Chương 85: Khắp nơi tề loạn

Edit: Trường Uyên

Tháng chạy mai hé nụ. Sang năm mai đầy cành – Giang Mai

 “Cái gì? Cải trang vi hành?” Vân Duyệt lâu, gian thượng phòng, truyền đến một thanh âm không hề trấn định, cùng với một tiếng ‘Đinh’, là tiếng đồ sứ rơi xuống đất.

“Phải, Mạc Long Khải tuyên bố với bên ngoài như thế, nhưng người chúng ta xếp trong hoàng cung Long Lân truyền tin, Mạc Khuynh Cuồng sáng nay để lại thư rồi đi, chỉ có một người, trước mắt không rõ phương hướng.” Giang Hàn Phong trán nhăn thành chữ xuyên có thể ép chết một đám ruồi bọ, trong mắt lửa giận thiêu đốt, hai tay nắm chặt. Tên kia không nói một tiếng đã chạy mất?

“Hắn lại có âm mưu gì?” Minh Lôi một tay vuốt mặt bàn, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng nói.

Xem ra Khuynh Cuồng ở trong mắt bọn họ đã trở thành một chính trị gia, mỗi bước đi đều âm mưu trùng trùng, bất quá, lần này mục địch của nàng rất đơn thuần chính là tuân mệnh sư phụ đến Võ Vân Sơn mà thôi, nhưng trước khi đi nhất định phải để lại chút gì đó, bằng không sẽ không còn là Mạc Khuynh Cuồng.

“Hắn quả thật có âm mưu.” Giang Hàn Phong nhớ tới một chuyện khác muốn bẩm báo, lửa trong mắt cháy càng vượng.

“Sao thế?” Minh Lôi nhíu chặt mày hỏi, không biết vì cái gì, nhắc tới Mạc Khuynh Cuồng có âm mưu, hắn bất giác thấy sợ, ngay cả ba chữ ‘Mạc Khuynh Cuồng’ cũng khiến hắn run lên, xem ra bóng ma không nhỏ a.

“Đêm Trung thu, chuyện chúng ta đi tìm Mạc Khuynh Cuồng, lại bị hắn lợi dụng…” Giang Hàn Phong nói đem lời Khuynh Cuồng cũng Mạc Long Khải trò chuyện trước mặt Tam quốc Đế kể lại không xót một chữ.

“Mạc, Khuynh, Cuồng…” Nghe vậy, Minh Lôi trên đỉnh đầu cơ hồ muốn bốc khói trắng, thất sách a thất sách, không thể tưởng được bọn họ sống lâu như vậy, ngay cả một tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà đấu cũng không lại, mỗi lần muốn bày kế với hắn, đều bị hắn phản kế, hơn nữa mưu kế sâu xa đến nước này.

Lần đó ở Túy Tiên Lâu tưởng rằng hắn chỉ muốn nhục nhã bọn họ, hiện tại xem ra, đó chỉ là bề ngoài mà thôi, kì thực là muốn nói cho người trong thiên hạ biết, bọn họ cùng hắn có ‘giao tình’ tốt thế nào, đến mức có thể cùng nhau ‘uống hoa tửu’.

Tam quốc Hoàng nghe xong lời hắn nói, tất sẽ phái người đi xác minh, chuyện đó toàn bộ Nguyên Đô dân chúng đều có thể làm chứng, lời bậy bạ này lập tức biến thành sự thật không thể chối cãi.

Có thể đoán được, Tam quốc nhất định sẽ ngầm đối phó Minh Tông, mà bọn họ lại không thể chối cãi, trước mắt bọn họ cũng chỉ có hai đường, hoặc là nhẫn nhục chịu đựng, hoặc là phản kháng, dù có chọn đường nào, kẻ làm ngư ông đắc lợi vẫn là Mạc Khuynh Cuồng.

