Chương 72: Phương Đông Mặc nhặt được dị bảo?
Dịch: Ni
Lý Kinh Tuyết nói:
“Chuyện này hẳn là không liên quan nhiều đến con.”
A Chiêu suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Chờ a cha tỉnh lại, con vẫn sẽ nói với người. Người không cần sốt ruột, cũng không sao cả.”
Lý Kinh Tuyết hơi kinh ngạc, nàng cũng không biết hôm nay nữ nhi nghe được chuyện mới mẻ gì từ Hứa Bán Tiên, chỉ cho rằng con bé đang đau lòng Diệp Phong.
A Chiêu thấy mẹ nhìn mình, liền thẳng lưng mà nói:
“Con vẫn nên dựa vào chính mình thì hơn.”
Kỳ vọng vào người khác tranh đấu quá khó, nàng vẫn nên tự mình cố gắng nỗ lực thôi.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Phương Đông Mặc bước ra, nhìn thấy muội muội đang ngồi trước lò luyện đan, vẻ mặt nghiêm túc.
Hắn không quấy rầy, chỉ lặng lẽ đứng nhìn.
Rất nhanh, hắn phát hiện thủ pháp luyện đan của muội muội đã khác trước.
Đan thành.
Mùi hương dược liệu lan tỏa.
Phương Đông Mặc khen ngợi: muội muội lại học thêm được một loại thủ pháp luyện đan mới.
A Chiêu nghe khen thì đôi mắt cong cong, kể lại nguyên nhân học được phương pháp mới.
Phương Đông Mặc không ngờ lại là vì chuyện đó, trong lòng thoáng trầm mặc:
“… Quả nhiên, đáy vực Diệt Tiên Nhai thật sự đặc biệt.”
A Chiêu nhận ra nét mặt phức tạp kia, nhớ lại vì sao a huynh từng lưu lại một mình ở Thiên Bích thôn, bèn nghiêng đầu hỏi:
“A huynh, huynh đã tìm được người cần tìm chưa?”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Phương Đông Mặc càng thêm rối rắm.
Hắn vô thức liếc nhìn Tiểu Bạch, rồi lắc đầu:
“Chưa.”
Thì ra, hắn đã thử rời khỏi Thiên Bích thôn nhiều lần.
Mỗi lần đi được một đoạn, trước mắt hắn lại xuất hiện màn sương trắng.
Xác nhận trong đó không có nguy hiểm, hắn tiếp tục đi, nhưng sau khi sương tan, hắn lại quay về phụ cận Thiên Bích thôn.
Hắn thử đổi nhiều hướng khác nhau, nhưng kết quả đều giống hệt.
Ngay cả khi âm thầm đi theo thôn dân ra chợ, sương trắng cũng lại xuất hiện, che khuất bóng dáng họ.
Đợi sương tan, hắn vẫn quay lại gần Thiên Bích thôn.
Cuối cùng, hắn kết luận, màn sương trắng kia chính là đang ngăn cản hắn rời khỏi Thiên Bích thôn.
Nhớ lại lời dặn trước khi Tiểu Bạch rời đi, hắn càng thêm chắc chắn, Tiểu Bạch sớm đã biết chuyện này.
Trong lúc A Chiêu đang cất dược hoàn, Phương Đông Mặc ngồi xổm trước mặt Tiểu Bạch:
“Tiểu Bạch.”
Tiểu Bạch liếc hắn:
“Sao?”
Phương Đông Mặc lập tức nịnh nọt:
“Anh minh thần võ, không gì không biết, có thể dời núi lấp biển, Tiểu Bạch đại nhân! Tiểu nhân muốn hỏi ngài vài điều.”
Vừa nói, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một gói giấy dầu, bên trong tỏa ra mùi thơm nức.
Mở ra, đó là một cái đùi gà vàng ươm.
“Đây là cống phẩm dâng ngài.”
Tiểu Bạch cực kỳ vừa lòng, liền sửa dáng bò thành ngồi xổm, ngẩng cằm:
“Hỏi đi.”
“Thiên Bích thôn rốt cuộc là chuyện gì? Vì sao ta không thể rời đi?”
Tiểu Bạch thản nhiên đáp:
“Đáy vực vốn đặc thù, không cho phép ngoại nhân tiến vào. Thiên Bích thôn chỉ là vùng giáp ranh, các ngươi có thể ở lại, nhưng đừng nghĩ đến chuyện rời đi.”
Nghe vậy, Phương Đông Mặc thầm gật đầu, quả nhiên giống như suy đoán của hắn.
Hắn lại tò mò hỏi:
“Khi ta nói muốn ở lại đáy vực, tại sao ngài không nói cho ta biết?”
Nói xong mới nhận ra lời này giống như đang chất vấn, hắn vội vàng chữa lại:
“Ta… ta không có ý trách ngài, chỉ là thật sự tò mò thôi!”
Tiểu Bạch hừ lạnh:
“Nhân loại đúng là những sinh vật kỳ quái.”
Phương Đông Mặc: … câu này không phải là đang mắng hắn đó chứ?
