☆, Chương 02: Thây ma.
Edit and Beta: Hoa Anh Túc Độc.
Chiếc khăn mềm mại cọ xát gò má, Hoa Vân cảm thấy tâm cũng mềm mại đi chút ít.
Vạn thị cầm lấy khăn chậm rãi lau mặt, lau đến cổ, đột nhiên dừng lại, nói: “Vân nhi bị đánh chảy máu, phải mời lang trung đến xem một chút.”
Hoa Lôi cầm một đoạn cành du đi vào, lấy vài chiếc lá cây nhét vào trong miệng, nhai hai cái, lại bỏ ra, đắp lên trán cho Hoa Vân. Động tác rất thành thạo, cho thấy hắn thường làm việc này.
Hoa Vũ giống như một bà cụ non buông tiếng thở dài: “Việc chúng chúng ta trồng cây du nhỏ trong sân thật đúng đắn.”
Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị không biết nên nói cái gì. Đại nữ nhi Hoa Vân tâm trí không bình thường, từ nhỏ hay bị người khi dễ, cơ hồ mỗi ngày đều bị thương. Những năm trước, con trai lớn biết được lá cây du có thể cầm máu, lúc ở bên ngoài luôn chú ý tìm kiếm cây nhỏ để đào về trồng, hắn ngược lại là tiểu đại phu của con gái lớn.
Hoa Băng cũng ngắt vài cái lá, nhai nhai thoa lên tay cho Hoa Vân: “Nhị thẩm, đánh tàn nhẫn nhất.”
Hoa Vũ cắn răng: “Bà ta là chột dạ đấy, muội thấy tỷ tỷ xảy ra chuyện hôm nay chắc chắn có liên quan đến con gái bà ta, chắc chắn là do tiểu tiện nhân kia!”
“Con không được nói như vậy!” Vạn thị hét lên.
Hoa Vũ liếc mắt, không cho là đúng.
Vạn thị lập tức im lặng, những lời nói khó nghe kia bà thường xuyên nghe thấy những thẩm thẩm của bọn nhỏ mắng các con bà.
Hoa Trường Niệm hai tay ôm đầu, rầu rĩ: “Làm sao thỉnh lang trung? Tiền khám bệnh, tiền dược, chúng ta lại không có tiền, cha mẹ sợ cũng sẽ không cho.”
Hoa Lôi cười lạnh: “Cho tiền? Tam thẩm không phải nói trực tiếp đem Đại muội ném ra bãi đất hoang? Đây là muốn Đại muội chết đây mà.”
Chết.
Ta không cần chết, ta không muốn là thây ma, cho dù tan xương nát thịt cũng không muốn. Kháng cự, giãy giụa, đầu ngón tay Hoa Vân cử động.
Hoa Băng cùng Hoa Vũ đang chú ý đáp lá du cho đôi chân bị thương của nàng nên không có ai phát hiện.
Hoa Lôi cười lạnh rồi lại rớt lệ: “Con thấy, vẫn nên mau cho Đại muội ăn chút gì đó, bị đánh một trận, còn bất tỉnh lâu như thế, lại không ăn cũng chết đói .”
Ăn.
Hoa Vân cổ họng theo bản năng nuốt nước miếng, không biết là lấy lực lượng từ đâu mà đôi mắt nhắm chặt của nàng cuối cùng cũng mở ra. Hình ảnh tràn ngập trong đôi mắt nàng là một thiếu niên. Cho dù không thấy rõ khuôn mặt, nàng lại cảm giác được sự quan tâm của hắn.
“Đại muội tỉnh. Đại muội?”
Mặt thiếu niên bỗng nhiên phóng đại, Hoa Vân híp híp đôi mắt, nàng không biết.
Người một nhà ngạc nhiên mừng rỡ chạy đến, chen lấn hỏi có đau hay không, có đói bụng không, có chỗ nào không thoải mái hay không.
Hoa Vân nổi giận, cố gắng nửa ngày cuối cùng đứt quãng nói.
“Đói. . . Đói. . . Đói. . .”
“May quá, đại tỷ không sao, đại tỷ kêu đói.” Hoa Vũ nhảy dựng lên, trong miệng la hét tốt lắm tốt lắm.
Hoa Lôi cũng vui vẻ nói: “Cây du kia ta trồng đúng rồi.”
Hoa Băng cười tủm tỉm gật đầu: “Đại tỷ đói.”
Hoa Vân rơi lệ, đói cũng là việc đáng được ăn mừng sao?
Nàng nào biết nguyên chủ Hoa Vân, trong ngày thường, trạng thái bình thường nhất của nàng là kêu đói, nếu nàng không kêu đói chắc chắn là có chuyện rồi.