“Lôi trưởng lão, Mạc Khuynh Cuồng tâm kế thật sự đáng sợ, chỉ sợ kế hắn bày ra còn không dừng ở đó, chúng ta vẫn nên nhanh chóng…” Giang Hàn Phong làm động tác cắt cổ, đôi mắt phẫn nộ lại nảy lên sợ hãi, đối với Mạc Khuynh Cuồng, hắn thật sự là vừa hận vừa sợ, chỉ sợ một bước không cẩn thận, bị hắn giết chết còn không biết tại sao.

Minh Lôi cũng lộ sát khí, nhưng rất nhanh liền đè ép xuống, lắc lắc đầu nói: “Không được, bề trên có lệnh, tạm thời không thể giết hắn, huống chi hắn bây giờ không rõ tung tích, tìm ra hắn cũng là vấn đề.”

Hắn cũng rất muốn động thủ, miễn cho một ngày nào đó tiểu tử kia trở thành chướng ngại lớn nhất, không, hiện tại đã là trở ngại lớn nhất, trước không nói đến tuổi còn trẻ mà võ công cao cường, chỉ bằng đầu óc đó, tuyệt đối là đại họa, nhưng chủ tử có lệnh, bọn họ cũng chỉ có thể tuân lệnh làm việc.

“Ta thấy Mạc Khuynh Cuồng căn bản chính là yêu vật, suốt ngày mê hoặc người khác, ngay cả…” Giang Hàn Phong tức giận cầm quyền, còn chưa có nói xong, liền bị Minh Lôi ngắt lời.

“Hàn Phong.” Minh Lôi bình tĩnh quát, gặp Giang Hàn Phong sắc mặt trắng bệch, liền chậm rãi nói, lời nói nghiêm túc: “Về sau chú ý đúng mực, cũng chú ý đến thân phận mình, những gì không thể nói thì đừng nói, ngay cả nghĩ cũng không được.”

“Hàn Phong hiểu, Hàn Phong sẽ chú ý.” Giang Hàn Phong sắc mặt đã trắng đến mức không còn huyết sắc, hắn không nên quên thân phận.

“Tốt lắm, chuyện đó đừng nói nữa, hiện tại quan trọng là hành tung của Mạc Khuynh Cuồng, hắn lần này chỉ đi một mình? Không lưu lại manh mối gì? Còn thị vệ bên người …” Minh Lôi khoát tay áo nói, nếu chỉ là một người, mục tiêu quá nhỏ, hẳn là rất khó tìm được.

“Không có, không ai biết hắn đi đâu? Trước đó cũng không có chút tin tức, giống như rời đi chỉ là quyết định đột ngột làm mà thôi, thị vệ bên cạnh hắn trước Trung thu một đêm đã rời hoàng cung, hành tung cũng không rõ.”

Giang Hàn Phong lắc lắc đầu nói. Vuốt vuốt chòm râu, Minh Lôi trầm tư nói: “Ân, Băng Nguyên Hỏa Liên xuất thế còn mấy tháng, chẳng nhẽ hắn không đến Thiên Viêm cốc, hơn nữa, hắn cũng không thể biết Thiên Viêm cốc ở đâu.”

Dừng một chút, mày mặt nhăn càng nhanh, làm như tự nói lại như đang hỏi Giang Hàn Phong: “Mặc kệ hắn vì nguyên nhân gì mà không nói một tiếng đã rời đi, chẳng lẽ sẽ không sợ bỏ lỡ Băng Nguyên Hỏa Liên sao? Không có chúng ta dẫn đường, hắn không đến được Thiên Viêm cốc.”

“Hay là hắn căn bản không thèm để ý Băng Nguyên Hỏa Liên?” Giang Hàn Phong trầm thấp nói, dùng Băng Nguyên Hỏa Liên làm mồi cũng không câu được hắn?

“Không có khả năng, Mạc Khuynh Cuồng tất biết Băng Nguyên Hỏa Liên cũng nhất định biết rõ công hiệu, thứ tốt như vậy, hắn bỏ qua mới là lạ.” Minh Lôi khẳng định nói, vì dẫn hắn tới Thiên Viêm Cốc, bọn họ ngay cả Băng Nguyên Hỏa Liên cũng lấy ra, chính là chắc chắc hắn sẽ vì Băng Nguyên Hỏa Liên, dù biết rõ núi có hổ cũng vào, nhưng ai ngờ được hắn lại mất tích.

