Chương 84: Rời nhà đi bụi
Edit: Trường Uyên

“Dưới ánh trăng, trên đỉnh một cung điện nào đó, có hai người với hai bầu rượu, đối nguyệt đồng ẩm. Hôm sau, tin tức Khuynh Cuồng thái tử cùng Sở Vân thái tử thân mật dựa sát vào nhau ngắm trăng đối ẩm liền bay đầy trời ” – Đêm trung thu

***

Phượng vũ cửu thiên?

Khuynh Cuồng vừa định nói gì, liền bị tiếng mở cửa cắt ngang, tiếp theo đó là tiếng vật gì đó rơi xuống đất. Hai người không khỏi đồng thời quay đầu nhìn ra cửa.

Trước cửa tẩm cung, Sở Vân Yên hai tay vẫn duy trì động tác, một đôi mắt đẹp trừng lớn, biểu tình như gặp quỷ, nhìn nữ nhi nhà mình đem Phượng Thái nữ đặt trên giường, hai người còn nằm cùng một chỗ.

Lại nhìn hai người, Khuynh Cuồng khóe miệng dâm tà cười, hai tay đặt trên vai Phượng Vũ Huyên, mà Phượng Vũ Huyên vẫn luôn bình tĩnh giờ lại mặt đỏ như rặng mây chiều, hai tay ‘dục cự còn nghênh’ chống trước vai Khuynh Cuồng, hai người nhìn thế nào cũng giống đang muốn làm chuyện-mà-ai-cũng-biết-là-chuyện-gì-đó. Lụa bay đầy trời, khiến cả phòng tràn ngập một loại hơi thở ám muội, ân, ít nhất trong mắt Sở Vân Yên là như thế này.

Khuynh Cuồng cùng Phượng Vũ Huyên nhìn Sở Vân Yên xuất hiện trước cửa cũng sửng sốt, dưới chân nàng là một khay trà vỡ nát, nước trà đầy đất, nghĩ đến âm thanh vừa rồi chính là khay trà rơi xuống đất, hai người nhất thời còn chưa khịp phản ứng, tiếp tục duy trì động tác.

“Cuồng… Cuồng nhi…” Sở Vân Yên quá hoảng loạn, giọng nói run run sợ hãi, thật đúng là bị dọa sợ rồi, tại sao có thể như vậy? Các nàng, các nàng… Cuồng nhi không phải đưa Phượng Thái nữ trở về sao? Sao lại đưa nàng ‘về’ giường mình?

Vốn nàng thấy sắc trời đã tối muộn, nghĩ Cuồng nhi cũng nên đã trở về, cho nên liền chuẩn bị trà Xuân Long Tĩnh mà nữ nhi thích nhất, cùng nói chuyện suốt đêm, ai biết mới vừa đến của. Liền nghe tiếng vải bị xé rách, còn tưởng rằng Cuồng nhi của nàng bị làm sao, sợ tới mức không kịp gõ cửa đã tiến vào, kết quả là thấy được một màn kinh hãi, dọa hồn phách nàng bay lên tận cửu trùng thiên, đến cả khay trà rơi xuống cũng không biết.

“Mẫu phi?” Khuynh Cuồng như không có việc gì, từ từ ngồi dậy, bất quá hai tay vẫn đè Phượng Vũ Huyên, mang theo nghi hoặc hỏi. Mẫu thân hình như bị đả kích rất lớn? Không phải Hoàng đế lão cha đã làm gì có lỗi với mẫu thân chứ! Bất quá, Hoàng đế lão cha cũng không dám.

“Khụ… Phượng Thái nữ cũng ở đây à?!” Sở Vân Yên rất nhanh liền áp chế biểu tình giật mình, tao nhã đi đến, mỉm cười nói, nhưng cặp mắt đẹp lại thẳng tắp nhìn chằm chằm tay Khuynh Cuồng đặt trên người Phượng Vũ Huyên.

Nhận ra ánh mắt của Sở Vân Yên, Khuynh Cuồng mới giật mình, không cần nghĩ cũng hiểu được, mẫu thân đại nhân bị đả kích không phải do Lão cha làm chuyện xấu, mà là nàng làm chuyện xấu, nhanh thu tay, lập tức nhảy bắn đứng lên, bình tĩnh như ruồi đến cầm tay Sở Vân Yên, cười lấy lòng nói: “Mẫu phi, sao người lại tới đây?”

