vung lên, chân khí cả người bắt đầu lưu động, câu thần cười khẽ: “Xem ra nếu không xuất thủ, ta thực sự bị cửu vĩ hồ ngươi ‘ăn’.”

“Hừ hừ, hôm nay ngươi nhất định bị ta ‘ăn’.” Phượng Vũ Huyên hừ lạnh hai tiếng, lại mặc vận tâm pháp, cửu thất thải sa như nhận được mệnh lệnh, như linh xà độc tín hướng Khuynh Cuồng. “Tới vừa lúc.”

Khuynh Cuồng khẽ cười một tiếng, thân thủ mạnh đánh ra mấy chưởng, nhất thời thấy chín bàn tay màu vàng thật lớn từ dưới hướng lên trên bắn nhanh mà ra, bàn tay thật lớn, mang theo hỏa diễm thiêu đốt đánh hướng cửu thất thải sa. Nhưng thất thải sa đao kiếm bất nhập, hỏa thiêu bất diệt, vẫn đem Khuynh Cuồng vây ở trong đó.

“Ha ha… Khuynh Cuồng Thái tử, ngươi không hủy được chúng nó, như thế nào, chỉ cần ngươi nhận thua, ta để ngươi ra, bằng không, đừng trách ta không khách khí nga!” Phượng Vũ Huyên đắc ý cười lớn, thất thải sa cuar nàng đều là đặc chế mà thành, nhưng lại mang theo công pháp chân khí của nàng, chỉ vài chưởng hỏa diễm mà có thể phá hủy được sao.

“Nga, bản Thái tử muốn nhìn một chút, Phượng Thái nữ còn có thể không khách khí với bản Thái tử như thế nào, về phần nhận thua, ha ha, ngại quá, bản Thái tử không biết từ đó.” Xuất ra Kính Nguyên chưởng mà không phá hủy được chín dải thất thải sa, KhuynhCuồng cũng không có giật mình, đều trong dự đoán của nàng, nàng cũng chỉ muốn thám thính sâu cạn mà thôi.

“Hôm nay, ta sẽ làm lão sư cho Khuynh Cuồng Thái tử, dạy cho ngươi biết hai chữ này.” Phượng Vũ Huyên thấy nàng ra vẻ trấn định, chấp kiếm vung tay lên, cửu đường kiếm vô hình liền nhập vào thất thải sa, theo chín phương hướng đánh đến chặn hết đường lui của Khuynh Cuồng, chỉ cần động một chút, chín mũi kiếm vô hình tùy thời đâm vào thân thể của hắn.

Quả nhiên đủ không khách khí! Khuynh Cuồng tán thưởng cười, hai tay vung lên, hóa chưởng làm khiên, vung tay đón lấy, mũi kiếm vô hình liền đánh đi qua. Phượng Vũ Huyên cả kinh, nàng từ bỏ sao? Cũng dám tay không tiếp kiếm của nàng, nếu hai tay hắn bị nàng tước đoạt, nhất định sẽ là đại tai hoạ, nhưng mà đang lúc nàng nghĩ làm sao thu hồi thế công, Khuynh Cuồng đã đón nhận mũi kiếm vô hình, lúc này điều làm nàng không thể tin ngoài đã xảy ra…

Điều này sao có thể. Chỉ thấy Khuynh Cuồng tay không đón nhận kia chín mũi kiếm lại không hề như nàng nghĩ, bị chặt đứt hai tay, mà là hắn dùng tay ‘chắt đứt’ đường kiếm của nàng, không chỉ có như thế, mũi kiếm lóe hào quang vàng thoát khỏi thất thải sa trở về.

Phượng Vũ Huyên quá sợ hãi, thân hình phiêu đãng, ngưng thần vận tâm pháp, thất thải sa lập tức triệu hồi, trở về bảo vệ nàng. Nhất thời chỉ nghe ‘Ti lạp…’ như tiếng quần áo bị xé rách, từng mảnh lụa mỏng bay đầy trời, mà Phượng Vũ Huyên giữa một trời lụa mỏng thẳng tắp té xuống, không thể vận khí hộ thân, cứ tưởng rằng cũng phải ngãy mấy khúc xương, nhưng đột nhiên cảm thấy có một sức mạnh nâng lấy nàng, toàn bộ thân thể vừa chuyển, tiếp theo liền cảm thấy thấy thể dừng lại, ngoại trừ hơi choáng váng, không có một chút đau đớn như tưởng tượng. Đang kỳ quái sao mặt đất bỗng mềm nhũn như thế, thì thân mình hơi nặng, hình như có cái gì đặt trên vai?

“Hì hì, như thế nào ‘Phượng lão sư’, còn cần sách giáo khoa để dạy bản Thái tử hai từ đó và từ chỉ bộ dáng của nàng lúc này?” Hai tay tại trên vai Phượng Vũ Huyên, Khuynh Cuồng cười hì hì nói, vẻ thắng mà đắc ý. Lúc này choáng váng đã qua, Phượng Vũ Huyên lập tức liền vì tình cảnh này mà đỏ hồng mặt, vươn tay chống hai vai Khuynh Cuồng, cũng không tâm đi để ý lời của nàng, nhỏ giọng nói: “Ngươi… Ngươi trước đứng lên.”

Mất mặt muốn chết, nàng lại bị một cái ‘nam tử’ đặt trên giường, thật sự là tổn hại tôn nghiêm của nữ tử nàng a! “Ấy, nàng nói cho ta biết, nàng vừa mới sử dụng công pháp gì?” Càng thêm cúi người xuống, Khuynh Cuồng cười nói.

Vốn là không muốn nói cho hắn, nhưng bị hơi thở của hắn vây quanh, lại nhìn ý cười tà tứ đó, bỗng lời tự trong miệng thoát ra: “Phượng vũ cửu thiên…” Phượng múa cửu thiên? Khuynh Cuồng vừa định mở miệng nói gì, liền bị âm thanh mở cửa ngắt ngang, tiếp theo đó là tiếng cái gì rơi xuống đất, hai người không khỏi đồng thời quay đầu nhìn cửa. Thôi chết.

p.s: Chết chắc rồi =))) nếu các nàng thích các ảnh ta đăng thì comt cho ta biết <3

=> Chương 84