Không khỏi tâm sinh bất lực, sống vài thập niên, tới bây giờ không gặp được ai khó đoán lại không theo lệ thường như hắn, khiến người ta hoàn toàn không đoán được bước tiếp theo hắn làm cái gì, thật sự là quá khó đối phó.

“Nhưng nay hắn đã mất tung mất tích, chúng ta không thể nắm giữ, có cần phái người tìm hắn?” Giang Hàn Phong nghĩ nghĩ nói, một kẻ quỷ kế đa đoan, cho dù hiện tại không thể giết nàng, ít nhất bọn họ cũng phải nắm được, bằng không khó có thể làm cho người ta an tâm a!

Suy tư một chút, Minh Lôi gật gật đầu nói: “Thông tri cho môn hạ đệ tử, chú ý hành tung Mạc Khuynh Cuồng, có tin tức lập tức hồi báo.” Dừng một chút lại nói: “Bất quá ta nghĩ, chỉ sợ rất khó tìm được, nhưng không sao, chúng ta về Thiên Viêm Cốc ôm cây đợi thỏ, ngày Băng Nguyên Hỏa Liên xuất thế, hắn nhất định sẽ xuất hiện, đến lúc đó…”

Đôi mắt bắn ra hàn quang. Lạnh lùng cười, Giang Hàn Phong gật gật đầu nói: “Hàn Phong hiểu được.” Hừ, đến lúc đó xem hắn còn kiêu ngạo được không.

“Nếu Mạc Khuynh Cuồng đã đi, chúng ta cũng không chờ ở đây, Hàn Phong, chuẩn bị, chúng ta rời đi.” Minh Lôi nói, liền đi tới bên cửa sổ, nhìn ngã tư đường bên ngoài rộn ràng nhốn nháo, làm như tự lẩm bẩm nói: “Sư tông cũng nên sắp trở về rồi?”

Trong giọng nói chứa sự vui sướng khi thực hiện được tâm nguyện, có lẽ là bọn hắn lo lắng quá, một Mạc Khuynh Cuồng nho nhỏ cho dù có lợi hại, sao có thể đấu với trời.

Hoàng cung, Sở Vân quốc Hoàng đế, trước mắt đang trình diễn một màn mắt to trừng mắt nhỏ, nga, không, là mắt to trừng mắt hoa đào.

“Phụ hoàng, ngươi làm vậy?” Vân Huyền Thiên cùng phụ hoàng đối diện, nhìn về phía cửa có đám kia thị vệ đang canh giữ, ngữ khí không hờn giận nói.

“Để làm chi? Là Trẫm hỏi con muốn làm gì mới đúng, đừng tưởng rằng trẫm không biết, vừa nghe Mạc Khuynh Cuồng rời đi, tâm của ngươi cũng đi theo, nếu không phải Trẫm phái người trong chừng ngươi, hiện tại ngươi đã sớm chạy theo rồi?” Vân Chinh nổi giận đùng đùng lớn tiếng nói.

“Nhi thần không biết ngươi đang nói cái gì.” Vân Huyền Thiên quay đầu đi, cứng nhắc nói, phụ hoàng nói đúng, nghe tiểu Cuồng nhi ‘cải trang vi hành dân gian’, hắn quả thật muốn đuổi theo, nhưng lại bị trông coi gắt gao.

“Hừ, lúc này còn giả ngu với Trẫm, ngươi cùng Mạc Khuynh Cuồng, bên ngoài đã truyền ồn ào huyên náo, Trẫm không phải kẻ điếc, nghe được rành mạch, trẫm cũng không phải người mù, ánh mắt ngươi nhìn Mạc Khuynh Cuồng, trẫm nhìn thấy rõ ràng, các ngươi… Các ngươi, thật khiến Trẫm ghê tởm.” Vân Chinh đã tức giận đến mức nói năng không còn rành mạch, đứa con ngoan của hắn, nhưng lại vì một Mạc Khuynh Cuồng, mà biến thành kẻ đoạn tụ, khiến Sở Vân quốc bị cười nhạo, hắn thật  mất hết mặt mũi.