Lúc này, Phượng Vũ Huyên cũng đứng lên, nháy mắt khôi phục như thường, mặt không đỏ khí không suyễn hướng Sở Vân Yên chắp tay nói: “Vũ Huyên bái kiến Sở phi nương nương.” Nói xong, còn ‘vụng trộm’ phóng mị nhãn với Khuynh Cuồng, đương nhiên ‘động tác nhỏ’ này Sở Vân Yên thấy rõ ràng.

A, dám hãm hại nàng! Biết rõ mẫu phi hiểu lầm cái gì, thế lại còn dám tiếp tục tạo hiểu lầm, Khuynh Cuồng hung hăng trừng mắt liếc trả một cái, đáng tiếc người ta căn bản không sợ, ai bảo thiên hạ vô địch như nàng nhưng vẫn có khắc tinh kia chứ!

Ý cười ngọt ngào nhìn Khuynh Cuồng đang giận trừng mắt, Phượng Vũ Huyên cảm thấy tâm tình bị thua mà buồn bực hóa hư không, lại khoái trá vì trả được thù, hắc hắc, ai bảo ngươi vừa rồi kiêu ngạo như vậy.

“Cuồng nhi, con không phải là đưa Phượng Thái nữ trở về sao? Như thế nào…” Sở Vân Yên kéo dài giọng, cắt đứt hai người ‘mắt đi mày lại’, trong lòng thật sự tự trách, đều do nàng a! Nếu không phải nàng, Cuồng nhi sẽ không dùng thân phận nam tử để sống, đến cuối cùng lại xem chính mình là ‘nam nhân’ thật rồi, lại cùng nữ nhân tại đây…

Ai, không được, mặc kệ dùng biện pháp gì, nàng phải khiến Cuồng nhi của nàng khôi phục ‘bình thường’. Nếu Khuynh Cuồng có thuật đọc tâm, xác định sẽ ngã xuống đất mà chết.

Nhưng cho dù nàng không có thuật đọc tâm, chỉ bằng hiểu biết đối với mẫu thân cũng đoán được nàng suy nghĩ cái gì, thái dương lập tức nhỏ vài giọt mồ hôi lạnh, cười gượng nói: “Ha ha, Phượng Thái nữ nói muốn đi thăm kiến trúc hoàng cung, cho nên nhi thần liền mang nàng đi dạo, vừa vặn đến tẩm cung có hơi mệt mỏi, liền vào nghỉ chân một chút, bàn luận đại sự thiên hạ.”

Lời này nói thật sự là trăm ngàn chỗ hở a! Vì sao cái đầu thông minh của nàng khi đứng trước  mẫu thân xinh đẹp lại trì độn như vậy! Phượng Vũ Huyên cố nén ý cười, nguyên lai ‘thiên hạ đệ nhất thần nhân’ lại sợ mẫu thân a!

Bộ dạng này của hắn, đáng yêu cực, ai có thể nghĩ ra, Mạc Khuynh Cuồng làm một hơi nuốt cả Thiên Nguyên, Yến Vũ, Hàn Sương tam quốc, cuồng ngạo không ai bì nổi, trước mặt mẫu phi lại ngốc nghếch như đứa trẻ chưa lớn!

Hừ, nói chuyện thiên hạ đại sự, nói thế nào nói tới tận trên giường, Sở Vân Yên tự trách lại muốn tức giận, nhưng trước mặt Phượng Vũ Huyên cũng không thể mất khí thế, không hề liếc Khuynh Cuồng một cái, mỉm cười nói với Phượng Vũ Huyên: “Nguyên lai Phượng Thái nữ cùng Cuồng nhi đang bàn ‘thiên hạ đại sự’, bản cung tới thực không đúng lúc, bất quá, hiện tại sắc trời đã không còn sớm, vẫn nên sớm nghỉ ngơi, đừng quá mệt.”

Đặc biệt nhấn mạnh 4 chữ ‘thiên hạ đại sự’, làm Khuynh Cuồng có cảm thấy âm phong từng trận thổi sau lưng. Nàng có dự cảm, bởi vì Phượng Vũ Huyên này, kế tiếp sẽ chuyện cục kì bi thảm đang chờ nàng.

