Thể loại: Ngôn tình, song cường, thể thao, thanh xuân, trưởng thành, đời thường
LỊCH ĐĂNG TRUYỆN : T2 -T4 – T6
Văn Án:
Có một kiểu người nhìn rất ngoan ngoãn, thực tế bên trong lại vô cùng quật cường.
Chỉ vì một bóng lưng trong giấc mơ năm ba tuổi, lại nhất quyết tự mở ra một con đường.
Dù bị cấm cản, hay bao nhiêu trở ngại.
Vẫn tuyệt không bỏ cuộc.
Kiên định đến mức lì lợm.
Đến mức… chỉ cần nhắc đến cô, đối thủ đều có cùng một ý nghĩ.
“Đừng gặp cô ấy trên sân đấu”
Chung Gia Gia – Quái Vật Nhỏ làng bóng bàn.
(Lời của tác giả: Đây là truyện mừng sinh nhật mười năm của web, ta sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất. Mong nhận được sự yêu thích và ủng hộ của các nàng.)
[Đoạn trích 1]:
Mấy ngày sau đó, trong sân tập bóng bàn.
Lần nữa bị bóng đập vào lưng. Gia Gia tức giận hét lớn: “Vương Chu Li, anh muốn mưu sát em hả?”
Chu Li liếc nhìn trái bóng lăn trên đất, giọng dửng dưng: “Em không biết né à?”
Ánh mắt Gia Gia trầm xuống, cô thở sâu vài hơi, tay nắm chặt cán vợt.
Lại vài đường bóng qua lại. Cái ót của Chu Li rốt cuộc chịu không nổi mấy cú “đập” của bóng, hắn nổi nóng quát:
“Chung Gia Gia, em đang trả thù tôi đó hả?”
Rồi thì giọng của Gia Gia mềm mềm lại có chút thản nhiên:
“Xin lỗi, em không có kinh nghiệm đánh đôi, nên anh chịu khó né đường bóng của em đi ha.”
Đứng ở ngoài sân xem hai người đấu tập, hai vị huấn luyện viên: “……..”
Hai đứa chúng nó sẽ không thật sự đánh nhau đó chứ?
———-
[Đoạn trích 7]
“Con bé lùn?” Nói một câu ông liền lật cuốn sổ trong tay, vừa nhìn vừa lẩm bẩm:
“Con bé này tên Chung Gia Gia, 15 tuổi, đến từ câu lạc bộ Trần Phong thành phố Nam.”
Chủ nhiệm Lưu gật đầu, ông nói: “Con bé này còn có không gian phát triển rất lớn. Nếu chúng ta dốc lòng đào tạo, tôi có cảm giác, con bé sẽ đi xa hơn những đứa nhỏ trong tuyển trẻ hiện thời.”
Trần Kỳ giật mình, không ngờ chủ nhiệm Lưu lại có đánh giá cao như vậy. Ông thoáng dừng một chút, lại lần nữa tập trung quan sát sân đấu của Gia Gia.
Chủ nhiệm Lưu lại nói: “Con bé còn lại cũng không tệ, lối tấn công khá tốt. Cậu cũng nên đưa con bé đó vào danh sách theo dõi.”
Trần Kỳ gật đầu: “Con bé đó là Dương Ngọc Mận, 17 tuổi, thuộc đội tuyển bóng bàn trẻ của tỉnh B. Là người được dự đoán có khả năng vào đến chung kết.”
Chủ nhiệm Lưu mỉm cười, ông nói: “Đúng là hạt giống tốt. Có điều… vận may con bé này không được tốt, chỉ sợ sẽ phải dừng lại ở vòng này.”
Ông vừa dứt lời, thì ở sân đấu bên này, người được nhắc đến là Mận đã vào trạng thái mất kiên nhẫn.
Cô nàng vừa đánh vừa hậm hực trừng mắt nhìn chằm chằm Gia Gia. Vợt vung lên, cứ ba lần thì đã có hai lần đánh hỏng.
Một quả…
Hai quả…
Một ván…
Hai ván…
Cứ thế, Gia Gia dựa vào sự “lỳ lợm” của mình thắng ở vòng này, thắng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Thời điểm trọng tài thông báo kết quả, sắc mặt của Mận đã đen như đáy nồi, cô nàng tức tới mức không khống chế được biểu tình. Đứng ở bên bàn trừng mắt nhìn Gia Gia, một dáng vẻ như thể muốn xông tới đánh nhau với cô.
Gia Gia bị trừng đến không biết phải làm sao. Cô gãi gãi đầu rồi tự nhắc nhở mình, rằng về sau có thua cũng phải cố gắng khống chế cảm xúc thật tốt, không được để giống chị gái trước mặt này.
MỤC LỤC
Chương 1: Không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình!
(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...