“Ta đối tiểu Cuồng nhi người không hiểu, chúng ta…” Nghe Vân Chinh nói ghê tởm, Vân Huyền Thiên sắc mặt đổi mấy lần, cuối cùng hóa thành kiên định, hắn có thể không cần cái nhìn của người khác đối hắn, nhưng hắn không thể không để ý đến phụ thân hắn, hắn còn chưa có nói xong, đã bị Vân Chinh thô lỗ đánh gãy.

“Còn tiểu Cuồng nhi? Hừ, Huyền nhi, ngươi rốt cuộc bị cái gì che mắt vậy, là Mạc Khuynh Cuồng hạ độc con sao, khiến con hồ đồ thành như vậy.” Vân Chinh hừ lạnh một tiếng cả giận nói, nhịn tâm trạng muốn chửi ầm lên, nhưng thấy Vân Huyền Thiên vẫn kiên định, tâm tình không thể áp chế được nữa.

Nhìn Vân Chinh thịnh nộ, Vân Huyền Thiên quì một gối, nói: “Phụ hoàng bớt giận, giữ gìn long thể.” Dừng một chút, lại nói: “Phụ hoàng, nhi thần đối với tiểu Cuồng nhi…” Nhưng mà hắn còn chưa nói xong, Vân Chinh lại đánh gãy hắn, ấn một tay lên vai Vân Huyền Thiên, lời nói thấm thía: “Huyền nhi, con sao lại hồ đồ như vậy! Nếu Mạc Khuynh Cuồng chỉ là một người bình thường, cho dù hắn là nam tử, chỉ cần con thích, phụ hoàng cũng không can thiệp, nhưng…”

Đôi mắt trầm xuống, lại nói: “Nhưng, hắn không phải, hắn là Mạc Khuynh Cuồng, được xưng là thiên hạ đệ nhất thần nhân, Mạc Khuynh Cuồng là kẻ đùa bỡn các nước chúng ta trong lòng bàn tay, dùng một cái liên hoàn kế liền nuốt cả Thiên Nguyên, Yến Vũ, Hàn Sương. Là Mạc Khuynh Cuồng khiến chúng ta phải thần phục Long Lân, là địch nhân của chúng ta, là trở ngại lớn nhất của Sở Vân quốc nhất thống thiên hạ, con thân là Sở Vân Thái tử, phải hiểu được trách nhiệm của chính mình, phải coi hắn là cái đinh trong mắt, cần phải…”

Lúc này đây, bị Vân Chinh giáo huấn, Vân Huyền Thiên cúi đầu, nhưng giọng nói kiên định: “Ta sẽ không làm kẻ địch của tiểu Cuồng nhi, càng không thể xem hắn là cái đinh trong mắt cần phải diệt trừ, ta muốn bảo hộ hắn.”

“Bảo hộ? Hừ, hắn cần con bảo hộ? Vân Huyền Thiên, ta xem con đã không cứu được nữa rồi, Mạc Khuynh Cuồng đó là loại người nào, quỷ kế đa đoan, phẫn trư ăn hổ, một ngày nào đó, hắn sẽ lợi dụng cảm tình của con đến đối phó Sở Vân quốc.” Vân Chinh tức giận bỏ tay hắn, chỉ muốn thêm một cái tát đánh con trai hắn.

“Không phải, tiểu Cuồng nhi sẽ không lợi dụng cảm tình của ta, đúng vậy, hắn mưu kế sâu xa, thủ đoạn lợi hại, cũng không phải kẻ quang minh chính đại, nhưng mà hắn tuyệt không lợi dụng một người yêu hắn, lại càng không dùng cảm tình để bày kế.” Vân Huyền Thiên ngẩng đầu lên phản bác nói, đối với tiểu Cuồng nhi, hắn vẫn hiểu.