“Cho dù lúc ấy ta nói cho ngươi biết, ngươi có chịu quay đầu rời khỏi đáy vực không?” Tiểu Bạch hỏi.
Phương Đông Mặc nghĩ một lúc rồi thẳng thắn:
“Chắc chắn là không.”
Vì cha mẹ hắn từng mất tích ở gần Diệt Tiên Nhai, hắn tuyệt đối sẽ không quay đầu cho đến khi chạm tường.
Tiểu Bạch nghe vậy thì thỏ thái độ thản nhiên: “Cho nên nói, nhân loại các ngươi đều như vậy cả. Rõ ràng biết không được, vẫn cứ cố chấp lao về phía trước…”
Nói đến đây, nó chợt nhớ đến chuyện gì đó, liền trừng mắt nhìn Phương Đông Mặc:
“Phiền phức! Tránh sang một bên đi.”
Phương Đông Mặc ngẩn người, rõ ràng vừa rồi còn rất vui vẻ, sao đột nhiên nổi giận?
Đúng lúc này, giọng nói mềm mại của A Chiêu vang lên:
“Tiểu Bạch ~ A huynh ~ hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Tiểu Bạch quay đầu nhìn khuôn mặt non nớt tròn trịa kia, hừ một tiếng:
“Đang nói về kẻ đáng ghét.”
A Chiêu tò mò:
“Tiểu Bạch chán ghét ai vậy?”
Tiểu Bạch nhìn tiểu cô nương một lúc lâu. Đôi mắt đen lúng liếng của nàng trong veo như suối núi, khiến nó phải dời ánh mắt.
Ngữ khí trở nên ỉu xìu:
“Không ai cả. Có nói ngươi cũng không hiểu.”
A Chiêu lại quay sang nhìn a huynh.
Phương Đông Mặc gãi gãi mặt, xấu hổ cười:
“Chắc là Tiểu Bạch đại nhân ghét ta, vì ta… không đâm đầu vào tường thì không quay lại.”
A Chiêu chớp mắt:
“Tiểu Bạch… đại nhân?”
“Tiểu Bạch đại nhân rất lợi hại, ta thực sự tôn kính nó,” Phương Đông Mặc cười nói.
Nghe xong lời Tiểu Bạch, hắn liền ý thức được rằng cái đùi vàng của mình không chỉ giới hạn ở con người, ngay cả linh thú khế ước của muội muội cũng là một chiếc đùi lớn, phải ôm chặt mới được.
Tiểu Bạch vô cùng hài lòng với thái độ này, tâm tình cũng tốt lên đôi chút:
“Xem như ngươi còn có mắt nhìn.”
“Đúng rồi,” Phương Đông Mặc như nhớ ra điều gì, lấy từ túi trữ vật ra một khối ngọc lớn cỡ bàn tay đàn ông, ánh sáng u lam lấp lánh, rồi đưa tới trước mặt Tiểu Bạch hỏi:
“Anh minh thần võ, không gì không biết, không gì không làm được, Tiểu Bạch đại nhân, ngài có thể nói cho ta biết đây là cái gì không?”
Tiểu Bạch vừa nhìn thấy khối ngọc màu lam liền kinh hãi lắp bắp:
“Hàn Phách Ngọc? Ngươi lấy từ đâu ra?”
Phương Đông Mặc nghe thấy cái tên đó càng thêm chấn động:
“Nó… nó chính là Hàn Phách Ngọc trong truyền thuyết, thứ được trời sinh trời dưỡng, có thể an thần, trấn tâm ma, lại còn có thể dùng để chế tạo vũ khí và pháp bảo?”
Tiểu Bạch gật đầu:
“Đúng vậy.”
Nó không kìm được đứng bật dậy, vòng quanh khối ngọc đi vài vòng, còn duỗi móng vuốt ra chạm thử, xác nhận rồi mới nghiêm túc nói:
“Không sai, đây chính là Hàn Phách Ngọc.”
Phương Đông Mặc kích động đến mức hai tay xoa xoa:
“Vậy thì ta chẳng phải là phát tài rồi sao?”
A Chiêu tò mò hỏi:
“Viên đá này lợi hại đến vậy sao?”
Tiểu Bạch nghiêm túc đáp:
“Ta cũng là lần đầu tiên thấy khối Hàn Phách Ngọc to đến thế. Tiểu tử, ngươi đúng là vận khí không tệ.”
Phương Đông Mặc mừng rỡ:
“Ta từ nhỏ đến lớn vận khí đều tệ hại, không ngờ lần này lại nhặt được bảo vật như thế bên đường.”
Tiểu Bạch tò mò:
“Nhặt được bên đường? Ở chỗ nào?”
Nó cũng muốn đi xem thử, biết đâu còn nhặt thêm được cái nữa.
Phương Đông Mặc đáp:
“Ở ven vực Diệt Tiên Nhai. Lúc đó nó nằm trong một đống cỏ khô vàng úa, ta vô tình thấy ánh sáng lóe lên, vạch cỏ ra thì thấy khối ngọc này.”