Tuy rằng rất muốn lưu lại tiếp tục xem kịch vui, bất quá người ta hạ lệnh đuổi khách, mặt dày ở lại thì không hay, Phượng Vũ Huyên lập tức tiếp lời Sở Vân Yên, hơi kinh ngạc nói: “Nha! Bất tri bất giác đã trễ thế này, Sở phi nương nương, Khuynh Cuồng thái tử, Vũ Huyên cáo từ.”

Nói xong, liền liếc Khuynh Cuồng một cái, kỳ thật nàng rất muốn ở lại xem trò hay!

“Mẫu phi, Phượng Thái nữ không tìm được đường, nhi thần tiễn nàng.” Khuynh Cuồng nói xong, cố nhịn không nhìn sắc mặt Sở Vân Yên, lôi kéo Phượng Vũ Huyên biến mất vô tung vô ảnh, lưu lại Sở Vân Yên mặt lạnh như tuyết Thiên Sơn còn có toái sa đầy đất.

Hiện tại còn lưu lại xác định vững chắc chỉ có kết cục trở thành tế phẩm, có thể trốn được nhất thời thì hay lúc nhất thời…

Hai người đều là tuyệt đỉnh cao thủ, từ Cuồng các phi thân mà ra, nhất thời quật khởi, liền thả người trên đỉnh cung điện, tiêu sái đón gió đêm, thật là vui sướng đầm đìa, như hảo hữu quen biết đã lâu, hoàn toàn không giống như vừa đánh nhau một trận.

Chỗ này xa cung điện tổ chức yên tiệc của Tam quốc, cũng cách xa Hậu cung. Dừng lại đứng trên ngọn cây, Khuynh Cuồng liếc Phượng Vũ Huyên, tà cười nói: “Mỹ nữ, đến nhà rồi, tiểu sinh cũng hoàn thành nhiệm vụ.”

Phượng Vũ Oánh hai tay khoanh trước ngực, sờ sờ cằm cười nói: “Ân, về nhà rồi, Khuynh Cuồng Thái tử cũng có thể trở về, Sở phi nương nương còn chờ ngài đấy!”

Nói xong, chờ xem sắc mặt của Khuynh Cuồng. Nhưng mà nàng lại thất vọng rồi, Khuynh Cuồng mặt không đổi sắc, tà tứ cười, nâng cằm nàng, nhíu mày nói: “Phượng Thái nữ muốn ám chỉ bản Thái tử bây giờ không thể trở về, tốt nhất là lưu lại cùng nàng sao? Ân?”

Chê cười, hiện tại mẫu thân không ở đây, nàng sao để cô gái nhỏ này chiếm cứ thượng phong, hừ, vừa rồi cũng dám hãm hại nàng.

Nếu lúc bình thường, Phượng Vũ Huyên khẳng định sẽ mặt không đỏ, tim không loạn mà phản bác, bất quá Khuynh Cuồng tới gần lập tức làm nàng nhớ lại cảnh ám muội trên giường kia, không khỏi đỏ hồng mặt, lại vẫn mạnh miệng trả lời: “Khuynh Cuồng thái tử không khỏi… Nghĩ nhiều rồi!” Lời này nghe một chút khí thế cũng không có.

Hắc hắc, ta với đấu, ngươi còn yếu lắm, Khuynh Cuồng vòng một tay qua eo Phượng Vũ Huyên, cười nói: “Phải không? Vậy chúng ta tiếp tục đề tài lúc nãy, ai là sư phụ nàng? Hoặc là, ai dạy nàng ‘Phượng vũ cửu thiên?”

Không phải nàng muốn đi tìm hiểu lai lịch võ học của người ta, mà là nàng phát hiện, Phượng Vũ Huyên sử dụng Phượng vũ cửu thiên, hơi thở trên người nàng cũng biến đổi, làm nàng cảm thấy quen thuộc, có điểm giống nàng, thật giống như sở học công pháp của các nàng là cùng một đường.

Phượng Vũ Huyên vừa nghe lời này, lập tức mặt lộ vẻ đề phòng, vết ửng đỏ trên mặt cũng rất nhanh thối lui, ngay cả lời nói cũng mang vài phần trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Khuynh Cuồng thái tử, chẳng lẽ ngươi không biết tìm hiểu võ công lai lịch của người khác là không lễ phép sao?”

Bởi vì nàng công lực còn thấp, không cảm giác được hỗn nguyên chân khí của Khuynh Cuồng, nếu không hiện tại nhất định nàng sẽ không nói như vậy.