“Câm miệng, Trẫm không muốn nghe ba chữ ‘tiểu Cuồng nhi’ này.” Vân Chinh chán ghét phất tay áo, hít một hơi thật sâu, lại cường ngạnh nói: “Chờ khi về nước, con lập tức nạp phi cho Trẫm, không được gặp lại Mạc Khuynh Cuồng.”

“Không có khả năng.” Vân Huyền Thiên phản ứng kịch liệt nói, cuộc đời này trừ tiểu Cuồng nhi, hắn ai cũng không cần, huống chi ép hắn không gặp tiểu Cuồng nhi, chi bằng trực tiếp cho hắn một đao cho xong.

“Ý Trẫm đã quyết, con không quyền ý kiến.” Vân Chinh hừ lạnh một tiếng, càng thêm cường ngạnh nói.

“Người quyết định là chuyện của người, dù sao ta sẽ không đáp ứng.” Đùa cái gì vậy, đây là chung thân đại sự của hắn, lại nói hắn không quyền phát biểu ý kiến, hắn là người, không phải con rối.

Thân là hoàng đế, còn chưa từng có kẻ nào dám ở trước mặt hắn mà chống đối hắn như vậy, huống chi còn là con hắn, Vân Chinh trong cơn giận dữ, nói: “Làm càn, đây là thái độ con nói chuyện với Trẫm sao? Hừ, đừng nói Trẫm không cảnh cáo con, nếu dám tiếp tục dây dưa với Mạc Khuynh Cuồng, Trẫm liền phế Thái Tử vị của con.”

Nói xong, liền phất tay áo mà đi. ‘Phanh’ một tiếng, hai cánh cửa đóng chặt, còn nghe Vân Chinh mang theo tức giận: “Trông chừng Thái tử cho Trẫm, không được để hắn rời phòng nửa bước.”

Trong phòng Vân Huyền Thiên suy sụp ngồi ở ghế trên, không biết suy nghĩ cái gì. Hồi lâu, khi thái giám tiến vào đưa cơm, trong phòng rỗng tuếch đã không thấy Vân Huyền Thiên.

“Mạc, Khuynh, Cuồng.” Nắm chặt hai tay, Vân Chinh nhìn phòng trống mà nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt nồng đậm sát ý, thực hiển nhiên, hắn đem sự ngỗ nghịch của Vân Huyền Thiên tính hết lên Khuynh Cuồng.

Dịch quán Phượng Nghiêu quốc, Phượng Vũ Huyên trong phòng im lặng đáng sợ, nguyên nhân rất đơn giản, bên trong không có người, Phượng Tử Lộ nắm tờ giấy, chỉ thấy mặt trên viết: Mẫu hoàng, nhi thần có việc phải làm, đi trước một bước, chờ xong việc, sẽ trở về.

‘Tê’ dùng sức đem tờ giấy xé nát, Phượng Tử Lộ một chưởng nặng nề mà đánh vào trên bàn, cả giận nói: “Hồ nháo, hồ nháo, thật sự là hồ nháo.”

Vì một Mạc Khuynh Cuồng lại cứ như vậy rời đi, đem quốc gia đại sự đều bỏ lại mặc kệ, thật sự là rất hồ nháo.

Khuynh Cuồng ‘Rời nhà trốn đi’ trong tam quốc thì Tề Nguyệt quốc là nhất thờ ơ, nhưng là chỉ là mặt ngoài mà thôi.

“Phong nhi, Trẫm nói ngươi có nghe không” Nguyệt Địch Thu sắc mặt trắng bệch như trước đề cao thanh âm, không hờn giận nhìn Nguyệt Quân Phong trước mặt không yên lòng. “Nhi thần thất thần, thỉnh phụ hoàng thứ tội.” Dấu đi cảm xúc, Nguyệt Quân Phong thản nhiên nói, nghe không ra có chút cảm tình.