Vạn thị vui vẻ đứng dậy: “Vân nhi đói là tốt, đói là tốt, nương bây giờ đi phòng bếp. . .”
Câu nói chưa kết thúc, thân thể bà cứng đờ, Lý Thị vừa mới nói, đại phòng về sau không thể ăn của công nữa.
“Cha nó. . .”
Hoa Trường Niệm cắn răng: “Nếu không ta đi mượn?”
Hoa Lôi khí giận: “Cha đi mượn ai?”
Lương thực là sinh mạng của nông dân, không phải là quan hệ thân cận, ai cho mượn? Cha mẹ của hắn bình thường chỉ biết vùi đầu tận tụy làm việc chẳng quá quen thân ai, bây giờ biết đi tìm ai?
Hoa Trường Niệm im lặng nửa ngày cũng không nói ra lời.
Hoa Lôi tức giận hừ một tiếng, quay đầu chạy ra ngoài.
Hoa Trường Niệm ngồi ôm đầu.
Vạn thị lại bắt đầu khóc.
Hoa Vũ nằm cạnh Hoa Vân, nghe tiếng kêu đói như có như không của Hoa Vân nên cũng không đi an ủi cha mẹ.
Bịch, bịch, Hoa Lôi chạy trở về, trong túi áo có bảy tám quả trứng chim nhỏ, mỗi quả cũng chỉ nhỏ như đầu ngón tay.
“Hai ngày trước con tìm được, không dám cầm về, hiện tại chúng ta lại không sợ. Nhị muội, mau nấu cho Đại muội ăn.”
Hoa Vũ vâng một tiếng, đầu còn không có nâng lên liền bị người bật dậy đụng ngã lăn.
Hoa Vân nghe thấy có ăn cũng không biết sao mà lại có khí lực, xoay người ngồi dậy, vừa vặn Hoa Lôi đứng ở bên cạnh, chui đầu vào trong túi áo hắn.
Hoa Lôi ngốc rồi, ngơ ngác nhìn Hoa Vân chui đầu vào trước người hắn cọ tới cọ lui, như con heo con, không đầy một lát liền ngẩng đầu lên, hướng hắn nhe răng cười một tiếng.
Hoa Lôi lạnh nhạt lại mờ mịt vươn tay, đem một ít vỏ trứng dính vào khóe miệng nàng cầm xuống, lại nhìn vạt áo mình, khóe miệng ngăn không được run rẩy, thật sạch sẽ, không có một chút nước trứng rớt ra ngoài, Đại muội đây là nuốt hết cả quả trứng?
“Mau há mồm.” Hoa Lôi nhảy dựng lên: “Muội sao lại ăn cả vỏ trứng? Mau nhả ra.”
Tìm về một tia khí lực Hoa Vân liền ở trên giường dưới cái nhìn chăm chú của mọi người mà há to miệng.
Ôi, thật sạch sẽ, vỏ trứng cũng nuốt hết.
Một nhà yên lặng, Vạn thị lại khóc : “Con của ta thật đáng thương.”
Hoa Vũ dậm chân, kéo tay Hoa Vân: “Tỷ, muội đi đào rau dại.”
Hoa Lôi cười một tiếng: “Huynh lại đi tìm cho muội trứng chim.”
Hoa Băng đã chạy ra phía sau cửa cầm lên rổ nhỏ.
Hoa Trường Niệm cảm giác mình có chút dư thừa, hoặc là, không có chỗ dùng?
Hoa Vân ngây ngốc nhìn Hoa Vũ nắm tay mình. Đứa nhỏ rất gầy, tóc vàng xơ xác, nhưng trên mặt có những mạch máu màu xanh, bên trong là dòng máu đang chảy, máu đỏ tươi, còn có. . .thịt tươi.
“Nôn – -” Hoa Vân xoay người, nàng buồn nôn, nhưng lại cố đóng chặt miệng.
Trứng chim mới ăn, không thể ói.
Người một nhà lại sợ hãi.
“Như thế nào? Như thế nào?”
“Có lẽ là do bị thương ở đầu.”
“Đói, tỷ tỷ đói.”
Hoa Vân cũng muốn biết chính mình như thế nào. Làm sao lại đi tới cái địa phương quỷ dị này, nhưng nàng không vội tìm hiểu. Thân thể giống như thu nhỏ lại, nàng cũng không quan tâm. Những người xung quanh nàng không biết một ai nhưng đều tỏ ra rất thân cận nàng, cái này nàng có thể chậm rãi hỏi lại.
Nhưng là! Phản ứng kỳ quái của thân thể nàng lúc này nàng cần phải biết!