Có quỷ! Khuynh Cuồng đôi mắt nhíu lại, nhìn rõ ràng phản ứng quá độ của Phượng Vũ Huyên, tìm hiểu võ công lai lịch của người khác là không lễ phép, nhưng không cần dùng vẻ mặt đề phòng như vậy! Huống chi với tính cách Phượng Vũ Huyên, không phải kẻ cổ hủ, trừ phi nàng hoặc là sư môn này có bí mật gì không thể cho ai biết.

Cảm thấy Khuynh Cuồng tìm tòi nghiên cứu, Phượng Vũ Huyên cũng hiểu mình phản ứng hơi quá, sợ bị Khuynh Cuồng nhìn ra, bất ngờ xuất một chưởng đánh qua, nhân cơ hội thoát ly kiềm chế, phi thân xuống, lập tức nhìn Khuynh Cuồng, lại khôi phục một Phượng Vũ Huyên bình tĩnh, chắp tay nói: “Khuynh Cuồng thái tử, đa tạ đã tiễn, thỉnh.”

Nói xong, liền xoay người, trở về phòng. Nhìn bóng lưng nàng rời đi, Khuynh Cuồng hai tay chấp sau lưng, mỉm cười nhìn, nếu nàng đề phòng như vậy, khẳng định là hỏi cũng không ra cái gì, quên đi, dù sao nàng có dự cảm, sau đêm nay, nàng cùng vị Phượng Vũ Huyên này khẳng định còn có qua lại, sớm muộn gì nàng cũng biết.

Phượng vũ cửu thiên! Không thể ngờ có loại võ công Phượng vũ cửu thiên này, vừa mới nghe bốn chữ này thật đúng là sửng sốt, nếu không phải Phượng Vũ Huyên chỉ là thất giai cao nhất, tin rằng uy lực của Phượng vũ cửu thiên sẽ lớn hơn nữa, ngay cả nàng cũng không thể dễ dàng đối phó được.

Chuyện của Phượng Vũ Huyên có thể từ từ, nhưng mỗ nghe lén kia, Khuynh Cuồng nhếch môi đỏ, giọng nói nghe không ra cảm xúc: “Vân Huyền Thiên, còn không mau ra đây?”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Vân Huyền Thiên vẻ mặt không hờn giận từ hành lang gấp khúc ló đầu ra, nhìn Khuynh Cuồng tươi cười, nhiệt tình nói: “Tiểu Cuồng nhi, ngươi biết ta đến khi nào?”

Trong bóng đêm, hắn tươi cười mang chút chua sót, hính ảnh Khuynh Cuồng cùng Phượng Vũ Huyên thân mật cùng một chỗ không ngừng lặp lại trong đầu. Trung thu yến vừa chấm dứt, hắn không để ý đến Phụ hoàng bất mãn, lập tức vội vã đến Cuồng Các. Trên đường, nghe thấy tiếng nói sung sướng, tiếng cười thanh thúy kia sớm đã thấm tận linh hồn hắn, trong lòng vui vẻ, vội vàng thi triển khinh công đuổi theo, đợi đuổi tới, lại nhìn một màn làm hắn phát điên.

Hắn hy vọng cỡ nào, tiểu Cuồng nhi ôm là hắn a! Vì cái gì mà hắn trước giờ vốn không tỏ vẻ thân mật với hắn, bởi vì bọn họ đều là ‘nam tử’ sao? Cái gọi là đoạn tụ, đều do một mình hắn một tạo ra, tiểu Cuồng nhi căn bản là không phải đoạn tụ, hắn chỉ thích nữ tử, sẽ không thích mình, sẽ không thích mình…

Ý tưởng này một khi nảy ra, liền bám lấy trái tim hắn, trong lòng đã sớm rõ ràng, không phải sao? Trong mắt tiểu Cuồng nhi nhìn hắn cũng không có tình cảm, nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn không muốn buông bỏ, ngẫm lại buông hắn, mình liền thống khổ hơn.

Cho dù trong bóng đêm, lấy thị lực của Khuynh Cuồng vẫn nhìn ra Vân Huyền Thiên luôn lạc quan nhưng khóe miệng chua sót tươi cười, nàng cũng không phải ngu ngốc, biết hắn là vì ai mà như thế.

Ngẩng đầu nhìn trăng đẹp nao lòng, Khuynh Cuồng không khỏi khẽ thở dài một tiếng, phi thân xuống, đứng trước mặt Vân Huyền Thiên, dường như không có việc gì, cười nói: “Từ lúc ngươi đuổi theo, ta đã biết, bằng chút công lực này của ngươi có thể qua mặt được ta sao?”