Nguyệt Địch Thu cũng không để ý, khoát tay áo nói: “Được rồi, thu hồi tâm tư của ngươi, trẫm tin tưởng ngươi đều có chừng mực.” Dừng một chút, lại nói: “Lần này ngươi không cùng Trẫm về nước, trẫm có nhiệm vụ cho ngươi.”

“Thỉnh Phụ hoàng phân phó.” Nghe không cần về nước, trong lòng âm thầm cao hứng một chút, nhưng hắn che dấu rất khá, Nguyệt Địch Thu cũng không phát hiện.

“Đi Võ Vân Sơn, bề trên có việc.” Nguyệt Địch Thu vừa nói vừa lấy hai mảnh giấy giao cho Nguyệt Quân Phong, đôi mắt hiện lên tinh quang, tuyệt không hề có vẻ thể nhược nhiều bệnh.

Trung thu tiến cống, Tam quốc Hoàng đế cùng Thái tử đều đến, bất quá, lúc trở về, chỉ còn lại ba Hoàng đế, mà ba Thái tử cùng ‘có việc’ mà đi trước.

Vách đá lưng chừng núi có một sơn động, như một đại sảnh rộng lớn. Thiết Kháng, Quyết Tâm, Đồng Dương, Phó Ki, Bạch Khuê, Liễu Tiên, Vân Nương đang luyện tập kiếm trận, Hà Tử Lan ở một bên nhìn, lúc này gặp Diệp Ảnh đi đến.

“Thánh sứ.” Hà Tử Lan đầu lĩnh, tám người nghênh đón. Diệp Ảnh tinh thần thoạt nhìn cũng không tốt lắm, khẽ gật đầu, từ trong lòng lấy ra bốn túi gấm, nói: “Lão đại đã đi, trước khi đi, để lại thứ này.”

“Cái gì, không phải đã nói vài ngày nữa mới rời đi sao? Đột nhiên lại …” Tám người đồng thời kinh hô, bọn họ không ngờ Khuynh Cuồng không từ mà biệt.

“Là xảy ra chút chuyện.” Diệp Ảnh khinh phiêu phiêu sơ lược, thật sự không biết có nên nói cho bọn họ, Khuynh Cuồng vì bị cha mẹ ép chọn rể, chọn vợ sợ tới mức ‘bỏ nhà đi bụi’ hay không.

Thấy bọn họ còn muốn hỏi lại, Diệp Ảnh phất tay, bảo bọn họ đừng nói ra vấn đề sắp sửa nói đó nữa. Đem túi gấm màu đỏ thắm đưa cho Hà Tử Lan nói: “Tử Lan, ngươi lập tức theo ý lão đại, truyền thư cho Liễu Kiếm Khung, giải quyết xong những kẻ ngoan cố của Yến Vũ, Hàn Sương, sau đó lập tức quay về, lão đại có chỉ thị khác cho hắn.”

Hà Tử Lan mở túi gấm, gật gật đầu nói: “Hiểu được, ta biết làm như thế nào.” Lão đại thật sự là mưu tính sâu xa a! Không chỉ định đoạt kế sách, còn có thể nghĩ đến hết thảy khả năng phát sinh bên trong.

“Đồng Dương, Phó Ki, giao cho Huyền Vũ, hắn sẽ biết nên làm như thế nào?” Đem túi gấm màu nâu đưa cho Đồng Dương nói. Tiếp nhận túi gấm, mở ra vừa thấy, Đồng Dương gian trá cười rộ lên: “Hắc hắc, kế này của Thánh Tôn quá lợi hại, Sở Vân, Tề Nguyệt, Phượng Nghiêu ba nước này xem ra không thể nhàn nhã rồi, hắc hắc…”

Diệp Ảnh mỉm cười, đem túi gấm màu xanh giao cho Thiết Kháng, màu trắng giao cho Bạch Khuê, quét mắt nhìn bảy người, nói: “Lão đại còn nói, sau khi trở về sẽ kiểm tra võ công của mọi người, ai không có tiến bộ, đến lúc đó…” Kéo dài giọng, mọi người đều hiểu.