Nàng còn nhớ rõ ràng, nàng bị thây ma vương cắn, nàng bị lây nhiễm virus, nàng có thể cảm giác được trước khi đánh mất ý thức thân thể của nàng đang biến đổi. Nhưng nàng không oán không hối, tuy có lưu luyến, nhưng không chút do dự đè xuống cái nút tự bạo ở áo giáp, cho dù là tan xương nát thịt nàng cũng tuyệt đối không thể biến thành thứ chán ghét hung tàn đó.
Nhưng bây giờ nàng không có chết! Nàng không tin ở 0. 01 giây trước vụ nổ nàng có thể trốn thoát. Đưa tay ra, đây là đôi tay nàng có thể khống chế, mặc dù không có các vết sẹo lúc trước, cũng nhở đi không ít, vừa đen vừa gầy, nhưng lại có nhiệt độ, không có dính virus.
Nhưng là, vì cái gì nàng lại muốn ăn thịt tươi, uống máu?
Hoa Vân chậm rãi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn tiểu cô nương Hoa Vũ trước mắt. . . Cái cổ. Muốn, rất muốn nhào tới cắn hút. Nhưng ngay lập tức trong lòng nàng liền có một bóng người gào to: Ngươi là người, không phải là thây ma, không thể ăn thịt người!
Hoa Vân đau đầu, lại ngã xuống.
“Vân nhi, ”
“Tỷ tỷ, ”
“Đại muội, ”
Hoa Vân chỉ ngây ngốc mở mắt, vậy giờ nàng là người hay là thây ma?
Vạn thị ôm đầu Hoa Vân, nước mắt một giọt lại một giọt rơi lên mặt Hoa Vân.
‘’ Vân nhi a, con thế nào? Đầu đau sao? Cha bọn nhỏ, đi thỉnh lang trung , nhanh đi thỉnh lang trung.”
Hoa Trường Niệm chẳng quan tâm nhà mình không có tiền, liền đáp lời, nhấc chân chạy ra ngoài.
“Nương. . . Nương?”
Hoa Vân không nghĩ tới chính mình như trẻ con học nói mơ hồ gọi một tiếng nương, khiến người trong phòng giật nảy mình, Hoa Trường Niệm một chân còn đang bước, đầu liền quay lại, suýt nữa bị trật gân.
Vạn thị không thể tin: “Cái gì? Vân nhi, con nói cái gì?”
Hoa Vân trừng mắt nhìn, chính mình nói cái gì?
“. . . Nương?”
Lần này mấy người đều nghe rõ, Vạn thị kích động ôm đầu nàng hôn một cái, Hoa Vũ nhảy vòng tròn, Hoa Băng lại là vỗ tay kêu: “Tỷ tỷ biết gọi nương, tỷ tỷ biết gọi nương .”
Hoa Lôi cũng vui sướng, nói: “Đại muội cuối cùng học được chữ thứ hai.”
Hoa Vân không xác định chính mình có phải hay không bị virus ảnh hưởng, chỉ cảm thấy đầu óc như một đống nhão nhoét, nửa ngày mới suy nghĩ cẩn thận, chữ thứ nhất chính là “Đói” a!
Đây là sao?
Đợi nàng hiểu rõ mọi chuyện đã là buổi tối cũng là nhờ có ba đứa bé vây quanh nàng líu ríu đem chuyện từ nhỏ đến lớn của nàng nhắc một lần. cuối cùng Hoa Trường Niệm chen lấn vào: “Vân nhi, gọi cha, cha.”
Hoa Vân dại ra nhìn hắn nửa ngày, không mở miệng.
Không phải là nàng không để ý đến hắn, mà nàng còn chưa quen với hoàn cảnh hiện nay nên lười suy nghĩ.
Không để ý Hoa Trường Niệm, Hoa Vân yên lặng nghĩ.
Chính mình ngã vào một không gian khác, thân thể khẳng định bị nổ tung, cho dù không bị nổ tung, khẳng định cũng không chịu nổi không gian đè ép. Biến cố phát sinh quá nhanh vì từ trường mà linh hồn bị bắn ngược ra, sau đó linh hồn nàng phù hợp thân thể tiểu cô nương, do đó nàng mới có thể kéo dài tính mạng?
Hoa Vân chỉ có thể giải thích như vậy. Nhưng nàng lại nghĩ mãi không ra vì cái gì nàng có thân thể mới, nhưng trong tiềm thức vẫn còn bản năng của thây ma? Chẳng lẽ, thân thể kịch biến cũng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần sao? Điều này chưa có nhà khoa học nào nghiên cứu qua, nếu là. . .
Hoa Vân cười khổ, không có nếu là, nàng tự nói với chính mình, cả đời này của nàng cũng không thể quay về.
Mã ID của bài viết này là: 12015
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

tuyệt
Truyện hay lắm nang, thanks nàng nhiêu
Thank…