“Nha! Ta đã quên mất, tiểu Cuồng nhi là cửu giai cao thủ!” Thu hồi chua sót trong lòng, Vân Huyền Thiên làm bộ vỗ cái trán, đùa giỡn như kẻ dở hơi.

“Cho nên a! Lần sau đừng nghe lén ta cùng mỹ nhân tâm sự, biết không?”

“Hừ, ngươi cùng mỹ nhân tâm sự, thì cũng phải là tâm sự với ta, hiện tại ánh trăng vừa lúc, ta muốn với ngươi nói chuyện.” Vân Huyền Thiên hiểu nắm chắc thời cơ, lập tức biến thành tiểu hài đồng, lôi kéo Khuynh Cuồng nói, một đôi mắt hoa đào chớp chớp rất đáng yêu.

Khuynh Cuồng trán hiện hai vạch đen, hồ ly này xem mình là tiểu hài tử sao, nhịn ý muốn đem mắt hoa đào kia biến thành mắt gấu mèo, chụp lên mặt hắn, ‘dỗ’: “Ngoan! Đã khuya, buồn ngủ rồi! Ngủ sớm dậy sớm mới là trẻ ngoan, biết không?”

Lần này đến phiên Vân Huyền Thiên trán hiện hai vạch đen, bất quá cũng chỉ là nháy mắt mà thôi, bởi vì Khuynh Cuồng ‘vuốt’ mặt hắn, làm hắn mừng rỡ như điên, xúc cảm mềm mại a! Nhớ tới cảm giác nắm tay hắn, liền lập tức giữ chặt tay hắn, bao gọn trong bàn tay to của mình, tràn đầy tình yêu, có lẽ hiện tại đúng là thời cơ tốt.

Nhưng mà, hắn còn chưa mở miệng, Khuynh Cuồng rồi đột nhiên rút tay, nhìn đến hắn mặt ảm đạm, trong lòng mềm nhũn, khẽ cười nói: “Không phải muốn cùng ta tâm sự sao? Vậy đi theo ta!” Nói xong, thả người nhảy lên, thi triển khinh công hướng ánh trăng mà đi.

“Thật sự? Đợi ta…” Ảm đạm lặn mất tăm trên khuôn mặt tươi cười, đề khí, mũi chân điểm nhẹ, liền đuổi theo, có lẽ bây giờ còn chưa phải thời cơ rồi!

Dù sao lòng của nàng chưa có hắn, không phải sao? Hiện tại chỉ cần có thể cùng hắn ở một chỗ, thì tốt rồi, hắn tin tưởng chân thành, kiên định, tiểu Cuồng nhi, ta sẽ không bức ngươi, ta sẽ đợi lúc nào đó trong lòng ngươi có ta.

Dưới ánh trăng, trên đỉnh một cung điện nào đó, có hai người với hai bầu rượu, đối nguyệt đồng ẩm. Bất quá hơn phân nửa thời gian, người nào đó chớp mắt hoa đào si mê nhìn chằm chằm mỗ tiên nhân bên cạnh. Sau đó hương rượu càng nồng, không ngừng hướng thân thể bên cạch từ từ ngã xuống, nhưng mà mỗ như tiên nhân kia không nói gì càng không ngừng đẩy mỗ hoa đào tửu lượng còn kém hơn cả tiểu hài tử ba tuổi.

Cuối cùng chỉ có thế giơ cờ trắng đầu hàng, dù sao dựa thì cứ dựa, cũng không thiếu miếng thịt nào, huống chi, nàng cũng sớm đã thành thói quen, thật không biết có phải trên người nàng có từ trường quá mạnh hay không, mà có đẩy thế nào cũng không được.

Một màn này, bị một tiểu thái giám ngửa đầu ngắm trăng nhìn thấy, hơn nữa, vẫn lại là một tiểu thái giám bát quát, cho nên, không cần phải nói, hôm sau, tin tức Khuynh Cuồng thái tử cùng Sở Vân thái tử thân mật dựa sát vào nhau ngắm trăng đối ẩm liền bay đầy trời.