“A! Bộ kiếm pháp vừa rồi vẫn chưa luyện xong, tranh thủ thời gian, chúng ta nhanh luyện tiếp.” Nghe vậy, đám người Đồng Dương không khỏi rụt cổ, chạy đi tập luyện kiếm trận.

“Lão đại có dặn dò khi nào trở về?” Đứng ở bên người Diệp Ảnh, Hà Tử Lan nhìn bảy người triển khai trận hình, ngữ khí sâu kín nói.

“Không có.” Lắc lắc đầu, Diệp Ảnh thanh âm có điểm rầu rĩ. Khuynh Cuồng ‘rời nhà trốn đi’, mất tung tích, khắp nơi đều hỗn loạn, mà kẻ đầu sỏ lại nhàn nhã du sơn ngoạn thủy.

Trời trong nắng ấm, điểu ngữ hương hoa, trời xanh mây trắng, có tiếng ca đâu đó truyền đến.

Tháng chạp mai hé nụ
Sang năm mai đầy cành
Vẫn biết ý xuân đẹp
Sao lòng khách buồn tênh
Cây – tuyết nguyên một sắc
Gió thổi gợn đầu ghềnh
Quay lại nhìn vườn cũ
Chỉ thấy núi Vu xanh.

Trên sơn đạo yên tĩnh, một người mặc bạch y cưỡi ngựa, nga, không không, là nằm ở trên lưng ngựa, một tay kê sau ót, một tay cầm ngọn cỏ, thiếu niên áo trắng vẫn say sưa, bất quá phỏng chừng hẳn là không ai nghe hiểu hắn đang xướng cái gì, bởi vì hắn xướng ngôn ngữ ‘Phiên bang’, ngẫu nhiên có vài sơn dân nghe thế cho rằng, tuy rằng nghe không hiểu, nhưng cũng đủ làm cho bọn họ nghe như si như túy.

Phía trên bạch y thiếu niên có một con hồ ly, một người một con ngựa một hồ nhìn có vể thập phần quái dị mà lại rất hài hòa.

Thiếu niên áo trắng này đúng là Khuynh Cuồng đã rời nhà trốn đi, đang rát tận hứng ngắm sơn thủy. Bạch tuấn mã như có linh tính, chở Khuynh Cuồng cùng Linh Phong, không vội vã về phía trước.

‘Cóc cách cóc cách’ tiếng vó ngựa vừa lúc làm nhạc đệm cho Khuynh Cuồng. Chuyển tay lại ngắt một cọng cỏ dài, Khuynh Cuồng thật vô cùng thích ý, cảm giác dung nhập với muôn sông nghìn núi, lại khác công pháp tu luyện của nàng vốn là cùng nhịp thở với thiên địa tự nhiên, lúc này tâm mạch thư sướng, ẩn ẩn bên trong, chân khí lưu động cũng có biến hóa, tuy là không rõ, nhưng nàng vẫn cảm giác được.

Nàng có dự cảm, đi một chuyến này, bất luận đối với kiến thức hay võ học tu vi, nhất định sẽ có thu hoạch không tưởng.

Trời cao thẳng cánh chinh bay. Càng xướng tâm tình càng cao hứng. Đang thích ý hát vang, Khuynh Cuồng đột ngột cảm giác được sát khí, tiếng ca dừng lại, đôi mắt đang nhắm bỗng mở, bát giai cao thủ! Lại không chỉ một.

Mẹ nó!

Bây giờ làm sao thế, trên đường đi, đều có thể gặp một đống cao giai cao thủ, cảm giác như bọn họ đồng thời chọn ngày lành mà xuất môn.

p.s: trước, tác giả có làm thơ nhưng vì văn chương của ta quá nông cạn, từ ngữ không đủ, không thể dịch thơ nên đành dùng bài Giang mai của Đỗ Phủ thay thế, ý thơ tương tự. Thỉnh thứ lỗi.

=> chương 86