A Chiêu vỗ tay reo lên:
“A huynh thật lợi hại!”
Phương Đông Mặc cười hắc hắc:
“Chút bản lĩnh thôi.”
Tiểu Bạch lại hỏi:
“Ngươi nhặt được lúc ấy, xung quanh có ai khác không?”
Phương Đông Mặc lắc đầu:
“Không có, sao vậy?”
Tiểu Bạch híp mắt nhìn hắn:
“Ngươi từ Diệt Tiên Nhai đến Tầm Tiên Trấn trên đường không nghe đồn gì sao?”
Phương Đông Mặc nhớ lại:
“Có nghe. Người ta nói cách đây chừng một tháng rưỡi, vùng Diệt Tiên Nhai bỗng nhiên xuất hiện dị tượng, bầu trời rực sáng nhiều màu, thậm chí còn có người trông thấy hư ảnh long phượng. Họ đồn rằng có dị bảo giáng thế…”
Nói đến đây, hắn như chợt nghĩ ra điều gì, kinh ngạc cúi nhìn khối ngọc trong tay:
“Chẳng lẽ… chính khối Hàn Phách Ngọc này là dị bảo khiến thiên địa biến sắc?”
Tiểu Bạch gật đầu chắc chắn:
“Không sai, chính nó.”
Phương Đông Mặc bán tín bán nghi:
“Một khối ngọc mà cũng có thể dẫn động thiên địa dị tượng sao?”
Tiểu Bạch hừ nhẹ:
“Tại sao lại không thể? Một khối lớn thế này, ngàn năm khó gặp. Nó vừa có thể an thần trấn ma, lại còn…”
Nói đến đây, nó chợt im lặng, như nhớ đến điều gì đó.
Phương Đông Mặc cũng thoáng nghĩ ra, một người một thú đồng loạt quay đầu nhìn về phía phòng của Diệp Phong.
Phương Đông Mặc nói:
“Nếu nó có công hiệu như vậy, vậy mau đem cho a cha dùng đi.”
Tiểu Bạch kinh ngạc vì sự hào phóng của hắn:
“Ngươi… bỏ được sao?”
Nó đã thấy vô số kẻ tham lam, ai có được trân bảo đều giấu kỹ như bảo mệnh, nào chịu để người khác biết, càng đừng nói đến việc cho người khác dùng.
Phương Đông Mặc thoạt nhìn cũng không giống loại hào phóng đó, chẳng lẽ hắn có âm mưu?
Nhưng chỉ thấy hắn hiên ngang đáp:
“Đương nhiên bỏ được! A cha đối xử với ta có ân. Nay hắn gặp khó khăn, ta là con thì tự nhiên phải giúp một tay.”
Tiểu Bạch nheo mắt:
“Nói thật ra.”
Phương Đông Mặc thở dài, thật thà nói:
“Chỗ dựa khó tìm, no bụng một bữa còn phải phân biệt rõ. Nếu có thể bám vào a cha thì về sau ta có đường sống.”
Tiểu Bạch cười nhạt:
“Ngươi liền chắc chắn hắn sẽ là chỗ dựa của ngươi?”
Phương Đông Mặc chắc nịch:
“Đúng thế! Ánh mắt ta chọn người chưa bao giờ sai. A cha chính là nhân trung long phượng. Dù hiện tại hắn mất ký ức, kinh mạch bị phong, nhưng tương lai chắc chắn sẽ có tiền đồ.”
Bên cạnh, A Chiêu nghe vậy lập tức phụ họa:
“Ta cũng nghĩ như vậy!”
Phương Đông Mặc quay sang muội muội, giơ ngón tay cái:
“Anh hùng sở kiến trác tuyệt đồng.”
A Chiêu cong mắt cười hớn hở.
Tiểu Bạch: … Không trách được hai ngươi lại thành “dị phụ, dị mẫu” một đôi huynh muội quái dị như thế.
Nói là làm ngay.
Phương Đông Mặc nhặt khối Hàn Phách Ngọc đang tỏa hàn khí lạnh lẽo, nắm tay muội muội đi về phía phòng Diệp Phong.
Vừa bước vào, A Chiêu liền nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Diệp Phong mang theo nụ cười khổ.
Diệp Phong thở dài:
“Xem ra lại khiến các ngươi bận lòng.”
A Chiêu khựng lại, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đen láy kia vẫn trong sáng, nàng vui mừng kêu lên:
“A cha không có biến thành ‘mắt đỏ’ a cha!”
Tiểu Bạch nhún vai:
“Đại khái là mẹ ngươi kịp thời đánh ngất, ngăn hắn nhập ma.”
A Chiêu nghiêm túc gật đầu:
“Vậy lần sau ta thấy a cha có dấu hiệu khác thường, ta cũng sẽ đánh ngất luôn!”
Tiểu Bạch:
“Ừm, cũng được. Cố gắng lên.”
Diệp Phong: …
Lượt xem: 46
Số người xem: 46
Mã ID của bài viết này là: 37308
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