Hơn nữa càng truyền càng khoa trương, quả thực đạt đến độ ‘kích tình’. Có thể nghĩ, Hoàng đế khi nghe được đủ loại bát quái này sẽ có phản ứng gì. Lập tức triệu Tịnh Kiên vương tiến cung, hai người mật đàm hồi lâu, sau đó Tịnh Kiên vương trở lại phủ lập tức thương thảo, bắt đầu bí mật điều tra mỹ nữ các nơi.

Không được bao lâu, hoàn phì yến gầy, đủ loại bức họa mỹ nhân được đưa đến Ngự Thư phòng.

Khuynh Cuồng không biết kiếp nạn sắp đánh xuống đầu, lúc này vẫn ôm lấy chăn ngủ hôn thiên địa ám, một đêm không ngủ, lại uống rượu, đối với kẻ vốn ham ngủ như nàng, ngủ một ngày một đêm tuyệt đối là bình thường, bất quá…

“Ngủ ngủ, con heo lười nhà ngươi chỉ biết ngủ, có đại sự rồi, Cuồng Cuồng… nhanh dậy cho lão nương …” Mỗ Dạ Xoa, nga, không, là Tiêu Nhược Tịch nhìn Khuynh Cuồng đang ngủ say, vận khí đan điền, một tiếng ‘sư tử hống’ chấn đắc toàn bộ Cuồng Các.

“Làm sao…” Khuynh Cuồng đối phó với ma âm của nữ cường này sớm đã luyện đến lô hỏa thuần thanh, một câu ‘Làm sao’ chậm chạp rề rà ném trả Tiêu Nhược Tịch, sau đó xoay người, tiếp tục cùng Chu công đánh cờ.

“Được! Xem thường lão nương có phải không? Hừ hừ, vậy ngươi cũng đừng trách lão nương ra tuyệt chiêu…” Tiêu Nhược Tịch hai tay chống éo, tà ác hừ hừ hai tiếng, một trận âm phong thổi qua, hai ma trảo liền hướng đến con heo lười kia đang ngủ say.

Đối với ‘nguy hiểm’ vẫn luôn cảnh giác sâu sắc, khiến Khuynh Cuồng cho dù đang ngủ mơ cũng không khỏi rụt cổ, tiếp theo liền… “Ha ha… Đừng… Đừng .. ngứa… Cáp… Ta đứng lên, ta đứng lên…”

‘Tử huyệt’ đã bị tập kích, Khuynh Cuồng đau khổ cười, đột nhiên ngồi dậy, nhìn Tiêu đại tỷ đen mặt, cái gì mà tức giận vì đánh thức chứ, cũng chẳng dám lộ ra.

“Rốt cục cũng dậy, ân?” Ở mép giường ngồi xuồng, Tiêu Nhược Tịch hai tay bắt lấy mặt Khuynh Cuồng, nhíu mày nói. “Này… Ta nói này Tiêu tỷ tỷ, mới sáng sớm, tỷ đến làm chi?”

Vẫn để nàng ngược đãi khuôn mặt, Khuynh Cuồng mở nửa mắt, rất là bất đắc dĩ nói, nàng bây giờ là phạm nhân đấy! Tốt nhất là có chuyện cực quan trọng, bằng không, bằng không nàng sẽ tiếp tục ngủ, từ lúc quen biết vị tỷ tỷ này, đời Mạc Khuynh Cuồng nàng xem hạn gặp hạn rồi.

“Sáng sớm? mặt trời sắp xuống núi rồi.” Tiêu Nhược Tịch nâng đầu lên, cứng rắn hướng ra cửa sổ, để nàng nhìn ánh nắng bên ngoài.

“Nga, xuống núi rồi, phải ngủ thôi.” Nói xong, Khuynh Cuồng ngã  ra sau. Lại bị Tiêu Nhược Tịch kéo đứng lên, gào thét bên tai: “Đừng ngủ, đại sự đến rồi.”

Vô ý thức ngoáy lỗ tai, Khuynh Cuồng vân đạm phong thanh đáp một câu: “Sao, đại sự gì, ngươi phải gả? Vậy chúc mừng chúc mừng, tốt lắm, ta ngủ.”

Nói đến lập gia đình, Tiêu Nhược Tịch mặt ửng đỏ một chút, thẹn quá thành giận nhéo lỗ tai Khuynh Cuồng, quát to một tiếng: “Không phải ta gả, là ngươi, Hoàng Thượng đã muốn chuẩn bị cho ngươi…”

“Nga, ta muốn lập gia đình… Cái gì, quốc tế nói đùa à?” Đôi mắt nặng trĩu chỉ mở một nửa bây giờ lập tức trừng to, Khuynh Cuồng như nghe được tin tức kinh hãi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hoàng đế lão cha muốn đem nàng ‘gả’, nàng hẳn là không nghe sai chứ?

Chẳng lẽ mẫu thân tối hôm qua chịu kích thích quá độ, đã thẳng thắn với hoàng đế lão cha? “Ai nha, nói sai rồi, không phải muốn ngươi gả, là muốn tuyển thái tử phi cho ngươi.” Tiêu Nhược Tịch bị Khuynh Cuồng đột nhiên thanh tỉnh dọa hoảng sợ.

“Thái tử phi? Hảo hảo, tuyển cái gì phi a!” Khuynh Cuồng nhíu mi, bộ dạng ngái ngủ biến mất vô tung vô ảnh.

“Cái này phải hỏi chính ngươi đã làm cái gì mà khiến Hoàng Thượng vội vã tuyển phi cho ngươi.” Tiêu Nhược Tịch hai tay hoàn ngực xem trò.

“Ta làm cái gì?” Nàng không hề làm gì a!

“Ta nói này, ở trước mặt ta, ngươi không cần giả ngu, hiện tại toàn hoàng cung đều biết, ngươi tối hôm qua cùng Vân Huyền Thiên ở trên đỉnh cung điện …” Ái muội trừng mắt, tiếp theo, liền vẻ mặt bát quái tới gần Khuynh Cuồng, thần bí hề hề nói: “Nói đi! Khi nào thì cùng Vân Huyền Thiên tu thành chính quả? Phát triển tới trình độ nào? Hắn có biết ngươi… Ân, hẳn là biết…”

“Dừng…” Không thể nhịn được nữa, Khuynh Cuồng thủ thế ngừng, phủ phủ cái trán nói: “Ta cùng Vân Huyền Thiên chuyện gì cũng không có, trong sạch đến không thể trong sạch hơn, ok?”

Ngẫm lại liền biết là chuyện gì xảy ra, mười phần mười chính là khi nàng cùng Vân Huyền Thiên ở cùng một chỗ đã bị người ta thấy, sau đó hoàng đế lão cha bị đả kích, vì muốn đưa nàng về ‘chính đạo’, cho nên mới cấp bách tuyển Thái tử phi.

“Không thể nào! Quên đi, dù sao họa đào hoa này cũng là ngươi gây ra, tự người xử lí, hiện tại quan trọng là chuyện tuyển Thái tử phi, nghe Bại gia tử nói, vừa nghe ngươi tuyển Thái tử phi, toàn bộ cô nương chưa chồng ở kinh đô đều muốn dâng bức họa của mình lên, chưa đến nửa ngày, đã có mấy rương rồi, vẫn còn tiếp tục tăng nhiều. Hiện tại đã đưa đến Ngự Thư phòng, phỏng chừng không lâu, Hoàng Thượng sẽ gặp phái người đến gọi ngươi đi…”

Tiêu Nhược Tịch xèo xèo méo mó nói một đống lớn, dù sao bên ngoài cũng đã loạn rồi. Quả nhiên, không lâu sau, Khuynh Cuồng liền bị gọi đến Ngự Thư phòng để tuyển Thái tử phi, nhìn một Ngự Thư phòng uy nghi hiện tại bày đầy các bức họa mỹ nữ.

Nghe hoàng đế lão cha không ngừng đẩy mạnh tiêu thụ. Cái này là đại mỹ nữ, cái kia là đại tài nữ, nàng không nhịn được nữa, khóe miệng run rẩy, tay chân lạnh toát. Cầu cho lão thiên gia trực tiếp hạ thiên lôi đánh chết nàng đi.

Nhưng mà, hạ thiên lôi đem nàng đánh chết không phải lão thiên gia, mà là mẫu thân xinh đẹp, quả thực so với hoàng đế lão cha còn cường hãn hơn nhiều.

Thật vất vả thừa dịp hoàng đế lão cha nghỉ giữa hiệp, uống trà nhuận giọng, dùng hết sở học binh sinh, sống chết phi thân trở lại Cuồng Các. Nhưng còn chưa kịp để nàng thở một hơi, mẫu thân bên này cũng xuất thủ.

“Cuồng nhi, đến đến, nhìn xem, đây là công tử nhà Trương đại nhân, ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái…” Vừa một bước tiến vào Cuồng các, Sở Vân Yên sớm đã thủ sẵn ở đây, liền kéo tay Khuanh Cuồng đang chấn kinh. Hoàn toàn không cần lời dạo đầu, trực tiếp vào thẳng chủ đề, cầm lấy một bức họa nhanh chóng đẩy mạnh tiêu thụ.

Khuynh Cuồng có thể nghe được mấy đạo sấm rền trên đỉnh đầu, gian nan bước mấy bước, lập tức có cám giác bị sét đánh chết. Chỉ thấy, toàn bộ tẩm cung của nàng giăng đầy một đống ‘mĩ nam’ đồ.

Thúy di hai tay cầm hai bộ, Tiêu Nhược Tịch cũng thế. Dù nàng muốn gượng cười cũng gượng không nổi. “Mẫu phi a! Ngươi đang làm gì vậy?”

Khuynh Cuồng chống một hơi cuối cùng, đã biết rõ còn cố hỏi. Mẫu thân a! Ngươi cũng quá lợi hại a! Vô thanh vô tức hãy thu thập nhiều ‘mĩ nam đồ’ như vậy, tin tưởng bằng ánh mắt của mẫu thân, hẳn đều là mĩ nam rồi!

“Rõ ràng như vậy còn nhìn không ra, Sở phi nương nương tuyển ‘phò mã’ cho ngươi!” Tiêu Nhược Tịch không đứng đắn nói, cái mặt đỏ như gấc của Khuynh Cuồng khiến nàng nghẹn cười đến vô cùng vất vả.

“Đúng vậy, Cuồng nhi, con là nữ nhi, đương nhiên phải tìm một lang quân như ý, đến, con xem, đây đều là do mẫu phi âm thầm sai người thu thập đấy.” Sở Vân Yên làm bộ như không thấy khóe miệng không ngừng run rẩy của Khuynh Cuồng, lôi kéo tay nàng, một bên chỉ vào mĩ nam bên cạnh, một bên cười nói, hơn nữa nhấn mạnh hai chữ ‘nữ nhi’, làm như nhắc nhở nàng, con là nữ tử, không phải nam tử.

Khuynh Cuồng không chỉ run rẩy, sớm muốn ngất, nàng có một cặp cha mẹ lợi hại nhất trên đời, lão cha tuyển vợ, lão nương tuyển công, từ xưa đến nay, tuyệt đối nàng là người đầu tiên, đồng thời bị buộc vừa cưới vợ vừa phải gả chồng.

“Cuồng nhi, con sao thế? Đừng ngẩn người nữa! Này, con xem, người này văn võ song toàn, rất xứng…” Sở Vân Yên lại tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ mĩ nam. “Đúng đúng, tiểu chủ tử, còn có này…” Thúy di cũng gia nhập hàng ngủ đẩy mạnh tiêu thụ. “Cuồng cuồng, nếu không, ngươi xem bên này như thế nào? Không thể kém Vân Huyền Thiên …” Tiêu Nhược Tịch cũng không cam chịu trầm mặc.

Tục ngữ nói, trầm mặc là bùng nổ, bây giờ trầm mặc là tử vong, cho nên Khuynh Cuồng gom chút khí lực cuối cùng, vận khí đan điền, hưu…

Ba người đang ‘đẩy mạnh tiêu thụ’ đến mức bất diệc nhạc hồ chỉ cảm thấy một trận cuồng phong thổi qua, sau đó Khuynh Cuồng bị các nàng vây quanh đã biến mất vô tung, trong không trung truyền đến một câu: “Mẫu phi, nhi thần đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trọng phải làm, đêm nay sẽ không trở lại.”

Đêm nay, Khuynh Cuồng chịu đủ sự dày vò tinh thần, giờ đứng trên đỉnh cung điện hứng gió một đêm. Đồng thời cũng ra quyết định, kinh đô này, nàng không thể ở nữa, bằng không nàng sẽ chết rất thảm.

Hôm sau, vợ chồng Mạc Long Khải vừa tỉnh, phát hiện một phong thư đặt ở đầu giường, bảo bối của bọn họ ‘bỏ nhà đi bụi’. Sau đó, tin tức Khuynh Cuồng thái tử cải trang vi hành dân gian liền kinh động toàn bộ kinh đô, cũng tức chết không ít người.

=> Chương 85